<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 02:15:01giotnangmuathu2007>
Có lẽ chúng ta chẳng có mùa hặt hái.
Cả bây giờ và mãi mãi về sau..
Em bẽ bàng thức suốt giữa đêm thâu.
Cho mưa gió nhạt nhòa cơn nức nở.
Em chỉ trách trời sao gieo lên bão tố.
Gieo vào lòng cơn gió lạnh tàn hoang.
Mỗi bước đi nước mắt chảy ngập tràn.
Bao đau đớn chứa chan đời dâu bể
Ông trời ơi ! sao nỡ lòng như thế
Sao không đưa về ánh nắng giữa trần gian
Để hai ta trao ánh mắt dịu dàng
Cùng xao xuyến dưới nắng vàng rực rỡ
Cả bây giờ và mãi mãi về sau..
Em bẽ bàng thức suốt giữa đêm thâu.
Cho mưa gió nhạt nhòa cơn nức nở.
Em chỉ trách trời sao gieo lên bão tố.
Gieo vào lòng cơn gió lạnh tàn hoang.
Mỗi bước đi nước mắt chảy ngập tràn.
Bao đau đớn chứa chan đời dâu bể
Ông trời ơi ! sao nỡ lòng như thế
Sao không đưa về ánh nắng giữa trần gian
Để hai ta trao ánh mắt dịu dàng
Cùng xao xuyến dưới nắng vàng rực rỡ
