📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Hạt lại gieo cho đời sau

0 trả lời, 9 lượt xem — Trang 1 / 1
Hạt lại gieo cho đời sau

Yến Dương

Đã không còn nữa rồi người viết “Hạt lại gieo”. Chúng tôi, những người trẻ tuổi cầm bút giờ đây cũng cảm thấy sự trống trải không bù đắp nổi. Trên con đường lao động sáng tạo đầy thử thách ấy đã lại vắng bóng một cây đại thụ mà chúng tôi từng có lúc tựa vào để được cây truyền cho bóng mát và sinh lực.

Dẫu biết là sẽ có ngày phải thế, nhưng những ai đã từng nói chuyện với nhà thơ về cuộc đời, về công việc... sẽ da diết mong cánh cửa căn phòng bên gốc si già ở “sân 5l” hôm nao lại mở cho ta gặp lại một Cù Huy Cận đã “đi trên con đường lớn của thơ: Thơ của cuộc đời, thơ của con người”, và một Huy Cận với tâm hồn tươi trẻ trong vóc dáng một người già hóm hỉnh.

Tôi chợt nhớ đến những câu thơ của Ngô Thế Oanh viết tặng Huy Cận Làm sao với tuổi 20 người ta có thể viết/ Một cái gì như Lửa thiêng/ Làm sao với tuổi ngoài tám mươi người ta còn sáng suốt/ Để giữ trái tim mình niềm đắm say của một tình nhân. Huy Cận là như thế, cả cuộc đời lao động của ông đã thầm lặng nói với thế hệ cầm bút non trẻ hôm nay: Rằng con đường sáng tạo là con đường phải đi trọn vẹn, vượt qua sự kiêu ngạo của tuổi trẻ, vượt qua cả sự trì trệ của tuổi già, bằng 99% sự cần cù lao động giữ cho cái l% tài năng ấy mãi toả sáng. Ai cũng biết một Huy Cận nổi tiếng bằng tài thơ và nổi tiếng vì làm quan khi đều con trẻ, năm 2l tuổi ra tập Lửa thiêng, năm 26 tuổi làm Bộ trưởng Bộ Canh Nông. Trong một thời gian dài Huy Cận cũng đảm nhiệm những chức vụ quan trọng như Thanh tra đặc biệt của Chính phủ lâm thời; Thứ trưởng Bộ Nội vụ, Bộ Kinh tế, Bộ Văn hoá... Nhưng ngay cả khi ấy và sau này, Huy Cận vẫn luôn luôn là một thi sĩ, qua tất cả những trọng trách, những nghĩa vụ ông lại trở về nguyên vẹn với thơ ca. Người đã thắp lên Lửa thiêng đã giữ cho ngọn lửa sáng tạo nghệ thuật ấy cháy cho đến phút cuối của cuộc đời.

Huy Cận giờ đã đi xa thật rồi. Căn phòng chỗ gốc si già sẽ không bao giờ còn thấy bóng ông. Những tập sách tiếng Pháp ông để lại cho mấy đứa trẻ chúng tôi giờ đây trĩu nặng buồn thương. Trong cuộc tiễn đưa ông, chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn bè quốc tế. Huy Cận nói tiếng Pháp giỏi, có trí nhớ tốt. Ông từng là Uỷ viên Hội đồng cấp cao Pháp ngữ (1985-2000). Ông có cả những tác phẩm nghiên cứu được viết bằng tiếng Pháp như Văn hoá và chính sách văn hoá ở CNXH Việt Nam (xuất bản ở Paris, 1994)... Đó là cánh cửa đưa ông đến với kho tàng tri thức nhân loại, để một nhà thơ trở thành một nhà văn hoá. Tuy nhiên, trong cả thơ và đời, Huy Cận đều cho ta thấy ông là một người nặng hồn dân tộc. Người đã đi khắp nơi trên thế giới vẫn luôn luôn Nhớ giọt gianh bên thềm, những chiều mưa không ngớt. Có lần ngồi trò chuyện về việc nuôi dưỡng tâm hồn thế hệ trẻ, tôi hỏi ông có điều gì nhắn nhủ với lớp thiếu niên? Ông bảo phải yêu lấy tiếng Việt, yêu tiếng Việt cũng là một mặt của lòng yêu nước và yêu tiếng Việt cũng là bắt nguồn cho lòng yêu đời, yêu con người, yêu cuộc sống. Rồi ông đọc 4 câu thơ tặng các em thiếu niên: Nằm trong tiếng nói yêu thương/ Nằm trong tiếng Việt vấn vương một đời/ Sơ sinh lòng mẹ đưa nôi/ Hồn thiêng đất nước cũng ngồi bên con!

Mới đấy mà đã mấy năm, giờ có nói gì, viết gì về ông cũng chẳng được ông ngồi sửa từng câu, từng chữ và được ông “đòi” nhuận bút. Nhưng ông còn để lại những cả một mùa xanh trong những tác phẩm và cuộc đời sáng tạo của mình. Như là dự cảm, như là nhắn nhủ cho người sau, ông đã viết Rồi một ngày kia giã cõi này/ Xin cho gieo hết hạt trong tay/ Chứ tay còn nắm chưa vơi hạt/ Mà phải ra về cực lắm thay! Chao ôi, khát vọng được cống hiến và sự lao động nghiêm túc của ông thực sự là một hạt mầm quý giá ông lặng thầm gieo lại cho đời sau.

(Báo Văn nghệ trẻ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0