THƯƠNG ĐAU
Ngọn gió nào đưa ta bến đỗ?
Giọt nắng nào chỉ chỗ tình yêu?
Tìm hoài giữa chốn cô liêu
Đọng tồn tâm tưởng trăm điều đắng cay
Ta thao thức tình say ngơ ngẩn
Mộng duyên tình thơ thẩn con tim
Tìm đâu hơi ấm dịu êm?
Mái đầu giờ đã đắm chìm tuyết sương.
Giữa chợ đời tình thương tan biến
Chết tâm linh đau điếng tim hồng
Tình xưa chan chứa cõi lòng
Trăm năm rỉ máu ngập dòng sông Tương.
Đời cay đắng còn vương mãi mãi
Vị ngọt bùi cánh sải bay xa
Bây chừ còn lại riêng ta
Hòa theo hơi thở để mà thương đau!
-LL-
Tình muộn
Người đã đến theo cơn gió muộn
Một chiều thu mây cuộn hồn thơ
Từ trong muôn cõi đợi chờ
Vẫn như mây gió thờ ơ suốt đời
Từ thuở ấy chiều rơi ngơ ngẩn
Giọt tình yêu nào cấn con tim
Hình như tiền kiếp về tìm
Đưa từ giông bão cánh chim về nguồn
Cơn gió muộn điểm sương lên tóc
Bến tình yêu gió lốc hờn ghen
Đêm khuya thổi tắt ngọn đèn
Mù lòa đen tối dường quen im lìm !
Nghe xót xa về chìm bốn bể
Định mệnh nào câu nệ cùng ta
Ân duyên phút chốc rời xa
Tình riêng ở lại với ta lạc loài
Mỹ Trinh
Chủ đề của bạn rất mềm mại mà thơ cũng mềm những thương đau, mong con chim hãy bay về tổ kịp trời tối mà không lạc loài nghe bạn.....
Ta ở đây lốc xoáy loang quanh
Bụi mù sa phủ cành xám đen
Chợ đời nhuộm cảnh ố hoen
Lê chân khắp nẻo chê khen mặc người.
Về đâu hởi ! Ai cười, ai khóc???
Bến hoàng hôn phút chốc trở về
Đêm đen khoát cánh tư bề
Tràn con tim nhỏ não nề thâu canh.
Nửa giấc mơ em anh tao ngộ...
Gà gáy vang sắc lộ biến tan
Tìm đâu nửa giấc mộng vàng???
Lưu hình bóng cũ của nàng năm xưa!!!
Ta lê bước sớm trưa đơn lẻ
Giữa nắng trưa ai kẻ song hành?
Tim son- em ngủ yên lành
Nghìn niên tái thế vẫn dành riêng em!
-LL-