📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Em kể giấc mơ của em

0 trả lời, 1.514 lượt xem — Trang 1 / 1
---Anh có tin vào cổ tích không?
---Không ,cổ tích chỉ là cổ tích mà thôi.Có những người làm bao nhiêu mà chẳng có gì…lại còn….
---Nhưng cũng đúng mà.Anh không thấy các nhân vật chính trong truyện lúc đầu luôn gặp nhiều trắc trở nhưng kết thúc bao giờ cũng có hậu sao?
---Nó là ước mơ của con người, sao em quá tin vậy.
---Ước mơ thì cũng phải dựa vào thực tế chứ.Hãy cố gắng tin thế đi,
---Ừ được rồi, em lại bắt đầu đấy. Thôi không hoang tưởng nữa.
*****
Cô bé lặng người đi sau câu nói của anh. Anh đã không hiểu hết những gì bé muốn nói và cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy làm anh cho là thừa.Cô tin vào cổ tích vì cô biết rằng chính anh và cô cũng làm nên một cổ tích.
******
Ngày nào anh cũng vùi đầu vào công việc , thời gian cho cô chỉ là những khoảng ngắn ngủi tạm thời còn cô cũng lao đi trong cơn lốc học tập và những nỗi lo rất bình thường, giản dị. Cô và anh đều biết vun đắp cho mối tình này là điều quá khó khăn nhưng vì cổ tích tình yêu mà gắng lòng gìn giữ. Anh khó tính khuyên cô bớt nhìn anh một chút để anh giữ lấy khoảng riêng tư tự hào cho mình. Anh bảo anh sợ nếu cô nhìn anh quá lâu, anh sẽ không dám mỉm cười nữa vì sợ mất đi giây phút lúc nào cũng xuất thần của mình. Cô lặng lẽ nhớ và nhắc mình lúc nào cũng phải nhớ thật sâu cái cảnh anh ngồi vê đi vê lại vạt áo khi cô trêu đùa, một nụ cười của anh khi anh biết cô đang vui và cả lúc rất tập trung suy nghĩ để sửa cái ổ máy của cô. Trong cô, anh là niềm tự hào và cũng là thần tượng mấy năm nay rồi. Anh chỉ biết cô yêu anh thật lòng và anh cũng cần cô vì anh yêu cô chân thành. Vì anh không giỏi "cưa cẩm" nên anh mới có cô và vì anh không bỏ cuộc nên cô cũng không dừng bước. Cô và anh là thế đó.
Cô không phải là mối tình đầu của anh cũng như anh chẳng thể làm người cô yêu đầu tiên nhưng với cả hai người, đây mới là một tình yêu thực sự….
*****
Đi chơi-anh an ủi cô vì bài thi không như mong muốn.Hai người ngồi ngắm phố cả buổi chiều.Ngồi sau xe anh, gió tạt qua mặt anh, tới má cô, cảm giác bồi hồi xâm chiếm lòng. Cô vòng tay ôm anh thật chặt, tựa vào lưng anh như tìm một nguồn chở che vĩ đại nhất. Cô yêu anh từ nhiều giây phút im lặng đuổi theo suy nghĩ thế này. Anh cố gắng lái xe thật châm, đi hết những con đường mà bánh xe anh đã từng lăn khi cô ngồi sau. Anh nín thở khi cô im lặng. Lúc cô im lặng anh thấy cô thật bí ẩn và xa vời. Sao anh thấy tò mò với chính mình thế.
Có người hỏi nhỏ: " Hai người yêu nhau từ bao giờ thế." "Khó nói thật." -cô ấp úng với cả suy nghĩ của mình. Chính cô cũng không biết từ bao giờ nữa. "Hỏi anh ấy." Anh thanh minh: " Từ hôm kia, hôm qua, hôm nay và cả ngày mai." . "Đúng là từ hồi chúng mình yêu nhau chứ từ bao giờ???"Mỗi ngày anh yêu cô thêm một ít còn cô thì không thể thiếu anh rồi. Cô đã trả lời được câu hỏi sắt đá của mình "Làm sao để biết mình đang yêu một người." Yêu người ta là tình nguyện để người ta có ảnh hưởng lớn nhất đến mình chứ sao nữa. Khi người ta là suy nghĩ cuối cùng trong ngày của bạn và là niềm an ủi đầu tiên bạn nghĩ đến lúc buồn, và chắc chắn người ta không còn là giấc mơ nếu bạn cũng là một cái gì đấy tương tự với người ta.
Cô cho anh nghe bài hát cô thích, hình như anh chưa nghe bài này bao giờ. Im lặng, rồi anh quay sang nhìn cô, cười : " Đúng là chỉ kim cương mới cắt được kim cương."
******
Một lần giận nhau, nghe vô lý quá. Cô chạy tới chỗ anh, anh vẫn ngồi ở chiếc bàn đó, vô hồn bên computer. Chiếc cửa kính bóng loáng quay tròn,căn phòng lạnh lẽo. Anh mặc chiếc áo trắng sáng cả căn phòng. Cái dáng anh đập vào mắt cô in sâu như kỉ niệm đầu đời. Cô nhìn anh tha thiết, mong mỏi. Anh đứng dậy quay đi bỏ sau lưng mình một ánh mắt nhìn theo. Bước chân vô tình của anh thúc cô chạy nhanh nhưng không phải bỏ đi mà là chạy tới chỗ anh. Cô vòng cánh tay nhỏ bé của mình qua eo anh, níu chân anh ở lại. Má cô áp vào vai anh thủ thỉ. Anh ngoái đầu nhìn mái tóc cô đang phủ kín mặt. Một mùi thơm thoang thoảng nhẹ nhàng lan tỏa căn phòng. Cái mùi dễ chịu đó…….
*****
---AAAAA, Bùm, Reng…………..
Cô mở to mắt sững sờ nhìn khuôn mặt anh, trán cô ướt đẫm mồ hôi khi thấy anh đang cuời. Tiếng anh rót vào từng tiếng, và lúc này mắt cô đã bị chói vì tia sáng từ chiếc cửa chiếu qua lưng anh. " Đến giờ rồi bé, không định lấy điểm thuyết trình hay sao?Cố đi nào, nốt hôm nay thôi.Anh làm xong rồi đấy. Chuẩn bị đi thôi." Anh cười nghịch ngợm trêu và từ từ lau mồ hôi trên mặt bé.
Đã sáng rồi, nhưng cái gì vừa diễn ra nhỉ, chỉ là một giấc mơ thôi. Cô nhìn anh hí hoáy sửa soạn cho cô, thoáng vui trên mắt, cô hỏi anh : " Có phải kim cương mới cắt được kim cương không?" dù biết anh chẳng hiểu gì đâu.^_^
******


Đăng nhập để trả lời
0