Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Hương Keenleyside:Bà trùm thế giới ngầm

0 trả lời, 2.177 lượt xem — Trang 1 / 1
Hương Keenleyside: Bà trùm thế giới ngầm
Chương 1
       Luân Đôn  tối thứ Sáu năm 1969.
 
Câu lạc bộ Grosvenor nằm trên phố Six Avenue là một câu lạc bộ nổi tiếng trong giới người nhập cư ở London về mức độ sang trọng cũng như kênh kiệu. Bề ngoài nó là một căn nhà lớn màu ngà voi, xây bằng đá. Những cánh cửa ra vào sơn màu đen với những cửa sổ khổ lớn  được trang trí bằng những tấm rèm màu vàng nặng trịch. Biển hiệu tên Grosvenor được đúc bằng đồng đen viền trắng khiến người ta liên tưởng ngay đến kiểu bắt chước phong cách trang trí ngoại thất của  trụ sở hãng thời trang CoCo ở Pari.  
Chủ nhân câu lạc bộ Grosvenor là một bác sĩ về hưu, ông Long, một triệu phú Anh gốc Việt - Hoa, vốn là chỗ quen biết của Madam Coco. Việc mua tòa nhà này cũng rất bất ngờ. Một hôm đi qua công ty bất động sản, ông thấy hình ảnh quảng cáo bán nhà. Thấy tòa nhà hao hao giống tòa nhà của Madam Coco cho nên ông mua làm trụ sở của câu lạc bộ Grosvenor. Có tin đồn rằng, đã một thời bà Coco phải lòng ông, nhưng ông sợ màu da của ông làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của bà, cho nên hai người dừng lại ở mức bạn bè.
Ông Long vốn có tật phân biệt, tự ái về màu da vàng của mình, chứ thật ra, phân biệt chủng tộc cũng tùy từng nơi, chứ  thời này làm gì đến nỗi nặng nề như ông nghĩ.
Thi thoảng, Madam Coco rảnh, muốn uống chút gì ở Luân Đôn, ông Long Spencer lại gửi xe đến tận khách sạn Ritz ở Pari đón bà.
Lần nào Madam Coco đến thăm, nhân viên phục vụ cũng dùng gần lít nước hoa Chanel số 5 để làm thơm toàn bộ tòa nhà. Tối thứ Sáu hàng tuần, câu lạc bộ khá đông, những cặp vợ chồng vương giả từ những nước có dầu lửa bay sang Luân Đôn để nhảy vài điệu Tăng gô. Những chính khách đang gặp thời và những chính khách gãy cánh là khách thường xuyên của cái bar nhỏ ở gian chính của câu lạc bộ, nơi họ gặp gỡ hàn huyên về chuyện chính trị. Ngoài ra, còn có những nhà kinh doanh Ả rập đến câu lạc bộ gặp bằng hữu uống rượu, giết thời giờ trước khi đi nướng vài trăm hoặc một hai triệu bảng vào những casino sang trọng, kể cả những casino chui không có giấy phép nhưng có thể đánh rất to mà không bị ai kiểm soát. Mà muốn tìm casino chui loại  này thì không có gì khó, chỉ cần giúi cho nhân viên lễ tân câu lạc bộ  vài tờ bạc là được chỉ dẫn.
 Ngoài những vị khách kể trên, phải nhắc đến những tài tử điện ảnh đẹp trai chưa nổi tiếng từ Mỹ bay sang. Họ giúi cho nhân viên gác cửa vài tờ bạc trăm, hy vọng gặp được mấy cha đạo diễn  phim gặp thời, nhưng ác độc khốn nạn và tệ bạc, thất tín đến nỗi Mafia cũng phải chào thua. Ở Hollywood,  thì đám diễn viên chưa nổi đừng hòng mà mon men đến chào họ, cho nên phải lặn lội sang tận Luân Đôn, hy vọng dịp may sẽ đến.  Ông Long không lạ gì đám diễn viên chưa nổi này, họ muốn gia nhập câu lạc bộ của ông cũng như nhiều tổ chức hoặc giáo phái có uy tín hy vọng được giúp đỡ cho họ có ngày nổi tiếng để thu bội tiền và tha hồ cặp với nhiều gái đẹp. Với loại người này, ông Long thường bảo Sếnh, thằng con nuôi quản lý giấy tờ sổ sách cho ông gửi trả lại đơn của họ. Câu lạc bộ Grosvenor kén chọn cả dòng dõi xuất thân, mà diễn viên hoặc ca sĩ ít khi xuất thân từ tầng lớp thượng lưu. Ông Long  bảo thủ  thế, chứ tầng lớp nào mà chẳng có người thông minh, lịch lãm cũng như có nguời ngu ngốc đần độn..
Tối nay, sảnh lớn của câu lạc bộ Grosvenor lại thơm lừng mùi nước hoa CHANEL, cho nên ai nấy đều biết chắc chắn một điều, Madam Coco ghé thăm ông Long.
Lúc này, trong phòng hút thuốc của câu lạc bộ, bà Coco và ông Long đang thử Cigar (Sì gà) Cu-ba, trước khi hút thuốc, ông Long đích thân đóng kín cửa kính vì nếu hình ảnh bà Coco hút cigar Cu-ba mà lọt ra ngoài thì mấy tay săn ảnh lại có tiền đi nhậu. Tất nhiên đám phóng viên bị cấm cửa, nhưng đề phòng mấy tay săn ảnh của những hãng thông tấn giàu có như BBC, The Time hoặc The Sun có trực thăng và sử dụng những máy ảnh hiện đại nhất từ xa. Vả lại ông Long lúc nào cũng muốn giữ cho bạn bè. Mà ông giữ cũng kín cơ, Grosvenor là một câu lạc bộ nổi tiếng, thành viên toàn những người có địa vị trong xã hội,  hoặc bét ra cũng là những doanh nhân thành đạt, thế mà cấm có ai biết nó lại được cai quản bởi một bác sĩ người Việt nhập cư và đằng sau đó là cả một tổ chức bí mật, chuyện này sau này bạn sẽ biết , bây giờ lại nói về ông Long.
 Những năm còn làm đốc tờ ở bên Pháp, ông Long chính là bác sĩ riêng của Madam Coco. Vào những năm năm mươi khi mà tiếng tăm của bà Coco có lúc tưởng như tắt ngấm vì có tin đồn bà có quan hệ với những phần tử Đức quốc xã. Sự nghiệp của bà tưởng đi tong. Trong giai đoạn khó khăn đó ông Long đã luôn ở bên cạnh ủng hộ và giúp đỡ bà,  bởi người Việt, người Hoa quân tử không khi nào bỏ bạn lúc hoạn nạn. Khi đế chế thời trang của bà trở lại huy hoàng, ông vẫn giữ cho bà thật kín vì ông là người nhập cư. Ông bảo ông giữ thế, phòng khi một số người Châu Âu có thành kiến xấu về người nhập cư, nhất là cánh báo chí tọc mạch.
Để cảm ơn những gì mà ông Long làm cho bà, Madam CoCo cũng giúp Ddavid Chen đứa con đỡ đầu( mà ông Long có hàng tá con đỡ đầu khắp nơi trên thế giới) của ông Long bên Pháp có được một của hiệu thời trang nổi tiếng. Nếu không mặc váy áo của chính bà thiết kế, thì Madam Coco chỉ mặc đồ của David Chen. Ông Long tuyển một nhân viên người Pháp để phục vụ Madam Coco bởi bà yêu tiếng mẹ đẻ, cho dù tiếng Anh của bà tốt gần như bất kỳ một người Anh nào nhưng hiếm khi bà nói tiếng Anh, trừ những lúc bắt buộc phải ngoại giao bà mới nói.
Ông Long nói tiếng Pháp chuẩn, vì ông đã theo học trường Pháp. Ông lại rất hiểu tâm lý phụ nữ nhất là Madam Coco, người hơi bị khó tính, nhất là khi người ta tuổi đã cao lại không có con cái. Ông luôn gọi bà là “công nương của tôi” và rất chú trọng đến những cử chỉ chăm sóc bà như kéo ghế cho bà ngồi, bật lửa cho bà châm thuốc, và đôi khi ông châm lửa luôn vào cái khăn quàng của bà.
Bà Coco rít một hơi thuốc,
“Anh trang trí lại tòa nhà, nhìn đẹp quá,”
Ông Long nịnh, “Để mỗi khi em đến Luân Đôn, em cảm thấy như về nhà mình. Nhưng làm sao mà những kiểu thô kệch này đẹp và có thẩm mỹ bằng những ý tưởng của em. Anh định gọi em hỏi ý kiến của em đấy chứ.”
“Cảm ơn nhã ý của anh.”
Hút thuốc xong, ông Long mời bà lại phòng khách riêng, ông lấy chiếc hộp bằng đá trạm trổ mặt trống đồng Ngọc Lũ trong đựng đầy hạt sen ngọt, quà của một người ở Việt nam gửi sang.
 “Em ăn thử hạt sen, nó là món ăn làm trẻ đẹp và sáng da cho phụ nữ. Mà em có muốn anh làm một ly nước ngọt cho em không?”
“Em muốn uống chút nước có cồn,”
“Để anh xem em có khỏe không,” Ông Long nói và cầm tay bà xem mạch. Ông vẫn mắc bệnh nghề nghiệp. Madam Coco luôn tin tưởng vào tài bắt mạch của ông, chỉ cần bắt mạch, ông có thể đoán ra tình trạng sức khỏe của bà. Tuy nhiên Madam Coco là một phụ nữ độc lập và ít khi nghe lời khuyên của người khác. Không ai bắt bà bỏ thuốc lá được.
Tối nay có công chúa Ba tư đến chơi. Biết Madam Coco có mặt ở câu lạc bộ. Để tỏ lòng ngưỡng mộ bà, công chúa mua một bộ váy do chính bà Coco thiết kế. Để kịp mặc buổi tối, một nhân viên đại lý đã phải bay từ Pháp sang Luân Đôn giao bộ váy cho Công chúa.
Ông Long vén nhẹ một góc rèm, nhìn ra phòng lớn,
“Ngoài tiền sảnh đang có nhiều người diện trang phục do em thiết kế, trong đó có công chúa Ba tư. Anh rất tự hào về em.”
Madam Coco cười, bà rất thích được ông Long nịnh, bà hỏi ông Long về  thời tiết và thời trang của nước Anh. Ông Long cười,
“ Thời tiết nước Anh thì vẫn hấp dẫn muôn thuở . Tất cả mọi người nói về nó không hề biết chán. Về thời trang thì biết nói thế nào nhỉ , người Anh đang béo ra, họ ăn mặc ngày càng cẩu thả. Đấy bây giờ có mấy quí ông đội mũ đi chơi tối nữa đâu. Phụ nữ bây giờ không còn thích phong cách cổ điển là mấy, họ mặc quần và xông vào những chỗ của đàn ông dũng mãnh hơn cả đàn ông. Phụ nữ xấu thích sinh con đẻ cái, phụ nữ đẹp thì xin con nuôi, cho nên, phụ nữ Anh thế hệ bây giờ kém xinh hơn ngày xưa, khi đã không đẹp thì chả cần mặc gì.”
Bà thích ông Long ở điểm đó. Ông là người duy nhất không khen nức nở hãng thời trang của bà mà còn chả thèm biết về thời trang nữa kia. May mà ông châm biếm thời trang của phụ nữ với bà đấy. Ông ấy mà phát biểu trên báo thế thì phụ nữ lại chả tát cho một cái à. Đàn ông, thật ra đâu có cần hiểu về thời trang, cứ kiếm tiền cho thật nhiều rồi vợ họ khác mặc cho họ những gì đẹp nhất. Nghĩ vậy bà hóm hỉnh,
 “Vâng, em biết, đàn ông các anh chả cần phụ nữ phải mặc gì. Chính vì thế mà anh không am hiểu về thời trang.”
“Cảm ơn chúa,”
Bà Coco cười, rồi đưa tay cho ông dẫn vào phòng khách. Khi bà vào, mọi người đứng dậy, kể cả công chúa Ba tư và tay vệ sĩ khổng lồ, nghe đồn là một trong mười tám người tình của bà.
Bà Coco nhún gối đúng như phép lịch sự mà bà được dạy dỗ để chào công chúa Ba tư. Tuy ngưỡng mộ Bà Coco, nhưng công chúa Ba Tư vẫn phải giữ đúng nghi lễ Hoàng gia, bà đứng yên, mỉm cười đưa tay cho Coco bắt. Hai người phụ nữ đẹp chẳng mấy chốc là trung tâm của cánh đàn ông. Họ ngưỡng mộ sắc đẹp, tài năng phụ nữ đến nỗi tất cả nhìn như một đàn chim cánh cụt mặc áo lễ phục đuôi tôm ngớ ngẩn vây quanh hai ngôi sao, mà tuổi tác lại càng làm rực rỡ tỏa sáng, khiến mọi người đều quên mất việc thưởng thức rượu ngon .
Trong khi đám đàn ông vây quanh Madam Coco và công chúa Ba tư, thì Sếnh, một trong nhiều người con nuôi của ông Long đến bên ông, lúc này đang pha nước cà chua để làm một thứ đồ uống đỏ như máu, nói nhỏ:
“Cha pha nước cho ai uống vậy?” Anh ta hỏi, rồi nói tiếp, “Mà cha có biết pha không đấy?”
 Ông Long lạ gì thằng con nuôi này, nó ít thích giáp mặt cha, chỉ có những tin chẳng hay ho gì thì thằng Ian hoặc thằng con đẻ của ông mới đẩy nó chịu trận, “Có gì thì nói ngay xem nào?”
“Thưa cha, ông Andrey, luật sư của gia đình ta vừa bị đột tử tại nhà riêng trong một cơn đau tim cấp tính.”
Ông Long xin phép các quí bà được vắng mặt một chút rồi cùng thằng con nuôi vào văn phòng trên tầng áp mái của tòa nhà.
Văn phòng của ông Long, khác với những người gốc Hoa Việt khác, được trang trí theo phong cách Anh. Chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cỡ lớn và ghế da, bên cạnh bàn đặt một quả địa cầu bằng đá để ông Long xem chỗ nào trên thế giới có nhiều tiền để ông còn thò mũi vào. Góc phòng kê một chậu cây đồng tiền mà không khi nào ông Long quên tưới nước. Quên gì thì quên chứ cấm có quên tưới cây đồng tiền. Tủ rượu  trong phòng có đủ các loại rượu nhiều năm tuổi, nóc tủ được trang trí bằng những đồ vật nhỏ bằng vàng ròng vì ông Long có tật xấu là mê tiền và vàng lộ liễu. Thời này, mọi người cấm có nói chuyện về tiền bạc, ai cũng che giấu cái nghèo một cách đáng quí, rất đáng sĩ diện, cho nên ông Long hơi lố bịch khi khoe khoang quá đáng. Đằng sau cái tủ bày toàn tiền vàng, có cánh cửa nhỏ bí mật được thiết kế để khi cần có thể thoát ra mái nhà. Ông Long thì cho rằng mình là người tử tế, nhưng biết đâu vẫn có khi gặp rắc rối, cho nên ông cứ đề phòng. Ông thích săn bắn, đôi khi nghe nói ông săn cả người, cho nên trên bốn bức tường thay vì treo vài bức tranh ăn cắp từ những bảo tàng tầm trung bình, ông cho gắn lên vài chục khẩu súng, chúng được bọc trong những khung kính dày.
“Con cho là luật sư bị ám sát.” Sếnh nói ngay khi bố nuôi ngồi xuống chiếc ghế bọc da êm ái…
“Con vẫn có tính hấp tấp. Andrey có tuổi, đột tử là có thể xảy ra lắm. Con phải biết là ông ấy ăn nhiều chất béo quá, tim mạch yếu là phải.” Ông Long trả lời trong khi  nét mặt không thay đổi.
 Sếnh bĩu môi, “Cha ơi, Andrey đã từng làm việc cho mật vụ, họ sợ ông ấy lộ bí mật.”
Ông Long nhìn cậu con nuôi một cách âu yếm, “Con nên làm đạo diễn phim thay ông Brown đi là vừa. Ý tưởng gì mà kinh dị thế con? Thế con cho là mật vụ thấy ông Andrey đã đến lúc hết thời, sợ ông ta làm lộ những bí mật công tác. Tất nhiên là những bí mật bẩn thỉu. Chứ bí mật tử tế thì làm sao phải giết người diệt khẩu? Mà nghe nói, đây là đùa thôi nhé, mật vụ giết người cũng kinh lắm, hoặc là bắn chết giữa ban ngày ban mặt  sau khi gán cho họ những tội như làm nguy hiểmđến cộng đồng , lái xe phóng nhanh vượt ẩu, hoặc là làm cho mất tích, hoặc là đầu độc tại gia.. Nhân một hôm cả nhà ông Andrey đi vắng,  có mỗi ông Andrey ở nhà,họ đột nhập vào tiêm cho ông Andrey một liều thuốc. Làm như là một vụ đột tử bằng tim mạch.”
“Có thể lắm, vậy thì ta cứ lặng lẽ chọn ngày vắng vẻ đến chia buồn. Theo con ta cũng chẳng phải đi dự lễ hạ huyệt để giơ mặt cho cảnh sát chìm dòm ngó. Nhân thể đây cha ạ, đạo diễn Brown mới từ Hollywood sang làm việc bên này vài hôm. Ông ấy muốn nhờ cha can thiệp cho minh tinh Hồng kông Lý Mạn đóng phim cho anh ấy,”
“Nó muốn đi ngủ với con bé ấy à?”
“Con nói là đóng phim.”
“Thế sao nó không tự mời?”
“Cô Mạn đã ký hợp đồng với hãng phim của anh Lee John, làm sao mà cô ấy bỏ một năm để đóng bộ phim thối của ông Brown được. Phim gì mà chỉ có súng ống, gái đẹp và ám sát.”
Chuyện các ngôi sao Hồng Kông , Hàn Quốc xinh đẹp vào tầm ngắm của đám đạo diễn  hư hỏng  ông Long không lại gì. Ông thấy thương các cháu gái còn nhỏ tuổi , kinh nghiệm đường đời không có, để đóng phim các cô đôi khi bị buộc đóng phim con heo trước.
 Ông Long cao giọng, “Lý là con đỡ đầu của ta, nó đã ký với Lý Mạn thì nó cứ theo hợp đồng. Thằng Brown là thằng nào mà dám trêu vào nó? Mà phim để giải trí thì cũng chỉ có mấy thứ súng ống, gái đẹp và giết lẫn nhau thì mới ăn khách chứ. Làm phim romantic (lãng mạn, tình cảm) như thời những năm năm mươi, thì có mà ăn cám à?”
Sếnh lựa lời,
“Cha à nhưng cha ở đây, tận Luân Đôn, nhỡ có việc gì xảy ra với anh Lee John, con sợ mình trở tay không kịp. Anh Lee John nhà mình mới bán được mấy bộ phim thôi mà khối đứa hậm hực đấy. Anh ấy đang làm một bộ phim về cái chết của cố tổng thống Kennedy.  Thế là khối người đe dọa.”
“Nội dung phim thế nào mà lại bị nhòm ngó, đe dọa.”
“Gần với sự thật,”
 Ông Long sẵng, “Nói ngay xem nào.”
“Nội dung thế này, thì vẫn xoay quanh đề tài chiến tranh Việt nam muôn thuở. Khi tổng thống Kennedy không đồng ý viện trợ cho Việt nam nữa. Tổng thống Việt nam và phe thân ông ta, trong đó, tất nhiên là có vài tướng lĩnh và cán bộ cao cấp bèn nghĩ cách trừ khử ông ta là tốt nhất. Theo ý họ, nếu Kennedy chết, Johnson lên làm tổng thống thì rất có lợi cho chiến tranh Việt nam vì Johnson hiếu chiến, sẵn sàng chi đẹp để oánh nhau, đó chính là những điều mà chính quyền miền Nam Việt nam mong muốn. Số phận Kennedy được an bài. Những kẻ chủ mưu giết tổng thống tìm được những thiện xạ hạng nhất, gồm mười lăm năm người được lựa chọn kỹ càng tại Sài gòn và đem sang Mỹ .Mười lăm người này sẽ chi làm năm nhóm, bố trí rải rác ở những chỗ mà xe tổng thống sẽ đi qua. Bên Việt nam đảm bảo các thiện xạ bách phát bách trúng. Bên Mỹ đảm bảo tổng thống giơ đầu ra chịu trận.  Khi đó CIA, bèn tung tiền cho tướng Dương Văn Minh lúc này đang bị thất sủng phải lánh nạn tại Thái Lan về nước làm đảo chính. Tướng Dương Văn Minh cho cận vệ của mình giết tổng thống Ngô Đình Diệm và em trai cả ông ta, cố vấn Ngô Đình Nhu .Đúng như kế hoạch hai mươi ngày sau, tổng thống Keeenedy bị ám sát.. Thời gian này nhiều tướng lĩnh trong chính quyền Diệm biết về vụ mưu sát cũng bị ám sát bằng nhiều cách. Ngài tổng thốngđược dân Mỹ kính yêu như thế mà họ nỡ lòng ám sát. Cứ nhìn cảnh phu nhân tổng thống nhoài người ra nhặt mảnh vỡ của  đầu chồng mình mà con không cầm được nước mắt . Tàn ác thế là cùng. Bộ phim hay như thế, nếu mà được dựng, anh John chả kiếm được hàng chục triệu đô la ấy chứ. Cho nên chúng mới ghen tức, nghe đâu cả FBI cũng để ý đến cái kịch bản này. Cha thấy oách không? Cha lạ gì cái đám mất dạy ở Hollywood, chúng nó đạp lên nhau mà sống.” Sợ lỡ lời, Sếnh chữa lại, “Con nói là một số nhỏ. Ông Brown quan hệ rộng, nghe đâu với cả găng tơ cơ đấy. Ông ấy mà muốn đẩy anh John Lee nhà mình ra khỏi thương trường là chuyện nhỏ, dễ làm.”
 Ông Long hơi bối rối.
“Cái thằng này, làm phim hành động hoặc chưởng lại không muốn, dây vào chính trị là mệt lắm. ”
 Ông nhớ lại câu chuyện mấy chục năm trước, khi đón một thày tử vi nổi tiếng Hồng Kông về xem bói. Ông thày tử vi nói ông sống thọ ngoài bảy mươi chết dễ dàng, có đám ma hoành tráng đủ người thân. Về mấy đứa con nuôi và thằng Quyền, ông thày tử vi ngập ngừng,  gặng mãi ông mới nói chẳng đứa nào thọ đến sáu mươi. Thằng Quyền thì có thể lắm vì mẹ nó, bà ngoại nó đều bị ung thư và mất lúc chưa đến năm mươi tuổi. Nó giống mẹ, sẽ bị ảnh hưởng mất. Còn thằng Sếnh, thằng John Lee cũng đều chết sớm cả.  Nghĩ đến đây ông Long hỏi Sếnh,
“Con có nhớ chuyện ông thày tử vi hồi nọ nói thằng John số không thọ.”
Sếnh không trả lời ngay, là một người không mê tín, Sếnh đã từng bước thay đổi vì chuyện bói toán và phong thủy ngẫm ra thấy đúng. Vả lại ở Anh bất kể tờ báo, tờ tạp chí nào cũng có một trang đặc biệt dành cho bói toán  cho nên không thể không tin. Chuyện cả nhà ông Long bị thày bói  tiên đoán là chết cả khiến Sếnh thấy ghê ghê. Tự dưng hôm nay ông già lại có vẻ lo lắng, sợ chết, hay là điềm gở.
Ông Long nói tiếp, “Con nghĩ gì về gia đình lão Vòng? Liệu lão có muốn cha chết hay không?”
“Bố nói thế có nghĩa là thế nào?”
“Chuyện dài lắm con ạ. Cái tòa nhà lão thuê của bố, lão Vòng  chuyên dành cho những vụ lừa đảo tầm cỡ. Công ty Lee Investment thì ăn thua gì. Năm ngoái có lúc nó treo biển ngân hàng Đại lục. Nào có ngân hàng  ngân hiếc gì. Lão cho người của lão lập ra cái nhà băng giả ấy để chuyển tiền bẩn cho mấy tên đầu lậu vũ khí và heroin và lừa đảo.. Bọn người đấy mất tiền đâu có dám báo cảnh sát. Năm nay nó lại  treo biển là công ty  bán đấu giá. Mà nó có bán đầu giá những thứ nhỏ đâu, toàn những nhà máy, công ty, ngân hàng và những công trình văn hóa công cộng.  Cứ đà này thì lão đem bán cả điện Buckingham, tòa nhà quốc hội Anh, cung điện của nữ hoàng nước Bỉ và  có khi cả nhà Trắng bên Oshington  ấy chứ… Tất cả những chuyện này lão không thể giấu cha. Bây giờ, lão sợ cha già yếu không còn kín đáo như trước cho nên lão ngại cha là phải. Vả  lại hội của lão  lúc nào cũng hậm hực vì chúng ta có uy tín trong giới người Hoa. Lão  có thể tính chuyện giết cha.”
Sếnh chột dạ, có thể là ông trùm đang có nghi hoặc về cái chết của luật sư, cũng như biết chuyện thanh toán lẫn nhau trong kinh doanh đang là mốt trên thế giới. Càng ngày càng có nhiều băng đảng kình địch trong làm ăn, từ những chỗ béo bở như ngành giải trí, ngành ngân hàng, câu lạc bộ nhà giàu, casino, những công ty xây dựng căn hộ, đến những chỗ tưởng như bình thường, như kinh doanh rau quả, nhà hàng. Ngoài ra việc môi giới thương mại , thúc đẩy xuất khẩu giữa các nước sản xuất hàng giá rẻ, cụ thể là Đại lục   với những nước tiêu thụ, nhue nước Anh đây đem lại lợi nhuận khủng khiếp . Các mối quan hệ rắc rối giữa những nhân viên cao cấp của các chính phủ  với những trung tâm môi giới   như ông trùm hoặc công ty Lee Invetsment quyết định nhiều  hợp đồng  lớn có giá trị nhiều tỷ đô la  kim nghạch. Những hợp đồng xuất nhập khẩu thiết bị viễn thông có giá trị cả trăm triệu hoặc vài trăm triệu đô la, chỉ cần đứng giữa ăn hoa hồng thôi cũng kiếm vài triệu đô la một vụ. Buôn ma túy cũng không lãi bằng. Vì vậy nhiều trung tâm môi giới, thúc đẩy thương mại kình địch với ông Long bởi  những chỗ làm ăn của ông Trùm ở China town Luân Đôn  cứ gọi là béo nhất thế giới ,và lấy New York ra làm mốc mà so sánh thì an ninh ở Luân Đôn này quá tốt. Về chuyện thuế má thì khỏi nói, anh kiếm tiền được ở nước ngoài thì được miễn thuế , yên tâm mà xài, hưởng thụ.
Sếnh bảo cha nuôi:
“Lão Vòng không dám hại chúng ta  đâu cha ạ, vì người Hoa có câu  mạng đền mạng,”
“Nhưng thằng Quyền bản tính yếu đuối, cho nên bố mới lo, bố mà chết , không biết cơ nghiệp của gia đình thế nào. Nhất là câu lạc bộ và.. hội kín , con thấy đấy.”  Nói đến đây, Ông Long dừng ngay câu nhận xét về con trai và câu lạc bộ. Cái tên hội kín ông nhắc tới bằng một giọng quan trọng. Rồi ông chuyển đề tài,, xoay quả địa cầu, nhìn vào nước Mỹ.
“Tao phải đi Hollywood thăm thằng con nuôi mới được. Nó giỏi quá, một mình vật lộn nơi kinh đô điện ảnh nơi tập trung toàn những thằng tham lam. Còn cái thằng Brown bạn con, cha không giúp.”
Sếnh không hiểu ông trùm sẽ đi thăm John Lee hay là đi ngủ với mấy cô diễn viên chân dài như cái cọc màn. Các cô cứ bố bố con con nhưng lăn lên giường ngay với bố, nếu bố nói khó với mấy tay đạo diễn giúp các cô cướp được vai của những cô đoan trang không đi ngủ với đạo diễn và có quan điểm rõ ràng là bênh vực những nhà kịch bản chân chính. Mà ông Long còn trẻ trung gì nữa gần bảy mươi rồi, không khéo các cô lại làm ông già đột quị ấy chứ. Ông già lại đang hồi xuân , cứ tưởng mình sung mãn hấp dẫn lắm cho nên các người đẹp mới mê mẩn đến mức ấy. Ông Long cấm có chịu tin là các cô mê những tập tiền mặt của ông và  đôi khi ông quên tiền mặt , mà ông hay quên lắm. Thì Sếnh lại phải bấm bụng xì tiền túi của mình ra mà bao các cô nàng. Mà các cô nàng sao lúc nào cũng có lý do cần tiền, mà cần khá nhiều cơ.
 Sếnh bèn nhắc lại, để nếu ông có đi thì nên cẩn thận, Cuối cùng Sếnh còn nhấn mạnh,
 “Ông Brown là bạn với một tay Mafia Ý, cha ạ.”
“Sao mấy tay người Ý rách việc thế nhỉ, chắc thằng Mafia đó cũng là hạng tầm thường.” Ông hỏi, không biết hỏi ông hay hỏi Sếnh, cho nên Sếnh không dám trả lời. Vả lại Sếnh lại cho rằng mấy tay maifia Ý rất được việc, luôn biết phải làm gì và làm rất chuẩn.
Trước khi ông Long quay xuống sảnh lớn, Sếnh nói thêm, “Trước khi con quên, cha này, có thư mời ăn tối của một đảng viên đảng con Hươu, thưa cha.”
đã đi dự vài buổi tiệc quyên tiền cho đảng viên đảng Cổ điển. Ông muốn biết giá mỗi bữa ăn là bao nhiêu để còn định đoạt.
 “Một vài nghìn đến mười nghìn là cùng thưa cha,”  Sếnh trả lời.
“Đảng này còn mới, có được vài ghế ở quốc hội, chưa đáng để cha của con ngồi cùng cả bữa tối,”
“Vâng, nhưng ăn tối với đảng Bảo thủ đắt quá cha ạ, kể cả ăn cho họ làm từ thiện cũng đến hai chục nghìn. Cho nên con tính mình hậu thuẫn đảng con Hươu thôi cha. Biết đâu bốn năm nữa họ thắng cử.”
“Đảng con hươu cũng không bằng đảng lao động và đảng bảo thủ. Đã thế ta phải nhịn từ ngày hôm trước cho bõ mười nghìn bạc. Hôm đó con bảo thằng Ian đi cùng cha nhé, nó có nước da trắng,” ông Long nói, chụp chiếc mũ phớt lên đầu rồi bước ra khỏi phòng làm việc.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chương2
 
 
                Giống như Sếnh, Ian cũng là một đứa con nuôi của ông Quyền. Ian là kết cục một cuộc tình  khá đẹp giữa một cô gái xứ Scotland Maria, với một sinh viên con nhà giàu người Hoa đi du học. Khi anh chàng sinh viên kết thúc khóa học bay về nước. Maria mới phát hiện ra mình có thai. Giống như tất cả những phụ nữ trẻ lỡ có con sớm. Maria bỏ học, nộp đơn xin nhà, xin trợ cấp và cho rằng đó là  một lợi thế cho tương lai. Sự đời không đơn giản, như sự tính toán của một cô gái mười chín tuổi. Có nhà, có con rồi Maria mới phát hiện ra rằng chẳng ai muốn làm bạn với cô cả.  Rất khó khăn cho Maria khi muốn  kết bạn với những người mẹ khác bởi họ thường ngoài ba mươi tuổi, có nghề nghiệp, chồng con đàng hoàng, có nhà ở những khu trung lưu và có xe ô tô dán những mác nổi tiếng. Mỗi khi Maria nói cô ở khu nhà của những người ăn trợ cấp, dành cho những người không nghề nghiệp và nghèo khó, những bà mẹ nọ thường chép miệng, “Những khu đó không tốt đẹp gì,” và họ  chờ có dịp là lảng ngay ra chỗ khác.
Maria giải sầu bằng rượu, hai mẹ con sống bằng tiền trợ cấp một cách chật vật, thu hẹp thế giới của mình với mặc cảm tự ti Năm mười sáu tuổi, Ian bỏ nhà đi bụi, trôi giạt về thủ đô làm bạn với thằng Quyền, con ông Long sau một trận ẩu đả. Thế là ông Long đem thằng Ian về cưu mang luôn. Như thế đâm lại tốt hơn vì chúng nó có đi đâu rồi cũng lại về nhà. Ngày mới đến thằng Ian còn nói ngọng, chưa biết cả cách cầm dao nĩa cho đúng kiểu. Mấy bà già quản gia phải  kiên nhẫn hai năm ròng mới dạy được nó.
Đăng nhập để trả lời
0