Làm sao để quên đây?
Khi hình bóng tràn đầy
Mỗi giây qua...ngự đến
Để cho lòng ngất ngây!
Dù khuất xa tầm tay
Bao yêu thương chôn dấu
Nhưng trong mơ vẫn thấy...
Làm sao để xoá nhoà???
Có ai giúp mình với!!! Mình xin lỗi, thật lòng xin lỗi anh chị em , những vị kim bằng, các bạn thơ!
Đây là vườn thơ, nhưng.... mình lại đăng bài này, mong anh chị em thông cảm!
Anh chị em, các bạn, các vị tiền bối, các vị kim bằng, ai giúp tôi với!
Phải làm sao để quên một người đây?Khi mà... lần đầu tiên trong đời mình yêu, thật lòng yêu!
Hình bóng người đó đã trở thành.... vết thương không bao giờ lành, nỗi ám ảnh không thể nào nguôi ngoai!
Mình thật lòng yêu, trót yêu người ta rồi, dù biết rằng.... yêu người ta mình sẽ không được gì, dù biết rằng tình sẽ không hề có đáp trả
Nhưng mình vẫn yêu!
Lúc mới quen, người ta nói nhiều lời rất ngọt ngào, làm mình...tin! Bởi vì mình đã trót yêu nên mình đã vội tin TẤT CẢ những gì người ta nói
rồi đến một ngày.... người ta nói rằng...em chỉ dối anh thôi!!!!!
Trời ơi!
Thật phũ phàng
tôi như hụt hẫng, chơi vơi giữa một bến bờ , một không gian vô định, như rơi tõm vào một thế giới đầy tuyệt vọng!
Làm sao để quên đây???
Khi mà... lòng đã nguyện yêu người ta, mỗi một mình người đó thôi, đến ngàn đời vạn kiếp!!!Dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù cho...thế giới có thay đổi, cho dù sẽ đơn côi suốt kiếp, dù.... đau khổ, dù chỉ thầm lặng trông mong..... vẫn nguyện yêu đến hơi thở cuối cùng!!!
Làm sao để quên đây??? Có ai nói cho tôi nghe với, làm cách nào để quên đây???
Tôi đang tuyệt vọng, đang chơi vơi, đang hụt hẫng, có ai giúp tôi không???
Tôi không biết rồi đời mình sẽ ra sao nếu....cứ tiếp tục như thế này!
Có phải tình yêu là như vầy không các bạn???
"...Tình yêu có nghĩa lý gì đâu
Chẳng qua là giây phút ban đầu
Gặp gỡ, rồi nhớ, rồi đau
Rồi người đi mất, rồi sầu...vậy thôi!"
Khi hình bóng tràn đầy
Mỗi giây qua...ngự đến
Để cho lòng ngất ngây!
Dù khuất xa tầm tay
Bao yêu thương chôn dấu
Nhưng trong mơ vẫn thấy...
Làm sao để xoá nhoà???
Có ai giúp mình với!!! Mình xin lỗi, thật lòng xin lỗi anh chị em , những vị kim bằng, các bạn thơ!
Đây là vườn thơ, nhưng.... mình lại đăng bài này, mong anh chị em thông cảm!
Anh chị em, các bạn, các vị tiền bối, các vị kim bằng, ai giúp tôi với!
Phải làm sao để quên một người đây?Khi mà... lần đầu tiên trong đời mình yêu, thật lòng yêu!
Hình bóng người đó đã trở thành.... vết thương không bao giờ lành, nỗi ám ảnh không thể nào nguôi ngoai!
Mình thật lòng yêu, trót yêu người ta rồi, dù biết rằng.... yêu người ta mình sẽ không được gì, dù biết rằng tình sẽ không hề có đáp trả
Nhưng mình vẫn yêu!
Lúc mới quen, người ta nói nhiều lời rất ngọt ngào, làm mình...tin! Bởi vì mình đã trót yêu nên mình đã vội tin TẤT CẢ những gì người ta nói
rồi đến một ngày.... người ta nói rằng...em chỉ dối anh thôi!!!!!
Trời ơi!
Thật phũ phàng
tôi như hụt hẫng, chơi vơi giữa một bến bờ , một không gian vô định, như rơi tõm vào một thế giới đầy tuyệt vọng!
Làm sao để quên đây???
Khi mà... lòng đã nguyện yêu người ta, mỗi một mình người đó thôi, đến ngàn đời vạn kiếp!!!Dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù cho...thế giới có thay đổi, cho dù sẽ đơn côi suốt kiếp, dù.... đau khổ, dù chỉ thầm lặng trông mong..... vẫn nguyện yêu đến hơi thở cuối cùng!!!
Làm sao để quên đây??? Có ai nói cho tôi nghe với, làm cách nào để quên đây???
Tôi đang tuyệt vọng, đang chơi vơi, đang hụt hẫng, có ai giúp tôi không???
Tôi không biết rồi đời mình sẽ ra sao nếu....cứ tiếp tục như thế này!
Có phải tình yêu là như vầy không các bạn???
"...Tình yêu có nghĩa lý gì đâu
Chẳng qua là giây phút ban đầu
Gặp gỡ, rồi nhớ, rồi đau
Rồi người đi mất, rồi sầu...vậy thôi!"
Hoàng Tử Gió