Về đâu trời đã tối rồi?
Mưa rơi nặng hạt núi đồi quạnh hiu
Mây giăng gió tạt tư chiều
Bâng khuâng cất bước vạn điều ngổn ngang
Trời sầu tắt ánh buông màng
Trợt trơn lê bước dặm đàng lẻ loi
Mưa rơi hay lệ mặn môi
Chập chùng sóng gió thân tôi lạc loài.
Duyên đâu tơ tưởng đêm ngày?
Sầu vương ánh mắt đoạ đày con tim
Lê chân cất bước kiếm, tìm…
Mù xa sương khói cánh chim mịt mờ
Tâm tư bấn loạn bơ phờ
Đường về khúc khuỷu đợi chờ vận may.
Cam đoan nửa quãng đời này
Nửa hồn ngơ ngẩn kiếp rày trôi sông.
-LL-
Mù Lối
Về đâu không biết về đâu
Tận cùng muôn nẻo giang đầu cuối giang
Chân đi rảo bước lang thang
Hồn đi theo bóng mây ngàn bơ vơ
Còn không vần chữ bài thơ
Dệt yêu thương nhớ đợi chờ gặp nhau
Còn không một thuở khát khao
Cuồng điên mộng tưởng sóng cao vỗ bờ
Không còn ngày đợi đêm mơ
Chiêm bao biết có về chờ cùng em
Từng đêm khuya ướt gối mềm
Nghìn đêm sau nữa nhớ quên đâu rồi ?
Đừng anh như áng mây trôi
Quên sao quên được bờ môi ngọt ngào
Xin còn rằm đợi trăng sao
Xin tình còn đó in vào thiên thu
Lam Hồng Minh
Gửi tình trang thơ
Ta giữ mãi giọt lệ trào
Giữa chiều giông bão nghẹn ngào chia xa
Bao thu lòng vẫn thiết tha
Nhớ từng kỉ niệm thuở mà giao duyên.
Đâu rồi viễn cảnh bình yên
Đêm trăng ước thệ - tình riêng mặn nồng.
Vì đâu nghịch cảnh xoay dòng
Đôi chim lẻ bạn cho lòng đớn đau?
Ngày đêm sải cánh trời cao
Mong tìm dáng cũ mà sao ngàn trùng
Núi non sương gió chập chùng
Chân trời bát ngát tận cùng chơn mây
Dõi theo niên rộng tháng dài
Tóc xanh chuyển hóa, mắt nai phai màu
Long lanh giọt lệ tuôn trào
Gửi thương gửi nhở gửi vào trang thơ.
-LL-