Tôi đã từng nghĩ rằng nước mắt là thể hiện cho sự yếu đuối nên tôi đã dặn lòng không có việc gì phải khóc, nước mắt không làm nên điều gì cả. Và rồi từ dạo ấy dù có chuyện gì tôi vãn không hề để rơi một giọt lệ cả đến mối tình đầu chia ly...tôi vẫn không khóc..vậy mà với mình nhỏ ..tôi lại trở lại chính mình, một người con gái yếu đuối..........
Tiễn nhỏ ra phi trường, ngày ấy trời như tối xám u ám buồn như chính tôi cũng buồn. Chia tay nhỏ tôi cảm thấy như mình mất đi một nữa..nhỏ là bạn thân nhất đời của tôi. Tôi dám nói trên đời này không ai hiểu tôi như nhỏ, vậy mà....nhỏ đang sắp xa tôi..đến một nơi rất xa..một nơi ko bao giờ tôi có thể đến được. Tôi đã khóc, nhỏ cũng khóc..những giọt nước mắt lúc bấy giờ tôi cảm nhận tòan một vị đắng chát môi. Trời ơi, tôi chẳng muốn khóc đâu nhưng chính tôi cũng ko ngăn được nó. Nó cứ chảy..chảy hòai..thấm đầy khăn, đầy vai áo. Nước mắt như một tấm kính phủ mờ mọi thứ trước mắt tôi....nhỏ đi vào phòng cách ly..tôi hốt hỏang chạy theo tìm và tìm..nhưng bóng nhỏ mờ xa...bạn tôi...........
Có một không gian nào đo...chiều dài nỗi nhớ (*)
có khỏang mênh mông nào sâu thẳm hơn thế nữa
Ở đâu đây nỗi nhớ, anh mơ về bên em
ngôi sao như xuống thấp cho ta gần nhau thêm...
Bài nhạc này là bài nhạc nhỏ đã rất thích, ngày ấy tôi vẫn cho là dòng nhạc đỏ không trữ tình như nhạc vàng hay dòng nhạc khác. Vậy mà..bây giờ tôi lại ngồi và nghe bài nhạc này để thấm đẫm trong một nỗi nhớ cồn cào da diết :
Đêm nghe tiếng mưa rơi ..
Đếm mấy triệu hạt rơi
mà chưa vơi nỗi nhớ..
Ở hai đầu nỗi nhớ
yêu và thương sâu hơn
Ổ hai đầu nỗi nhớ
nghĩa tình đằm thắm hơn...
Để rồi tôi cũng không hay rằng chính mình cứ lập đi lập lại lời nhạc đó : Ở hai đầu nỗi nhớ, yêu và thương sâu hơn..ở hai đầu nỗi nhớ...nghĩa tình đằm thắm hơn..........
(*) bài hát : Ở hai đầu nỗi nhớ
Tiễn nhỏ ra phi trường, ngày ấy trời như tối xám u ám buồn như chính tôi cũng buồn. Chia tay nhỏ tôi cảm thấy như mình mất đi một nữa..nhỏ là bạn thân nhất đời của tôi. Tôi dám nói trên đời này không ai hiểu tôi như nhỏ, vậy mà....nhỏ đang sắp xa tôi..đến một nơi rất xa..một nơi ko bao giờ tôi có thể đến được. Tôi đã khóc, nhỏ cũng khóc..những giọt nước mắt lúc bấy giờ tôi cảm nhận tòan một vị đắng chát môi. Trời ơi, tôi chẳng muốn khóc đâu nhưng chính tôi cũng ko ngăn được nó. Nó cứ chảy..chảy hòai..thấm đầy khăn, đầy vai áo. Nước mắt như một tấm kính phủ mờ mọi thứ trước mắt tôi....nhỏ đi vào phòng cách ly..tôi hốt hỏang chạy theo tìm và tìm..nhưng bóng nhỏ mờ xa...bạn tôi...........
Có một không gian nào đo...chiều dài nỗi nhớ (*)
có khỏang mênh mông nào sâu thẳm hơn thế nữa
Ở đâu đây nỗi nhớ, anh mơ về bên em
ngôi sao như xuống thấp cho ta gần nhau thêm...
Bài nhạc này là bài nhạc nhỏ đã rất thích, ngày ấy tôi vẫn cho là dòng nhạc đỏ không trữ tình như nhạc vàng hay dòng nhạc khác. Vậy mà..bây giờ tôi lại ngồi và nghe bài nhạc này để thấm đẫm trong một nỗi nhớ cồn cào da diết :
Đêm nghe tiếng mưa rơi ..
Đếm mấy triệu hạt rơi
mà chưa vơi nỗi nhớ..
Ở hai đầu nỗi nhớ
yêu và thương sâu hơn
Ổ hai đầu nỗi nhớ
nghĩa tình đằm thắm hơn...
Để rồi tôi cũng không hay rằng chính mình cứ lập đi lập lại lời nhạc đó : Ở hai đầu nỗi nhớ, yêu và thương sâu hơn..ở hai đầu nỗi nhớ...nghĩa tình đằm thắm hơn..........
(*) bài hát : Ở hai đầu nỗi nhớ