NỖI NIỀM
Chim dáo dác gọi bầy đêm tối
Mưa ngập tràn phủ lối ngàn non
Về đâu hỡi! Lo toan chồng chất
Cánh rã rời mặt đất trợt trơn...
Đời gian khó ngàn cơn bão táp
Nhạn lạc bầy ấm áp còn đâu!
Âm vang vọng loanh sâu rừng thẳm
Đáp khẩn cầu- khí ẩm, lá xiên...
Đau vạn thuở niềm riêng khép kín
Hận muôn đời chẳng tính đầu thai
Lay lắt sống qua ngày đọan tháng
Lếch thếch bay - chán ngán kiếp đời.
Yêu tất cả những lời an ủi...
Hạnh ngộ đây- tạ buổi tương phùng
Cầu hoa nở hòa cùng mây gió...
Cánh chim này nhân đó giãi khuây!!!
-sd-
Trăn Trở Niềm Riêng...
Tung cánh Gió ... nghe mùa trăn trở
Lũ Chim sầu nức nở gọi nhau
Lá phong nay đã phai màu
Nhuộm vàng góc phố thuở nào Môi thơm
Buồn như Gió, chiều hôm vừa thổi
Tóc em bay bờ rối vai mềm
Đâu rồi ... ơi chỉ bóng đêm
Ta về cô độc đời thêm nặng sầu
Tim nức nở, gọi người yêu dấu
Tiếng vọng buồn vang thấu rừng xa
Ngậm ngùi cây cổ thụ già
Tan thương hoa cỏ ... Suối đà khóc theo
Niềm riêng đó, ta treo đầu núi
Hồn dõi trông theo buổi chiều tà
Từng ngày mong cánh Chim qua
Hợp tan một phút ... cũng là có duyên
jacaranda
KHƠI DẬY THANH XUÂN
Vùi quá khứ bình yên khơi dậy
Mở tâm hồn bay nhảy trời xanh
Bao niên tiếng nấc thâu canh
Gối hồng ướt đẫm rũ cành liễu xinh.
Tình dang dở niềm tin suy sụp
Mộng không thành trồi- ngụp trần ai
Nén quên giấc mộng mê say
Thả theo cơn gió giãi khuây nỗi sầu.
Ta chung bước nhịp cầu kết nối
Vun tình thân nên mối ân nồng
Ngất ngây tắm ánh mai hồng
Đơm hương sắc thắm nương dòng thời gian.
Vươn lên nhé tình đang trỗi sóng
Chắp ước mơ đôi bóng giao kề
Nâng niu nhuộm, thắc câu thề
Bằng vần thơ đượm đi- về có nhau.
-LL-