Phân bố lan rừng Việt Nam
Có thể chia Việt Nam thành một số vùng lan chính, khác nhau về tính đa dạng, độc đáo của lan rừng và sinh thái tự nhiên của các loài lan này:
1. Lai Châu và núi Hoàng Liên Sơn: là vùng có phong phú nhiều loài lan và có những loài lan độc đáo của Việt Nam. Vùng này có khu lan nổi tiếng từ lâu là Sa Pa ở Lào Cai. Sinh thái chủ yếu là núi đấy và đây cũng là khu vực cao nhất Việt Nam với độ cao trên 800m cho tới 3143 m ở đỉnh Fansipăng. Những loài lan xuất xứ núi cao do vậy khó chăm sóc và nuôi trồng ở vùng thấp.
2. Các tỉnh Đông Bắc và Trung Tâm Bắc Bộ: phần lớn diện tích trong vùng có độ cao dưới 1800m. Sinh cảnh chủ yếu là các dãy núi đá vôi với số lượng các loài lan khá đa dạng và độc đáo. Một số núi đất trong vùng như Ba Vì, Tam Đảo, Yên Tử cũng là nới sinh sống của nhiều loài lan. Đây là vùng cho nhiều loài lan thích hợp nuôi trồng ở Hà Nội.
3. Các tỉnh Sơn La, Hòa Bình, Thanh Hóa và Nghệ An: có độ cao thấp, thường dưới 800m, đôi khi lên tới 1500m. Sinh thái bao gồm cả núi đá và núi đất. Vùng này tuy có ít loài lan độc đáo nhưng lại là nơi có nhiều loài thích hợp cho nuôi trồng.
4. Bắc Trung Bộ từ Hà Tĩnh tới đèo Hải Vân: độ cao thấp dưới 1800m, gồm cả núi đá và núi đất. Khí hậu nóng hơn, mưa vào mùa thu đông. Vùng này không có nhiều loài lan nhưng các loài ở đây dễ trồng.
5. Tây Nguyên: núi cao thường trên 800m, chủ yếu là núi đất. Tây Nguyên có Đà Lạt nổi tiếng từ lâu với nhiều loài phong lan. Vùng Bắc Tây Nguyên (Kon Tum, Gia Lai) cũng có nhiều loài lan lạ. Mặc dù là những loài lan mọc ở độ cao tương đối cao nhưng ở vùng nóng hơn nên các loài ở đây vẫn có khả năng thích nghi tốt khi trồng ở vùng thấp.
6. Nam Trung Bộ và Nam Bộ: vùng thấp, thường dưới 800m, với khí hậu nóng, nhiều nơi khô. Sinh thái chủ yếu là núi đất, rải rác có núi đá. Vùng này không có nhiều loài lan, nhưng có những loài độc đáo và dễ trồng.