....
Biển rộng giông bão chắc nhiều...?
Còn em - sông nhỏ...thủy triều có đâu...
Tháng năm giữ mực nước sâu
Đủ cho thuyền nhỏ chứ tầu chẳng qua...
Sông quê mãi chảy hiền hòa...
Vẫn là bến đậu thuyền,phà...Vậy thôi!
Lữ khách không chê bến tồi
Sằn sàng là bến cho người dừng chân...
-TG-
SAO ĐÀNH
Biển cuồng nên nổi phong ba
Làm sao êm ả hiền hòa như sông
Núi lửa ngầm sâu đáy lòng
Va vào vết nứt rực hồng bùng lên
Sóng trào cuộn thét vang rền
Nỗi buồn bốc cháy không tên trở về
Sực tỉnh sau những cơn mê
Khi biết đón nhận vỗ về xót thương
Qua rồi biển lại bình thường
Cố xóa tất cả chán chường trôi nhanh
Nghẹn ngào tiếng hát biển xanh
Rì rầm than thở sao đành thờ ơ…
Giông bão kéo đến bất ngờ
Sóng xô rạn nứt đôi bờ yêu thương
Tan giông biển lại bình thường
Lao xao con sóng ru dương đôi bờ...
Ven sông lau trắng xác xơ
Sau cơn giông bão ,sông giờ trầm hơn...
Lặng lẽ xuôi chảy về nguồn
Đổ về Biển với nỗi buồn... nhớ...mong
Giờ Sông-Biển lại hòa dòng.
Nhấn chìm buồn xuống đáy lòng đại dương
Quên đi vụn vặt đời thường
Tâm hồn thư thái...yêu thương sẽ về...
BX. Mặc Nhân Sơn -Thương Giang
< Sửa đổi bởi:
THƯƠNG GIANG --
17.11.2009 8:33:31 >