📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nghịch ngợm

49 trả lời, 19.104 lượt xem — Trang 2 / 2
Say ngàn ly rượu!


Tay nâng chén rượu nồng thấm thía
Mặc cho nhân thế lắm bon chen
Túi thơ bầu rượu nghênh ngang hát
Ngạo thị thế nhân lắm muộn phiền.
 
Nửa đêm cười cợt đùa cung nguyệt,
Ghẹo ả Thường Nga má đỏ hồng.
Cùng nàng nâng chén quên sầu não
Quỳnh tương ngọc dịch cạn ly này.
 
Chung thứ nhất tạ người tri kỷ
Thi họa cầm ca hiểu lòng mình.
Nỉ non tiếng sáo nàng chinh phụ
Kẻ thương người nhớ tận phương nào?
 
Ly thứ hai nồng nàn hương rượu
Đăm đắm nàng trăng vẻ thướt tha
Trăng ơi trăng ở trên cao đó
Có sầu đơn lẻ xuống cùng ta!
 
Chén nữa này ngả nghiêng trời đất
Vạn cổ sầu nghiêng chén trút đi
Cứ uống đi cho bớt muộn phiền
Hãy cạn đi cho quên tình nhạt.
 
Linh hồn say nửa trời lơ lửng
Chén thư tư ta uống với sao
Tạ ngàn sao cùng ta tận hưởng
Chén rượu nồng khó kiếm thế gian
 
Gió kia ơi kéo mây cùng lại
Cùng vui đùa thỏa sức ngàn năm
Ly thứ năm này ta ôm lấy gió
Vờn cùng mây ngạo nghễ đại bàng
 
Lý Tĩnh khi xưa rượu Bồ Đào
Dạ quang bôi tay nâng xuất trận
Nay ta cũng hùng tâm tráng chí
Ly rượu nồng múa kiếm bên hoa
 
Hoa ơi hoa! Nửa đêm lộ mặt.
Ánh kiếm mờ hoa sợ lắm a?
Chén rượu này ta tạ lỗi hoa
Cứ khoe hương đừng che vẻ đẹp
 
Tiếp ly này ta lại chúc hoa
Chúc cho hoa sẽ mãi không tàn
Để cùng vui với trăng và bướm
Mãi muôn đời thi sĩ tụng ca
 
Ngàn chén rượu cùng ta bay khắp
Trời đất này ta dạo bước qua
Khắp vũ trụ còn ai chưa uống
Lại đây ta cùng cạn quỳnh tương


QuachDaiLo


*
**
*


Xỉn Ngàn Ly Rượu
 
Tay ta vén xè xè thấm thía
Mặc nhân gian trố mắt ra dòm
Rượu đầy bầu ngập óc ta luôn
Chẳng biết ngày mai ai phiền muộn
 
Nửa đêm ta nửa người nửa ngợm
Ghẹo chọc cho người bịt mắt luôn
Các nàng bịt mũi vì khó ngửi
Uềnh oang ta rống với ễnh ương.
 
Chung thứ nhất tạ người tri kỷ
Chịu hổ chịu đau chẳng bỏ mình
Nỉ non thút thít khi ta xỉn
Kẻ ngạo người khinh đến lúc nào?
 
Ly thứ hai nặc mùi rượu tiện
Khăm khắm khai khai lại nồng nồng
Trăng ơi trăng ở trên cao đó
Có tè có uống cùng ta không?
 
Chén nữa ta ngả nghiêng xiêu vẹo
Quẹo cổ quẹo đầu trẹo cẳng luôn
Em khóc đi cho vơi phiền muộn
Nhạt phèo, chán ngấy lẫn tủi buồn.
 
Linh hồn say quần ta lơ lửng
Chén thứ tư cởi hẳn có sao?
Tạ ngàn sao khi ta dập đầu
Chén rượu nồng hồn ta tửng tửng.
 
Gió kia ơi cùng ta tốc váy
Cho ta cười cho hết hơi tàn
Ly thứ năm ta chó cắn càn
Sủa guầu guầu bốn chân ta quậy.
 
Lý Bạch khi xưa ôm ánh trăng
Trầm mình mặt nước gặp chị Hằng
Nay ta cũng hùng tâm tráng chí
Xè xè khoái trá cạnh mấy nàng.
 
Hoa ơi Hoa! Nửa đêm ta mửa
Đồ ăn thừa ghê tởm không Hoa?
Chén rượu này ta tạ lỗi nha
Cứ chửi bới khi Hoa phải rửa!
 
Tiếp ly này ta lại chúc Hoa
Chúc cho Hoa sẽ mãi không già
Để còn duyên với người chồng mới
Khi ta vỡ đạn theo ông bà.
 
Ngàn chén rượu cùng ta văng vãi
Vừa xè vừa ụa mỗi nơi qua
Khắp vũ trụ còn ai chưa xỉn
Cạn chén cùng ta rượu Ta Bà.
 
 
dohop 24/5/2005

 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
Sượng

Chiều xưa mưa rơi mỗi khi rơi
Nhẹp nhèm mờ ảo trong mây trời
Giọt đọng mặn mà pha nước mắt
Áo trắng yêu chưa lấm bụi đời

Tôi vẫn thường hay trốn bên trong
Ngắm em ướt át trong chờ mong
Vai nhỏ lạnh buồn thiu phố nhỏ
Bẽn lẽn mắt nai chạm đóa hồng

Tôi cứ vô tình mà cất bước
Để mặc mắt buồn hướng phía tôi
Nghĩ rằng chưa yêu, còn nhạt nhẽo
Tôi chỉ nhìn vào áo ướt thôi!

Tôi đã gần đi bên cạnh người
Gần môi ngon ngọt, đóa môi tươi
Nụ yêu chớm nở sao không biết?
Mất mát, tàn mơ sao miệng cười?

Thuở ấy hỏi tôi đã biết chưa
Hạt mưa sẽ hết, còn chăng mơ?
Thời gian gió cuốn xuôi vực thẳm
Theo lá thu rơi, đã cuối mùa

Nào hay phút chậm, phút ngỡ ngàng
Đông tàn cho nắng ấm thời gian
Tôi nhớ môi xinh tìm lối cũ
Giáo đường hoa rụng chuông ngân vang

Tôi hỏi người quen bóng hình xưa
“Áo trắng trong mưa, tóc xỏa dài...”
Người nói “...cứ chờ cho tan lễ,
Tóc dài, tóc ngắn... khỏi hỏi hoài!”

Ô kìa ai đó đi bên chồng
Mắt buồn không đổi giữa đám đông
Cô dâu áo trắng, sương chưa hết?
Để tôi đau đớn đến... sượng sùng!

Lạnh quá khi lang thang trong phố
Giọt nước buồn rơi vuốt ngón tay
Lối cũ hoa xưa nhưng lạc bước
Uống mắt u buồn tim tôi say.

Tôi nhớ mắt người nhìn theo tôi
Áo ai thấm ướt nước mưa rồi
Mưa đã làm mắt tôi thích thú
Nhưng nay mơ ước – nước cuốn trôi.

Nếu biết sẽ yêu ngay buối đầu
Tôi đã mở hồn cho mau mau
...
Trời ơi, nồi cơm tôi bị sượng!
Phen này vợ chửi suốt đêm thâu.
dohop 9/1/2008


("Bắt chước" bài thơ "Sương" của Đông Phong, dưới đây:)

Sương

Chiều xưa sương rơi mỗi khi rơi
Bồng bềnh hư ảo rớt bên trời
Lại đọng lên má lên đôi mắt
Của người tôi yêu tựa trong mơ

Tôi vẫn thường hay đến trễ hẹn
Để người ngóng đợi với nhớ mong
Và rồi xe lạnh chờ trong phố
Ửng cả đôi môi đỏ má hồng

Tôi vẫn vô tình mà cất bước
Cười hì những lúc người giận tôi
Nghĩ rằng con gái hay nhõng nhẽo
Hờn dzỗi đôi chút rồi sẽ thôi

Tôi vẫn đã đi bên cạnh người
Trong sương đêm mộng tình sáng tươi
Để rồi không biết mà không biết
Thất vọng đã loé cuối nụ cười

Thủa ấy hỏi tôi đã nghĩ chưa
Sương đêm sẽ tan lúc nắng lên
Để lại xanh ngắt trời xa thẳm
Và lạnh gió sang lúc vào trưa

Nào hay phút chậm phút nhỡ nhàng
Trong dzòng way mãi của thời gian
Người đã xa xăm, buồn đã lại
Trong một ngày vui trắng giáo đường

Từ đó sương giăng sương mờ sương
Lòng tôi ân hận lại thở dzài
Bởi vì tôi biết vâng tôi biết
Người ấy thương tôi vẫn thương hoài

Người vẫn khoác tay đi bên chồng
Nhạt nhẽo đêm tiệc giữa bạn đông
Ai hiểu sương tan sương tan hết
Tan cả con tim trong âm thầm

Lạnh wá hôm nay bước ra phố
Thấy ai cũng cười tay trong tay
Đi giữa sương mờ giăng khắp lối
Và đọng lên tóc lên đôi mày

Tôi nhớ tay người ở trong tôi
Một đêm sương rơi đã xa rồi
Đến nay tôi tiếc thì tôi đã
Không nắm thời gian để lỡ trôi

Nếu biết chuyện tình yêu ban đầu
Chẳng thể may mắn chung nhịp cầu
Trời ơi người ấy có thể khóc
Mỗi bận sương về trong đêm thâu.

Đông Phong

Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-29 14:59:05Dalena>
Dalena viết vài thơ này đúng với tâm sự của Dohop không , tặng đohop đấy !


TAN VỠ
 
Thời gian quay bánh xoay vòng
Có người lặng đứng bên song cửa buồn
Hoa xinh nở giữa hoàng hôn
Hắt hiu sương trắng lạc vào hồn thơ
Người đi vạn dặm đường mơ
Giã từ kỉ niệm ngày thơ xa dần
Giọt sầu ướt đọng châu thân
Đôi bờ tóc rối phong trần bụi vương
Thân người lữ khách bên đường
Một mình chiếc bóng muôn phương di hành
Tuổi thơ sớm mất màu xanh
Lìa quê xa xứ bước nhanh lên đàng
Tình riêng trở giấc bàng hoàng
Người đi có nhớ người đang dõi nhìn


DALENA
( Mỹ con)

Dalena
( Mỹ con tập làm thơ Tiếng Việt )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-14 04:56:15dohop>
Cám ơn Dalena đã ghé thăm và mở hé tí xíu vào tâm hồn của dohop. Thân mến


Nhà toán học phơi quần áo
 
Hôm nay trời nắng lạ
Ta có “gióp”* phơi đồ
Quần áo thơm như mạ
Dây phơi giống thước đo
 
Những dây phơi song song
Biến hóa thành pát-tần**
Những chiếc áo mong mỏng
Tạo hình thể không gian
 
Nhà một trai bốn gái
Hai già, ba nho nhỏ
Bốn vẫn còn ngây thơ
Hai vẫn còn thích bú
 
Cả nhà ba màu tóc
Nâu vàng, đen, hơi bạc
Tóc trên đầu đều thẳng
Sợi cứng, sợi lông măng.
 
Số áo đầm chẳng nhiều
Chỉ là áo đầm nhỏ
Quần lót thật nhiều kiểu
Đủ màu nhỏ và to
 
Áo ngực có ba “size”***
Bưởi, cam to, trứng rán
Tính đi và tính lại
Sai đáp số bài toán
Có nhiều cặp hơi lạ
Hình thể nhìn không chán
 
Vớ chẳng bao giờ chẵn
Dù trắng hay hồng nhạt
Khăn tắm khoảng năm mống
Luôn dính sợi tóc quăn.
Chẳng đúng hình và sắc
Chắc ai đó đến thăm?
 
Quần tây chỉ dăm cái
Không đúng áo sơ mi
Tính lại rồi tính đi
Chẳng tìm ra công thức
 
Áo lót cũng nhiều nhất
Mỏng mảnh như mặt phẳng
Dù cột hay gài nút
Cũng đều cùng sức nặng
 
Chỉ khoảng một tiếng sau
Tất cả đều khô ráo
Tóc quăn bay mất dạng
Ta có thể đem vào
Đồ lót dễ cất nhất
Theo quỹ đạo vào rổ
Coi chừng những quần đỏ
Khoét lỗ hơi kỳ khôi
Dùng lưới nhiều hơn vải
Phải đưa hàng xóm thôi!
 
Nhưng vớ chẳng nên đôi
Bỗng dưng nhiều chiếc lạ
Thôi gom hết vào rồi
Ta giả vờ đãng trí
Chẳng nhớ đồ của nhà
 
Phơi đồ thật chật vật
Không theo một định luật
Chẳng bảo toàn vật chất
Lúc thiếu lúc dư ra
Như thể nhà có ma
 
Gom đồ cũng thật khó
Sau, trước chẳng cân bằng
Dễ bị người cằn nhằn
Quá nhiều thứ để nhớ
Chẳng biết phải làm răng?
 
dohop 14 tháng 9, 2009 – để kỷ niệm một ngày thật nóng
 
 
* gióp: job, công việc
** pát-tần: pattern
*** size: cỡ, kích thước
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
Trách người trong mộng

Hôm trước anh viếng thăm
Lúc em còn đang ngủ
Chắc em nhiều hớ hênh
Anh có nhìn thích thú?
Bậy ghê đi anh nhóc
Hay thăm em trong mơ
Chẳng chi là tình cờ
Từ đôi tay, cặp mắt
Đến nụ hôn lén lút
Biết méc ai đây hử?
Để anh lợi dụng hoài,
Anh thường ghé thăm ai,
Mình em hay ai nữa?

Anh tưởng em đang ngủ
Là em chẳng biết gì?
Dù khép kín làn mi
Em đang canh anh đó!
Canh đôi mắt tham nhìn
Canh đôi tay tham mó!
Canh cảm giác triền miên
Đưa em vào hư ảo
Anh ơi em còn nhỏ
Cám ơn anh nhẹ tay
Anh biết vai em gầy,
Tóc em còn sợi mỏng?
Giường em không được rộng
Chưa có chỗ cho ai
Mai đây em lấy chồng,
Đừng quấy em anh nhé?

Bây giờ em còn trẻ
Yêu anh vì tuổi thơ
Dù đôi môi em mọng
Dù đôi má em hồng
Vì em là con gái
Như ánh nắng ban mai
Em có đẹp như mộng
Vẫn còn là học trò
Tuy hớ hênh trong mơ
Vẫn là trang giấy trắng
Mong cuộc sống phẳng lặng
Cho em an giấc nồng
Mong tương lai trong sáng
Như cha mẹ chờ mong

Anh ơi có biết không
Đừng viễn vông anh nhé!
Xin bàn tay anh nhẹ
Xin môi anh thật mềm
Cho giấc ngủ dịu êm
À ơi ngủ ngon nhé!


dohop 22-23/2/2007 (Viết chọc Giấc Mơ Buồn)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-14 08:09:56Vũ Quỳ>
(removed by poster)
Đăng nhập để trả lời
0
8 tháng 3

Cám ơn anh em có ngày phụ nữ
Chưa quen anh em chẳng biết mình phụ… gì!
Người gọi em “con nhóc này”, kẻ “nhỏ kia”
Mẹ cũng mắng “chẳng biết ngươi trai hay gái!”

Quen anh rồi em như tái sanh lại
Má thêm hồng, mắt thêm đẹp, mi thêm dầy
Ngực thêm phồng, da thêm nõn, tiếng thêm hay
“Con gái ơi!” Ba mắng, “coi chừng hỏng!”

Không có anh, chắc em còn… cà nhỏng
Chứ đâu thành “thím nọ”, “chị kia”
“Má thằng Tèo”, “Dâu bà Tám”… nghe ngộ ghê
Nhờ có anh mà em thêm … nữ tính

Dù biết rằng gái, trai do Trời định
Em không quên công cán của… mẹ cha
Thêm công anh… nắn nót em đó mà
Nên nhắc mãi ngày tháng ba, mồng tám!

dohop 8 tháng 3 năm 2010
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-01 00:05:31dohop>
Đi ăn cưới vợ cũ

Hôm nay đám cưới em
Mà tim anh phập phồng
Tha thứ anh nhiều chuyện:
Anh nhớ đêm tân hôn
Lần đầu mình gần gũi
Anh làm ít điều lỗi
Vì “non nớt” ấy mà
Chắc là em bỏ qua?

Ước gì mình như “Tây”
Anh sẽ gặp “anh ấy”
Để chia sẻ ít điều
Cho em thêm hạnh phúc:
Những gì em đáng yêu
Những gì em đáng ghét
Cả những thứ đáng… chết
Chắc anh ấy bỏ qua?

Chẳng biết “diện” bộ nào
Để cho em vui nhất
Bộ đồ mà em ghét
Hay bộ mà em mết?
Chẳng biết em sẽ vui
Hay nghĩ anh… mất nết!

Chẳng biết tặng món gì
Để em khỏi phải chê,
Để em khỏi phải mắng?
Những gì em thích nghe?
Những gì em thích ngắm?
Những gì em thích tắm,
Hay em thích mân mê?
Những gì em thích ngậm,
Mà anh chẳng thấy ghê?

Cũng phải tặng “anh ấy”
Những gì mà anh thích
Chắc em biết khá rõ!
Chắc là anh ấy vui
Khi nhìn mặt em đỏ?

Thôi thế cũng như xong
Cho anh hết phập phồng
Đi tiếp phần còn lại
Trước khi cạn đời trai
Chẳng biết đường còn dài
Hay qua cầu là hết

Anh đưa em đến bến
Mình sẽ cười với nhau
Mong quên hết nỗi đau
Vô tình mình đã tạo

dohop 23/3/2010
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng
 
Hôm qua anh đến nhà em
B
t ng không hn – màn rem không cài
C
vườn em ta rai rai
Làm anh mê m
n phách bay hn lìa

Hôm nay anh đ
ến na kìa
Em n
m em ng b đê php phng
Yêu em anh k
ết màu hng
Anh mê màu tr
ng, đen nhung tơ huyn
Yêu luôn ren v
i du mm
Yêu môi m
ng đ, yêu em gic nng.

dohop 25/11/2005



📎 images
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-09 04:00:42dohop>
Yêu anh nhé

Ơ này em nhỏ kho khó ưa
Hỏi rằng em đã biết yêu chưa ?
Hay là em thử tập yêu nhé,
Keo kiết mà chi một tiếng ừa
Em ơi ! nếu em chọn người yêu
Ưu tiên cho anh để mỗi chiều
Anh làm tài xế, kiêm bảo vệ
Dẫn em truy lùng sò, ốc, nghêu
Gật đầu em nhé ! để anh lo
Mua con heo đất, thật là to
Phòng khi "áp tải" em đi phố
Có cái mà khao em đến no

Tống Giang




Không sợ sao?

Ơ này anh bự khưa khứa o
Chuyện em sao lại xo xổ vo
Chưa yêu đã khổ anh lại xúi
Yêu rồi ai khổ nếu lỡ đò?
“Cua” em nên tập làm cha trước
Bởi vì em thích nhảy cò cò
Em thích mơ ngon và kẹo ngọt
Thích cả trêu trai lẫn giả đò
Thấy anh ngộ nghĩnh em vờ khóc
Xem vậy mà linh cá cắn cò
Sao anh không sợ ai áp tải?
Vì lính của ba cới khắp no!

dohop 4/5/2005

📎 asian-girls-226x300
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-24 23:19:46dohop>


Hẹn hò
 
Có cô gái dung dăng với kép
Nơi nghĩa trang khép nép hẹn hò
Chiều tàn gió thổi o o
Vòng tay tình ái đắn đo dáng hồng

Ngày tuyệt vời chỉ mong dài mãi
Nhưng tối rồi cũng phải về nhà.
Ôi bao mơn trớn chiều qua
Biến thành nhức nhối nhất là ở… mông

Chờ đến sáng gặp ông bác sĩ
“Ôi Bác ơi, Bác trị được không?
Nhức vai, mỏi gối, đau mông
Em như đang chết trong lòng Bác ơi!”

“Tuổi còn trẻ, yêu đời, ít bệnh!
Cô đã than, phải check tới cùng?”
Thế rồi bác sĩ khám lưng
Khám vai khám bụng khám chưn khám đùi.

Bác sĩ than “tiêu rồi! cô chủ…
Bệnh này tôi... chẳng đủ đức tài
Nhìn chung, cô khỏe, dẻo dai
Nhưng mông cô… chết 42 năm rồi!”

“Cô cầm cái gương soi sẽ thấy:
‘…Từ trần ngày 27 tháng tư!’
Bệnh ‘Mông Ấn Tự’ghê chưa!
Chắc còn sư cụ ở chùa giúp thôi.”

 
dohop – Macquarie Park 18/10/2010


📎 moore
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-18 06:26:21galaxies>
Yêu anh nhé

Ơ này em nhỏ kho khó ưa
Hỏi rằng em đã biết yêu chưa ?
Hay là em thử tập yêu nhé,
Keo kiết mà chi một tiếng ừa
Em ơi ! nếu em chọn người yêu
Ưu tiên cho anh để mỗi chiều
Anh làm tài xế, kiêm bảo vệ
Dẫn em truy lùng sò, ốc, nghêu
Gật đầu em nhé ! để anh lo
Mua con heo đất, thật là to
Phòng khi "áp tải" em đi phố
Có cái mà khao em đến no

Tống Giang




Không sợ sao?

Ơ này anh bự khưa khứa o
Chuyện em sao lại xo xổ vo
Chưa yêu đã khổ anh lại xúi
Yêu rồi ai khổ nếu lỡ đò?
“Cua” em nên tập làm cha trước
Bởi vì em thích nhảy cò cò
Em thích mơ ngon và kẹo ngọt
Thích cả trêu trai lẫn giả đò
Thấy anh ngộ nghĩnh em vờ khóc
Xem vậy mà linh cá cắn cò
Sao anh không sợ ai áp tải?
Vì lính của ba cới khắp no!

dohop 4/5/2005



Ớ này anh bự chị nhỏ ơi
Thơ anh chị hoạ hay tuyệt vời
Đọc xong em gọi bố mẹ ới
Nghe đây con đọc thơ vui tơi

Có một anh kia bự trêu lời
Có một chị kia nhỏ đáp chơi
Hai anh chị nói qua nói lại
Khiến ai đọc cũng phải phì cười

Vui quá trời

Galaxies

(Chú H ơi ! Chú dạo này khoẻ không? Cháu nhớ thơ chú lắm lắm ! Hi hi hi... Thơ chú H và thơ chú Hoàng Thị , Vi Thông ca ca là nhất rồi ! Hi hi hi ha ha ha ka ka ka kà)
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-23 00:26:19dohop>
Cám ơn galaxies đã viếng thăm. dohop yếu hơn thời gian trước nhưng vẫn không rảnh hơn và hay quên quá... Nhớ thỉnh thoảng nhắc dohop đối đáp thơ nha. Thương mến.

Tự khoe tài
 
Bé Hộp ủ mắm bằng thơ
Làm nem với bút, họa thơ dùng kìm
Nấu thơ chè đậu người thèm
Nem chua thành điệu, mắm nêm nên vần
Huyền Đai Nhị Đẳng Chău Trân*
Tiến sĩ “Hữu Học”**, cử nhân “Kinh Cầu”***
Tam Thiên Tự thuộc làu làu
Xuất thủ thành võ xuất câu thành lời
Bé đây chỉ kém ông Trời
Tiếc rằng sinh muộn nên đời lảng quên
Đành buồn mình biết mình ên
Kệ, “tự khiêm tốn”, không tên cũng tài!
Mình biết mình “giỏi” cũng oai
Biết “tự tôn kính”, ai ai cũng… mừng.
 
dohop 23/11/2010
 
*Chăn Trâu
**  “muốn” ám chỉ “hữu cơ hóa học”
*** “muốn” ám chỉ “kinh tế và cầu cống”



(Ảnh thu thập từ internet)
📎 xftvv1265775005
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-24 08:45:31Dạ Lan>


Cám ơn đã viếng thăm. dohop yếu hơn thời gian trước nhưng vẫn không rảnh hơn và hay quên quá... Nhớ thỉnh thoảng nhắc dohop đối đáp thơ nha. Thương mến.
dohop

THĂM (dohop)


Lang thang ghé tạc qua nhà
Thăm Người có khoẻ hay là là không?
Lâu rồi tin vẫn bặt tăm!
Nhạn sa, cá lặn, trăng trầm nơi nao?
Hỏi giờ Người Ấy ra sao
Sức khoẻ yếu - nghĩa ốm đau đấy à?
Ốm đau làm sao vậy hả
Tâm sự chút xíu để mà cảm thông
Hằng ngày tranh thủ vào thăm
Lắng lo Người Ấy cận năm thế nào?
Công việc làm ăn ra sao?
Chuyện nhà, chuyện sở có nao núng gì?
Lo cho Người quá đây nì !

Dạ Lan

@ Hi hi hi...


Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn @Dạ Lan. dohop OK, mòn mỏi theo tháng năm... Không dám hứa nhưng hy vọng có dịp trả lời bằng thơ đàng hoàng...
 
(ảnh nhặt trên mạng)
 
*** TRÁNG SĨ NGỦ NGÀY ***

Mùa thu xỉn tản quán không đông
Tráng sĩ nhậu xong vẫn nặng nồng
Điếu thuốc tòn ten môi tím thẩm
Lưỡi lè giọt nhỏ chiếu lanh long
Đôi cà nặng nợ tình chưa thỏa
Chuối lẻ co ro ái chửa thông
Thê nữ ngại ngùng không nỡ bỏ
Đá thì cũng vậy đạp cho xong.
Dohop 23/08/2019

Cám ơn nữ sĩ Hồ Xuân Hương và anh Thai NC
 
 
*** THIẾU NỮ NGỦ NGÀY ***
 
Mùa hè hây hẩy gió nồm đông,
Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng.
Lược trúc chải cài trên mái tóc,
Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,
Một lạch Đào nguyên nước chửa thông.
Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt,
Đi thì cũng dở, ở không xong.

Hồ Xuân Hương
(Từ anh Thai NC)
 

📎 sleeping guys
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-09 10:05:44dohop>
Mùa thu ăn cháo
 
Nắng cuối mùa dịu dàng len mái lá
Anh run run giữa những sợi khói mờ
Gió heo may làm nhớ thịt heo quay
Bụng anh đói, quá thèm nên ngớ ngẩn!
 
Bên khung cửa em trố mắt ra dòm
Lấp loé đèn dầu nhà chú Tư Ròm
Phu quét lá cô đơn dưới mái lá
Em tự hỏi “…nhà Ròm sao tối om?”
 
Bên bậc cửa lá vàng còn nhiều quá
Sao Tư Ròm không đến quét dọn đi
Cơn gió lốc đến cuộn tròn tốc lá
Em thoáng buồn nghĩ đến cảnh chia ly
 
Tay nâng niu tô cháo còn đang nóng
Còn nghe chút bâng khuâng tận đáy lòng
Thu đương khóc hay lòng em đang khóc
“Dưới mái nghèo anh ấy có lạnh không?”
 
Tấm lòng vàng cất bước sang anh ấy
Chén cháo lòng ấm áp linh hồn này
Em là nắng, nắng thu đẹp biết mấy
Động lòng anh run rẩy cánh vai gầy
 
Gió heo may từng cơn dường se lạnh
Tóc mây dài phớt nhẹ má anh xanh
Hương con gái ấm hồng thân gầy guộc
Giọt trang đài ủ mộng túp lều tranh
 
Em gửi cả tình yêu vào tô cháo
Cháo lòng này chan chứa tấm lòng em
Em lo lắng nghĩ đến đông sắp đến
Hết lá vàng còn chăng mộng bên thềm?
 
 
dohop 18/8/2005



(Viết chọc Đan Thanh, "đối lại bài thơ Mùa Thu Đan Áo" ở dưới)


Mùa thu đan áo
 
Nắng cuối mùa dịu dàng len kẽ lá
Khẽ rung rinh nắng tựa sợi khói mờ
Gió heo may lặng lẽ đi trăm ngả
Thu chuyển mình để ai thoáng ngẩn ngơ.
 
Bên khung cửa em dõi mắt mong chờ
Rất xa kia là nơi anh đang sống
Phía chân trời những mây ngàn trải rộng
Em tự hỏi "Chốn đó đã trở đông?"
 
Bên bậc cửa còn vương sợi nắng hồng
Vài chiếc lá cuối thu vàng rớt rụng
Em ngồi đây, nghe thu buồn cất giọng
In mái đầu bóng lá khẽ nhẹ rung.
 
Tay nâng niu chiếc áo đang đan dở
Còn nghe chút bâng khuâng ở trong lòng
Thu đương khóc, còn đông về bỡ ngỡ
Nơi xa vời anh có thấy lạnh không?
 
Ngàn nắng vàng dệt nên mùa thu ấy
Đôi sợi len em đan chiếc áo này
Gửi trong nắng, nàng thu đẹp biết mấy
Nhớ thương người em gửi áo trên tay.
 
Gió heo may từng cơn dường se lạnh
Chạm sợi len đung đưa tựa vui đùa
Chạm sợi nhớ, sợi thương, ngàn sợi mảnh
Hỏi nơi anh cơn gió lạnh có lùa?
 
Em gửi cả tình yêu vào chiếc áo
Gửi đến anh khi thu vẫn chưa tàn
Mong áo đến với người em yêu mến
Giữ ấm tình ta những lúc đông tràn...


Đan Thanh








 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-09 13:14:05dohop>
Quần rách hữu tình



Gió lạnh xuyên qua quần
Run rẩy kẻ vô thân
Tẻo teo con chuột lắt
Thẩm thâm mảnh da trần

Ánh mắt xuyên kẽ hở
Làm dập dồn hơi thở
Nàng hỗn loạn nhịp tim
Nhưng lòng nàng rộng mở

Má nàng chợt đỏ hồng
Như ánh lửa mùa đông
Sưởi ấm lòng kẻ khó
Vật nhỏ hoá … chồng ngồng.

Thẹn thùng chàng chạy trốn
Nàng rượt theo xác xốn
“Này Trần Minh tráng sĩ, *
Xin tha muội hư đốn!”

“Tiểu muội là Huỳnh Nga,
Nhà ở cách không xa
Thỉnh cầu chàng đến viếng
Chiều muội một tách trà!”

“Nếu chàng chẳng động lòng
Muội hở tí… màu hồng
Xem như là duyên nợ
Chữ Đồng Tử - Tiên Dung?”

“Muội nói lời đàng hoàng
Mong chàng đừng nghĩ ngợi
Xử nữ tấm lòng vàng,
Tình duyên xin nghĩ tới!”

Chàng bẽn lẽn gật đầu…
Rồi ngày tháng qua mau
Chiếc quần nên việc lớn
Đem phép lạ nhiệm mầu.

Quần rách đã se duyên
Huỳnh Nga cô dâu hiền
Trần Minh chàng hiếu tử
Trở thành Trần Trạng Nguyên

Quần rách tâm không rách
Quần sờn chí không sờn
Ngoại hình sao quý hơn
Một nghĩa tình trong sạch?



dohop 6/5/2005

* “Trần Minh Khố Chuối”
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-09 14:30:52dohop>
Đây là một câu chuyện trong sách thơ cũ có nhắc đến… Có thể chuyện không có thật nhưng thi sĩ cố bịa ra để chọc một ông bạn thầy đồ lúc nào cũng tỏ ra đạo mạo, nghiêm nghị, khó khăn với học trò và mọi người chung quanh. dohop xin lỗi không nhớ tên của thi sĩ này và cũng không còn nhớ lời của bài thơ. (Bạn nào có bài thơ gốc đăng lên, dohop rất biết ơn.)


Câu chuyện kể về một bữa thầy đi vắng, đám học trò (toàn là con trai) bày cờ tướng ra chơi… Cô gái hàng xóm tuổi trăng tròn nghe ồn ào qua xem. Mãi mê theo dõi mấy ván cờ, cô nàng không ngờ là cái quần mình đang mặc bị rách đũng hồi nào không hay… Đám học trò được dịp rửa mắt cho đã… Khổ nỗi, hôm sau lớp học trở lại, có thầy nhưng không đứa nào học được vì cứ tưởng nhớ chuyện hôm trước nên cười khúc khích… Ông thầy nghiêm khắc nổi nóng tra khảo xem chuyện gì đã xảy ra, và….
 
Ghi Chú: Bài này viết khi dohop chưa biết rành luật thơ Song Thất Lục Bát. Đến nay thì không tiện để chỉnh lại cho đúng luật, tuy có hay vào đọc khi… buồn, với mục đích kiếm một nụ cười, để nhớ ngày mới làm thơ… Mong các bô lão thứ tội và nếu vui thì sửa giùm.
 

Quần Rách – Câu chuyện thầy đi vắng


Phần1: Thầy đi vắng



Thầy đồ nọ bữa nay vắng mặt
Để học trò cả lũ nhốn nha
Thằng thì nấu nước pha trà
Thằng thì bầy trận tổ gà tổ tôm

Hết tổ tôm đến màn cờ tướng
Tướng Sĩ Xe Mã Tượng bò ra
Có cô hàng xóm thướt tha
Nghe quân chiếu tướng ghé qua xem cờ

Cờ hấp dẫn cô nàng hấp dẫn
Đám trinh trai ngớ ngẩn reo hò
Càng chơi càng muốn cười bò
Nước cờ sao … ướt Pháo to Sĩ khù

Cô gái trẻ đưa tay vén tóc
Nàng cười duyên lũ nhóc cười đùa
Mải mê xem Tướng xem Vua
Không hay quần rách lua tua chỉ mành

Nàng nào biết từng giây từng khắc
Bầy nhóc trai trố mắt ra dòm
Tướng bò Sĩ chạy lom khom
Ngựa phi Pháo ngóc dựng buồm xuất quân.



Phần 2: Ngày hôm sau, lớp học trở lại



Thầy nghiêm nghị giảng bài lịch sử
Quái lạ! Bầy ngốc tử cười hoài.
Tức mình thầy móc roi mây
“Chuyện gì nói rõ – phen này nát mông!”

“Dạ thưa thầy để con kể rõ
Bữa hôm qua cửa ngõ không cài
Có cô hàng xóm sang đây
Dư âm còn đọng dại ngây học trò!”

“Má hồng hồng đôi môi đỏ đỏ
Mắt nâu nâu tóc xoả mây mây
Tụi con tuổi nhỏ thơ ngây
Làm sao quên được phút giây nhiệm màu!”

Thầy giận dữ đập bàn: “Nói láo!
Còn chuyện gì đang dấu nói ngay!”
“Dạ thưa, còn chút chuyện này
Nói ra hơi khó xin thầy tha cho.”

“Rằng, cô gái má hồng môi đỏ
Tóc mây mây tóc “đó” cũng mây
Mãi xem cờ tướng nào hay
Tụi con bày trận nàng bày hang tiên”

“Rằng, rậm rạp như là hang chuột
Với cỏ mây xanh mượt rong rêu
Đôi bờ ngọc thạch mỹ miều
Đoá hồng trung toạ lèo tèo cỏ non”

“Tụi con chẳng là tiên hay thánh
Là học trò sao sánh với thầy
Ông trời cũng phải bó tay
Tha cho lũ trẻ thơ ngây dại khờ!”



Phần 3: Thầy than thở và tiếc rẻ



Thầy nhăn nhó ôm đầu khổ sở
Dạy tại nhà vốn đã bao năm
Nghĩ mình được tiếng được tăm
Chẳng hề dám nghỉ quanh năm suốt mùa

Chỉ một bữa vắng nhà không dạy
Lại là hôm chuyện “bậy” xảy ra

“Ối giời! Ối đất! Ối bà!
“Ngày giờ phút đó…
….TẠI SAO TAO KHÔNG CÓ Ở NHÀ!”



dohop 7/4/2005



Quần rách

sẵn ghé sang chơi họ đánh cờ
quân vừa ra trận cớ gì thua
ngựa kia chạy suốt trường đua
hình như mõi gối khi vừa xuất quân

một lũ quan văn lại thiếu vần
bày trò thi phận để ngồi không
tổ tôm cờ tướng lông nhông
pha trà nấu nước để trông quần hồng

chợt thấy thương cho phận má hồng
phận nghèo cam sạch, sống sao thơm
đừng như ngốc tử bên vườn
thấy hoa thấy bướm đã chờn vờn bay

chữ Nhân học đã trả cho thầy
Nghĩa hình như tận, mấy ai thương
người ta nguyệt thẹn hoa nhường
mấy anh chỉ biết lên trường kháo nhau,,,,

Hạ Nhi 30-04-05
 
 
 
Vì có người méc với Thầy là đám học trò của thầy đã “mỏi gối” từ lâu trước khi thầy đi vắng… làm cho đám học trò phải thanh minh thanh nga với Thầy…

Nỗi oan học trò



Oan ức lắm! Thưa Thầy, oan ức!
Chúng con đều chính trực nam nhi
Thuộc lòng sách Đệ Tử Quy
Lời Thầy dạy dỗ luôn ghi trong lòng

Còn ngây thơ còn trinh còn trắng
Mũi còn dơ, mắt chửa mở to
Hồng môn chửa thấy bao giờ
Bì bao còn chặt dây tơ chưa lờn.

Chúng con đã bầy cờ chơi trước
Đã lom khom khi được duyên cơ
Quần hồng xuất hiện bất ngờ
Hồng môn tuy khép lập lờ mắt nai

Chẳng hiểu sao pháo nòng hướng thượng
Cảm giác này chưa hưởng bao giờ
Lập loè hoa nở nên thơ
Dây, bao căng thẳng dại khờ trinh nam!

Chúng con có mỏi vai mỏi gối
Cũng là do bò tới bò lui
Ván cờ đến lúc khó lùi
Lưỡng nan tiến thoái dù đui dù loà

Chúng con vẫn thương hoa quý nguyệt
Thấy hoa xinh chỉ biết ngắm hoa
Sự tình như thế diễn ra
Vô tình mà thấy mù loà tâm can

Biết trách ai tâm trai nhiễm độc?
Trách quần hồng rách dọc rách ngang?
Trách Thầy đi vắng vội vàng?
Trách mình tuổi nhỏ lỡ làng thân trai?

Đệ Tử Quy đã không ghi rõ?
Trách hôm nao cửa ngõ không cài?
Trách thầm đường chỉ không may?
Trách hương thiếu nữ dại ngây trai làng?

Không còn chi để mà trách cứ
Hay ta mời thiếu nữ sang đây
Cùng nhau bè bạn giải bầy
Ai sai ai phải để Thầy xử cho?



dohop 5/5/2005
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0




Ý thơ buồn chạy nhông nhông nhông
Làm ta thương nhớ mong mong mong
Men thơ nào uống xỉn xỉn xỉn
Cho ta thỏa tính ngông ngông ngông
Ai chánh ai tà mặc mặc mặc
Đối lên đội xuống xong xong xong
Chưa xong thì thở hển hển hển
Vẫn thương nét đẹp phồng phồng phồng
 
dohop 12/05/09 – Chẳng biết có nghĩa gì hông?




Xin chào do hop... trông, mong, ngóng
Chị hay anh ? Em biết được hông
Ý thơ lời nói, em chưa hiểu
Xin giải thích giùm em rất mong !

H B

( Hổng hiểu gì hết trơn hết trọi ! Hu...hu...hu...) 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-27 13:10:25dohop>
ĐÊM LẠNH
 
Đêm đã gần tàn rạng bình minh
Gác nhỏ nơi anh chỉ một mình
Không biết giờ này em nơi ấy
Có biết rằng anh vẫn nhớ mong
 
Đã biết xa nhau tình cách biệt
Mỗi đứa mỗi nơi mỗi góc phòng
phòng anh như có hơi em đó
Đang ngồi bên anh đêm giá đông
 
Hà nội bây giờ rét tái tê
Chỉ có mình anh với bốn bề
Em có thương anh xin em hãy
Ôm lấy hồn anh đêm về khuya
 
Anh muốn ôm em được vào lòng
Để em sưởi ấm cả mùa đông
Mùa đông sẽ ko còn giá nữa
Vì đã có em sưởi ấm lòng
 
lê thanh tùng
 
__________________________________
 
 
Mền chật (Chăn chật)
 

Đêm đã gần tàn trời lạnh thêm
Tấm mền hai đứa quá mỏng mềm
Mền hẹp em mỗi ngày thêm mập
Em biết vì sao anh sợ … đêm
 
Đã biết xa nhau càng ngủ ngon
Mặc dù thiếu vắng cái lu tròn *
Phòng anh như có em trong đó
Mỗi lần nghe tiếng gãi sọt sòn **
 
Mùa đông đã đến rét tái tê
Càng lạnh vì đang vắng vợ sề
Nhớ em anh gấp đôi mền lại
Ấm mình nhưng vắng tiếng khồ khề
 
Anh muốn ôm em được vào lòng
Nhưng em to quá lại nhiều lông
Anh hiểu có em không cần sưởi
Chỉ vì mền chật ngại mùa đông
 
dohop 31/3/2005
 
* Ai ơi đừng lấy vợ ù
Nửa đêm thức giấc tưởng rằng ôm lu
(Ca Dao)

** sồn sột
 

 
__________________________________
 
 
giường rộng đá mền
 
đêm đã gần tàn nắng sắp lên
giường rộng nên em cứ đá mền
lăn qua lăn lại càng thêm sướng
anh hiểu vì sao em thích đêm
 
đã biết xa nhau , vẫn đá mền
đá nhầm cái gối mới la lên
giường em tưởng có anh trong đó
hốt hoảng la làng tưởng ốc sên
 
mùa đông sắp hết, hết tái tê
giường rộng càng thêm rộng bốn bề
nhớ anh em đá cho mền rách
thiếu mền anh sẽ phải mua thêm
 
em muốn nhìn anh giống cái mền
khi nằm dưới đất, lúc lên trên
lúc nhăn lúc nhúm, lông xơ xác
tẻ nhạt như màu nước không tên
 
Hạ Nhi3, 31/3/05
 
 
__________________________________
 
 
 
Tình Nghèo
 
Mùa đông giá buốt tủi bu-gi*
Anh phận bần nông chẳng còn gì
Quà cưới anh cho chiếc mền nhỏ
Đủ ấm đôi ta để rù rì
 
Tình nghèo hai đứa sướng tỉ tê
Chung quần chung áo lúc em về
Anh luôn an phận cho em đạp
Có rớt xuống giường cũng thấy phê!
 
Em có yêu anh bởi tấm lòng
Phận anh bé nhỏ cá lòng tong
Xả thân em cứ chiên, xào, muối,
Ướp với tình em cũng mặn nồng.
 
Chị Tư vừa biếu chiếc áo nâu
Âm thầm anh tháo đường chỉ khâu
Anh may quần nhỏ+ cho em mặc
Và anh vá lại chiếc chăn đầu.
 
dohop 1/4/2005
 
* bu-gi: bu-ri, bougie (spark plug)
+ quần nhỏ: quần lót (brief)
 
 
 
__________________________________
 
 
Tình giàu
 
mùa đông giá buốt chẳng can chi
mền ấm chăn êm chẳng cần gì
quá cưới đôi ta nhà trăm thước
ra vào ngọc diệp với kim chi
 
nhờ giàu hai đứa mới ham vui
dầu thơm em sắm đủ thứ mùi
còn anh giầy dép ba trăm chiếc
nhờ giàu hai đứa thích đi chui
 
anh có yêu em bởi tấm lòng
em thì chỉ thích tối nằm không
cơm canh đã có người bưng rót
tình giàu hai đứa chẳng hoài công
 
chị Tư vừa biếu chiếc áo lông
hải cẩu xinh xinh nút áo hồng
còn anh một miếng da sư tử
ta về căng giữa bộ sa lông
 
Hạ Nhi 2/4/05
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»