Vài cảm nghiệm về thơ
Trúc Thông
Trúc ThôngVứt bớt cồng kềnh đi thì mới nhẹ, dễ bay lên. Đừng tiếc cho rơi đi bốn câu vào đầu ấy bạn thiết của tôi ơi. Dù có người đã bình, đã khen. Riêng tôi vẫn thấy chúng chỉ làm được việc khơi mào, “thưa thốt” trước khi mở màn diễn. Nhưng đây là một bài thơ, một áng thơ chứ không phải là một màn diễn. Cần vào ngay trung tâm tứ thơ, khơi mào bằng chính cách ấy.
***
Sướng tai chưa hẳn là một tiêu chí thơ hay. Sướng, rất sướng tai nghe một người nói có duyên, có tài nói (trạng nói, kể cả nói trạng). Từ miệng người nói giỏi ấy có những ý dội loé lên, tinh ý một chút sẽ thấy nặng về kỹ xảo hấp dẫn cử toạ. Nhưng tôi là một độc giả của thơ. Tôi cần một thông tin thẩm mỹ sâu thẳm, tôi mong được “dạy dỗ” một cái gì đó cao xa mà thực chất. Không bóng bẩy, không vẽ vời. Để tôi còn đem theo dọc hành trình cuộc đời vốn rất nhiều gian khó… Nhiều khi tôi cần một nhát chém, một tia sét hơn là một sự sướng tai.
***
Không phải kể lại các ý nghĩ bằng hình ảnh. Mà lan truyền tư tưởng bằng các câu thơ, chen chúc hình ảnh, tư duy bằng hình ảnh. Bằng cả âm điệu, bằng ngôn từ thảng thốt. Tạo thành một áng thơ thảng thốt chứ không phải một giác ngộ có sẵn bằng văn xuôi rồi đem thơ ra minh hoạ.
***
Nhà thơ (trẻ) ấy đang nhập môn. Ngoài cửa đền thơ anh đang hành lễ.
Anh muốn thiên hạ chú mục vào lễ nhập môn của mình. Nhạc cụ được tấu lên. Nhà hành lễ đang diễn một số trò “sắp đặt” (không phải nghệ thuật sắp đặt – một môn phái mới của giới tạo hình).
Những “thí sinh” khác không có mặt trước cửa đền. Âm thầm tiến hành lễ thánh ngày đêm tại nhiều chốn nhiều vùng khuất khúc. Họ ngại sự sục sạo tìm kiếm của những người tò mò ồn ào.
***
Người ta cần anh chính ở chỗ anh là một chuyên gia, tác giả của hàng loạt kiến trúc in dấu ấn tài năng anh. Cứ tạo tác nhiều sản phẩm kiến trúc, đến lúc nào đó chúng sẽ tự hệ thống, sơ kết, tổng kết. Tự chúng sẽ mở cuộc tranh luận. Mới hành nghề hoặc chưa lâu năm trong nghề đừng vội chui ra từ hàng đống sách lý thuyết kiến trúc, muốn danh nổi như cồn bằng cách mở mặt trận đánh đông dẹp bắc thuần tuý hoặc nặng nghiêm về lý thuyết kiến trúc. Chứ thực hành, thực chất công trình chưa có gì, còn quá mỏng.
Những tác phẩm thơ sẽ tự chúng tuyên ngôn từ nhiều đề tài, bằng nhiều cách. Xin đừng bắt đầu bằng tuyên ngôn, mong dựa vào tuyên ngôn.
Trúc Thông
Trúc ThôngVứt bớt cồng kềnh đi thì mới nhẹ, dễ bay lên. Đừng tiếc cho rơi đi bốn câu vào đầu ấy bạn thiết của tôi ơi. Dù có người đã bình, đã khen. Riêng tôi vẫn thấy chúng chỉ làm được việc khơi mào, “thưa thốt” trước khi mở màn diễn. Nhưng đây là một bài thơ, một áng thơ chứ không phải là một màn diễn. Cần vào ngay trung tâm tứ thơ, khơi mào bằng chính cách ấy.
***
Sướng tai chưa hẳn là một tiêu chí thơ hay. Sướng, rất sướng tai nghe một người nói có duyên, có tài nói (trạng nói, kể cả nói trạng). Từ miệng người nói giỏi ấy có những ý dội loé lên, tinh ý một chút sẽ thấy nặng về kỹ xảo hấp dẫn cử toạ. Nhưng tôi là một độc giả của thơ. Tôi cần một thông tin thẩm mỹ sâu thẳm, tôi mong được “dạy dỗ” một cái gì đó cao xa mà thực chất. Không bóng bẩy, không vẽ vời. Để tôi còn đem theo dọc hành trình cuộc đời vốn rất nhiều gian khó… Nhiều khi tôi cần một nhát chém, một tia sét hơn là một sự sướng tai.
***
Không phải kể lại các ý nghĩ bằng hình ảnh. Mà lan truyền tư tưởng bằng các câu thơ, chen chúc hình ảnh, tư duy bằng hình ảnh. Bằng cả âm điệu, bằng ngôn từ thảng thốt. Tạo thành một áng thơ thảng thốt chứ không phải một giác ngộ có sẵn bằng văn xuôi rồi đem thơ ra minh hoạ.
***
Nhà thơ (trẻ) ấy đang nhập môn. Ngoài cửa đền thơ anh đang hành lễ.
Anh muốn thiên hạ chú mục vào lễ nhập môn của mình. Nhạc cụ được tấu lên. Nhà hành lễ đang diễn một số trò “sắp đặt” (không phải nghệ thuật sắp đặt – một môn phái mới của giới tạo hình).
Những “thí sinh” khác không có mặt trước cửa đền. Âm thầm tiến hành lễ thánh ngày đêm tại nhiều chốn nhiều vùng khuất khúc. Họ ngại sự sục sạo tìm kiếm của những người tò mò ồn ào.
***
Người ta cần anh chính ở chỗ anh là một chuyên gia, tác giả của hàng loạt kiến trúc in dấu ấn tài năng anh. Cứ tạo tác nhiều sản phẩm kiến trúc, đến lúc nào đó chúng sẽ tự hệ thống, sơ kết, tổng kết. Tự chúng sẽ mở cuộc tranh luận. Mới hành nghề hoặc chưa lâu năm trong nghề đừng vội chui ra từ hàng đống sách lý thuyết kiến trúc, muốn danh nổi như cồn bằng cách mở mặt trận đánh đông dẹp bắc thuần tuý hoặc nặng nghiêm về lý thuyết kiến trúc. Chứ thực hành, thực chất công trình chưa có gì, còn quá mỏng.
Những tác phẩm thơ sẽ tự chúng tuyên ngôn từ nhiều đề tài, bằng nhiều cách. Xin đừng bắt đầu bằng tuyên ngôn, mong dựa vào tuyên ngôn.
Love mickey,