Đọc Bài thơ “Một năm” của Phạm Công Trứ
Nguyễn Đình San
Đầu năm em ở Thành Công
Men đường Cầu Giấy anh vòng lại đây
Giữa năm em chuyển Hồ Tây
Anh xuyên chợ Bưởi vào ngày phiên đông
Cuối năm em về nhà chồng
Hồ Tây: Tây ở, Thành Công: không thành!
Phạm Công Trứ
Thế là mất tong “1 năm” nhà thơ rượt đuổi, tìm kiếm người đẹp để rồi công lao đổ xuống sông biển, rốt cuộc chỉ là “dã tràng xe cát!”.
Chẳng hiểu tác giả cư trú tại đâu mà đến nhà người đẹp ở Thành Công lại “men đường Cầu Giấy”? Đến giữa năm, cô nàng chuyển lên Hồ Tây thì thi nhân lại phải “xuyên chợ Bưởi” mới đến nhà cô được? Hình như đó là khu vực Nghĩa Tân hoặc loanh quanh miền Dịch Vọng, Từ Liêm?
Người đọc, chờ đợi nhà thơ tiếp tục băng qua nhiều con đường ở Hà Nội để tìm đến địa điểm mới của “đối tượng” vào cuối năm khi nàng lại chuyển nhà một lần nữa thì ngao ngán thay: nàng đã lên xe hoa. Và nhà thơ vừa cay đắng, vừa chua chát để gọi toáng hai cái địa chỉ mà nàng vịt giời từng cư trú đầu năm và giữa năm bằng lối chơi chữ rất đột ngột và thú vị:
Hồ Tây: Tây ở, Thành Công: không thành!
Kết cục “công cốc” của thi nhân có vẻ như đột ngột, nhưng thực ra chẳng bất ngờ chút nào nếu ta để ý cái việc tìm kiếm vòng vo, lận đận của chàng do cô nàng kia hình như là cố tình… chạy trốn. Bài thơ, nhà thơ vừa tội nghiệp lại vừa đáng yêu làm sao!
Một năm là một bài thơ vui, hóm. Đây là một giọng điệu quen thuộc của nhà thơ Phạm Công Trứ. Thơ anh chủ yếu có hai “tông” khá rõ: Hóm hỉnh và chân quê. Nhưng lại cũng có không khí hiện đại của thời buổi kinh tế thị trường. Chi tiết Hồ Tây: Tây ở… cho ta cảm nhận rõ điều đó. Quả là nếu ai có dịp ghé lên mạn Hồ Tây ở Thủ đô Hà Nội sẽ thấy những biệt thự mọc lên như nấm chủ yếu là để cho Tây thuê như thế nào.
Thường thì trước việc một đối tượng nào đó khiến lòng ta thầm yêu trộm nhớ đi lấy chồng không khỏi khiến trái tim ta se buồn. Nỗi buồn ấy tỷ lệ thuận với tình cảm của ta. Vậy mà bài thơ trên của Phạm Công Trứ lại toát lên vẻ vui, tếu, không một chút bi ai. Phải chăng tác giả không nặng nợ với chuyện tình? Không! Rất nhiều khi cách nói vui, tự hài hước với trái tim mình lại là cách giải thoát tốt nhất khỏi nỗi buồn thiên cổ của những kẻ vốn dễ lụy vì tình. Nhà thơ đâu có thiếu si tình. Hãy quan sát anh hết men (men đường Cầu Giấy), lại vòng (anh vòng lại đây) rồi xuyên (anh xuyên chợ Bưởi) sẽ rõ. Nhưng đời ái tình lắm khi lại trớ trêu: Do thi nhân nhiệt tình, tận tụy như vậy nên mới dẫn đến kết cục như ta đã thấy: “Không thành!” Giá mà anh cứ vừa phải thôi, cứ lừng khừng, cứ “lửng lơ con cá vàng” có khi “cá” lại “cắn câu”, sẽ không có chuyện “cuối năm em về nhà chồng”. Nhưng biết làm sao khác được, bởi yêu đến hết mình bao giờ cũng là đặc điểm của thi sĩ mà! Người làm thơ thật khó chỉ yêu cầm chừng, bởi như thế, làm thơ sao hay được. Tác giả Một năm cũng không nằm ngoài quy luật ấy.
Mỗi dịp năm hết, Tết đến, xuân về, đọc nhiều bài thơ xuân, người đọc đều chung một cảm nhận: các tác giả đều tạo được cảm giác bồi hồi bâng khuâng hoặc náo nức, lạc quan trước một năm mới. Nhưng tạo nên một nụ cười thú vị trong đó gói ghém một lời tự vui, tự tếu như Phạm Công Trứ thì hiếm thấy. Âu đó cũng là chút bản sắc riêng không dễ lầm ở thơ anh.
(Báo Văn nghệ)
Nguyễn Đình San
Đầu năm em ở Thành Công
Men đường Cầu Giấy anh vòng lại đây
Giữa năm em chuyển Hồ Tây
Anh xuyên chợ Bưởi vào ngày phiên đông
Cuối năm em về nhà chồng
Hồ Tây: Tây ở, Thành Công: không thành!
Phạm Công Trứ
Thế là mất tong “1 năm” nhà thơ rượt đuổi, tìm kiếm người đẹp để rồi công lao đổ xuống sông biển, rốt cuộc chỉ là “dã tràng xe cát!”.
Chẳng hiểu tác giả cư trú tại đâu mà đến nhà người đẹp ở Thành Công lại “men đường Cầu Giấy”? Đến giữa năm, cô nàng chuyển lên Hồ Tây thì thi nhân lại phải “xuyên chợ Bưởi” mới đến nhà cô được? Hình như đó là khu vực Nghĩa Tân hoặc loanh quanh miền Dịch Vọng, Từ Liêm?
Người đọc, chờ đợi nhà thơ tiếp tục băng qua nhiều con đường ở Hà Nội để tìm đến địa điểm mới của “đối tượng” vào cuối năm khi nàng lại chuyển nhà một lần nữa thì ngao ngán thay: nàng đã lên xe hoa. Và nhà thơ vừa cay đắng, vừa chua chát để gọi toáng hai cái địa chỉ mà nàng vịt giời từng cư trú đầu năm và giữa năm bằng lối chơi chữ rất đột ngột và thú vị:
Hồ Tây: Tây ở, Thành Công: không thành!
Kết cục “công cốc” của thi nhân có vẻ như đột ngột, nhưng thực ra chẳng bất ngờ chút nào nếu ta để ý cái việc tìm kiếm vòng vo, lận đận của chàng do cô nàng kia hình như là cố tình… chạy trốn. Bài thơ, nhà thơ vừa tội nghiệp lại vừa đáng yêu làm sao!
Một năm là một bài thơ vui, hóm. Đây là một giọng điệu quen thuộc của nhà thơ Phạm Công Trứ. Thơ anh chủ yếu có hai “tông” khá rõ: Hóm hỉnh và chân quê. Nhưng lại cũng có không khí hiện đại của thời buổi kinh tế thị trường. Chi tiết Hồ Tây: Tây ở… cho ta cảm nhận rõ điều đó. Quả là nếu ai có dịp ghé lên mạn Hồ Tây ở Thủ đô Hà Nội sẽ thấy những biệt thự mọc lên như nấm chủ yếu là để cho Tây thuê như thế nào.
Thường thì trước việc một đối tượng nào đó khiến lòng ta thầm yêu trộm nhớ đi lấy chồng không khỏi khiến trái tim ta se buồn. Nỗi buồn ấy tỷ lệ thuận với tình cảm của ta. Vậy mà bài thơ trên của Phạm Công Trứ lại toát lên vẻ vui, tếu, không một chút bi ai. Phải chăng tác giả không nặng nợ với chuyện tình? Không! Rất nhiều khi cách nói vui, tự hài hước với trái tim mình lại là cách giải thoát tốt nhất khỏi nỗi buồn thiên cổ của những kẻ vốn dễ lụy vì tình. Nhà thơ đâu có thiếu si tình. Hãy quan sát anh hết men (men đường Cầu Giấy), lại vòng (anh vòng lại đây) rồi xuyên (anh xuyên chợ Bưởi) sẽ rõ. Nhưng đời ái tình lắm khi lại trớ trêu: Do thi nhân nhiệt tình, tận tụy như vậy nên mới dẫn đến kết cục như ta đã thấy: “Không thành!” Giá mà anh cứ vừa phải thôi, cứ lừng khừng, cứ “lửng lơ con cá vàng” có khi “cá” lại “cắn câu”, sẽ không có chuyện “cuối năm em về nhà chồng”. Nhưng biết làm sao khác được, bởi yêu đến hết mình bao giờ cũng là đặc điểm của thi sĩ mà! Người làm thơ thật khó chỉ yêu cầm chừng, bởi như thế, làm thơ sao hay được. Tác giả Một năm cũng không nằm ngoài quy luật ấy.
Mỗi dịp năm hết, Tết đến, xuân về, đọc nhiều bài thơ xuân, người đọc đều chung một cảm nhận: các tác giả đều tạo được cảm giác bồi hồi bâng khuâng hoặc náo nức, lạc quan trước một năm mới. Nhưng tạo nên một nụ cười thú vị trong đó gói ghém một lời tự vui, tự tếu như Phạm Công Trứ thì hiếm thấy. Âu đó cũng là chút bản sắc riêng không dễ lầm ở thơ anh.
(Báo Văn nghệ)
Love mickey,