Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi
Ngô Văn Phú
(Thơ của Vương Tâm- NXB Thanh Niên – 2004)
Mỗi đời thơ, có những thời điểm viết nhiều, viết ít, bởi nhà thơ chỉ viết được khi có những chuyển động, những rung cảm thật sự trước một không gian, thời gian nhất định...
Tập Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi, Vương Tâm viết như để đánh dấu một dấu ấn quan trọng trong đời mình: anh lại tìm thấy hạnh phúc mới, sau những thời gian thầm lặng chịu đựng và bươn chải...
Anh đã tìm được tình yêu, sau những vấp váp đời thường, những biến động đi qua đời mình, như những cơn giông ngắn, khá dữ dằn, mà mình phải băng qua, chỉ mình mình biết, chỉ mình mình hay...
Tập thơ mới này của anh đa phần là thơ tình yêu, là kết quả bất ngờ sau những ngày âm thầm tìm kiếm... Thơ ở tuổi năm mươi mà như ở tuổi hai mươi, hay nói một cách khác tuổi hai mươi phục sinh ở tuổi năm mươi...
Niềm vui ùa tràn, kìm nén không nổi. Và sự đón nhận như thể đón những hạt mưa sau những ngày nắng hạn kéo dài:
Tôi xa với sự bon chen
Và gần với những thân quen bạn bè
Gần và gần mọi chở che
Xa và xa mọi lập lòe đỏ đen...
... Xin gần ánh sáng trong lành
Để xa với những quẩn quanh vật vờ
Tôi gần em đến ngẩn ngơ
Khi xa khơi tới bến bờ mênh mông
(Xa - gần)
Khi tình yêu đến, Vương Tâm đã thấy mình được sang mùa thay lá, một thứ cảm giác, chỉ người trong cuộc mới thấy, và đó là những bộc lộ chân tình:
Anh là cây si già gày guộc
Sang mùa thay lá phiêu diêu
... Em như cánh chim líu lo vời vợi
Đậu trên vai anh bừng sáng nụ non
Anh lặng im ngây ngất tâm hồn
Run rẩy những chồi xanh phập phồng cánh gió
Anh trẻ lại với mùa thay lá
Thơ tình trong Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi ghi lại những gam, bậc cảm nhận khi tình yêu đến như bắt được và đậu lại, để lại những cảm xúc tươi rói, hiền hậu như thuở yêu đầu của thời mới biết yêu. Những cảm xúc của người đã vật vã trong yêu, đã nếm trải cay chua trong đôi lứa, giờ lại gặp được tình yêu mình đang tìm kiếm. Thơ đầy cảm hứng hân hoan, đón nhận. Có lúc, anh vội vã cuống quít trước điều có thực mà tưởng như ở trong mơ. Và, khi biết là thực thì quyết chẳng bao giờ buông ra nữa:
Tóc bay hương gió rối bời
Tiếng em hay tiếng gió cười bên tai
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Giữ lấy nhau nhé, kẻo bay lên trời.
(Đu cái mênh mông)
Yêu đến nỗi không cảm nhận thấy mùa đến, mùa đi nữa:
Không có mùa thu cuối cùng,
Bên dốc đời anh trống vắng
Không có mùa đông thầm lặng
Khi cuộc đời vui bên em
(Mùa trẻ)
Và anh thật hạnh phúc để được Đốt thời gian cuối cùng. Trong cây đời bật cháy, trước một tình yêu có thật...
Vương Tâm trước đây cũng có những bài thơ tình hay, khi xót xa, khi chân thành cảm nhận trước một làn hương mới, nhưng chỉ đến Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi, anh mới có những khúc tình ca riêng cho đời mình...
* *
Vương Tâm vốn đôn hậu và thầm kín... Anh thường cảm thông và chia sẻ những số phận hẩm hiu hoặc cay đắng, mà vẫn biết thầm lặng sống vì đời, tặng cho đời một chút tài hoa. Đó là những bài viết về Tiếng đàn cô gái mù, hoặc Ngày xưa ấy viết về nghệ sĩ hát xẩm Hà Thị Cầu. Anh đâu là người chỉ biết thưởng thức giọng hát xẩm trời cho của bà, mà còn những câu hát, nhận ra cuộc đời bẩy nổi ba chìm của nghệ sĩ. Bà vốn là một người có cả tài lẫn sắc mà đời riêng thì ba chìm, bảy nổi.
Giọng xẩm sao mênh mang
Khấp khểnh đời phiêu bạt...
... Trao tặng những niềm vui
Giấu bao điều muốn khóc.
Nhưng người nghệ sĩ ấy vẫn đam mê dâng hiến:
Mẹ đã đi trăm miền
Sống nốt phần dang dở
Từ mọi miền cát gió
Về hát với làng quê...
Vương Tâm trân trọng và chân thành ngợi ca con người đã quên cả một đời cay đắng ấy để chi chút đem niềm vui đến cho mọi người.
Ta còn nhận ra tấm lòng đôn hậu của anh khi viết về mẹ, về con, khi viết cho những loài hoa, vẻ ngoài đầy khắc khổ, nhưng vẫn thầm lặng dồn nhựa cho những sắc màu riêng của mình tặng lại cho đời như hoa giấy, hoa xương rồng... Cũng một lối cảm ấy, anh nhận ra được những hiến dâng lặng lẽ của tảng đá mồ côi như trong bài Nụ đá..., hoặc vẻ sáng của chồi hoa cỏ trên đường:
Lấp ló bên lề đường,
Muôn chấm vàng hoa cỏ...
... Một triền hoa tở mở
Hồn nhiên trước sắc màu
... Hoa cỏ cười trong veo,
Một màu vàng lơ đãng
Cứ mơ màng chạng vạng
Làm xao xuyến bờ xanh
(Hoa cỏ)
Vương Tâm thường cũng là người làm thơ tìm tòi lặng lẽ. ở các tập thơ Vòng luân hồi, Phôn cho anh, Hồn nhiên nỗi em, Miền yêu thương... Vương Tâm đã có lối viết thảng thốt, bất chợt, có những nhịp điệu, câu chữ riêng của mình... Trong Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi này, phần hai của tập, Đề từ đơn, anh cũng trình bày một cấu trúc lạ. Tất cả các tựa đề các bài trong phần chỉ có một chữ. Một cảm hứng, một khái niệm, một suy tư, một hồi âm chợt đến thành thơ, đều có đầu đề đơn, chỉ có một từ. Và 25 bài thơ ngắn, ở chung trong một phần, hòa chung để tạo thành một ấn tượng, một âm hưởng cho những ai liên kết được chúng, dù tách riêng ra, chúng cũng có những thân phận riêng...
Tôi cảm nhận được cái dư vị mênh mang, trầm ngâm, xao xuyến khi đọc cả phần... nhưng vẫn thèm giá từng khúc trong cấu trúc ấy, có những bài vượt trội thì hay biết mấy.../
(Tạp chí Nhà văn)
Ngô Văn Phú
(Thơ của Vương Tâm- NXB Thanh Niên – 2004)
Mỗi đời thơ, có những thời điểm viết nhiều, viết ít, bởi nhà thơ chỉ viết được khi có những chuyển động, những rung cảm thật sự trước một không gian, thời gian nhất định...
Tập Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi, Vương Tâm viết như để đánh dấu một dấu ấn quan trọng trong đời mình: anh lại tìm thấy hạnh phúc mới, sau những thời gian thầm lặng chịu đựng và bươn chải...
Anh đã tìm được tình yêu, sau những vấp váp đời thường, những biến động đi qua đời mình, như những cơn giông ngắn, khá dữ dằn, mà mình phải băng qua, chỉ mình mình biết, chỉ mình mình hay...
Tập thơ mới này của anh đa phần là thơ tình yêu, là kết quả bất ngờ sau những ngày âm thầm tìm kiếm... Thơ ở tuổi năm mươi mà như ở tuổi hai mươi, hay nói một cách khác tuổi hai mươi phục sinh ở tuổi năm mươi...
Niềm vui ùa tràn, kìm nén không nổi. Và sự đón nhận như thể đón những hạt mưa sau những ngày nắng hạn kéo dài:
Tôi xa với sự bon chen
Và gần với những thân quen bạn bè
Gần và gần mọi chở che
Xa và xa mọi lập lòe đỏ đen...
... Xin gần ánh sáng trong lành
Để xa với những quẩn quanh vật vờ
Tôi gần em đến ngẩn ngơ
Khi xa khơi tới bến bờ mênh mông
(Xa - gần)
Khi tình yêu đến, Vương Tâm đã thấy mình được sang mùa thay lá, một thứ cảm giác, chỉ người trong cuộc mới thấy, và đó là những bộc lộ chân tình:
Anh là cây si già gày guộc
Sang mùa thay lá phiêu diêu
... Em như cánh chim líu lo vời vợi
Đậu trên vai anh bừng sáng nụ non
Anh lặng im ngây ngất tâm hồn
Run rẩy những chồi xanh phập phồng cánh gió
Anh trẻ lại với mùa thay lá
Thơ tình trong Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi ghi lại những gam, bậc cảm nhận khi tình yêu đến như bắt được và đậu lại, để lại những cảm xúc tươi rói, hiền hậu như thuở yêu đầu của thời mới biết yêu. Những cảm xúc của người đã vật vã trong yêu, đã nếm trải cay chua trong đôi lứa, giờ lại gặp được tình yêu mình đang tìm kiếm. Thơ đầy cảm hứng hân hoan, đón nhận. Có lúc, anh vội vã cuống quít trước điều có thực mà tưởng như ở trong mơ. Và, khi biết là thực thì quyết chẳng bao giờ buông ra nữa:
Tóc bay hương gió rối bời
Tiếng em hay tiếng gió cười bên tai
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Giữ lấy nhau nhé, kẻo bay lên trời.
(Đu cái mênh mông)
Yêu đến nỗi không cảm nhận thấy mùa đến, mùa đi nữa:
Không có mùa thu cuối cùng,
Bên dốc đời anh trống vắng
Không có mùa đông thầm lặng
Khi cuộc đời vui bên em
(Mùa trẻ)
Và anh thật hạnh phúc để được Đốt thời gian cuối cùng. Trong cây đời bật cháy, trước một tình yêu có thật...
Vương Tâm trước đây cũng có những bài thơ tình hay, khi xót xa, khi chân thành cảm nhận trước một làn hương mới, nhưng chỉ đến Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi, anh mới có những khúc tình ca riêng cho đời mình...
* *
Vương Tâm vốn đôn hậu và thầm kín... Anh thường cảm thông và chia sẻ những số phận hẩm hiu hoặc cay đắng, mà vẫn biết thầm lặng sống vì đời, tặng cho đời một chút tài hoa. Đó là những bài viết về Tiếng đàn cô gái mù, hoặc Ngày xưa ấy viết về nghệ sĩ hát xẩm Hà Thị Cầu. Anh đâu là người chỉ biết thưởng thức giọng hát xẩm trời cho của bà, mà còn những câu hát, nhận ra cuộc đời bẩy nổi ba chìm của nghệ sĩ. Bà vốn là một người có cả tài lẫn sắc mà đời riêng thì ba chìm, bảy nổi.
Giọng xẩm sao mênh mang
Khấp khểnh đời phiêu bạt...
... Trao tặng những niềm vui
Giấu bao điều muốn khóc.
Nhưng người nghệ sĩ ấy vẫn đam mê dâng hiến:
Mẹ đã đi trăm miền
Sống nốt phần dang dở
Từ mọi miền cát gió
Về hát với làng quê...
Vương Tâm trân trọng và chân thành ngợi ca con người đã quên cả một đời cay đắng ấy để chi chút đem niềm vui đến cho mọi người.
Ta còn nhận ra tấm lòng đôn hậu của anh khi viết về mẹ, về con, khi viết cho những loài hoa, vẻ ngoài đầy khắc khổ, nhưng vẫn thầm lặng dồn nhựa cho những sắc màu riêng của mình tặng lại cho đời như hoa giấy, hoa xương rồng... Cũng một lối cảm ấy, anh nhận ra được những hiến dâng lặng lẽ của tảng đá mồ côi như trong bài Nụ đá..., hoặc vẻ sáng của chồi hoa cỏ trên đường:
Lấp ló bên lề đường,
Muôn chấm vàng hoa cỏ...
... Một triền hoa tở mở
Hồn nhiên trước sắc màu
... Hoa cỏ cười trong veo,
Một màu vàng lơ đãng
Cứ mơ màng chạng vạng
Làm xao xuyến bờ xanh
(Hoa cỏ)
Vương Tâm thường cũng là người làm thơ tìm tòi lặng lẽ. ở các tập thơ Vòng luân hồi, Phôn cho anh, Hồn nhiên nỗi em, Miền yêu thương... Vương Tâm đã có lối viết thảng thốt, bất chợt, có những nhịp điệu, câu chữ riêng của mình... Trong Khúc lãng mạn cho tuổi hai mươi này, phần hai của tập, Đề từ đơn, anh cũng trình bày một cấu trúc lạ. Tất cả các tựa đề các bài trong phần chỉ có một chữ. Một cảm hứng, một khái niệm, một suy tư, một hồi âm chợt đến thành thơ, đều có đầu đề đơn, chỉ có một từ. Và 25 bài thơ ngắn, ở chung trong một phần, hòa chung để tạo thành một ấn tượng, một âm hưởng cho những ai liên kết được chúng, dù tách riêng ra, chúng cũng có những thân phận riêng...
Tôi cảm nhận được cái dư vị mênh mang, trầm ngâm, xao xuyến khi đọc cả phần... nhưng vẫn thèm giá từng khúc trong cấu trúc ấy, có những bài vượt trội thì hay biết mấy.../
(Tạp chí Nhà văn)
Love mickey,