Trích đoạn: giotnangmuathu2007
QUÁ KHỨ BUỒN
Anh đã đi qua bao mùa lá rụng
Để lá đổ vàng vời vợi giữa hoàng hôn.
Cơn lốc về cuồn cuộn trái tim em.
Dấu những nhớ nhung quá khứ buồn thoảng thốt.
Trên con đường anh đi phía trước.
có giấc mơ nào anh nhường lại cho em.
vẽ muôn màu cổ tích yêu thương...
để ra đi giữa cơn lốc cuộc đời không tồn tại.
rồi một ngày thoảng thốt em tự hỏi.
biển mặn mòi khao khát hồn sông...
thảm cỏ xanh những chiều gió lộng...
cuồn cuộn sóng ngầm anh có hiểu em không
Anh đã biết rồi dòng nước lặng lờ trôi
Gặp thủy triều lên sóng lại tung bọt đỏ
In chiều tím cho màu ai thương nhớ
Chỉ vì yêu mà sông nước ngã nghiêng theo
ước mơ
Anh vẫn đợi qua bao mùa lá rụng
Mà bóng em mãi biền biệt từng chiều
ôm nỗi buồn nhỉn sóng gió mưa buông
bên dòng sông sầu mênh mông tuyệt vọng
Em mơ ơi đừng nhắc chi quá khứ
Gợi lòng đau bao giọt đắng say tình
Nén xót xa bến bờ xưa hoang vắng
buồn miệt mài người tình mộng đã đi
Em còn nhớ hay em đã quên
lời xin lỗi nghẹn tâm hồn rỉ máu
mà thôi em đừng nhắc chi ngày ấy
Đã qua rồi thì đừng trách gì nhau
Chừ gặp lại là niềm vui hạnh phúc
Mừng chưa nguôi sao lại cứ giận hờn
như ngày nào anh vẫn yêu trộm bóng hình em
nối lại đi sợi tơ đàn ly biệt
Hãy đắm say với phím cung nhịp điệu
Nốt thăng trầm réo rắt kỷ niệm xưa
Hãy cùng anh hát lại bản nhac tình
Bên dòng sông say thương yêu tiền kiếp