<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-04-03 22:22:06Hang Phuong>
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê ven con sông Hồng chở nặng phù sa.Dòng sông bên bồi bên lở,cánh cò trắng,lũy tre xanh và những đêm trăng trên chiếc chõng tre cũ kĩ nghe nội kể về cái thiện ,cái ác,về ước mơ của người xưa qua những câu chuyện cổ tích...ấy là những năm tháng tuổi thơ của tôi.Hồn hậu,chân chất là những gì mà làng quê ngày đã đêm hun đúc cho biết bao thế hệ chúng tôi.
Lớn lên bước chân vào giảng đường đại học,tôi không khỏi ngỡ ngàng trước ánh đèn muôn màu của thành phố và sự ồn ào náo nhiệt nơi đây. Quê và cha mẹ nghèo nên tôi phải vật lộn để học tập để kiêm sống và cũng có không ít lần tôi đã cãi nhau thậm chí đánh lộn khi có ai đó chế giễu mình là người nhà quê.Tôi đâm ra ác cảm với người thành phố.đồng thời cũng nhận ra đó là một nơi đầy cạm bẫy với những người luôn phải lo lắng về kinh tế như tôi.Nếu không cố gắng giữ mình tôi có thể gục ngã bất cứ lúc nào.Góc nhỏ duy nhất của tôi mỗi khi buồn là gốc chân cột đèn sau dãy nhà kí túc xá.Ánh đèn rực rỡ và tôi nghĩ đến đêm trăng năm nào nghe nội kể về cái chết của những con thiêu thân.Tại sao những con thiêu thân lại lao vào lửa,vào những nơi có ánh đèn?Ánh sáng chói lòa khiến nó không thể nhận ra đó là những nơi nguy hiểm.Tôi không thể giống những con thiêu thân ấy.
Con gái nhà quê với da trắng ,tóc dài.Tôi được không ít các bạn nam trong lớp,trong trường để ý.Mẹ luôn nhắc nhở "về tắm ao ta" thôi con.Tôi vẫn nhớ lời dăn dò của mẹ.Rồi anh đến,hơn tôi hai tuổi , học ngành cơ khí và là người thành phố. Tôi phủ nhận tình cảm và con người anh.Tôi khoác lên anh chiếc áo thực dụng,thiếu tình cảm...như những người thành phố mà tôi từng gặp.Bạn bè tôi biết anh đều cho rằng tôi cố chấp,rằng tôi có cái nhìn phiến diện...măc kệ ,tôi vẫn giữ nguyên suy nghĩ của mình.Tất cả sẽ chỉ dừng lại đó nếu không có một lần tình cờ trên đường về kí túc xá tôi thấy anh đang bế xốc một em bé đi cấp cứu khi người lái xe đâm vào em bỏ chạy.Tôi quên lời mẹ dặn và chúng tôi yêu nhau.Hai năm sau tôi ra trường và chúng tôi cưới nhau.Anh và gia đình anh đã cho tôi thây tôi đã sai như thế nào.Không phải người thành phố nào cũng giống như những kẻ xấu mà tôi đã từng gặp.Người thành phố tình cảm cũng hồn hậu chẳng kém gì người dân quê tôi.Một năm sau ngày cưới,gia đình tôi có thêm thành viên mới,một bé gái xinh xắn.Đó là niêm vui ,là hạnh phúc của vợ chống tôi.
Do điều kiện công tác gia đình chúng tôi chuyển ra nước ngoài sinh sống.Cuộc sống hiện đại đủ đầy và những mối quan hệ mới ở xứ người càng làm tôi nhớ tới quê hương.Yêu biết bao hương vị bánh chưng ngày tết,cành đào Bích ,đào Phai phơi phới đón nắng xuân...Tôi thèm đươc hòa mình vào dòng người tấp nập trên đường phố mỗi lúc tan tầm.Tôi luôn chờ mong những lá thư nhà.Vợ chồng tôi đã khóc rất nhiều khi nhân được bài thơ cha viết tặng tôi.
NÓI VỚI CON
Một thoáng thôi con đã bên đất bạn
Nắng quê hương lùi lại phía sau rồi
Cha dõi theo đường bay con tít tắp
Khi trên trời chỉ còn chấm đen thôi
Cha vui lắm nhớ lời ông bà dạy
Con hơn cha nhà co phúc vậy con
Giữa chốn phồn hoa
đừng để mất mình con nhé
Đùng bao giờ quên có bóng tre rủ mát tâm hồn
Giữa phố vui rực rỡ ánh đèn
Cũng đùng quên nhớ về ngõ nhỏ
Nơi con đã một thời chơi rước đèn ông sao ở đó
Nơi con đã một thời chơi chuyền đánh chắt phải không con?
Lời dặn của cha sẽ theo tôi trong suốt cuộc đời.Tôi sẽ mãi là tôi, một người con mang trong mình nét hồn hậu của chốn quê nhà và quê hương ơi hẹn ngày trở lai.
Lớn lên bước chân vào giảng đường đại học,tôi không khỏi ngỡ ngàng trước ánh đèn muôn màu của thành phố và sự ồn ào náo nhiệt nơi đây. Quê và cha mẹ nghèo nên tôi phải vật lộn để học tập để kiêm sống và cũng có không ít lần tôi đã cãi nhau thậm chí đánh lộn khi có ai đó chế giễu mình là người nhà quê.Tôi đâm ra ác cảm với người thành phố.đồng thời cũng nhận ra đó là một nơi đầy cạm bẫy với những người luôn phải lo lắng về kinh tế như tôi.Nếu không cố gắng giữ mình tôi có thể gục ngã bất cứ lúc nào.Góc nhỏ duy nhất của tôi mỗi khi buồn là gốc chân cột đèn sau dãy nhà kí túc xá.Ánh đèn rực rỡ và tôi nghĩ đến đêm trăng năm nào nghe nội kể về cái chết của những con thiêu thân.Tại sao những con thiêu thân lại lao vào lửa,vào những nơi có ánh đèn?Ánh sáng chói lòa khiến nó không thể nhận ra đó là những nơi nguy hiểm.Tôi không thể giống những con thiêu thân ấy.
Con gái nhà quê với da trắng ,tóc dài.Tôi được không ít các bạn nam trong lớp,trong trường để ý.Mẹ luôn nhắc nhở "về tắm ao ta" thôi con.Tôi vẫn nhớ lời dăn dò của mẹ.Rồi anh đến,hơn tôi hai tuổi , học ngành cơ khí và là người thành phố. Tôi phủ nhận tình cảm và con người anh.Tôi khoác lên anh chiếc áo thực dụng,thiếu tình cảm...như những người thành phố mà tôi từng gặp.Bạn bè tôi biết anh đều cho rằng tôi cố chấp,rằng tôi có cái nhìn phiến diện...măc kệ ,tôi vẫn giữ nguyên suy nghĩ của mình.Tất cả sẽ chỉ dừng lại đó nếu không có một lần tình cờ trên đường về kí túc xá tôi thấy anh đang bế xốc một em bé đi cấp cứu khi người lái xe đâm vào em bỏ chạy.Tôi quên lời mẹ dặn và chúng tôi yêu nhau.Hai năm sau tôi ra trường và chúng tôi cưới nhau.Anh và gia đình anh đã cho tôi thây tôi đã sai như thế nào.Không phải người thành phố nào cũng giống như những kẻ xấu mà tôi đã từng gặp.Người thành phố tình cảm cũng hồn hậu chẳng kém gì người dân quê tôi.Một năm sau ngày cưới,gia đình tôi có thêm thành viên mới,một bé gái xinh xắn.Đó là niêm vui ,là hạnh phúc của vợ chống tôi.
Do điều kiện công tác gia đình chúng tôi chuyển ra nước ngoài sinh sống.Cuộc sống hiện đại đủ đầy và những mối quan hệ mới ở xứ người càng làm tôi nhớ tới quê hương.Yêu biết bao hương vị bánh chưng ngày tết,cành đào Bích ,đào Phai phơi phới đón nắng xuân...Tôi thèm đươc hòa mình vào dòng người tấp nập trên đường phố mỗi lúc tan tầm.Tôi luôn chờ mong những lá thư nhà.Vợ chồng tôi đã khóc rất nhiều khi nhân được bài thơ cha viết tặng tôi.
NÓI VỚI CON
Một thoáng thôi con đã bên đất bạn
Nắng quê hương lùi lại phía sau rồi
Cha dõi theo đường bay con tít tắp
Khi trên trời chỉ còn chấm đen thôi
Cha vui lắm nhớ lời ông bà dạy
Con hơn cha nhà co phúc vậy con
Giữa chốn phồn hoa
đừng để mất mình con nhé
Đùng bao giờ quên có bóng tre rủ mát tâm hồn
Giữa phố vui rực rỡ ánh đèn
Cũng đùng quên nhớ về ngõ nhỏ
Nơi con đã một thời chơi rước đèn ông sao ở đó
Nơi con đã một thời chơi chuyền đánh chắt phải không con?
Lời dặn của cha sẽ theo tôi trong suốt cuộc đời.Tôi sẽ mãi là tôi, một người con mang trong mình nét hồn hậu của chốn quê nhà và quê hương ơi hẹn ngày trở lai.
noi nao cung di