📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tuổi Học Trò

Một thời đã xa

0 trả lời, 1.849 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngày ấy, nó học đều các môn đặc biệt nó khá môn văn nhất vậy mà chưa bao giờ nó nhớ nổi một bài thơ nào trong một tuần. Nó chỉ thuộc và nhớ để đối phó với thầy cô. Nó yêu thơ lắm chứ nhưng nó cũng ko hiểu vì sao như thế dù trí nhớ nó không kém.
Hôm ấy, sau khi kết thúc bài, thầy giáo chủ nhiệm văn đã cùng trao đổi với cả lớp về thơ. Các bạn trong lớp cứ đua nhau hỏi thầy về cách làm một bài thơ tự do. Thầy cũng là một nhà thơ và có nhiều bài thơ được đăng trên báo. Trong lớp có nhiều học sinh rất ngưỡng mộ thầy trong đó có nó. Thầy đã nhiệt tình chỉ dạy và nó đã tiếp thu rất nhanh. Sau đó thầy đã đọc một bài thơ của nhà thơ Giang Nam

Thầy đã đọc hết bài thơ vậy mà nó cùng các bạn vẫn còn xúc động. Cà lớp học im phăng phắc và nó buộc miệng:
_ Bài thơ hay quá thầy ơi!
Nó đã từng đọc nhiều bài thơ , đủ các thể loạI từ thơ tình đến thơ quê hương…nhưng chưa bao giờ nó cảm thấy thích bài thơ này đến như thế.
Sau buổi học đó, nó chạy ra nhà sách và lục tìm lờI bài thơ đó nhưng nó không tìm thấy. Nó còn hỏi mượn thẻ đọc sách ở thư viện thành phố của dì út nó nữa. Sau khi mượn nhỏ bạn cặp kiếng trắng , mặc bộ đồ trông nhỉnh tuổi hơn một chút, nó đến thư viện và cuối cùng nó cũng tìm thấy lời bài thơ ấy và đến bây giờ nó vẫn còn nhớ kỹ từng chữ từng lờI trong bài thơ ấy. Bạn bè nó bảo rằng đây là chuyện lạ, nó cũng ko biết nhưng chỉ lạ rằng sao nó không nhớ nổI một đoạn thơ tình mà lạI nhớ kỹ cả một bài thơ dài đến thế. Bài thơ bắt đầu từ câu :

Thưở ấu thơ ngày hai buổi đến trường (*)Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
“Ai bào chăn trâu là khổ ?”
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Những ngày trốn học
ĐuổI bướm cầu ao
Mẹ bắt được
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ )
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cườI khúc khích
Mắt đen tròn (thương quá đi thôi )
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lạI
Mưa đầy trờI nhưng lòng tôi ấm mãi…

Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc cườI khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con ( khó nói lắm anh ơi ! )
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi !
Đau xé lòng tôi chết nữa con người…

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi
(*) : Bài thơ Quê hương của Giang Nam

Không biết bây giờ thầy có còn dạy học nữa không, tôi trở về trường cũ nhưng cảnh cũ hãy còn mà thầy thì không thấy, hụt hẫng...bạn bè, thầy cô bây giờ chỉ còn là ký ức.....nhớ ơi là nhớ...
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0