Hồn đất - Tập truyện ngắn của Thiên Sơn
Lâm Ninh
Hồn đất là cuốn sách thứ tư của cây bút trẻ Thiên Sơn. Gồm trên 300 trang, với hai truyện vừa (Bí mật của hoang đảo, Hồn đất) và hai truyện ngắn (Kiếp tha hương, Bức chân dung tình yêu), tác giả đã thực sự trưởng thành khi anh tạo dựng được cho mình một giọng điệu riêng, một dấu ấn riêng đầy cảm xúc và những khát khao sáng tạo. Từ vấn đề anh khai thác thể hiện, đến hệ thống nhân vật gửi gắm ý tưởng của anh đều toát lên một cách nhìn mới, một lối biểu hiện mới mong tìm được sự tri âm nơi người đọc.
ở tập truyện này, những câu chuyện được kể theo một hành trình - khi là hành trình đi tìm mẹ - tìm về cội rễ từ những kỷ vật thiêng liêng của một cô gái trẻ (Hồn đất); khi là hành trình đi khám phá một xứ sở khác, để rồi trong trạng thái phi thời gian, họ được đi về quá khứ - đi tới tương lai (Bí mật của hoang đảo). Cũng có khi, đó là hành trình đầy xót xa sau những bể dâu cuộc đời, người ta nhận diện ra một tình yêu có thật nhưng đã muộn màng (Bức chân dung tình yêu). Trong Kiếp tha hương, nhân vật đi và những hiện thực trớ trêu bày ra trước mắt, nhoi nhói xót xa…
Mỗi nhân vật trong mỗi truyện của tập Hồn đất đều là những thân phận mang bi kịch được nhìn từ một góc nhìn đầy nhân văn. Đó là một cô gái tàn tật mang trong mình một tình yêu đơn phương (Giang - Bức chân dung tình yêu), một người đàn ông da diết thương đời mà “lực bất tòng tâm” (Kiếp tha hương), những người giàu khao khát nhưng còn thiếu nhiều điều kiện để thực hiện (Bí mật hoang đảo), rồi biết bao số kiếp nghèo khó, gian truân… Đó là những con người khao khát yêu thương nhưng những mảnh vỡ cuộc đời ấy mãi không thể ghép tròn, mãi là những mảnh ghép cô đơn đặt cạnh nhau trong bức tranh cuộc đời nhiều gam màu tối… Nhoi nhói thương… Nhoi nhói xót xa… Nhưng biết làm sao?! Dù vậy, vẫn luôn luôn và mãi mãi cần lắm trong cuộc đời, tình yêu thương con người, sự thành thực với con người, nhất là trong tình yêu. Để không xảy ra nữa, cảnh “đứa con chết từ khi mới sinh ra” khi người ta không dám trung thực thừa nhận tình yêu (Bức chân dung tình yêu). Cứ như vậy, bằng một giọng văn trữ tình đầy xúc cảm, Thiên Sơn đã dẫn chúng ta đến, hoà cảm với từng thân phận, từng cuộc đời và nghiệm ra một điều gì đó như là lẽ sống của tình thương…
Có thể nói, bốn truyện trong tập Hồn đất là một chân dung tự hoạ của Thiên Sơn gửi tới độc giả. Bốn chân dung là bốn gam màu khác nhau, bốn hình thức, bốn chất liệu khác nhau nhưng ta đều thấy rất “nét” một Thiên Sơn đằm thắm nỗi thương yêu con người…
(Báo Văn nghệ Trẻ)
Lâm Ninh
Hồn đất là cuốn sách thứ tư của cây bút trẻ Thiên Sơn. Gồm trên 300 trang, với hai truyện vừa (Bí mật của hoang đảo, Hồn đất) và hai truyện ngắn (Kiếp tha hương, Bức chân dung tình yêu), tác giả đã thực sự trưởng thành khi anh tạo dựng được cho mình một giọng điệu riêng, một dấu ấn riêng đầy cảm xúc và những khát khao sáng tạo. Từ vấn đề anh khai thác thể hiện, đến hệ thống nhân vật gửi gắm ý tưởng của anh đều toát lên một cách nhìn mới, một lối biểu hiện mới mong tìm được sự tri âm nơi người đọc.
ở tập truyện này, những câu chuyện được kể theo một hành trình - khi là hành trình đi tìm mẹ - tìm về cội rễ từ những kỷ vật thiêng liêng của một cô gái trẻ (Hồn đất); khi là hành trình đi khám phá một xứ sở khác, để rồi trong trạng thái phi thời gian, họ được đi về quá khứ - đi tới tương lai (Bí mật của hoang đảo). Cũng có khi, đó là hành trình đầy xót xa sau những bể dâu cuộc đời, người ta nhận diện ra một tình yêu có thật nhưng đã muộn màng (Bức chân dung tình yêu). Trong Kiếp tha hương, nhân vật đi và những hiện thực trớ trêu bày ra trước mắt, nhoi nhói xót xa…
Mỗi nhân vật trong mỗi truyện của tập Hồn đất đều là những thân phận mang bi kịch được nhìn từ một góc nhìn đầy nhân văn. Đó là một cô gái tàn tật mang trong mình một tình yêu đơn phương (Giang - Bức chân dung tình yêu), một người đàn ông da diết thương đời mà “lực bất tòng tâm” (Kiếp tha hương), những người giàu khao khát nhưng còn thiếu nhiều điều kiện để thực hiện (Bí mật hoang đảo), rồi biết bao số kiếp nghèo khó, gian truân… Đó là những con người khao khát yêu thương nhưng những mảnh vỡ cuộc đời ấy mãi không thể ghép tròn, mãi là những mảnh ghép cô đơn đặt cạnh nhau trong bức tranh cuộc đời nhiều gam màu tối… Nhoi nhói thương… Nhoi nhói xót xa… Nhưng biết làm sao?! Dù vậy, vẫn luôn luôn và mãi mãi cần lắm trong cuộc đời, tình yêu thương con người, sự thành thực với con người, nhất là trong tình yêu. Để không xảy ra nữa, cảnh “đứa con chết từ khi mới sinh ra” khi người ta không dám trung thực thừa nhận tình yêu (Bức chân dung tình yêu). Cứ như vậy, bằng một giọng văn trữ tình đầy xúc cảm, Thiên Sơn đã dẫn chúng ta đến, hoà cảm với từng thân phận, từng cuộc đời và nghiệm ra một điều gì đó như là lẽ sống của tình thương…
Có thể nói, bốn truyện trong tập Hồn đất là một chân dung tự hoạ của Thiên Sơn gửi tới độc giả. Bốn chân dung là bốn gam màu khác nhau, bốn hình thức, bốn chất liệu khác nhau nhưng ta đều thấy rất “nét” một Thiên Sơn đằm thắm nỗi thương yêu con người…
(Báo Văn nghệ Trẻ)
Love mickey,