Boris Vian sau nửa thế kỷ vô danh
Boris Vian sinh ngày 10-3-1920 vại Ville d’Avray, học tại trung học Condorcet (Paris) rồi trường Ecole Centrale để lấy bằng kỹ sư. Năm 1939, do sức khỏe không tốt, ông được miễn bị động viên. Ông bèn gia nhập ban nhạc Jazz của Claude Abadie. Ông từ trần năm 1959, thọ 39 tuổi. Ngày nay, các tác phẩm của ông được giới trẻ rất hoan nghênh. Sau vài quyển đầu do nhà xuất bản Pauvert, rồi Christian Bourgois tung ra, khi được xuất bản cả hai chục tựa trong bộ sách “10-18”, thì tác phẩm của Boris Vian đã đánh đổ mọi kỷ lục, hàng năm mỗi tựa bán ra trăm nghìn bản. Có 90% thanh niên Pháp nói họ có đọc truyện của Boris Vian . Năm 1997, một ấn phẩm mới gồm 15 quyển, in lại sách của Vian , tổng cộng 9662 trang, bán được 200.000 bản cho các quyển đầu ra mắt.
Nguyên là kỹ sư, nhưng Vian lại là nhạc sĩ, thợ máy, nhà văn, dich giả, viết báo, giám đốc sản xuất đĩa hát, nhà soạn kịch, thi sĩ...
Người vợ thứ nhì là Boris Vian là Ursula Vian Kubler, hiện đang sống trong ngôi nhà nhỏ tên Eus, nơi vùng núi Pyrénées (Pháp). Bà giữ kỹ các giấy tờ của Vian, chẳng hủy bỏ gì cả. Bà gặp Boris Vian trong một bữa tiệc coktail ở nhà xuất bản Gallimard, Lúc ấy, bà sống tại Paris, sau thời gian sống ở Thụy Điển và Uzich. Bà ở trong một nhà trọ cho các cô gái nề nếp, ở râm lộ Champs – Eslyées. Bà đang học trong một lớp dạy múa, nơi tất cả các vũ công đều đến tập. Bà thấy Boris rất đẹp trai, cao ráo, có nụ cười hấp dẫn. Sau đó, bà gặp lại Boris tại nhà của ông, và rồi họ kết hôn với nhau. Hai người rất nghèo, sống trong một căn phòng ở lầu tám. Bà Ursala hành nghề vũ công, thường phải đi lưu diễn. Con Boris thì bắt đầu hát, nên họ có dịp gặp nhau sau buổi trình diễn để tường thuật công việc của mình. Dù sống trong một căn phòng trật hẹp, nhưng Boris rất tháo vát, khéo tay, biết cách sắp đặt cho gọn. Ông làm việc nhiều, kể cả việc dịch sách để sống. Ông có thể dịch một quyển “hồi ký” của tướng Mỹ Bradley dày 900 trang chỉ trong hai tuần lễ. Ông viết bằng tay, không dùng máy đánh chữ. Sau đó họ dọn đến khu cư xá Véron, và trở thành láng giềng của thi sĩ Jacques Prévert.
Khi Ursula mới gặp Boris, ông đã mắc bệnh tim nặng nên không thể tiếp tục thổi kèn Trompette được nữa, bèn biếu nó cho con một người bạn. Anh của ông mua tặng ông một cây đàn ghi ta, ông tập đánh nó và soạn nhạc. Đầu tiên vợ chồng mua một chiếc xe hiệu Brasier sản xuất năm 1911, rồi một chiếc hiệu Mor-gan. Còn Ursala thì mua riêng một BMW. Boris thích lái xe nhanh, nhưng không thích đi du lịch.
Hồi còn sống, tiểu thuyết của ông không có độc giả, ngoại trừ vài người bạn như Raymond Queneau. Ông viết nhanh, không gạch sửa, không có lỗi văn phạm. Để sống, ông chuyển sang viết bài ca, rồi đứng đầu bộ phận âm nhạc của nhiều hãng sản xuất đĩa hát: Fontana, Philips.
Sau ngày Boris từ trần, Ursala phân loại, tìm kiếm, sắp đặt cho có trật tự. Bà đánh máy lại, rồi sau đó để Nicole Bertolt làm tiếp. Một công việc kéo dài 45 năm.
Boris cảm thấy ông không thể sống đến 40 tuổi, nhưng lúc ấy y học chẳng làm gì được. Và ông đã từ trần trong một rạp chớp bóng đang chiếu phim “Tôi sẽ khạc nhổ lên mồ mả của người ấy”, dựa theo một tiểu thuyết do ông viết dưới bút hiệu Vernon Sullivan.
(Báo Văn nghệ TP. HCM)
Boris Vian sinh ngày 10-3-1920 vại Ville d’Avray, học tại trung học Condorcet (Paris) rồi trường Ecole Centrale để lấy bằng kỹ sư. Năm 1939, do sức khỏe không tốt, ông được miễn bị động viên. Ông bèn gia nhập ban nhạc Jazz của Claude Abadie. Ông từ trần năm 1959, thọ 39 tuổi. Ngày nay, các tác phẩm của ông được giới trẻ rất hoan nghênh. Sau vài quyển đầu do nhà xuất bản Pauvert, rồi Christian Bourgois tung ra, khi được xuất bản cả hai chục tựa trong bộ sách “10-18”, thì tác phẩm của Boris Vian đã đánh đổ mọi kỷ lục, hàng năm mỗi tựa bán ra trăm nghìn bản. Có 90% thanh niên Pháp nói họ có đọc truyện của Boris Vian . Năm 1997, một ấn phẩm mới gồm 15 quyển, in lại sách của Vian , tổng cộng 9662 trang, bán được 200.000 bản cho các quyển đầu ra mắt.
Nguyên là kỹ sư, nhưng Vian lại là nhạc sĩ, thợ máy, nhà văn, dich giả, viết báo, giám đốc sản xuất đĩa hát, nhà soạn kịch, thi sĩ...
Người vợ thứ nhì là Boris Vian là Ursula Vian Kubler, hiện đang sống trong ngôi nhà nhỏ tên Eus, nơi vùng núi Pyrénées (Pháp). Bà giữ kỹ các giấy tờ của Vian, chẳng hủy bỏ gì cả. Bà gặp Boris Vian trong một bữa tiệc coktail ở nhà xuất bản Gallimard, Lúc ấy, bà sống tại Paris, sau thời gian sống ở Thụy Điển và Uzich. Bà ở trong một nhà trọ cho các cô gái nề nếp, ở râm lộ Champs – Eslyées. Bà đang học trong một lớp dạy múa, nơi tất cả các vũ công đều đến tập. Bà thấy Boris rất đẹp trai, cao ráo, có nụ cười hấp dẫn. Sau đó, bà gặp lại Boris tại nhà của ông, và rồi họ kết hôn với nhau. Hai người rất nghèo, sống trong một căn phòng ở lầu tám. Bà Ursala hành nghề vũ công, thường phải đi lưu diễn. Con Boris thì bắt đầu hát, nên họ có dịp gặp nhau sau buổi trình diễn để tường thuật công việc của mình. Dù sống trong một căn phòng trật hẹp, nhưng Boris rất tháo vát, khéo tay, biết cách sắp đặt cho gọn. Ông làm việc nhiều, kể cả việc dịch sách để sống. Ông có thể dịch một quyển “hồi ký” của tướng Mỹ Bradley dày 900 trang chỉ trong hai tuần lễ. Ông viết bằng tay, không dùng máy đánh chữ. Sau đó họ dọn đến khu cư xá Véron, và trở thành láng giềng của thi sĩ Jacques Prévert.
Khi Ursula mới gặp Boris, ông đã mắc bệnh tim nặng nên không thể tiếp tục thổi kèn Trompette được nữa, bèn biếu nó cho con một người bạn. Anh của ông mua tặng ông một cây đàn ghi ta, ông tập đánh nó và soạn nhạc. Đầu tiên vợ chồng mua một chiếc xe hiệu Brasier sản xuất năm 1911, rồi một chiếc hiệu Mor-gan. Còn Ursala thì mua riêng một BMW. Boris thích lái xe nhanh, nhưng không thích đi du lịch.
Hồi còn sống, tiểu thuyết của ông không có độc giả, ngoại trừ vài người bạn như Raymond Queneau. Ông viết nhanh, không gạch sửa, không có lỗi văn phạm. Để sống, ông chuyển sang viết bài ca, rồi đứng đầu bộ phận âm nhạc của nhiều hãng sản xuất đĩa hát: Fontana, Philips.
Sau ngày Boris từ trần, Ursala phân loại, tìm kiếm, sắp đặt cho có trật tự. Bà đánh máy lại, rồi sau đó để Nicole Bertolt làm tiếp. Một công việc kéo dài 45 năm.
Boris cảm thấy ông không thể sống đến 40 tuổi, nhưng lúc ấy y học chẳng làm gì được. Và ông đã từ trần trong một rạp chớp bóng đang chiếu phim “Tôi sẽ khạc nhổ lên mồ mả của người ấy”, dựa theo một tiểu thuyết do ông viết dưới bút hiệu Vernon Sullivan.
(Báo Văn nghệ TP. HCM)
Love mickey,