📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Những Lá Thư Tình

lời nhắn cho anh !

1 trả lời, 4.160 lượt xem — Trang 1 / 1
Anh thân yêu!
Hà Nội bước vào một mùa hè mới ! em đi lang thang trên hè phố và đôi mắt em như trùng lại với những suy nghĩ về anh , vẫn còn đâu đây hơi ấm , giọng nói ngọt ngào và vòng tay âu yếm của anh , tất cả những điều ấy như đang ẩn hiện trong từng vòm cây , tán lá quanh bờ Hồ Hoàn Kiếm ! Có hai viên bi trong như ngọc chảy dài trên đôi má bầu bĩnh của em , em vẫn nhớ anh vẫn thường gọi em là " mít ướt'". Anh sợ mỗi khi em rơi lệ , anh bảo rằng sẽ không bao giờ làm đôi mắt trong veo này có thêm những viên ngọc nào nữa! Nhưng cuộc sống không như chúng ta hằng mong ước phải không anh?  Em không hiểu tình yêu có phải là kẻ trộm hay không? tại sao nó đi vào lòng em lúc nào em không hề hay biết và khi nó ra khổi lòng em và để lại trong nó một nỗi buồn sâu lắng , một nỗi cô đơn và tuyệt vọng! để khi anh ra đi mang theo linh hồn của trái tim em và chie để lại một sự hối tiếc của một giấc mơ không thành.Chiều nay em vô tình nghe bạn bè nhắc tới tên anh , trái tim em vẫn còn xao xuyến , vẫn rộn ràng như ngày chúng ta vẫn ở bên nhau. Liệu ở phương trời đó anh có cảm thấy như em có linh cảm với anh hay không? Liệu có lúc nào đó anh còn nhớ về một mùa đông Hà Nội hay không? Nhớ con phố nho nhỏ , một lời cầu nguyện trong một ngôi chùa và  nhớ những cái rất đặc trưng của Việt nam , nhớ về một cô gái yêu anh với tất cả tấm lòng ! Liệu anh còn nhớ không anh?
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ để quên
Anh có nhớ không anh? Ngày này 3 năm về trước mình đã gặp nhau. Và cho đến nay tròn 3 năm cũng là tròn 3 năm em bước chân vào đau khổ.
Mình yêu nhau nhiều quá mà làm khổ nhau cũng nhiều quá. Vì vậy mà cho đến nay dù anh đã từ bỏ tất cả để ở bên người con gái khác thì em vẫn không thể quên nổi anh.
Cho dù anh nói rằng anh đến với người ta vì bất cứ lý do gì thì thực tế cũng vẫn là: người anh chọn đã không phải là em.
Anh có biết em đau đến thế nào không anh? Ngày em rời xa anh anh đã nói anh đau lắm nhưng với một người con gái thì nỗi đau đó gấp ngàn lần cơ. Tin anh lấy vợ nhanh đến chóng mặt. Em không bình luận gì về điều đó nữa. Nhưng lúc đó trong em như một cái tủ kính vỡ tan tành. Thực sự thì nó không thể làm em đau và không thể làm em mất một giọt nước mắt nào nhưng vết thương lòng dần kín miệng lại bị nổ tung ra.
Có phải không đau vì quá đau. Em đã quyết tâm phải quên. Trước đó em thấy càng quên lại càng nhớ và dặn lòng cố nhớ để mà quên. Nhưng bây giờ em không thể. Còn nhớ còn dau và điều đó em thấy tội lỗi lắm. Và em đã quên. Không bằng sự tiêu cực mà bằng ý trí. Thậm chí vì muốn quên quá mà em còn quên luôn những việc hiện tại. Em như cố gắng để tấy hết đi mọi thứ trong bộ não của mình.
Mọi chuyện qua rồi em đã tự mình lấy lại cân bằng. Bây giờ trong em anh chỉ là một chấm nhỏ của ký ức nhưng mà chưa thể xoá nốt nó đi. Em thử cố gắng đón nhận tình yêu của người khác để tìm hạnh phúc cho mình mà vẫn bị ám ảnh hình ảnh của anh. Hạnh phúc là điều em xứng đáng được nhận. Nhưng sao em luôn cảnh giác với nó vậy? Không thể nói thêm điều gì về chuyện của chúng ta nữa anh ạ. Em quên anh rồi và mãi mãi sẽ quên. Ngày này là lần cuối em cho phép mình nói về anh.[&o][&o]
Đăng nhập để trả lời
0