📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Bài thơ “Đêm trăng đường Láng” của Xuân Diệu

0 trả lời, 15 lượt xem — Trang 1 / 1
Bài thơ “Đêm trăng đường Láng” của Xuân Diệu

Vũ Nho

Em là một ngôi sao mới băng
Xuống đây, đi với anh đêm trăng



Hai con mắt dễ thương, dễ ghét

Đôi mắt, nguồn mặn nồng tha thiết



Em đưa anh vào trong bóng trăng

Anh đưa em cành liễu thung thăng



Đường Láng thơm bạc hà, cánh giới

Ôi trăng soi trên lá xà cừ…



Anh với em bên bờ đêm biếc

Những xóm mờ mến thương quen biết



Trăng như sương trên ruộng lúa xanh

Gió như chim xao động trong cành



Em là một ngôi sao mới băng

Xuống đây, đi với anh đêm trăng

Trung thu 29-9-1963

Xuân Diệu là thi sĩ của tình yêu, thi sĩ của những đêm trăng tràn đầy ấn tượng. Chúng ta từng biết nhiều đêm trăng. Đêm trăng đầy nhạc lạnh “Mây vắng trời trong đêm thủy tinh” (Nguyệt cầm). Đêm trăng buồn đầy thương nhớ “Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ. Hoa bưởi thơm rồi đêm đã khuya” (Buồn trăng). Đêm trăng cô đơn của người kỹ nữ “Em sợ lắm giá băng tràn mọi nẻo. Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da” (Lời kỹ nữ). Đêm trăng mênh mông khiến con người bơ vơ bé nhỏ “Trăng sáng trăng xa trăng rộng quá. Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ” (Trăng). Đêm trăng của những bông hoa nhài khao khát yêu đương “những búp nhài mở nửa. Hớp bóng trăng đầy miệng nhỏ xinh xinh”. Đêm trăng trên Hắc Hải “thương nhớ lòng giăng vạn trùng” (Trăng khuya trên Hắc Hải).

Đêm trăng đường Láng là một trong những đêm trăng vui, đêm trăng thần tiên của tình yêu đôi lứa. Nó ấm áp tình yêu, tình đời chứ không lạnh lẽo như những vầng trăng xa thuở trước.

Một đôi tình nhân đi trong đêm trăng. Người con gái được lý tưởng hoá thành ngôi sao, (thành người tiên, người ở trên bầu trời, người ở trong vũ trụ):

Em là một ngôi sao mới băng

Xuống đây, đi với anh đêm trăng

Thi sĩ say đắm nhìn vào mắt người yêu:

Hai con mắt dễ thương, dễ ghét

Đôi mắt, nguồn mặn nồng tha thiết

Dễ thương thì rõ rồi. Nhưng sao lại dễ ghét ở đây? Xuân Diệu là như vậy đấy. Đây không phải là cái ghen của người đàn ông (Thương khi mắt nhìn mình, ghét khi mắt nhìn người khác). Xuân Diệu nói dễ ghét là để nói cái dễ thương, để thương hơn nữa. Cũng tựa như “Em là yêu mến của ta. Mến yêu vô hạn em là nỗi đau”.

Nhưng đêm trăng đâu phải chỉ để nhìn vào mắt nhau? Họ đã cùng đi vào thế giới ngập triều yêu mến. Đường Láng bình dị đã thành đường thơ:

Em đưa anh vào trong bóng trăng

Anh đưa em cành liễu thung thăng

Họ đi “chân luyến bên chân” (chữ của Xuân Diệu), người này đưa người kia, cùng đi vào trong bóng trăng huyền ảo, đi vào trong bóng liễu thung thăng. Hai chữ thung thăng Xuân Diệu dùng thật hợp cách. Ca dao xưa đã ngẩn ngơ: Ai đem người đọc thung thăng chốn này. Còn đây là hai người thung thăng. Thung thăng vừa có sự nhẹ nhàng, lại vừa có sự bay bổng, phóng khoáng. Phải có niềm vui rạo rực bên trong, phải thanh thản “cởi hết ưu phiền gởi gió mây” con người mới có thể nhẹ nhõm, mới hồn nhiên thơ trẻ đến thế. Cành liễu thung thăng hay tay người cầm cành liễu, hay bước người đưa, người cầm cành liễu thung thăng? Thơ cốt gợi mà không cốt tả là như vậy.

Con đường Láng thành con đường thơm, thành con đường đẫm trăng soi:

Đường Láng thơm bạc hà, cánh giới

Ôi trăng soi trên lá xà cừ…

Và đôi tình nhân đi mãi vào đêm trăng, đến tận bờ đêm biếc:

Anh với em bên bờ đêm biếc

Đêm có bờ thì đêm là sông, là hồ, hay là biển? Mà cũng có thể là ruộng, là đồng vì “Trăng như sương trên ruộng lúa xanh”. Lý Bạch từng ngỡ trăng là sương trên mặt đất (Nghi thị địa thượng sương). Còn Xuân Diệu thì thấy trăng như sương trên ruộng lúa. Cái ánh trăng soi trên lá xà cừ đầm sương thu hẳn là long lanh như “vàng gieo ngấn nước”, lại tiếp tục tạo ảo giác như sương trên ruộng lúa xanh… Hình ảnh những xóm mờ mến thương quen biết làm cho bức tranh thêm huyền ảo mà ấm áp, thân thiết. Trung tâm của bức tranh đó là hình ảnh toả sáng:

Em là một ngôi sao mới băng

Xuống đây, đi với anh đêm trăng

Sao băng là sao cháy rồi sao tắt. Còn cô gái là ngôi sao băng hoá thành người. Nhưng với cách ngắt câu thường gặp của Xuân Diệu thì có thể hiểu: Em như một ngôi sao - mới băng xuống đây - đi cùng anh đêm trăng. Hoặc: Em như một ngôi sao mới - băng xuống đây - đi cùng anh đêm trăng. Một ngôi sao vụt xuống từ bầu trời đêm trăng sáng.

Huy Cận liên tưởng đôi sao như cặp nhân vàng trong trái đêm vũ trụ (Ngoài kia sao cũng từng đôi sáng. Từng cặp nhân vàng trong trái đêm). Đôi tình nhân trên đường Láng đêm trăng cũng có thể ví như đôi sao - người. Chỉ có khác là Xuân Diệu bao giờ cũng hướng về cõi người, cõi trần thế, về vẻ đẹp trần tục của mặt đất. Nên đường Láng với bạc hà, cánh giới, với xà cừ, lúa xanh, liễu biếc, xóm mờ quen biết thành thiên đường của tình yêu.

Bài thơ tình của Xuân Diệu đã trao cả “Một vùng đất nước say mê” cho những lứa đôi muôn thuở.

(Báo Văn nghệ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0