Những ẩn khuất mê cung Gabriel Garcia Marquez
Chúng ta biết đến Gabriel Garcia Marquez – nhà văn vĩ đại người Colombia qua những tác phẩm nổi tiếng như: Ngài Đại tá chờ thư, Tình Yêu thời thổ tả, Trăm năm cô đơn (Tác phẩm đạt giải Nobel văn học năm 1982), cùng nhiều tác phẩm khác... Ông không chỉ là một nhà văn nổi tiếng mà còn là một phóng viên chiến trường kỳ cựu với những ký sự nổi tiếng trong thập niên 70, 80, 90. Các tác phẩm của ông đều mang đậm bản sắc châu Mỹ-Latinh, toát lên sự giản dị của tâm hồn và sự nhạy cảm của nội tâm. Ông như sống và trăn trở với từng nhân vật, từng số phận trong tác phẩm của mình, chính vì vậy bạn đọc luôn đón nhận tác phẩm của ông với sự trân trọng.
Niềm đam mê văn chương của ông dường như không có giới hạn, bất chấp căn bệnh hiểm nghèo, Marquez vẫn từng ngày đấu tranh với cái chết để viết hồi ký mang tên tự truyện “Vivir Para Contaral” (Sống để kể lại) được First News và Nhà xuất bản Tổng Hợp – Tp.HCM thực hiện dịch nguyên bản từ tiếng Tây Ban Nha. Đây chính là cuốn hồi ký về chính cuộc đời của Marquez.
Marquez khởi nghiệp văn chương từ khi còn là một sinh viên luật trường đại học tổng hợp Bogota. Một thời gian sau, vì chán ngán với các môn học khô khan mà ông quyết định rẽ hẳn sang lĩnh vực văn chương. Đây cũng là khoảng thời gian truyện ngắn đầu tiên của Gabriel xuất hiện trên phụ chương văn học của El Espectador – tờ báo chọn lọc nhất thời đó, từng được đài BBC thời ấy đánh giá là nhật báo hay nhất thế giới; ông cũng khởi sự tập viết xã luận và được mời vào ban chủ biên, từ đó ông thực sự đi vào con đường báo chí. Bắt đầu từ đây, những phóng sự tôn trọng sự thật và kinh nghiệm nghề nghiệp đã đưa tên tuổi của Gabriel lên hàng đầu.
Ngay từ nhỏ Marquez vốn là người thích nói, thích thuật chuyện nên trong cuốn hồi ký này, chúng ta thấy được giọng ông miên man, cả thế giới như bị mê hoặc và có ảnh hưởng sâu xa không chỉ trong các tác phẩm trước đây của ông mà ngay cả bây giờ, người đọc cũng bắt gặp chút gì huyền ảo trong không gian tập tự truyện này, đem đến cho nó sức quyến rũ khác lạ. Thú vị nhờ sự huyền ảo được cảm nhận trong hồi ký chính là hiện thực và ngược lại, những sự kiện thực tế lại mang tính chất hoang đường qua ngòi bút của ông. Nhà văn Vargas Llosa đã từng nhận xét: “đó cũng là lúc Marquez đam mê những sự việc và nhân vật kỳ lạ, khác thường, coi thực tế như tổng hoà những mẩu chuyện lạ” và “hoàn thiện kỹ năng viết ngắn gọn, xúc tích với văn phong giản dị, trong sáng”.
Mở đầu cuốn hồi ký “Sống để kể lại”, bằng giọng văn chân tình và giản dị Gabriel Garcia Marquez đã viết: “Cuộc đời không phải là những gì người ta đã sống, mà là điều nhớ được và nhớ về chúng ra sao...”, qua đó chúng ta thấy rõ các sáng tác của ông chủ yếu xoay quanh trục chủ đề chính: Cái cô đơn, được hiểu theo cái nghĩa là mặt trái của sự chia sẻ và tình thương yêu giữa con người. Bên cạnh đó, tác giả cung cấp cho người đọc một số lượng thông tin lớn về hoàn cảnh xã hội, tinh thần người dân Colombie ở nửa đầu thế kỷ 20 cũng như tình hình chính trị của quê hương ông.
Cuốn sách dày hơn 600 trang vừa được dịch sang tiếng Pháp và phát hành ở Pari, được xem như phần thứ nhất bộ tự truyện của ba mươi năm đầu cuộc đời tác giả, trong thời gian đất nước Colombie- Nam Mỹ tan hoang vì nội chiến. ở mỗi trang, tác giả không chỉ làm sống lại những năm tháng của đời mình mà dựng dậy bao nhiêu nhân vật, câu chuyện đã hình thành nhiều tác phẩm của ông. Marquez đã miên man kể chuyện tuổi thơ, về người thân, bạn bè, những trải nghiệm của một thanh niên mới lớn trong xã hội có nhiều biến động, cho đến lúc tiếp cận và khám phá văn chương rồi thực sự trở thành nhà văn, nhà báo.
Qua cuốn hồi ký “Sống để kể lại”, chúng ta có thể hiểu được nhiều điều về con người, tính cách cũng như sự nghiệp văn chương của ông. Đọc cuốn hồi ký này hẳn nhiên độc giả chờ đợi từ tự truyện của một văn hào là những kinh nghiệm học và hành trong văn chương của ông. Suốt theo hồi ký, Marquez đã đề cập rất nhiều đến vấn đề dựng truyện, văn phong, cách viết, gạn lọc ra những nhận xét hữu ích cho người viết.
Tập hồi ký cho thấy một Gabriel Marquez mới lạ, lang thang trên những con đường ẩn khuất của mê cung trong nội tâm ông. Và như nhà văn Álvaro Mutis đã viết: “Tôi vừa đọc xong tự truyện của Marquez với cái tựa duy nhất đúng và không thể khác được – Sống để kể lại”.
Còn Chủ tịch Cuba, ông Fidel Castro đã nói: “Chúng ta cảm ơn Marquez, một tài năng hiếm có của hiện tại và tương lai, một con người đã dám sống để có những điều kể lại. Tự truyện “Sống để kể lại” đã được viết trong những ngày tháng ông phải chiến đấu với căn bệnh ung thư máu, giữa sự sống và cái chết. Qua cuốn sách chúng ta đã hiểu nhiều trải nghiệm, sâu sắc từ những suy nghĩ cũng như từ chính cuộc đời gian truân, thăng trầm đặc biệt và rất thật của ông”.
Cuối tuần qua, tác giả cuốn tiểu thuyết quen thuộc với người đọc Việt Nam “Trăm năm cô đơn” - Gabriel Garcia Marquez được lọt vào chung khảo giải văn học Man Booker quốc tế vừa được công bố tại Wasington (Mỹ). Tuy không nổi tiếng bằng giải Nobel văn học, nhưng giải Man Booker cũng là một trong những giải thưởng văn học uy tín nhất thế giới nhằm ghi nhận thành tựu trong lĩnh vực tiểu thuyết của các nhà văn đương thời.
Trong thời gian tới, Nhà văn Marquez – vị “trưởng lão” của văn học Mỹ Latinh cho ra đời cuốn hồi ký thứ hai của mình và chuẩn bị xuất bản một tập truyện ngắn. Và như một suy ngẫm mang tính chất tổng kết trước cái chết hay tình yêu vĩnh cửu, truyện vừa “Kỷ niệm về những cô điếm buồn của tôi” mới được xuất bản tháng 12 năm 2004 khiến cho thế giới một lần nữa lại sôi nổi bàn luận về ông.
Lan Hương (Tổng hợp)
(Báo Văn nghệ)

Chúng ta biết đến Gabriel Garcia Marquez – nhà văn vĩ đại người Colombia qua những tác phẩm nổi tiếng như: Ngài Đại tá chờ thư, Tình Yêu thời thổ tả, Trăm năm cô đơn (Tác phẩm đạt giải Nobel văn học năm 1982), cùng nhiều tác phẩm khác... Ông không chỉ là một nhà văn nổi tiếng mà còn là một phóng viên chiến trường kỳ cựu với những ký sự nổi tiếng trong thập niên 70, 80, 90. Các tác phẩm của ông đều mang đậm bản sắc châu Mỹ-Latinh, toát lên sự giản dị của tâm hồn và sự nhạy cảm của nội tâm. Ông như sống và trăn trở với từng nhân vật, từng số phận trong tác phẩm của mình, chính vì vậy bạn đọc luôn đón nhận tác phẩm của ông với sự trân trọng.
Niềm đam mê văn chương của ông dường như không có giới hạn, bất chấp căn bệnh hiểm nghèo, Marquez vẫn từng ngày đấu tranh với cái chết để viết hồi ký mang tên tự truyện “Vivir Para Contaral” (Sống để kể lại) được First News và Nhà xuất bản Tổng Hợp – Tp.HCM thực hiện dịch nguyên bản từ tiếng Tây Ban Nha. Đây chính là cuốn hồi ký về chính cuộc đời của Marquez.
Marquez khởi nghiệp văn chương từ khi còn là một sinh viên luật trường đại học tổng hợp Bogota. Một thời gian sau, vì chán ngán với các môn học khô khan mà ông quyết định rẽ hẳn sang lĩnh vực văn chương. Đây cũng là khoảng thời gian truyện ngắn đầu tiên của Gabriel xuất hiện trên phụ chương văn học của El Espectador – tờ báo chọn lọc nhất thời đó, từng được đài BBC thời ấy đánh giá là nhật báo hay nhất thế giới; ông cũng khởi sự tập viết xã luận và được mời vào ban chủ biên, từ đó ông thực sự đi vào con đường báo chí. Bắt đầu từ đây, những phóng sự tôn trọng sự thật và kinh nghiệm nghề nghiệp đã đưa tên tuổi của Gabriel lên hàng đầu.
Ngay từ nhỏ Marquez vốn là người thích nói, thích thuật chuyện nên trong cuốn hồi ký này, chúng ta thấy được giọng ông miên man, cả thế giới như bị mê hoặc và có ảnh hưởng sâu xa không chỉ trong các tác phẩm trước đây của ông mà ngay cả bây giờ, người đọc cũng bắt gặp chút gì huyền ảo trong không gian tập tự truyện này, đem đến cho nó sức quyến rũ khác lạ. Thú vị nhờ sự huyền ảo được cảm nhận trong hồi ký chính là hiện thực và ngược lại, những sự kiện thực tế lại mang tính chất hoang đường qua ngòi bút của ông. Nhà văn Vargas Llosa đã từng nhận xét: “đó cũng là lúc Marquez đam mê những sự việc và nhân vật kỳ lạ, khác thường, coi thực tế như tổng hoà những mẩu chuyện lạ” và “hoàn thiện kỹ năng viết ngắn gọn, xúc tích với văn phong giản dị, trong sáng”.
Mở đầu cuốn hồi ký “Sống để kể lại”, bằng giọng văn chân tình và giản dị Gabriel Garcia Marquez đã viết: “Cuộc đời không phải là những gì người ta đã sống, mà là điều nhớ được và nhớ về chúng ra sao...”, qua đó chúng ta thấy rõ các sáng tác của ông chủ yếu xoay quanh trục chủ đề chính: Cái cô đơn, được hiểu theo cái nghĩa là mặt trái của sự chia sẻ và tình thương yêu giữa con người. Bên cạnh đó, tác giả cung cấp cho người đọc một số lượng thông tin lớn về hoàn cảnh xã hội, tinh thần người dân Colombie ở nửa đầu thế kỷ 20 cũng như tình hình chính trị của quê hương ông.
Cuốn sách dày hơn 600 trang vừa được dịch sang tiếng Pháp và phát hành ở Pari, được xem như phần thứ nhất bộ tự truyện của ba mươi năm đầu cuộc đời tác giả, trong thời gian đất nước Colombie- Nam Mỹ tan hoang vì nội chiến. ở mỗi trang, tác giả không chỉ làm sống lại những năm tháng của đời mình mà dựng dậy bao nhiêu nhân vật, câu chuyện đã hình thành nhiều tác phẩm của ông. Marquez đã miên man kể chuyện tuổi thơ, về người thân, bạn bè, những trải nghiệm của một thanh niên mới lớn trong xã hội có nhiều biến động, cho đến lúc tiếp cận và khám phá văn chương rồi thực sự trở thành nhà văn, nhà báo.
Qua cuốn hồi ký “Sống để kể lại”, chúng ta có thể hiểu được nhiều điều về con người, tính cách cũng như sự nghiệp văn chương của ông. Đọc cuốn hồi ký này hẳn nhiên độc giả chờ đợi từ tự truyện của một văn hào là những kinh nghiệm học và hành trong văn chương của ông. Suốt theo hồi ký, Marquez đã đề cập rất nhiều đến vấn đề dựng truyện, văn phong, cách viết, gạn lọc ra những nhận xét hữu ích cho người viết.
Tập hồi ký cho thấy một Gabriel Marquez mới lạ, lang thang trên những con đường ẩn khuất của mê cung trong nội tâm ông. Và như nhà văn Álvaro Mutis đã viết: “Tôi vừa đọc xong tự truyện của Marquez với cái tựa duy nhất đúng và không thể khác được – Sống để kể lại”.
Còn Chủ tịch Cuba, ông Fidel Castro đã nói: “Chúng ta cảm ơn Marquez, một tài năng hiếm có của hiện tại và tương lai, một con người đã dám sống để có những điều kể lại. Tự truyện “Sống để kể lại” đã được viết trong những ngày tháng ông phải chiến đấu với căn bệnh ung thư máu, giữa sự sống và cái chết. Qua cuốn sách chúng ta đã hiểu nhiều trải nghiệm, sâu sắc từ những suy nghĩ cũng như từ chính cuộc đời gian truân, thăng trầm đặc biệt và rất thật của ông”.
Cuối tuần qua, tác giả cuốn tiểu thuyết quen thuộc với người đọc Việt Nam “Trăm năm cô đơn” - Gabriel Garcia Marquez được lọt vào chung khảo giải văn học Man Booker quốc tế vừa được công bố tại Wasington (Mỹ). Tuy không nổi tiếng bằng giải Nobel văn học, nhưng giải Man Booker cũng là một trong những giải thưởng văn học uy tín nhất thế giới nhằm ghi nhận thành tựu trong lĩnh vực tiểu thuyết của các nhà văn đương thời.
Trong thời gian tới, Nhà văn Marquez – vị “trưởng lão” của văn học Mỹ Latinh cho ra đời cuốn hồi ký thứ hai của mình và chuẩn bị xuất bản một tập truyện ngắn. Và như một suy ngẫm mang tính chất tổng kết trước cái chết hay tình yêu vĩnh cửu, truyện vừa “Kỷ niệm về những cô điếm buồn của tôi” mới được xuất bản tháng 12 năm 2004 khiến cho thế giới một lần nữa lại sôi nổi bàn luận về ông.
Lan Hương (Tổng hợp)
(Báo Văn nghệ)

Love mickey,