Anh ngốc...[/align] [/align]Vô tình nhặt chiếc lá đa[/align]Ngây ngô, anh cứ ngỡ là Diêu Bông[/align]Niềm vui len lén trong lòng[/align]Ô kìa, may quá, Diêu Bông đây rồi...![/align] [/align]Diêu Bông khao khát của tôi[/align]Tôi đem tặng chị, thoả lời hứa xưa[/align]Chị xinh, xinh đến bây giờ[/align]Diêu Bông dứt khoát là chưa ai tìm...![/align] [/align]Lặn lội về với vườn xưa[/align]Hoàng hôn đã úa, người chưa thấy hình[/align]"Lá đa rụng tím sân đình"[/align]Câu thơ xưa cũ, giật mình, [/align] ôi lá đa...[/align] [/align]17.4.08. Tâm Tư (Viết cho một người đàn ông, viết thơ)[/align]
Lãng đãng
137 trả lời, 13.334 lượt xem —
Trang 1 / 5
EM ĐI
Em đi tập huấn mấy ngày
Mà sao trời cứ mưa hoài - biết không
Thương ai cứ mãi ngóng trông
Cánh chim cô lẽ bay vòng lại bay
Đưa bàn tay nắm bàn tay
Mà tơ tưởng mãi cái ngày gặp em!
Lá cỏ
Em đi tập huấn mấy ngày
Mà sao trời cứ mưa hoài - biết không
Thương ai cứ mãi ngóng trông
Cánh chim cô lẽ bay vòng lại bay
Đưa bàn tay nắm bàn tay
Mà tơ tưởng mãi cái ngày gặp em!
Lá cỏ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-12 09:11:36Lá cỏ>
showPicture("5/2/2009 3:12:14 AM",0,0,0,477587,183)
Tâm TưtitleAndStar(16,0,false,false,"","")Bạn Đọc

Bài viết đã đăng: 16
Gia nhập ngày: 20.4.2009
Hiện trạng: offline
Tặng Lá Cỏ Anh là lá cỏ mềm
Em muốn làm con nghé nhỏ
Cỏ quê hương sinh tồn muôn thủa
Cho nghé thành trâu, cho yếu đuối hoá can trường...
Chỉ là ngọn cỏ bình thường
Vấn vương lòng người phố xá
Mong một lần ngả đầu trên thảm lá
Nghe cỏ rì rào khúc hát sinh sôi...
THẢO DÂN
Chỉ là lá cỏ thôi mà
Người đời quen miệng gọi là thảo dân
Mặc cho ai giẫm bàn chân
Bước lên cỏ bước lên dần lên cao
Hết chỉ tay lại hét gào
Đè lên cỏ - Mái nhà cao ngất trời
Cỏ oằn mình cỏ tả tơi
Nhưng rồi cỏ vẫn sống đời cỏ thôi
Đất thương cho cỏ thấy trời
Trời thương cho cỏ cắt rồi lại lên
Gió thương cho cỏ bồng bềnh
Mưa thương cho cỏ mà nên mưa rào
Đêm cho cỏ ngắm trăng sao
Ngày cho giọt nắng ấm vào đáy tim
Sương cho ướt ngọn cỏ mềm
Đời cho cỏ …đứng bên thềm nhà ai!
Thảo dân là thảo dân hoài
Buồn vui đã đủ đong đầy buồn vui
An nhiên với phận cỏ thôi
Nhỏ nhoi cũng vẫn cho đời màu xanh
Cho hoa rực rỡ rung rinh
Cho con bươm bướm rập rình lượn bay
Và còn vạt cỏ cho ai
Ngả lưng đi… cỏ giang tay đón người
Thảo dân là thảo dân ơi!
Lá cỏ
Viết cho Anh
Phật dạy, cuộc sống này là giả tạm
Thì có gì là đích thực đâu anh?
Em yêu anh, có khi là gian dối
Anh yêu em, chả biết thật đến đâu?
Nhưng với em, xin Phật Trời đừng giận
Vu vơ đôi lời, nhưng tình thực có Yêu!
Yêu bao nhiêu, ai mà đo cho hết
Chỉ thấy ước ao cứ xoắn xuýt trong lòng.
Ước một lần, môi anh kề bên má
Mái tóc em vấn vít cánh tay anh.
Nhưng cùng tận, Sắc - Không, ai mà biết
Anh yêu vợ anh, còn em vẫn bên chồng...
4.5.2009. Tâm Tư
Phật dạy, cuộc sống này là giả tạm
Thì có gì là đích thực đâu anh?
Em yêu anh, có khi là gian dối
Anh yêu em, chả biết thật đến đâu?
Nhưng với em, xin Phật Trời đừng giận
Vu vơ đôi lời, nhưng tình thực có Yêu!
Yêu bao nhiêu, ai mà đo cho hết
Chỉ thấy ước ao cứ xoắn xuýt trong lòng.
Ước một lần, môi anh kề bên má
Mái tóc em vấn vít cánh tay anh.
Nhưng cùng tận, Sắc - Không, ai mà biết
Anh yêu vợ anh, còn em vẫn bên chồng...
4.5.2009. Tâm Tư
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-12 09:19:15Lá cỏ>
Ước một lần, môi anh kề bên má
Mái tóc em vấn vít cánh tay anh.
Nhưng cùng tận, Sắc - Không, ai mà biết
Anh yêu vợ anh, còn em vẫn bên chồng...
4.5.2009. Tâm Tư
“Ai cũng có lúc sống ngoài chồng ngoài vợ
Xin đừng trách chi những phút xao lòng”( Thôi Hữu)
Anh yêu vợ anh, còn em vẫn bên chồng
Đời vẫn thật với áo cơm no đói
Biết làm sao duyên nợ của mỗi người
Ta vẫn phải bước trên đường gai góc
Mà mơ về một bóng dáng mù khơi
Khi trái tim còn đập ở trên đời
Sẽ xao xuyến mỗi lần cành mai nở
Sẽ bối rối thẹn thùng mắc cở
Lúc mắt ai đắm đuối ngước nhìn
Và con tim lại rào rạt rung rinh
Như mối tình đầu ta chạm phải
Hãy lắng nghe lòng mình êm ái
Để cảm ơn đời còn hạnh phúc cho ta
Cười lên nào cô bạn phương xa.
5.05.09
Lá cỏ
Lãng đãng mây ngàn trôi
EM
về trong nỗi nhớ
Ngày mai anh đi rồi
Nỗi buồn vương vạn thuở
Những lời thơ viết vội
Sợ cảm xúc bay xa
Sợ tình người nông nỗi
Lơ đễnh mối tình ta.
EM
về trong nỗi nhớ
Ngày mai anh đi rồi
Nỗi buồn vương vạn thuở
Những lời thơ viết vội
Sợ cảm xúc bay xa
Sợ tình người nông nỗi
Lơ đễnh mối tình ta.
TRĂNG NHẠT
Gió lạnh từ đâu tràn về
Thơ cũng bỏ tôi đi mất
Chiều nay hạ vàng vừa khuất
Thu rơi chiếc lá đầu tiên
Có gì vừa thoáng ngoài hiên
Chợt nghe lòng mình lên tiếng
Dưới mưa,vầng trăng vừa hiện
Nhạt nhòa,nức nở,xanh xao
Cũng thả mảnh hồn lên cao
Hòa vào mảnh trăng ốm yếu
Cất lên tiếng buồn đơn điệu
Ru nhân gian ngủ thờ ơ
Trời ơi,biết đến bao giờ
Trả lại cho tôi trăng sáng
Thu ơi,còn mấy vần thơ
Đừng chôn tôi vào quên lãng
Đêm nay mưa lòng lãng đãng
Trăng mờ trôi mãi về đâu?
Gió lạnh từ đâu tràn về
Thơ cũng bỏ tôi đi mất
Chiều nay hạ vàng vừa khuất
Thu rơi chiếc lá đầu tiên
Có gì vừa thoáng ngoài hiên
Chợt nghe lòng mình lên tiếng
Dưới mưa,vầng trăng vừa hiện
Nhạt nhòa,nức nở,xanh xao
Cũng thả mảnh hồn lên cao
Hòa vào mảnh trăng ốm yếu
Cất lên tiếng buồn đơn điệu
Ru nhân gian ngủ thờ ơ
Trời ơi,biết đến bao giờ
Trả lại cho tôi trăng sáng
Thu ơi,còn mấy vần thơ
Đừng chôn tôi vào quên lãng
Đêm nay mưa lòng lãng đãng
Trăng mờ trôi mãi về đâu?
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Khẽ khàng
Lều thơ bỗng hé chút trăng vàng
Người ở nơi đâu,người ghé sang
Có biết trong tôi, mây cô tịch
Mà vén mây lên, để ngỡ ngàng...
Liễu đã buông mành, liễu ngủ yên
Bỗng đâu quân tử, thả bước thiền
Tiếng giày khua nhẹ, làm liễu rối
Hồi sinh, thôi đợi đến xuân sang...
Tâm Tư
Hồi sinh phải đợi đến xuân sang
Chỉ sợ trăng phai,liễu cũng tàn
Mùa thu đang thắm,sao hờ hững?
Thu đẹp dù cho lắm lá vàng
Lều thơ bỗng hé chút trăng vàng
Người ở nơi đâu,người ghé sang
Có biết trong tôi, mây cô tịch
Mà vén mây lên, để ngỡ ngàng...
Liễu đã buông mành, liễu ngủ yên
Bỗng đâu quân tử, thả bước thiền
Tiếng giày khua nhẹ, làm liễu rối
Hồi sinh, thôi đợi đến xuân sang...
Tâm Tư
Hồi sinh phải đợi đến xuân sang
Chỉ sợ trăng phai,liễu cũng tàn
Mùa thu đang thắm,sao hờ hững?
Thu đẹp dù cho lắm lá vàng
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Mãi chờ
Xa xôi cũng đã xa xôi
Gần nhau thì cũng đủ rồi gần nhau
Tâm Tư còn mãi trên cao
Cỏ quê còn mãi xanh xao cuối trời
Mãi chờ chờ một nụ cười...
Lá cỏ
Xa xôi cũng đã xa xôi
Gần nhau thì cũng đủ rồi gần nhau
Tâm Tư còn mãi trên cao
Cỏ quê còn mãi xanh xao cuối trời
Mãi chờ chờ một nụ cười...
Lá cỏ
Lửng lơ...
Bốn ngàn năm lịch sử
Đạo đức đè nặng hai vai
Mấy ai dám vượt qua bản ngã
Để phút xao lòng chợt sâu lắng, ngân nga...
Đè thật chặt, chôn thật sâu, đôi khi là chà đạp
Sợi tơ lòng run rẩy những phút Yêu
Đành gửi lên không gian những lưòi như than trách
Da diết âm u tựa tiếng sáo diều.
Thuần khiết, chính chuyên như Thị Kính
Nhưng trong thẳm sâu lại nhen nhóm chút Thị Màu
Giá thân thể một lần được tách nửa
Chính chuyên cho chồng và rực lửa cho anh...!
Ngày 5.5.09. Tâm Tư
(Phút xao lòng là tập thơ em rất thú vị, gặp nhiều đồng cảm)
Bốn ngàn năm lịch sử
Đạo đức đè nặng hai vai
Mấy ai dám vượt qua bản ngã
Để phút xao lòng chợt sâu lắng, ngân nga...
Đè thật chặt, chôn thật sâu, đôi khi là chà đạp
Sợi tơ lòng run rẩy những phút Yêu
Đành gửi lên không gian những lưòi như than trách
Da diết âm u tựa tiếng sáo diều.
Thuần khiết, chính chuyên như Thị Kính
Nhưng trong thẳm sâu lại nhen nhóm chút Thị Màu
Giá thân thể một lần được tách nửa
Chính chuyên cho chồng và rực lửa cho anh...!
Ngày 5.5.09. Tâm Tư
(Phút xao lòng là tập thơ em rất thú vị, gặp nhiều đồng cảm)
Lửng lơ...
Thuần khiết, chính chuyên như Thị Kính
Nhưng trong thẳm sâu lại nhen nhóm chút Thị Màu
Giá thân thể một lần được tách nửa
Chính chuyên cho chồng và rực lửa cho anh...!
Ngày 5.5.09. Tâm Tư
LÒNG NGƯỜI
Lòng người giả dối biết bao
Ai không có một Thị Màu bên trong
Say tình tơ tưởng ước mong
Đêm mơ ôm riết vào lòng mà say
Luận bàn lại cứ chê bai
Ngụy quân tử - đứng hàng dài chờ em
Thầy Thị Màu “xấu” mà thèm
Tiếc không dám bước qua thềm mà yêu!
Chỉ là lá cỏ liêu xiêu
Làm sao giữ được tình yêu cuối trời
Xin đừng run rẩy người ơi
Con tim ai nỡ cắt rời mà đau
Mong làm tri kỉ bên nhau
Cho vườn thơ mãi thắm màu thủy chung
Hiểu nhau đủ ấm cõi lòng
Nụ hôn đành gửi vào trong mắt người
Lá cỏ
Dại
Hoa hoang dại, bên đường hoa vẫn dại
Gió vô tình, đùa cợt, gió trêu ngươi
Sợ hãi gió
Hoa uốn mình e ngại
Gió đi rồi
Hoa tiếc nuối
Gió ơi....
7.5.09. Tâm Tư
Dại
Hoa hoang dại, bên đường hoa vẫn dại
Gió vô tình, đùa cợt, gió trêu ngươi
Sợ hãi gió
Hoa uốn mình e ngại
Gió đi rồi
Hoa tiếc nuối
Gió ơi....
7.5.09. Tâm Tư
Qua đây đọc được trang thơ cô bạn thấy tứ thơ có dáng dấp Hồ xuân hương lắm chỉ có cách thể hiện khác đi thôi. Tôi rất thích tứ thơ của cô bạn rất mạnh mẽ và bùng nổ. Xin hoạ với cô bạn bài này làm lễ vật làm quen
Dại
Hoa dại
Anh dại
Và em dại
Gió vô tình ,gió sợ hãi ,gió đi
Anh hữu tình nên anh đứng lại
Sợ không em?
Em đứng lại hay đi?
Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Dại
Hoa hoang dại, bên đường hoa vẫn dại
Gió vô tình, đùa cợt, gió trêu ngươi
Sợ hãi gió
Hoa uốn mình e ngại
Gió đi rồi
Hoa tiếc nuối
Gió ơi....
7.5.09. Tâm Tư
Qua đây đọc được trang thơ cô bạn thấy tứ thơ có dáng dấp Hồ xuân hương lắm chỉ có cách thể hiện khác đi thôi. Tôi rất thích tứ thơ của cô bạn rất mạnh mẽ và bùng nổ. Xin hoạ với cô bạn bài này làm lễ vật làm quen
Dại
Hoa dại
Anh dại
Và em dại
Gió vô tình ,gió sợ hãi ,gió đi
Anh hữu tình nên anh đứng lại
Sợ không em?
Em đứng lại hay đi?
Xin chào Mai qua đây thấy tứ thơ của các bạn rất hay, Mai trộm phép gửi vào đây bài thơ cũ của mai, nếu chủ nhân không bằng lòng thì Mai sẽ xoá?
HOA TRINH NỮ
Hoang mọc nên hoa vốn dại khờ
Cho lòng lữ khách thoáng hồn mơ
Khép nép vì hoa không kẻ đợi
Bơ vơ bởi lá chẳng ai chờ
Ngỡ tưởng đơn sơ không nổi bật
Ai ngờ mộc mạc lại nên thơ
Đâu phải kiêu sa như hồng thắm.
Mà nên thi sử mãi không mờ.
mai77
Trích đoạn: mai77
Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Dại
Hoa hoang dại, bên đường hoa vẫn dại
Gió vô tình, đùa cợt, gió trêu ngươi
Sợ hãi gió
Hoa uốn mình e ngại
Gió đi rồi
Hoa tiếc nuối
Gió ơi....
7.5.09. Tâm Tư
Qua đây đọc được trang thơ cô bạn thấy tứ thơ có dáng dấp Hồ xuân hương lắm chỉ có cách thể hiện khác đi thôi. Tôi rất thích tứ thơ của cô bạn rất mạnh mẽ và bùng nổ. Xin hoạ với cô bạn bài này làm lễ vật làm quen
Dại
Hoa dại
Anh dại
Và em dại
Gió vô tình ,gió sợ hãi ,gió đi
Anh hữu tình nên anh đứng lại
Sợ không em?
Em đứng lại hay đi?
Xin chào Mai qua đây thấy tứ thơ của các bạn rất hay, Mai trộm phép gửi vào đây bài thơ cũ của mai, nếu chủ nhân không bằng lòng thì Mai sẽ xoá?
HOA TRINH NỮ
Hoang mọc nên hoa vốn dại khờ
Cho lòng lữ khách thoáng hồn mơ
Khép nép vì hoa không kẻ đợi
Bơ vơ bởi lá chẳng ai chờ
Ngỡ tưởng đơn sơ không nổi bật
Ai ngờ mộc mạc lại nên thơ
Đâu phải kiêu sa như hồng thắm.
Mà nên thi sử mãi không mờ.
mai77
HOA XẤU HỔ
Bông hoa tím đơn sơ
Lá khép nơi đầu bờ
Lại làm anh say đắm
Không ngờ...
Gửi thêm cho bạn 1 bài về hoa trinh nữ theo thể thơ 17 chữ
Dã từ
Ngơ ngẩn về thôi
Ta đành buông rơi câu hát
Trái tim dù có khát khao phiêu bạt
Cũng đành trở về trong lõng bõng nhân duyên.
Nhìn anh, cái nhìn đàn bà
Vai áo anh không chau chuốt
Mái tốc muối tiêu xuôi ngược
Chân phương, người đàn ông dãi dầu
Nhìn anh, cái nhìn của Thị Màu
Giọng thơ lả lơi, tấm tình sôi nổi
Khao khát nhân duyên, chối từ bối rối
Thấy người đàn ông của sông nước lở bồi...
Đã giã từ rồi,
Sao câu hát còn gai gai trong ngực
Anh là bão dông của mùa hè náo nức
Hay là tuyết sương phủ trắng giấc mơ lòng?!
Ngơ ngẩn về thôi
Ta đành buông rơi câu hát
Trái tim dù có khát khao phiêu bạt
Cũng đành trở về trong lõng bõng nhân duyên.
Nhìn anh, cái nhìn đàn bà
Vai áo anh không chau chuốt
Mái tốc muối tiêu xuôi ngược
Chân phương, người đàn ông dãi dầu
Nhìn anh, cái nhìn của Thị Màu
Giọng thơ lả lơi, tấm tình sôi nổi
Khao khát nhân duyên, chối từ bối rối
Thấy người đàn ông của sông nước lở bồi...
Đã giã từ rồi,
Sao câu hát còn gai gai trong ngực
Anh là bão dông của mùa hè náo nức
Hay là tuyết sương phủ trắng giấc mơ lòng?!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-17 16:12:37Lá cỏ>
Dại
Hoa hoang dại, bên đường hoa vẫn dại
Gió vô tình, đùa cợt, gió trêu ngươi
Sợ hãi gió
Hoa uốn mình e ngại
Gió đi rồi
Hoa tiếc nuối
Gió ơi....
7.5.09. Tâm Tư
Vẫn còn
Vẫn còn đó bài thơ tình dang dở
Ta trao em một chút gió ngọt ngào
Mong nhận lại chút mùi hương thơm thảo
Đủ ấm lòng những lúc bước đơn côi
Cỏ vẫn nằm bên hoa đó thôi
Cứ khẽ chao nghiêng là chạm nhau rồi
Xin hãy giữ mãi giây phút ấy
Phút xao lòng đủ nhớ đến tàn hơi
Lá cỏ
Anh ngốc...
Vô tình nhặt chiếc lá đa
Ngây ngô, anh cứ ngỡ là Diêu Bông
Niềm vui len lén trong lòng
Ô kìa, may quá, Diêu Bông đây rồi...!
Diêu Bông khao khát của tôi
Tôi đem tặng chị, thoả lời hứa xưa
Chị xinh, xinh đến bây giờ
Diêu Bông dứt khoát là chưa ai tìm...!
Lặn lội về với vườn xưa
Hoàng hôn đã úa, người chưa thấy hình
"Lá đa rụng tím sân đình"
Câu thơ xưa cũ, giật mình, ôi lá đa...
17.4.08
Tâm Tư (Viết cho một người đàn ông, viết thơ)
NGỐC ƠI
Ngốc làm sao hiểu ngốc ơi
Lá Diêu bông chẳng thể rơi xuống trần
Hoàng Cầm mơ đã một lần
Mà nay ngốc lại âm thầm lại mơ
Lá Diêu bông một nỗi chờ
Em tìm chị mãi đến giờ chẳng xong
Mấy lần ngỡ gặp… rưng rưng
Chay trao cho chị nỗi mừng vụt rơi
Lắc đầu bóng chị khuất rồi
Tần ngần khẻ gọi lá hời…Diêu bông
Lá xa …chị cũng theo chồng
Thả vào chiếc lá …bão giông cuộc tình
Mới hay ngốc cũng là mình
Ta thương ngốc… ta thương mình xiết bao!
Lá cỏ
Vô tình nhặt chiếc lá đa
Ngây ngô, anh cứ ngỡ là Diêu Bông
Niềm vui len lén trong lòng
Ô kìa, may quá, Diêu Bông đây rồi...!
Diêu Bông khao khát của tôi
Tôi đem tặng chị, thoả lời hứa xưa
Chị xinh, xinh đến bây giờ
Diêu Bông dứt khoát là chưa ai tìm...!
Lặn lội về với vườn xưa
Hoàng hôn đã úa, người chưa thấy hình
"Lá đa rụng tím sân đình"
Câu thơ xưa cũ, giật mình, ôi lá đa...
17.4.08
Tâm Tư (Viết cho một người đàn ông, viết thơ)
NGỐC ƠI
Ngốc làm sao hiểu ngốc ơi
Lá Diêu bông chẳng thể rơi xuống trần
Hoàng Cầm mơ đã một lần
Mà nay ngốc lại âm thầm lại mơ
Lá Diêu bông một nỗi chờ
Em tìm chị mãi đến giờ chẳng xong
Mấy lần ngỡ gặp… rưng rưng
Chay trao cho chị nỗi mừng vụt rơi
Lắc đầu bóng chị khuất rồi
Tần ngần khẻ gọi lá hời…Diêu bông
Lá xa …chị cũng theo chồng
Thả vào chiếc lá …bão giông cuộc tình
Mới hay ngốc cũng là mình
Ta thương ngốc… ta thương mình xiết bao!
Lá cỏ
Hãy để Xuân qua
Nếu cứ mãi mùa Xuân
Lấy đâu Thu ngọt quả
Lấy đâu mùa Đông giá
Tay anh ấm tay em...?!
Nếu cứ mãi mùa Xuân
Ve sầu thành cổ tích
Chia tay ngày bế giảng
Đâu nỗi nhớ xa vời...
Mùa Xuân đã đi rồi
Hè về vang tiếng sấm
Thu sang vàng ngọt nắng
Đông hồi hộp giao thừa.
Xin anh hãy gắng chờ
Xuân qua, Xuân lại lại
Chị Hai còn trẻ mãi
Câu hát ngọt đầu môi
Người ơi...đến hẹn rồi...
8.5.09. Hà Nội, ngày hè heo may. Tâm Tư
Nếu cứ mãi mùa Xuân
Lấy đâu Thu ngọt quả
Lấy đâu mùa Đông giá
Tay anh ấm tay em...?!
Nếu cứ mãi mùa Xuân
Ve sầu thành cổ tích
Chia tay ngày bế giảng
Đâu nỗi nhớ xa vời...
Mùa Xuân đã đi rồi
Hè về vang tiếng sấm
Thu sang vàng ngọt nắng
Đông hồi hộp giao thừa.
Xin anh hãy gắng chờ
Xuân qua, Xuân lại lại
Chị Hai còn trẻ mãi
Câu hát ngọt đầu môi
Người ơi...đến hẹn rồi...
8.5.09. Hà Nội, ngày hè heo may. Tâm Tư
Xin anh hãy gắng chờ
Xuân qua, Xuân lại lại
Chị Hai còn trẻ mãi
Câu hát ngọt đầu môi
Người ơi...đến hẹn rồi...
8.5.09. Hà Nội, ngày hè heo may. Tâm Tư
NGƯỜI ƠI
Người ơi đến hẹn rồi…
Ta nhìn chiếc lá rơi
Chiếc lá vàng thuở ấy
Níu giữ một vùng trời
Xin cảm ơn chiếc lá
Nói hộ ta với người
Một câu ca xưa cũ
Đủ nhớ cả một đời
Ở hai đầu đất nước
Có hai kẻ cô đơn
Va vào nhau té ngã
Để rồi mãi vấn vương
Hà Nội gió heo may
Se lạnh đến nơi này
Muốn gởi ra ngoài ấy
Một gói nắng miền Tây…
Người ơi đến hẹn rồi
Nghẹn ngào lệ muốn rơi
Bỗng giật mình thảng thốt
Biết tìm em nơi nào!
Lá cỏ
...
Đã bao năm, giấy mực
Kết luận rằng "ảo tưởng", ấy "Diêu Bông"
Mà sao đến anh vẫn nửa đời tìm kiếm
Như thế có phải là Ngốc không?
Trêu anh thế, nhưng em tin anh chẳng ngốc
Vì "cả tin" là cái sự của "quá Yêu"
Đến hình vuông, em bảo tròn, anh cũng gật
Thì đi tìm lá Diêu Bông đâu phải là ngốc nhiều.
Chỉ có chị Hai là ngốc
Ảo tưởng vu vơ, khái niệm thật mơ hồ.
Lá Diêu Bông, chị Hai nào có biết
Là trái tim Yêu của những kẻ mộng mơ...
Hãy đón nhận, dù là lá đa, hay lá mít
Dù là cỏ hoang, hay một cọng rơm vàng
Nhưng là tín vật từ Thiên Đường gửi đến
Thần Ái tình đã chọn, gửi anh mang.
Em không ngốc, như chị Hai từng ngốc
Chỉ tiếc là em, hết ngốc quá muộn thôi
Chị Hai qua sông, còn quay đầu nhìn lại
Diêu Bông vẫn kia, ngóng đợi chị suốt đời...
Ai rồi cũng đi qua hết một kiếp Người
Khôn, dại ấy, ai mà không trải nghiệm
Đức Phật trên cao cũng mỉm cười, âu yếm
Dại dột như anh, ngốc nghếch thật đáng yêu.
9.5.09. TT
Đã bao năm, giấy mực
Kết luận rằng "ảo tưởng", ấy "Diêu Bông"
Mà sao đến anh vẫn nửa đời tìm kiếm
Như thế có phải là Ngốc không?
Trêu anh thế, nhưng em tin anh chẳng ngốc
Vì "cả tin" là cái sự của "quá Yêu"
Đến hình vuông, em bảo tròn, anh cũng gật
Thì đi tìm lá Diêu Bông đâu phải là ngốc nhiều.
Chỉ có chị Hai là ngốc
Ảo tưởng vu vơ, khái niệm thật mơ hồ.
Lá Diêu Bông, chị Hai nào có biết
Là trái tim Yêu của những kẻ mộng mơ...
Hãy đón nhận, dù là lá đa, hay lá mít
Dù là cỏ hoang, hay một cọng rơm vàng
Nhưng là tín vật từ Thiên Đường gửi đến
Thần Ái tình đã chọn, gửi anh mang.
Em không ngốc, như chị Hai từng ngốc
Chỉ tiếc là em, hết ngốc quá muộn thôi
Chị Hai qua sông, còn quay đầu nhìn lại
Diêu Bông vẫn kia, ngóng đợi chị suốt đời...
Ai rồi cũng đi qua hết một kiếp Người
Khôn, dại ấy, ai mà không trải nghiệm
Đức Phật trên cao cũng mỉm cười, âu yếm
Dại dột như anh, ngốc nghếch thật đáng yêu.
9.5.09. TT
Hãy đón nhận, dù là lá đa, hay lá mít
Dù là cỏ hoang, hay một cọng rơm vàng
Nhưng là tín vật từ Thiên Đường gửi đến
Thần Ái tình đã chọn, gửi anh mang.
Em không ngốc, như chị Hai từng ngốc
Chỉ tiếc là em, hết ngốc quá muộn thôi
Chị Hai qua sông, còn quay đầu nhìn lại
Diêu Bông vẫn kia, ngóng đợi chị suốt đời...
Ai rồi cũng đi qua hết một kiếp Người
Khôn, dại ấy, ai mà không trải nghiệm
Đức Phật trên cao cũng mỉm cười, âu yếm
Dại dột như anh, ngốc nghếch thật đáng yêu.
9.5.09. TT
CHIẾC LÁ
Anh khờ khạo lắm ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi chả biết gì
Nửa cuộc đời cứ trồng mãi cây si
Mà chẳng dám trao cho ai chiếc lá
Anh cứ sợ - cuộc đời luôn nghiệt ngã
Người mỉm cười chẳng phải lá ta mơ
Tình cứ đến - rồi đi - hụt hẩng thẩn thờ
Và kẻ ngốc chẳng lần nào khôn được
Con đường yêu thương một mình lầm lũi bước
Gió heo may về lạnh buốt cả bàn tay
Và chiều nay có kẻ đứng chờ ai
Bởi chiếc lá có một người đón nhận
Và chiếc lá bỗng hóa thành bụi phấn
Rơi trắng đầu hai kẻ mới vào yêu!
Lá cỏ
Dù là cỏ hoang, hay một cọng rơm vàng
Nhưng là tín vật từ Thiên Đường gửi đến
Thần Ái tình đã chọn, gửi anh mang.
Em không ngốc, như chị Hai từng ngốc
Chỉ tiếc là em, hết ngốc quá muộn thôi
Chị Hai qua sông, còn quay đầu nhìn lại
Diêu Bông vẫn kia, ngóng đợi chị suốt đời...
Ai rồi cũng đi qua hết một kiếp Người
Khôn, dại ấy, ai mà không trải nghiệm
Đức Phật trên cao cũng mỉm cười, âu yếm
Dại dột như anh, ngốc nghếch thật đáng yêu.
9.5.09. TT
CHIẾC LÁ
Anh khờ khạo lắm ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi chả biết gì
Nửa cuộc đời cứ trồng mãi cây si
Mà chẳng dám trao cho ai chiếc lá
Anh cứ sợ - cuộc đời luôn nghiệt ngã
Người mỉm cười chẳng phải lá ta mơ
Tình cứ đến - rồi đi - hụt hẩng thẩn thờ
Và kẻ ngốc chẳng lần nào khôn được
Con đường yêu thương một mình lầm lũi bước
Gió heo may về lạnh buốt cả bàn tay
Và chiều nay có kẻ đứng chờ ai
Bởi chiếc lá có một người đón nhận
Và chiếc lá bỗng hóa thành bụi phấn
Rơi trắng đầu hai kẻ mới vào yêu!
Lá cỏ
Xưa...
Bao năm rồi mới trở lại trường xưa
Cây gạo cũ vẫn tháng Ba rực lửa
Lũ bạn cũ, giờ mỗi nơi một đứa
Có bao giờ cùng trở lại trường xưa?!...
Xa lắm rồi, vì quen gọi là Xưa
Tay cặp sách, tay chùm hoa phượng vĩ
Mái tóc buông lơi, vít đầu nhau cấu chí
Thế mà giờ mỗi đứa một nơi...
Bạn bây giờ có còn nhận ra tôi
Nét tinh nghịch đã nhường cho con cái
Con đường Thầy năm xưa, giờ tôi đang đi lại
Lòng tin yêu vẫn thắp sáng mắt học trò.
Trở lại trường xưa thấy mình như khác lạ
Nhớ bạn bè bằng nỗi nhớ ấu thơ
Bao nhiêu năm tranh giành cho cuộc sống
Bỗng một ngày, lại ước được như Xưa...
14.5.09. Phượng cháy, ve ran, nhớ các bạn chuyên Toán Hà Tây.
Bao năm rồi mới trở lại trường xưa
Cây gạo cũ vẫn tháng Ba rực lửa
Lũ bạn cũ, giờ mỗi nơi một đứa
Có bao giờ cùng trở lại trường xưa?!...
Xa lắm rồi, vì quen gọi là Xưa
Tay cặp sách, tay chùm hoa phượng vĩ
Mái tóc buông lơi, vít đầu nhau cấu chí
Thế mà giờ mỗi đứa một nơi...
Bạn bây giờ có còn nhận ra tôi
Nét tinh nghịch đã nhường cho con cái
Con đường Thầy năm xưa, giờ tôi đang đi lại
Lòng tin yêu vẫn thắp sáng mắt học trò.
Trở lại trường xưa thấy mình như khác lạ
Nhớ bạn bè bằng nỗi nhớ ấu thơ
Bao nhiêu năm tranh giành cho cuộc sống
Bỗng một ngày, lại ước được như Xưa...
14.5.09. Phượng cháy, ve ran, nhớ các bạn chuyên Toán Hà Tây.
PHẢI CHI
Em là chuyên Toán Hà Tây
Anh là chuyên… chẳng thuôc bài em ơi
Ngày xưa em học toàn mười
Còn anh Thầy chỉ phê lười- toàn không
Mười hai năm học lông nhông
Em vào Đại học anh vòng về quê
Giờ em lên ngựa xuống xe
Còn anh giờ cũng… chèo ghe rất tài
Gặp nhau anh muốn bắt tay
Sợ em thấy cái tay chai lại dừng
Dường như gặp bạn em mừng
Dường như anh đứng trời trồng nhìn em
Sao giờ em đẹp như Tiên
Lại thêm cái lúm đồng tiền thấy mê
Thành dân Hà Nội sang ghê
Còn anh thành gã nhà quê chèo đò
Biết rằng xưa chẳng hẹn hò
Thì nay cũng chẳng dám ho một lời
Tiễn em về chốn xa xôi
Anh về tiếc lắm cái thời Hà Tây
Phải chi anh biết ngày này
Thì anh đã học đêm ngày… vì em!
Lá cỏ
Em là chuyên Toán Hà Tây
Anh là chuyên… chẳng thuôc bài em ơi
Ngày xưa em học toàn mười
Còn anh Thầy chỉ phê lười- toàn không
Mười hai năm học lông nhông
Em vào Đại học anh vòng về quê
Giờ em lên ngựa xuống xe
Còn anh giờ cũng… chèo ghe rất tài
Gặp nhau anh muốn bắt tay
Sợ em thấy cái tay chai lại dừng
Dường như gặp bạn em mừng
Dường như anh đứng trời trồng nhìn em
Sao giờ em đẹp như Tiên
Lại thêm cái lúm đồng tiền thấy mê
Thành dân Hà Nội sang ghê
Còn anh thành gã nhà quê chèo đò
Biết rằng xưa chẳng hẹn hò
Thì nay cũng chẳng dám ho một lời
Tiễn em về chốn xa xôi
Anh về tiếc lắm cái thời Hà Tây
Phải chi anh biết ngày này
Thì anh đã học đêm ngày… vì em!
Lá cỏ
LÁ CỎ
Nỗi nhớ sông quê
Xin hãy thổi vào hồn con trẻ
Hình ảnh con sông quê, ngày một xa vời...
Anh đưa tôi
Đi tìm con sông kỷ niệm
Bến đò lưu luyến
Rặng tre ngủ mơ ấp ủ con thuyền.
Xanh trời, vàng nắng, bát ngát đồng ngô
Con sông nằm đâu, đợi chờ
Tôi và anh đi tìm, hối hả
Đi tìm..., như trong giấc mơ...
Đám trẻ con, như chúng tôi ngày xưa
Chạy đuổi nhau vô tư bên rặng nhãn
Chúng có biết dòng sông xưa xanh mát
Ngây ngô trả lời, sông nước với đò đâu?
Có gì như nõi đau, có gì như mất mát
Thiếu hụt trong ấu thơ một ký ức chợt về
Dòng sông quê, ngày xưa vẫn hát
Nay chỉ còn, cô lẻ một triền đê...
15.5.09. Chiều đi tìm Sông Đáy. TT
Xin hãy thổi vào hồn con trẻ
Hình ảnh con sông quê, ngày một xa vời...
Anh đưa tôi
Đi tìm con sông kỷ niệm
Bến đò lưu luyến
Rặng tre ngủ mơ ấp ủ con thuyền.
Xanh trời, vàng nắng, bát ngát đồng ngô
Con sông nằm đâu, đợi chờ
Tôi và anh đi tìm, hối hả
Đi tìm..., như trong giấc mơ...
Đám trẻ con, như chúng tôi ngày xưa
Chạy đuổi nhau vô tư bên rặng nhãn
Chúng có biết dòng sông xưa xanh mát
Ngây ngô trả lời, sông nước với đò đâu?
Có gì như nõi đau, có gì như mất mát
Thiếu hụt trong ấu thơ một ký ức chợt về
Dòng sông quê, ngày xưa vẫn hát
Nay chỉ còn, cô lẻ một triền đê...
15.5.09. Chiều đi tìm Sông Đáy. TT
Quê anh
Từ dòng sông mẹ Cửu Long
Tách ra thành một nhánh sông dịu dàng
Dòng sông Ông chưởng mơ màng
Lớn ròng con nước miên man chẳng ngừng
Con đò ngang đã dừng chân
Dây văng vừa nối cầu vồng qua đây
Gốc bồ đề ở bên này
Lá reo vi vút đắm say lòng người
Ngôi chùa thấp thoáng đấy thôi
Tây An Cổ Tự chào người ghé thăm
Chiều buông một tiếng chuông ngân
Lắng lòng cho chút bụi trần nhẹ rơi
Đến ngôi đền cổ người ơi
Trung quân ái quốc bao đời kính ông
Nguyễn Trung Trực - Thượng Đẳng Thần
Sắc vua ban để cho dân kính thờ
Quê anh cảnh đẹp như thơ
Dòng sông uốn khúc lượn lờ tình quê
Cánh cò chao liệng triền đê
Có thêm một gã nhà quê nhớ người
Người đi người đến người ơi!
Lá cỏ
Từ dòng sông mẹ Cửu Long
Tách ra thành một nhánh sông dịu dàng
Dòng sông Ông chưởng mơ màng
Lớn ròng con nước miên man chẳng ngừng
Con đò ngang đã dừng chân
Dây văng vừa nối cầu vồng qua đây
Gốc bồ đề ở bên này
Lá reo vi vút đắm say lòng người
Ngôi chùa thấp thoáng đấy thôi
Tây An Cổ Tự chào người ghé thăm
Chiều buông một tiếng chuông ngân
Lắng lòng cho chút bụi trần nhẹ rơi
Đến ngôi đền cổ người ơi
Trung quân ái quốc bao đời kính ông
Nguyễn Trung Trực - Thượng Đẳng Thần
Sắc vua ban để cho dân kính thờ
Quê anh cảnh đẹp như thơ
Dòng sông uốn khúc lượn lờ tình quê
Cánh cò chao liệng triền đê
Có thêm một gã nhà quê nhớ người
Người đi người đến người ơi!
Lá cỏ
LÁ CỎ
Thời gian cho anh
24 giờ và 7 ngày
Vòng xoay muôn thuở
Buồn vui, đau thương và nhung nhớ
Gói trọn nghĩa tình, thù hận, đa mang...
Thế mà mình đã ước
Có giờ thứ 25 để chỉ nghĩ về anh
Có giờ thứ 25 với giấc mộng trong lành
Không vướng bận của nỗi lo cơm áo.
Thế mà mình đã từng táo bạo
Hứa giờ thứ 25 sẽ dành trọn cho anh
Không chuyện cơ quan, không màng con cái
Cho dù mái tóc chẳng còn xanh...
Thế mà mình thành ra lừa dối
Bởi bao năm không tìm nổi một giờ
Bởi cõi Tiên, chỉ dành cho Từ Thức
Giờ thứ 25 mãi mãi là giấc mơ...
16.5.09.TT
24 giờ và 7 ngày
Vòng xoay muôn thuở
Buồn vui, đau thương và nhung nhớ
Gói trọn nghĩa tình, thù hận, đa mang...
Thế mà mình đã ước
Có giờ thứ 25 để chỉ nghĩ về anh
Có giờ thứ 25 với giấc mộng trong lành
Không vướng bận của nỗi lo cơm áo.
Thế mà mình đã từng táo bạo
Hứa giờ thứ 25 sẽ dành trọn cho anh
Không chuyện cơ quan, không màng con cái
Cho dù mái tóc chẳng còn xanh...
Thế mà mình thành ra lừa dối
Bởi bao năm không tìm nổi một giờ
Bởi cõi Tiên, chỉ dành cho Từ Thức
Giờ thứ 25 mãi mãi là giấc mơ...
16.5.09.TT
MỘT CHÚT…
Nhan sắc em chẳng đẹp đâu
So với Hoa Hậu còn lâu mới bằng
Tài em cũng chỉ làng nhàng
Giám đốc chẳng tới giám hàng cũng không
Danh em thơm chỉ vườn hồng
Minh tinh màn bạc lẫy lừng khắp nơi
Tiền của em bằng nắm xôi
So làm sao với vàng phơi đầy nhà
Nữ công gia chánh, ôi chà
Nấu làm sao được - tiệc là tiệc Tây
Thêu thùa may vá bằng ai
Tranh thêu Vạn Phúc bày đầy hơn em
May ra em có quả tim
Dám đem ra tặng cho riêng một người
Thương em một chút đó thôi
Nhưng là một chút… cả đời anh mơ!
Lá cỏ
Nhan sắc em chẳng đẹp đâu
So với Hoa Hậu còn lâu mới bằng
Tài em cũng chỉ làng nhàng
Giám đốc chẳng tới giám hàng cũng không
Danh em thơm chỉ vườn hồng
Minh tinh màn bạc lẫy lừng khắp nơi
Tiền của em bằng nắm xôi
So làm sao với vàng phơi đầy nhà
Nữ công gia chánh, ôi chà
Nấu làm sao được - tiệc là tiệc Tây
Thêu thùa may vá bằng ai
Tranh thêu Vạn Phúc bày đầy hơn em
May ra em có quả tim
Dám đem ra tặng cho riêng một người
Thương em một chút đó thôi
Nhưng là một chút… cả đời anh mơ!
Lá cỏ
LÁ CỎ
Lạc nhau
Giữa đám động ồn ào
Anh mải tìm sắc hương kỳ lạ
Làm lạc em
Chìm trong cỏ cây hoa lá
Em im lìm
Em khép chặt
Thôi anh hãy đi tìm
Sặc sỡ vườn hồng, rộn rã bướm ong...
Em lại về
Xao xác mùa đông
Có một chút gì như tuột mất
Có một chút gì như tấm lòng chân thật
Bị hư vinh phủ mờ...
17.5.09 TT
Giữa đám động ồn ào
Anh mải tìm sắc hương kỳ lạ
Làm lạc em
Chìm trong cỏ cây hoa lá
Em im lìm
Em khép chặt
Thôi anh hãy đi tìm
Sặc sỡ vườn hồng, rộn rã bướm ong...
Em lại về
Xao xác mùa đông
Có một chút gì như tuột mất
Có một chút gì như tấm lòng chân thật
Bị hư vinh phủ mờ...
17.5.09 TT
...
Ngu ngơ đi tìm giọt nắng
Ngỡ ấp được vào trái tim
Biết đâu tay vừa chạm đến
Nắng tan, ngày lại thành đêm...
(Thơ thất tình)
Ngu ngơ đi tìm giọt nắng
Ngỡ ấp được vào trái tim
Biết đâu tay vừa chạm đến
Nắng tan, ngày lại thành đêm...
(Thơ thất tình)