Diễn Đàn » Tác giả - Tác phẩm - Phòng Ngoại văn

Mối tình thi vị và sóng gió của nhà văn Boris Pasternak

3 trả lời, 9.127 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 09:39:30Ct.Ly>
Mối tình thi vị và sóng gió của Boris Pasternak


Nhà văn Boris Pasternak.

"Người phụ nữ này có những quyền nào đó đặc biệt riêng tư đối với người đã khuất...", đó là những dòng chữ viết về lần gặp gỡ cuối cùng giữa bác sĩ Zhivago và Lara, và nó cũng là những lời cuối cùng trong cuộc chia ly giữa Boris Pasternak - tác giả của "Bác sĩ Zhivago" - và nàng Olga của ông.

Olga bước vào phòng làm việc của mình trong toà soạn, co ro vì cái lạnh cuối thu, khi hệ thống sưởi ấm mùa đông chưa làm việc. Chợt thấy gói quà để trên bàn đề tên mình, cô giở ra và chút nữa thì hét lên sung sướng vì trong đó có năm cuốn sách thơ và sách dịch của Pasternak, nhà thơ Nga vĩ đại, đề tặng cô và do chính ông mang đến.

Lúc ấy là năm 1946. Olga Ivinskaia, người phụ nữ sau này trở thành hình mẫu của nhân vật Lara trong tiểu thuyết Bác sĩ Zhivago, dù bị mất con, bị giam cầm nhưng vẫn tràn đầy hạnh phúc vì đã yêu thi sĩ và được thi sĩ yêu. Cô 34 tuổi, ông 56, cô là biên tập viên của một tờ tạp chí, ông là nhà thơ tiếng tăm như cồn, cô đã hai lần goá bụa với hai đứa con nhỏ, ông lấy vợ lần thứ hai.

Bạn bè, người thân của Pasternak dần dần chấp nhận Olga. Dù có những nhận xét khác nhau, nhưng tất cả đều thấy cô thật nữ tính. Cao 1,6 m, làn tóc vàng óng, đôi mắt to, giọng nói nhẹ nhàng và đôi bàn chân nhỏ nhắn như nàng Lọ Lem, đàn ông không thể không chú ý đến Olga. Còn đối với Pasternak, điều quan trọng hơn nhiều là cô yêu ông không chỉ như một nhà thơ nổi tiếng, mà còn vì ông hiện diện trên đời này.

Những cuộc hẹn hò giữa hai người trôi đi sao mà nhanh, có hôm kéo dài hàng tiếng đồng hồ, nhưng có hôm lại chỉ vài phút vừa đủ cho những ánh mắt dịu dàng và vài lời vội vã. Ivinskaia còn nhớ một lần Pasternak gọi cho cô đang ở toà soạn và hẹn "đến ngay" tượng đài Pushkin.

Không nhìn vào mắt cô, ông nói: "Tôi muốn em gọi tôi bằng "anh", bởi vì đại từ "ông" nghe nó giả dối mất rồi". Cô không chịu, ông dỗ dành, nhưng cho đến cuối buổi vẫn không làm sao buộc cô phải gọi "anh" được. Đến chiều tối, Pasternak gọi điện và nói, ông yêu cô, bây giờ cô là tất cả của cuộc đời ông.

Pasternak cần một người phụ nữ không có điểm gì giống với vợ ông, chính ông cũng không giấu bà chuyện này, còn vợ ông thì im lặng chấp nhận. Đêm 4/7/1947, Pasternak ngủ lại ở nhà Olga, sáng hôm sau ông đề ngay vào tuyển tập của mình: "Cuộc đời của anh, thiên thần của anh, anh yêu em vô vàn. 4/7/1947".

Sau này, khi Ivinskaia bị bắt, ông buộc phải xé trang đó đi, nhưng Olga phật lòng đến mức Pasternak ghi lại vào một trang khác và thêm dòng chữ: "Những con chữ vĩnh hằng và chỉ có lớn lên mà thôi". Trong khoảng thời gian này ông từng viết những dòng thơ: "Kim đồng hồ ngái ngủ/Bò trên mặt thời gian/Ngày dài hơn thế kỷ/ Và vòng tay ôm tràn".

Mùa thu năm 1949, Olga Ivinskaia bị bắt vì quan hệ với Pasternak, "một tên gián điệp của Anh". Khi trả lời câu hỏi: "Có quan hệ gì?", Olga đều nói: "Tôi yêu anh ấy". Lúc đó Olga đang mang bầu, sau một lần bị tra tấn, tỉnh dậy trong nhà xác, cô đã sẩy thai. Người ta bảo do nhầm nên đã chở cô vào đấy.

Pasternak cũng bị gọi lên thẩm vấn nhiều lần. Ông đòi phải trao đứa con mà ông vẫn tưởng Olga đã sinh, sẵn sàng nuôi nấng đứa bé cùng với vợ. "Tôi cũng phải chịu chút khổ đau mà cô ấy đang gánh chịu thay cho tôi" - ông nói.

Tất nhiên là không có đứa bé nào cả, nhưng thay vào đó, người ta đưa cho ông tập thư gửi Olga và những cuốn sách ông đề tặng cô. Pasternak không muốn nhận: "Tôi viết cho cô ấy thì các ông hãy chuyển cho cô ấy", nhưng cuối cùng ông cũng cầm về và huỷ hầu hết những bức thư đó.

Olga nhớ lại: "Cái ngày ấy rồi cũng đến, khi một viên trung uý mặt đầy mụn tuyên bố cho tôi biết cái án 5 năm đi đày" do tội quan hệ với những nghi can gián điệp. Cô bị đày xuống vùng phía Nam, ở đó ba năm rưỡi, thi thoảng mới nhận được thư Pasternak.

Chỉ có sự chờ đợi những bức thư hiếm hoi ấy mới giúp cô đứng vững trước những trò sỉ nhục, tra tấn và điều kiện sống khắc nghiệt. Một lần đã khuya muộn, cô bị gọi lên phòng trưởng trại. Họ đưa cho cô đọc tại chỗ, không được về phòng, bức thư dài 12 trang của Pasternak cùng với tập thơ của ông.

Người phụ nữ ấy đã ngồi đọc thơ ông suốt đêm: "Tuyết đã phủ đầy đường/Sườn đồi, mái nhà sương…/Anh bước ra hừng dương/Em đứng đó, vầng thương". Sáng hôm sau cô lại làm việc khổ sai, không còn thấy nặng nề trong lòng nữa.

Năm 1953, Olga được về nhà. Lúc đầu Pasternak còn không dám đến gặp vì sợ cô thay đổi nhiều quá. Nhưng đến rồi mới thấy Lelusha (tên gọi thân mật giữa hai người do Pasternak đặt cho Olga) của ông vẫn như xưa, chỉ có gầy đi mà thôi.

Song song mối tình với Olga, Pasternak còn mối bận tâm khác, đó là Bác sĩ Zhivago. Dĩ nhiên trong hai nhân vật chính là bác sĩ Zhivago và Lara, ông đã lồng câu chuyện của chính ông và người yêu thương. Mặc dù tiểu thuyết được ấp ủ từ trước khi gặp Olga, dường như nhà văn thấy trước được rằng trong đời ông sẽ diễn ra điều gì đó làm đảo lộn tất cả.

Năm 1958, Pasternak được tặng giải Nobel văn học nhờ Bác sĩ Zhivago, ngay trong năm đó những cơn sóng gió bắt đầu đổ lên đầu ông. Trên báo chí đầy rẫy những bài viết chửi bới, lăng mạ, sỉ nhục, đe dọa "đuổi ông sang thiên đường của chủ nghĩa tư bản".

Sau này, trong hồi ký của mình, Ivinskaia đã khắc họa đợt "đánh hội đồng" này bằng cách trích một câu mà những "nhà phê bình" hồi đó hay dùng: "Mặc dù chưa đọc Pasternak, nhưng tôi thấy…".

Khi làn sóng "phê bình" lên đến đỉnh điểm, một hôm Pasternak đến nhà Olga với lọ thuốc ngủ trong tay. "Chúng mình tự tử đi. Chỉ cần 11 viên là đủ, mà ở đây có 22 viên cho hai ta. Em thử tưởng tượng xem, bọn họ sẽ náo loạn lên thế nào". Olga không đồng ý và gọi điện cho một Bí thư BCH TW Đảng thông báo Pasternak muốn tự tử. Chỉ khi đó áp lực trên báo chí mới giảm bớt.

Khả năng duy nhất có thể chấm dứt đợt đầu độc tinh thần này là viết thư hối cải, hứa từ chối giải thưởng và không ra nước ngoài. Olga đã tự tay viết bức thư đó, đến nơi ở của Pasternak đưa ông ký. Ông đã ký vì muốn "tất cả những chuyện này" kết thúc nhanh chóng, hơn nữa ông phải lựa chọn: hoặc giải thưởng, hoặc nước Nga, và Pasternak đã chọn nước Nga.

Tháng 5/1960, Pasternak bị bệnh nặng, ông hiểu rằng mình không còn được bao lâu nữa nên yêu cầu đừng để Olga đến nhà, vì không muốn xảy ra xích mích giữa hai người phụ nữ. Ông chỉ viết thư cho Olga, còn cô ngồi trên ghế đá cách đấy không xa, đọc thư và lặng lẽ khóc thầm. Nhưng cô không thể không đến tiễn biệt ông.

(Theo Tiền Phong)
📎 boris pasternak
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-04 23:37:10sóng trăng>
 
 
 
Boris Leonidovich Pasternak
Пастернак, Борис Леонидович
 
[/align]
 
 

Boris Leonidovich Pasternak (tiếng Nga: Борис Леонидович Пастернак; (10 tháng 2, (lịch cũ: 29 tháng 1), 189030 tháng 5, 1960) là nhà thơ, nhà văn Nga-Xô viết, đoạt giải Nobel văn chương năm 1958. Ông nổi tiếng thế giới với tiểu thuyết Bác sĩ Zhivago,


Born: 10-Feb-1890
Birthplace: Moscow, Russia
Died: 30-May-1960
Location of death: Peredelkino, near Moscow, Russia
Cause of death: Cancer - Lung

Gender: Male
Religion: Jewish
Race or Ethnicity: White
Sexual orientation: Straight
Occupation: Author, Poet
Nationality: Russia
Executive summary: Doctor Zhivago
Father: Leonid Osipovich Pasternak
Mother: Rosa Kaufman
Wife: Zhenia (one son)

University: Moscow Conservatory
University: University of Marburg

Nobel Prize for Literature 1958


Selected Works
 
Poetry
Twin in the Clouds (1914)
Over the Barriers (1916)
Themes and Variations (1917)
My Sister, Life (1922)
On Early Trains (1944)
When the Weather Clears (1959)

Prose
Safe Conduct (1931)
Second Birth (1932)
Childhood (1941)
Essay in Autobiography (1956)
Doctor Zhivago (1957)

Translations
Boris Pasternak's Translations of Shakespeare (1978)
 
 
Some Poems by Boris Pasternak


[size=+1]Winter's Night[/size]

 
Blizzards were blowing everywhere
Throughout the land.
A candle burned upon the table,
A candle burned.
As midgets in the summer fly
Towards a flame,
The snowflakes from the yard swarmed to
The window pane.
And, on the glass, bright snowy rings
And arrows formed.
A candle burned upon the table,
A candle burned.
And on the white illumined ceiling
Shadow were cast,
As arms and legs and destinies
Fatefully crossed.
Two slippers fell on to the floor
With a light sound,
And waxen tears dripped from the candle 
On to a gown.
No object in the misty whiteness
Could be discerned.
A candle burned upon the table,
A candle burned.
A mild draught coming from the corner
Blew on the candle,
Seduction's heat raised two wings crosswise
As might an angel.
It snowed and snowed that February
All through the land.
A candle burned upon the table,
A candle burned.
 
 
Зимняя ночь. 
       KOI | WIN | ALT | ISO | MAC | LAT
 
[size=-1]Мело, мело по всей земле[/size]
[size=-1]Во все пределы.[/size]
[size=-1]Свеча горела на столе,[/size]
[size=-1]Свеча горела.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Как летом роем мошкора[/size]
[size=-1]Летит на пламя,[/size]
[size=-1]Слетались хлопья со двора[/size]
[size=-1]К оконной раме.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Метель лепила на столе[/size]
[size=-1]Кружки и стрелы.[/size]
[size=-1]Свеча горела на столе,[/size]
[size=-1]Свеча горела.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]На озаренный потолок[/size]
[size=-1]Ложились тени,[/size]
[size=-1]Скрещенья рук, скркщенья ног,[/size]
[size=-1]Судьбы скрещенья.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]И падали два башмачка[/size]
[size=-1]Со стуком на пол,[/size]
[size=-1]И воск слезами с ночника[/size]
[size=-1]На платье капал.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]И все терялось в снежной мгле[/size]
[size=-1]Седой и белой.[/size]
[size=-1]Свеча горела на столе,[/size]
[size=-1]Свеча горела.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]На свечку дуло из угла,[/size]
[size=-1]И жар соблазна[/size]
[size=-1]Вздымал, как ангел, два крыла[/size]
[size=-1]Крестообразно.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Мело весь месяц в феврале,[/size]
[size=-1]И то и дело[/size]
[size=-1]Свеча горела на столе,[/size]
[size=-1]Свеча горела.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]                     Борис Пастернак, 1946[/size]
[size=-1][/size] 
 
 

[size=-2]1946. By Boris Pasternak. Translated by Alex Miller.[/size]

 


THERE WILL BE NO ONE IN THE HOUSE
 
 

 
There'll be noone in the house
Save for twilight. All alone,
Winter's day seen in the space that's
Made by curtains left undrawn.
Only flash-past of the wet white
Snowflake clusters, glimpsed and gone.
Only roofs and snows, and save for
Roofs and snow -- no one at home.
Once more, frost will trace its patterns,
I'll be haunted once again
By my last-year's melancholy,
By that other wintertime.
Once more I'll be troubled by an
Old, unexpiated shame,
And the icy firewood femine
Will press on the window-pane.
But the quiver of intrusion
Through those curtain folds will run
Measuring silence with your footsteps,
Like the future, in you'll come.
You'll appear there in the doorway
Wearing something white and plain,
Something in the very stuff from
Which the snowflakes too are sewn.
 
 
 

[size=-1]Никого не будет в доме,[/size]
[size=-1]Кроме сумерек. Один[/size]
[size=-1]Зимний день в сквозном проеме[/size]
[size=-1]Незадернутых гардин.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Только белых мокрых комьев[/size]
[size=-1]Быстрый промельк моховой.[/size]
[size=-1]Только крыши, снег и, кроме[/size]
[size=-1]Крыш и снега, -- никого.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]И опять зачертит иней,[/size]
[size=-1]И опять завертит мной[/size]
[size=-1]Прошлогоднее унынье[/size]
[size=-1]И дела зимы иной,[/size][size=-1][/size]
[size=-1]И опять кольнут доныне[/size]
[size=-1]Неотпущенной виной,[/size]
[size=-1]И окно по крестовине[/size]
[size=-1]Сдавит голод дровяной.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Но нежданно по портьере[/size]
[size=-1]Пробежит вторженья дрожь.[/size]
[size=-1]Тишину шагами меря,[/size]
[size=-1]Ты, как будущность, войдешь.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Ты появишься у двери[/size]
[size=-1]В чем-то белом, без причуд,[/size]
[size=-1]В чем-то впрямь из тех материй,[/size]
[size=-1]Из которых хлопья шьют.[/size]
[size=-1][/size] [size=-1][/size]
[size=-1]                     Борис Пастернак, 1931[/size] 
[size=-1][/size] 

[size=-2]1931. By Boris Pasternak. Translated by Alex Miller.[/size]





FEBRUARY. GET INK, SHED TEARS
 






February. Get ink, shed tears.
Write of it, sob your heart out, sing,
While torrential slush that roars
Burns in the blackness of the spring.
Go hire a buggy. For six grivnas,
Race through the noice of bells and wheels
To where the ink and all you grieving
Are muffled when the rainshower falls.
To where, like pears burnt black as charcoal,
A myriad rooks, plucked from the trees,
Fall down into the puddles, hurl
Dry sadness deep into the eyes.
Below, the wet black earth shows through,
With sudden cries the wind is pitted,
The more haphazard, the more true
The poetry that sobs its heart out.
 
 
[size=-1]Февраль. Достать чернил и плакать![/size]
[size=-1]Писать о феврале навзрыд,[/size]
[size=-1]Пока грохочащая слякоть[/size]
[size=-1]Весною черною горит.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Достать пролетку. За шесть гривен[/size]
[size=-1]Чрез благовест, чрез клик колес[/size]
[size=-1]Перенестись туда, где ливень[/size]
[size=-1]Еще шумней чернил и слез.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Где, как обугленные груши,[/size]
[size=-1]С деревьев тысячи грачей[/size]
[size=-1]Сорвутся в лужи и обрушат[/size]
[size=-1]Сухую грусть на дно очей.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]Под ней проталины чернеют,[/size]
[size=-1]И ветер криками изрыт,[/size]
[size=-1]И чем случайней, тем вернее[/size]
[size=-1]Слагаются стихи навзрыд.[/size][size=-1][/size]
[size=-1]                         Борис Пастернак, 1912[/size]
[size=-1][/size] 



[size=-2]1912. By Boris Pasternak. Translated by Alex Miller.[/size]
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Thu Vàng
 

Boris Pasternak
 
Thu. Cung điện thần tiên
Mở toang thoả ngắm nhìn
Trong rừng con đường vắng
Ven hồ soi nước êm
 
 
Tựa triển lãm thiên nhiên
Bao phòng tranh kiều diễm
Tần bì, du, rừng liễu
Ánh vàng lên diệu kỳ
 
 
Vòm phong lữ, ơ kìa
Như mũ hoa cô dâu
Bạch dương dưới voan phủ
Tinh khôi thủa ban đầu
 
 
Mặt đất dày lá đổ,
Phủ cả rãnh, hố sâu
Hàng phong bên nhà nhỏ,
tựa bức tranh khung vàng.
 
 
Tinh sương thu tháng chín
Cây rừng đứng sánh đôi
Hoàng hôn về nhuộm vỏ
Màu hổ phách rạng ngời
 
 
Đừng đi vào khe suối
Sẽ bị lộ mất thôi
Sào sạo, dù nhón nhẹ
Thảm lá dày dưới chân
 
 
Vang từ cuối con đường
Tiếng vọng xa hắt lại.
Ban mai trên anh đào
Giọt nhựa vàng sóng sánh
 
 
Thu. Góc rừng thần tiên
tập ảnh từng trang quý
sách cũ, áo, súng trường
đón lạnh đang tràn đến…
 
21.08.2006
Trăng Quê dịch
 
 

Nguyên bản gốc
Борис Пастернак
ЗОЛОТАЯ ОСЕНЬ
 
Осень. Сказочный чертог,
Всем открытый для обзора.
Просеки лесных дорог,
Заглядевшихся в озера.
 
Как на выставке картин:
Залы, залы, залы, залы
Вязов, ясеней, осин
В позолоте небывалой.
 
Липы обруч золотой —
Как венец на новобрачной.
Лик березы — под фатой
Подвенечной и прозрачной.
 
Погребенная земля
Под листвой в канавах, ямах.
В желтых кленах флигеля,
Словно в золоченых рамах.
 
Где деревья в сентябре
На заре стоят попарно,
И закат на их коре
Оставляет след янтарный.
 
Где нельзя ступить в овраг,
Чтоб не стало всем известно:
Так бушует, что ни шаг,
Под ногами лист древесный.
 
Где звучит в конце аллей
Эхо у крутого спуска
И зари вишневый клей
Застывает в виде сгустка.
 
Осень. Древний уголок
Старых книг, одежд, оружья,
Где сокровищ каталог
Перелистывает стужа.

1956
Борис Пастернак. Сочинения в двух томах.
Тула, "Филин", 1993.

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 06:12:34Trăng Quê>


[size=+2]Viết tặng người tình của Boris Pasternak[/size]
 
[color=darkblue]Người đàn bà
yếu mềm
và đắm đuối

[color=darkblue][/color] 
[color=darkblue] 
Chỉ biết yêu
bằng cả
trái tim mình

 
Nàng đã ngồi hàng giờ lặng lẽ
Mặc tuyết rơi trên ghế đá u buồn
Thư anh viết khi về nơi xa lắm
Em âm thầm từng phút chết … trong tim
 
 
Ở phía trong khung cửa lặng im
Anh vật vã trong tay thần chết
Ở bên ngoài mưa gào bão tuyết
Em xé lòng nước mắt đóng thành băng
 
 
Một cuộc tình không phải gió và trăng
Lỗi tại ai khi quen nhau quá muộn
Tình yêu, khổ đau hay là số phận
Dẫu thế nào em đã có được anh
 
 
Tình yêu cho em trái cấm ngọt lành
Dù đắng cay, đoạ đày nơi tù ngục
Tim cháy bỏng và em hạnh phúc
Như bùa mê, say đắm cuồng điên...
 
 
Em yêu anh bởi anh chính là anh
Chứ không yêu một nhà thơ vĩ đại
Trái đất này những vòng quay tròn mãi
Để yêu người và cũng được người yêu.
 
 
Cay đắng đơn côi trong một buổi chiều
Đọc thư anh thay lời tiễn biệt :"
- Olga ơi tình yêu không thể chết
Anh nguyện cầu ngàn lần nữa yêu Em!"[/color]
 
Trăng Quê
[/align][/color]
[/align]

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0