Trích đoạn: giotnangmuathu2007
Sông lam ơi...vẫn nặng nghĩa tình...
Nơi quê ấy em vẫn lòng chờ đợi...
Dù thác ghềnh dù núi cao vời vợi...
Vượt dốc truông trẫm ánh mắt níu xe nghiêng...
Thứ cần tìm không phải thứ đỏ đen...
Mà tình nghĩa cả ngàn đời không đổi...
Dò lòng người làm chi cho thêm tội...
Nước đầu nguồn rồi cũng đổ về xuôi...
Dù thủy tinh có dâng nước lấp đồi...
Dù tháng tám nước có về nông nổi...
Em vẫn đứng giữa dòng đời chờ đợi...
một nốt trầm xao xuyến tiếng à ơi....
Sông quê mình vẫn chở nặng phù sa
Đưa về xuôi bồi những vùng đất lạ
Đất quê mình không có người dối trá
Yêu chân thành và sống có thuỷ chung
Lội lạch nguồn cũng phải biết nông sâu
Thương lắm chứ một thời sao vụng dại
Để người ra đi ,đi rồi xa mãi...
Không đi về chung một chuyến xe nghiêng
Cầu đang xây để nối lại đôi bờ
Nước vẫn chảy xuôi về với biển
Một nốt trầm sao mà xao xuyến...
Về quê mình..........ta sống đi em.....