Nhặt nắng trong mưa
Trần Quốc Thực
(Thơ Ngô Văn Phú - Nxb Hội Nhà văn, 2003)
Đi từ một làng đá ong đi ra vùng đồi để chỉ mong được gặp cỏ. Để rồi khi xa, được nghe tiếng cỏ gọi “ồi ồi” mà nhớ nhung.
Đi ra từ một cổng làng mấp mô đá cũ, se sắt màu gạch có từ mấy trăm năm, để lòng mãi mang hình dáng mẹ nghèo với hanh heo gió núi áo bông sờn. Để rồi giữa điệp trùng Trường Sơn đánh giặc, lòng mãi vững tin, mãi sắt son: Hồn muôn năm cũ còn nguyên vẹn/ Mây gió bao đời vẫn thế kia/ Cổng làng hay một hồn thơ cổ/ Lưu giữ vơi đầy những nét quê.
Nhà thơ gọi ra được trong dáng cọ chiều thu linh hồn người mẹ, người dì, ngùi ngùi, xa xót:
Cọ vẫn reo mừng như thuở xưa
Cỏ đồi thắp sáng tuổi ngây thơ
Mắt người lưu luyến từng con ngõ
Mẹ mất, năm sau lại mất dì.
Đất nước binh đao, đạn bom không chỉ dội ngoài trận mạc. Đạn bom nổ trong lòng người hậu phương, trong lòng người có con em ngoài chiến tuyến. Người thầy giáo một làng quê trung du mang vàng hương lên tận Sa Pa để không chỉ thăm viếng mộ con trai mình mà là cả tiểu đội 12 đứa con trai. Chúng đã hy sinh cho sự bình yên bờ cõi. Sa Pa - danh thắng của non sông Việt Nam. Sa Pa - mái nhà của Tổ quốc Việt Nam. Và Sa Pa - máu xương dân tộc Việt Nam.
Những khuất lấp của thời gian càng như được khơi sáng trước trầm tư thi sĩ. Nhà thơ hình dung quang cảnh lễ Tịch điền ngày xưa, mưa bay lất phất và nhà vua xuống ruộng cày sá cày đầu năm, miệng nhà thơ không khỏi mủm mỉm:
Một bầy quan đứng phía sau
Có người, giá bảo làm trâu cũng làm!
Những giây phút cô đơn, những hưng vong thế sự, những ngóng trông mòn mỏi, những nợ nần trang trải, cả những ganh đua đố kỵ đã bồi bổ tấm lòng nhà thơ ngày một rộng cao ôn hoà. Biết ta biết người, trọng ta trọng người, quý bạn đói bạn là những giọt nắng lấp lánh trong phần thơ Ngoài trời lại có trời.
Phần II của Nhặt nắng trong mưa được nhà thơ đặt cho cái tiêu đề khá lãng mạn: Ghi ta chiều ấy. Đó là bản nhạc muôn thời được độc tấu bằng một nhạc cụ hiện đại. Quán xuyến toàn bộ không khí 33 bài thơ là vía thời gian. Còn giai điệu chủ đạo của nó là lời Em bảo:
Em bảo: Sông không thể vượt
Em bảo: Đò không thể vào!
Em bảo: Nếu sớm gặp nhau!
Em bảo: Đành chờ kiếp khác.
Em bảo: Dồn thực vào mơ
Em bảo: Dồn mơ vào nhớ…
úp mặt vào tay nức nở
Dứt áo em đi không về!
Tôi đem đốt hết thư từ
Chỉ giữ lại lời em bảo.
Bài thơ hay, tài. Nhà thơ giữ lại lời em bảo chính là giữ lại cái vía thời gian đó thôi! Bởi lẽ giản đơn, vía thời gian chính là nguồn gốc của sự sống, của sinh thành.
Cùng với thời gian, cái vía của nó sẽ và đang nuôi dưỡng mọi nỗi khổ đau, niềm sung sướng, sự bình yên và lòng độ lượng ngày một sáng lên, lấp lánh như những hạt nắng trong mưa gió trần gian vô hồi vô tận.
Hà Nội, 19-9-2004
(Báo Văn nghệ Trẻ)
Trần Quốc Thực
(Thơ Ngô Văn Phú - Nxb Hội Nhà văn, 2003)
Đi từ một làng đá ong đi ra vùng đồi để chỉ mong được gặp cỏ. Để rồi khi xa, được nghe tiếng cỏ gọi “ồi ồi” mà nhớ nhung.
Đi ra từ một cổng làng mấp mô đá cũ, se sắt màu gạch có từ mấy trăm năm, để lòng mãi mang hình dáng mẹ nghèo với hanh heo gió núi áo bông sờn. Để rồi giữa điệp trùng Trường Sơn đánh giặc, lòng mãi vững tin, mãi sắt son: Hồn muôn năm cũ còn nguyên vẹn/ Mây gió bao đời vẫn thế kia/ Cổng làng hay một hồn thơ cổ/ Lưu giữ vơi đầy những nét quê.
Nhà thơ gọi ra được trong dáng cọ chiều thu linh hồn người mẹ, người dì, ngùi ngùi, xa xót:
Cọ vẫn reo mừng như thuở xưa
Cỏ đồi thắp sáng tuổi ngây thơ
Mắt người lưu luyến từng con ngõ
Mẹ mất, năm sau lại mất dì.
Đất nước binh đao, đạn bom không chỉ dội ngoài trận mạc. Đạn bom nổ trong lòng người hậu phương, trong lòng người có con em ngoài chiến tuyến. Người thầy giáo một làng quê trung du mang vàng hương lên tận Sa Pa để không chỉ thăm viếng mộ con trai mình mà là cả tiểu đội 12 đứa con trai. Chúng đã hy sinh cho sự bình yên bờ cõi. Sa Pa - danh thắng của non sông Việt Nam. Sa Pa - mái nhà của Tổ quốc Việt Nam. Và Sa Pa - máu xương dân tộc Việt Nam.
Những khuất lấp của thời gian càng như được khơi sáng trước trầm tư thi sĩ. Nhà thơ hình dung quang cảnh lễ Tịch điền ngày xưa, mưa bay lất phất và nhà vua xuống ruộng cày sá cày đầu năm, miệng nhà thơ không khỏi mủm mỉm:
Một bầy quan đứng phía sau
Có người, giá bảo làm trâu cũng làm!
Những giây phút cô đơn, những hưng vong thế sự, những ngóng trông mòn mỏi, những nợ nần trang trải, cả những ganh đua đố kỵ đã bồi bổ tấm lòng nhà thơ ngày một rộng cao ôn hoà. Biết ta biết người, trọng ta trọng người, quý bạn đói bạn là những giọt nắng lấp lánh trong phần thơ Ngoài trời lại có trời.
Phần II của Nhặt nắng trong mưa được nhà thơ đặt cho cái tiêu đề khá lãng mạn: Ghi ta chiều ấy. Đó là bản nhạc muôn thời được độc tấu bằng một nhạc cụ hiện đại. Quán xuyến toàn bộ không khí 33 bài thơ là vía thời gian. Còn giai điệu chủ đạo của nó là lời Em bảo:
Em bảo: Sông không thể vượt
Em bảo: Đò không thể vào!
Em bảo: Nếu sớm gặp nhau!
Em bảo: Đành chờ kiếp khác.
Em bảo: Dồn thực vào mơ
Em bảo: Dồn mơ vào nhớ…
úp mặt vào tay nức nở
Dứt áo em đi không về!
Tôi đem đốt hết thư từ
Chỉ giữ lại lời em bảo.
Bài thơ hay, tài. Nhà thơ giữ lại lời em bảo chính là giữ lại cái vía thời gian đó thôi! Bởi lẽ giản đơn, vía thời gian chính là nguồn gốc của sự sống, của sinh thành.
Cùng với thời gian, cái vía của nó sẽ và đang nuôi dưỡng mọi nỗi khổ đau, niềm sung sướng, sự bình yên và lòng độ lượng ngày một sáng lên, lấp lánh như những hạt nắng trong mưa gió trần gian vô hồi vô tận.
Hà Nội, 19-9-2004
(Báo Văn nghệ Trẻ)
Love mickey,