📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Những Lá Thư Tình

nơi tình yêu bắt đầu!

137 trả lời, 71.263 lượt xem — Trang 5 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-12 04:52:13vu phong>
Là  giấc mơ chòng chành vụn vỡ
Những yêu thương như thuỷ tinh sắc lạnh găm lút vào lòng
Là bài thơ đêm cô đơn dang dở
Viết giữa những tiếng thạch sùng khô buồn chắc lưỡi, cho chỉ một độc giả là bóng tối gượng mở tự xem

Là những ngày mặt biển đầy bão giông
Bình yên nơi đâu cho một cánh buồm lạc đường chới với?
Úp mặt vào cổ tích xa diệu vợi
Thương hải âu chiều thảng thốt sóng lồng xô


Là hiểu rằng buộc phải đẩy người ấy ra thật xa
Như cách tự cầm dao cứa vào tay mình lặng lẽ
Tập mỉm cười phía sau những giọt lệ
Không còn khắc khoải bầm môi

Ai rồi cũng phải học cách  cố quên đi một người…
Một yêu thương mà mình yêu thương nhất
Dẫu sẽ bầm đau như thân thể của một cái cây bật gốc
Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược
Nhưng vì cuộc đời nói đó là điều cần thiết
Nên dằn lòng đem nhớ gửi vào quên



Dẫu biết chật hẹp một cõi thế gian
Sẽ bước gần nhau trong dòng đời tấp nập
Vẫn dõi trông nhau, để thấy bình yên với người làm lòng mình hạnh phúc
Vẫn yêu thương tràn ngập – nhưng mang màu sắc mới khác xưa…



Hát bài hát một mình, và đi về dưới những cơn mưa
Không cần một người che giùm chiếc ô, bàn chân trần trên con đường lạnh trơn vẫn không trượt ngã
Mỉm cười, tự thắp lửa
Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên…


[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
…“Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù ta có nổ lực đến đâu nhưng nhờ nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày
Có những lời ước hẹn sẽ chỉ là ước hẹn , nếu mai kia một người sẽ ra đi nhưng nhờ nó ta đã có những giây phút thật tuyệt vời
Có những cuộc tìm kiếm chỉ đơn giản chỉ là cuộc tìm kiếm , nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa biển người ta vẫn tìm thấy nhau”…

[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0

Có những ngôi sao...sẽ chẳng bao giờ sáng mãi... Có những con đường...sẽ chẳng bao giờ chung một đích đến... Có những ước mơ...sẽ chẳng bao giờ trở thành sự thật... Đơn giản...Vì những con đường luôn quanh co và khúc khuỷu... Vì những ước mơ thật quá xa rời thực tế... Nhưng... Sẽ không ai hối hận vì đã ngắm những ngôi sao...Đơn giản vì những ngôi sao ấy thật đẹp... Không ai hối hận vì đã đi trên con đường quanh co ấy...Đơn giản vì con đường ấy trải đầy hoa và cỏ... Và cũng không ai hối hận vì đã mơ ước....Đơn giản chỉ vì họ đã yêu thật nhiều...


Nỗi buồn của anh cứ lặng lẽ len lỏi trong đêm vắng, thấm sâu vào đến tận cùng thân xác lạnh lẽo, tận cùng nỗi nhớ em....Nỗi nhớ bâng khuâng, nỗi nhớ mông lung, nỗi nhớ ngổn ngang không rõ nét......Nỗi nhớ hỗn độn trào dâng trong lòng....Em đang mang đến cho anh những ngày nắng ấm, em đang khiến cho lòng anh cảm thấy nỗi bình yên đang về, em đang khiến lòng anh tìm thấy cái gọi là niềm tin.... niềm tin để anh biết yêu thương thêm một lần, được yêu thương thêm một lần, để hy vọng và để chờ đợi .....Thời gian lặng lẽ trôi đi, con đường lặng lẽ chở Đông qua, đón Xuân về....Cuộc sống hối hả trôi đi.......nhưng tình yêu thì luôn ở lại, vẹn nguyên như ngày đầu tiên...


Buông mình trong đêm trống rỗng....Đêm mang gió về, gió lạnh se lòng ùa vào căn phòng trống vắng...Anh gục đầu ngủ quên trên bàn nào không hay.....tỉnh giấc vì lạnh....tự nhiên thấy lòng thật bình yên khi nhớ về những ngày đầu gặp nhau......Bình yên?Đã bao lần đi kiếm tìm lời giải cho hai chữ bình yên, muốn biết bình yên là gì?Chưa bao giờ anh hiểu hết nghĩa của hai chữ bình yên...
 
Bình yên có thể chỉ đơn giản là khi mình nghĩ khác đi, lắng nghe lòng mình, ...... lắng nghe để cảm nhận những yêu thương nhẹ như hơi thở, mong manh như mưa, .......là khi biết yêu thương ai đó và được yêu thương, dẫu yêu thương ấy có mong manh như mưa, dễ vỡ như mưa......nhưng anh không hề hối hận khi đã yêu em.....Tình yêu anh mộc mạc nhưng luôn chân thành và sâu lắng....Em !...Có bao giờ em thấy nhớ anh không?....Những ngày qua sao anh thấy nhớ em nhiều đến thế, chẳng biết tại sao?....em và anh có cùng một niềm tin, có một niềm vui đợi chờ, đợi chờ và hy vọng....Muốn tin trong trái tim em, trong nỗi nhớ của em còn có anh,có bóng dáng anh....chỉ thế thôi .....em àh...
 
sst
[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0

Cuộc sống là một bản nhạc có nhiều nốt thăng trầm, có những điểm dừng, có những dấu ấn. Dù cuộc sống của bạn có là một bản nhạc hoàn hảo, dễ nghe hay đầy những gào thét, trăn trở, đó cũng là bản nhạc do chính bạn tạo ra.
 
Để biết thế nào là lạc điệu, ta cần biết mình đã bao giờ cảm thấy sự đồng điệu đâu đó trong cuộc sống hay chưa?

Với tôi, câu trả lời là có, thậm chí tôi có nhiều.
 
Đó là sự đồng điệu vốn có nơi quê nhà, nơi những người thân thương của tôi đang sống, đang tất bật bận bịu và đang không ngừng yêu thương tôi.


Đó là sự đồng điệu tôi từng có với những kẻ cùng chung con đường dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi hay dài hơn là năm tháng.


Đó là sự đồng điệu tôi tìm thấy khi ngắm nhìn những khuôn mặt khắc khổ nhưng đầy cố gắng của những người dân thành phố, là bác xích lô, là cô hàng cá, là một vài người lái taxi...


Đó là sự đồng điệu có thể đạt đến thăng hoa khi tôi tưởng đã tìm thấy nửa kia của chính mình, khi tôi tưởng tôi có thể thay đổi con đường của mình chỉ vì người ấy.


Đó là sự đồng điệu của những buổi đi chơi tán dóc với bạn bè, thấy mình bé nhỏ nhưng hạnh phúc và thấy mình được yêu thương.
Cuộc sống có nhiều sự đồng điệu vậy nên rất nhiều khi nó mang đến cho bạn những lạc điệu không mong muốn. Nếu cứ mãi lắng nghe và hạnh phúc với những sự đồng điệu mình đang có, bạn sẽ chẳng bao giờ bứt phá và thay đổi trong cuộc sống của mình.

Có rất nhiều người khi đã cảm nhận và nhàm chán với sự đồng điệu, họ tạo ra cho mình những sự lạc điệu "mong muốn". Dù đó là những lạc điệu mà họ từng mong, không phải ai trong số họ cũng có thể sống tích cực trong cái cuộc sống lạc điệu mà họ đã cố tình tạo ra ấy. Họ tạo ra sự lạc điệu xét cho cùng cũng là để tìm thấy những sự đồng điệu mới mà thôi.
 
Vậy, cuộc sống sẽ thế nào nếu bạn không cho phép sự lạc điệu len lỏi vào bản nhạc đang hòa thanh của mình? Nó có nhàm chán không? Nó có ru bạn ngủ yên như chiếc chăn ấm? Nó có thể đánh thức những khả năng tiềm ẩn trong bạn hay không?

Câu trả lời cho những câu hỏi ấy chỉ có chính bạn mới là người định đoạt.
 
Dám mở cánh cửa cho những lạc điệu của cuộc sống nghĩa là bạn dám thử thách và khám phá chính bản thân mình. Mối quan hệ quan trọng nhất mà bạn có không phải là với gia đình, với những người xung quanh mà là mối quan hệ với chính bản thân bạn. Bạn đã hiểu hết bản thân mình chưa?
 
Tôi cảm ơn những lạc điệu của cuộc sống, dù đó là những lạc điệu tôi đã tạo ra hay đến với tôi không mong đợi. Bởi nhờ có những lạc điệu ấy mà tôi biết trân quý những đồng điệu hơn. Nhờ có những lạc điệu mà tôi hiểu rõ bản thân mình. Nhờ những lạc điệu ấy, tôi biết những giới hạn và khả năng của mình. Để rồi cũng nhờ những lạc điệu ấy, tôi biết cách thỏa hiệp với chính mình trong những lúc bức bối.
 
Cảm ơn những lạc điệu của cuộc sống để tôi biết làm thế nào chấp nhận chúng như một phần tất yếu của bản nhạc này, để làm chủ những cá tính của mình theo một cách khác.
Tôi cảm ơn những lạc điệu của cuộc sống đã giúp tôi mạnh mẽ hơn...

 
Cuộc sống của bạn có những lạc điệu như thế không?
 
 
st
[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0

Hơn một lần anh muốn ngỏ lời yêu,
 
Gió lạc chân mây trong những chiều lơ đãng,
 
Anh - chàng ngốc thương thầm người viễn xứ,
 
Cuối trời xa thăm thẳm bóng trăng mờ,
 
Nhớ rõ ràng ánh mắt chứa vần thơ,
 
Môi mộng chín cuốn hồn anh theo sóng,
 


 
Hơn một lần con tim anh khuấy động,
 
Ngó chân trời trông chiếc bóng nhạn bay,
 
Hỡi nắng ơi đừng tắt nhé một ngày mai,
 
Soi chốn ấy bình yên ta gặp gỡ.
 


 
Hơn một lần con tim anh bỡ ngỡ,
 
Có phải chăng đang khổ lụy vì tình,
 
Chốn cung Hằng ánh sáng vẫn lung linh,
 
Lòng nhân thế sao u hờn bối rối,
 


 
Hơn một lần anh nói lời gian dối
 
Rằng ta là... chẳng có nghĩa gì đâu!
 
Trong đêm trường thanh vắng dậy cơn đau,
 
Sao ngốc thế tình yêu nào có tội.
 
Hơn một lần con tim anh khóc vội,
 
Khóc cho tình đã chín lại rời xa,
 
Khóc cho tình chớm nở một nụ hoa,
 
Một lần nữa đã nhạt nhòa trong mắt...
 


 
Hơn một lần con tim anh quặn thắt,
 
Nhìn dáng hình đành ngoảnh mặt bước đi,
 
Lòng cô đơn như chẳng nói những gì,
 
Nhưng tâm trí rối bời - Yêu chưa nhỉ?
 


 
Hơn một lần đêm sâu anh hoài nghĩ,
 
Có phải chăng duyên nợ kiếp ba sinh,
 
Để ngày nay ta lay khởi mối tình,
 
Nhưng cách trở đã ngăn mình đối bóng.
 


 
Hơn một lần con tim anh ước vọng,
 
Đến một ngày tay nắm chặt bàn tay,
 
Dắt dìu nhau sưởi ấm những đêm dài,
 
Hồn ngây ngất trong cuộc đời hạnh phúc,
 
Hơn một lần con tim đà thúc giục,
 
Chốn trời tây dạo bước những thiên đường,
 
Tìm bóng hình một nửa của yêu thương,
 
Cho họp mặt nỗi vấn vương cạn tỏ,
 


 
Hơn nhiều lần nghĩ suy rồi đành bỏ,
 
Biết phương trời có chốn để cho ta?
 
Trong tâm hồn nơi ấy có hiệp hòa?
 
Hay đơn vọng nghìn xa anh lẻ bước?
 


 
Đã bao lần anh lòng sao nhu nhược,
 
Đã xiêu lòng trước ánh mắt huyền nhu,
 
Con tim anh nhịp loạn rối như mù,
 
Không còn biết nẻo đường anh sắp bước.
 


 
Đã bao lần, bao lần anh thầm ước....
Một ngày về cười rợp bóng đường xuân,
 
Để nắng lên hoa khoe sắc chúc mừng,
Hai thế giới được hòa thành làm một.

 
Nhưng anh biết, đó chỉ là dại dột,

Đêm lẻ loi phải tìm chốn của mình,

Nhường bầu trời cho ánh nắng đẹp xinh,

Cho hoa lá vươn mình khoe sắc thắm,

 
Hơn một lần, hơn một lần anh ngắm,

Rồi lặng thinh nhìn bóng của em hiền,

Mắt nhắm nghiền, giọng khẽ gọi: Niềm riêng!

Ơi hạnh phúc sao ngươi đi xa thẳm.

 
Chốn bình yên lòng người đừng suy ngẫm,

Hãy để yên ta say đắm riêng mình,

Say mối tình trong ảo vọng điêu linh...



[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Ta sẽ không học cách quên dù ta không muốn nhớ
 
Bất chợt gặp em … lạc loài ký ức
Khi dòng đời lá mãi trải màu xanh
Trăng chênh chếch mộng lòng ai đã dệt
Tình phụ tình chiều tĩnh lặng mong manh
Bất chợt gặp em… nắng vàng nghiêng ngã
Khói lam mờ tỏ lang toả mơ hồ
Ngôi chùa cỗ bao nguyện cầu dĩ vãng
Ta ngỡ ngàng nhìn ánh nắng lô xô
Bất chợt gặp em… khuôn trăng trang nhã
Rộn lòng vui réo rắt nhạt xuân đào
Em hạnh phúc … tự lòng ta lắng lại
Thầm hiểu rằng, gió đã hết xôn xao...
 
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Sau ngày mưa,bầu trời bỗng dưng trong xanh,êm dịu đến lạ kỳ.[/align] [/align]Buổi sáng, tôi không còn giữ những thói quen thường nhật,mà thay vào đó tôi thường đi bộ một mình đến chạm xe buýt để đến văn phòng công ty.Con đường đi qua một giao lộ mênh mông xanh và đầy gió...Những cơn gió sớm mát lạnh mà dịu dàng tỏa ra từ chiếc hồ nhỏ.Tôi hay ngồi lại ở một góc quán cafe,có khi chỉ nhìn vu vơ những người qua lại trên đường rồi mỉm cười vu vơ,có khi online,có khi đọc sách,có khi đắm chìm trong một bản nhạc jazz đầy màu sắc của buổi bình minh...[/align] [/align] [/align] [/align]Tôi thấy yêu những ngày này của mình.[/align] [/align]Những ngày tôi thường bắt đầu bằng cuộc điện thoại vu vơ với một người, những cuộc điện thoại chưa đến ba phút.[/align] [/align]Những ngày mà đi làm, đi cà phê, đi chơi, đi nhậu…, tôi thường nghĩ đến một người với những ý nghĩ dịu dàng.[/align] [/align]Những ngày mà lòng tôi thấy lạ lắm, thênh thang lắm vì tôi biết ở một nơi đang có người đợi mình.[/align] [/align]Những ngày mà tôi hay nghĩ đến những ngày sắp tới với những dự tính đơn giản, êm đềm mà không mơ hồ, nghĩ đến những giấc mơ có thật và chờ đợi những điều sắp tới với trái tim thật bình yên.[/align] [/align]Những ngày mà tôi bắt đầu nhận ra những chuyến đi của mình sao cứ là những chuyến đi quá dài…[/align] [/align]Những ngày mà tôi thấy lòng nhẹ nhàng khi nhớ về những chuyện đã qua, những chuyện đã qua thật rồi, những chuyện không còn làm tôi buồn tôi vui tôi khóc tôi cười như ngày cũ.[/align] [/align]Y như tâm trạng trong bài hát rất quen: Đã hết buồn và hết vấn vương- sớm mai anh lặng ngắm vệt nắng cuối thềm…[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-09 15:27:32vu phong>
[/color]            Mùa thu ở bất kỳ nơi đâu cũng đẹp, buồn và quyến rũ, nhưng nếu ai đã có một lần qua mùa thu Hà Nội thì cảm nhận về điều đó sẽ rõ ràng hơn bất cứ đâu. [/color]
            Thu Hà Nội đối với người đi xa là cả một phương trời hoài niệm với những đám mây bồng bềnh phiêu du, những cơn gió nhẹ thổi về cõi thương, cõi nhớ, nơi một góc phố nào đó có một mắt nhung, một dáng người đón đợi. Có một điều rất lạ là thu Hà Nội lá không vàng dệt thảm, có lẽ tại hầu hết cây trên đường phố là xà cừ, loại cây thay lá vào mùa xuân nên những vòm cây vẫn xanh mướt lên, thi thoảng mới có một chiếc lá vàng lặng lẽ lìa cành trong một sớm mai, một hoàng hôn...như một tiếng thở dài của ai đó chờ ai mà chẳng gặp. 
 
            Những kẻ đã và đang yêu coi mùa thu là mùa của tình yêu và đón đợi nó bằng cả nỗi nhớ, nhưng mùa thu đến với Hà Nội thật dịu dàng lúc nào không ai biết và một ngày nào đó, người ta chợt cảm thấy mùa thu hiện hữu trong từng hơi thở, trong cánh gió chơi vơi nhẹ đùa tóc rối, trong làn nắng mỏng như tơ vương vàng lên phố, trong hương hoa sữa dâng dâng vắt kiệt mình cho một niềm đam mê muôn thuở...và tiếng đêm thì thầm hôn lên vết chân xưa...mùa thu...mùa thu...
          Một góc phố Ngọc Hà có kẻ nhặt lá rơi, đường Cổ Ngư dập dìu tình nhân đưa nhau dạo phố, một chiều Hồ Tây gợn sóng hôn bờ, tiếng con sáo gọi bạn trên triền đê vắng, đám lục bình nép vào bến sông, cành thạch thảo giấu mình trong màu lan tím và cánh diều trắng bay lẻ trên khung trời xanh thẳm...tất cả những điều đơn giản đó đã làm nên mùa thu Hà Nội, khiến mùa thu đó trở nên quyến rũ và độc đáo. Và những chiều mưa dăng dăng, những đêm sương phảng phất nỗi buồn “liêu trai”, những cơn gió lạnh se se chợt ướt đẫm mùi thơm của hàng ngàn chùm hoa sữa lan tỏa từ phố Nguyễn Du bao trùm toàn thành phố, khiến đêm thu Hà Nội tỏa hơi ấm nồng nàn như một người đàn bà mới cưới.
 
           Thu Hà Nội không chỉ có gió ngân nhạc, nắng tô họa mà còn là mùa thu của hoa trái, đó cũng không chỉ là mùa thu của những đôi tình nhân mà còn là mùa của tuổi thơ. Bất cứ đứa trẻ nào có mặt ở Hà Nội vào tháng tám cũng háo hức mong chờ Tết Trung Thu, một lễ Tết của tuổi thơ có từ xa xưa mang đậm nét cổ truyền. Đêm trăng viên mãn sáng vằng vặc giữa muôn ngàn vì tinh tú, từng đám trẻ nhỏ tụ tập bên mâm ngũ quả chờ đón chị Hằng. Những chiếc đèn kéo quân đi qua dấu chân tuổi thơ, ngọn nến bừng trong mắt ngây thơ của những đèn sao mơ ước, hoa trái của đất trời hội tựu bởi muôn màu sắc: quả hồng đỏ thắm, trái bưởi vàng tươi, thị hương thơm ngát, nhãn chùm chi chít, hàng ngàn mắt na...và tiếng trống của đoàn múa lân rộn ràng mọi ngõ xóm...Và khi đám trẻ nhỏ tưng bừng phá cỗ, thì những người có tuổi ngồi bên bàn nhấm nháp ly trà sen, thưởng thức bánh nướng bánh dẻo, tận hưởng không khí mát nhẹ thanh bình.
 
              Thu Hà Nội còn có một món quà “quê” không một nơi nào có đó là cốm làng Vòng. Những hạt cốm dẻo thơm có màu xanh trong được gói trong những lá sen còn sót lại từ mùa hè, hương cốm – hương sen hòa vào nhau, xanh lá – xanh nếp chìm lên nhau đam lại hương vị vừa thanh tao, vừa giản dị mà đậm đà khó quên đặc trưng của miền Kinh Bắc. Có người xa quê hàng chục năm, tiếng mẹ chữ quên chữ nhớ nhưng vẫn còn lưu lại trong ký ức hương vị cốm làng Vòng, thấp thoáng hình dáng một mẹ già chít khăn đen gánh cốm từ ngoại ô lên phố bán hay nhúm cốm xanh nằm mướt trên lòng bàn tay trắng nõn của ai.... 
 
   Thời gian vẫn nối vòng quay, và khi cơn gió lạnh đầu đông ào qua thành phố là khi người ta chợt tỉnh một giấc mộng hoa, mùa thu đã đi qua, để lại trên phố Hà Nội những cánh lá vàng tiếc nuối...Rồi người ta làm thơ, viết nhạc, vẽ tranh...rồi những đứa trẻ lớn lên, những đôi tình nhân chia tay và gặp gỡ, kỷ niệm giấu vào trang sổ một ngày đem đốt đi, trên tóc ai kia đã điểm bạc...Những ký ức về mùa thu Hà Nội thì vẫn vẹn nguyên và người ta lại mong đợi đến một ngày bước chân thu lại dịu dàng lướt tới. [/color]
 
[color=#bf5f00]1000 năm Thăng Long-Hà Nội ; pro)
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0

Chuyện của chúng mình lơ đãng sông trôi.
Anh không biết kể gì với mùa thu,
về những ngày buồn nhưng không khóc.

Chỉ có những câu thơ đêm đêm thảng thốt,
Giật mình anh nhớ và quên.

Sao lại là anh? Sao lại là em?
Sao lại là heo may? Sao lại là sương khói?
Giấc mơ về em - một thời nông nổi.
Giấc mơ về em – gió cuốn đi rồi.

Chuyện của chúng mình lơ đãng sông trôi.
Anh không biết gọi em là cánh buồm hay là cơn bão!

[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng vẫn là tia nắng của hanh hao
Hong tóc rối buổi chiều tà gió rít

Ô cửa nhỏ đôi mắt đen u tịch
Thả nỗi buồn vào mộng cõi xa xăm

Gió nghênh đời lướt nhẹ vào tháng năm
Dừng chầm chậm ghé thăm miền ký ức
Hôn thật khẽ lên chuỗi ngày hạnh phúc
Thoáng mơ hồ thả mơ ước xa bay ...

Gió chuyển mùa mang hơi hớm heo may
Thêm giá rét từng trái tim hiu hắt
Rồi lẳng lặng nhìn thật sâu khoảnh khắc
Cho dịu dàng vỗ nhẹ giấc chiêm bao

Đã đôi lần gió vướng cành hư hao
Những lầm lỗi mong phép màu xóa hết
Tan biến thôi bao buồn phiền mỏi mệt
Gió ngược dòng...tìm về chốn bình yên...
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0


Tôi không biết phải làm như thế nào để bắt đầu một cách thật đặc biệt. Bởi dù sao tôi cũng không muốn có ai đó sẽ quay đi vì không muốn tìm sự đồng cảm trong những dòng này. Nhưng tình yêu thật bình dị, tình yêu thật giản đơn, ở ngay ta và tồn tại xung quanh đây. Mà chẳng cần phải làm quá nhiều điều để khiến nó trở nên đặc biệt. Yêu không là điều gì cả, yêu chỉ là yêu. Liệu còn câu từ nào đầy đủ và trọn vẹn hơn thế?
 
Cũng như bạn, tôi đã bắt đầu yêu một cách bất ngờ. Nếu không là một sự kiện thật đặc biệt thì cũng chỉ bởi vì tình yêu thực sự luôn là điều đặc biệt đã tồn tại trong những gì bình thường nhất, đời thường nhất cho đến khi ta nhận ra.

Tôi sẽ không thể hình dung tôi đã sống bao lâu cho đến lúc tôi nhận ra là lòng mình đang yêu. Khi mỗi suy nghĩ của lòng tôi cứ kéo dài như thế, và tưởng chừng đã đi đến vô tận.

Khi thời gian đi qua phía sau ta nhanh như một cái chớp mắt, trong khoảnh khắc tim tôi thổn thức chẳng thể định hình những con đường đã qua bao xa; vội vàng đón nhận tất cả những nhịp đập dồn dập nhất trong đời, đến thắt lấy con tim, đến nghẹt thở, đến trào nước mắt...

Cũng chẳng thể biết được điều gì mang đến trong chốc lát. Ngày mai sẽ đến cũng chỉ ngay sau một cái chớp mắt. Và dù ta có thức trắng đêm nay, và bao đêm như thế, tình yêu vẫn sẽ xuất hiện hoặc mất đi lòng tôi chẳng bao giờ kịp hiểu. Cũng như một niềm thổn thức, không bao giờ cho tôi lấy một lý do.
...Một ngày, khi tôi bắt đầu yêu thầm... Nhưng tôi đã vô tình ký vào điều khoản chấp nhận mọi rủi ro mà tôi không có quyền thay đổi. Bạn biết đấy, cuộc sống bỗng chốc mở rộng hơn bao giờ, bay bổng hơn bao giờ. Và tình yêu nhỏ bé sẽ tồn tại đúng hình dáng nhỏ bé của thầm lặng. Tôi cô đơn hơn bao giờ hết trong những thổn thức, ngày qua ngày lại sẽ chỉ chất đầy thêm những rung động, cứ đem hết vào lòng tôi rồi va đập bởi mọi cung bậc dao động. Khiến tim đau nhói bởi muôn "điều lạ", không thể sẻ chia, không thể giải thích. Hay thực sự là bởi sẽ không có một lý do nào giúp tôi giải thích nó.

...Một ngày, khi tôi bắt đầu mỏi mệt. Nhưng tôi vô tình ký vào điều khoản chấp nhận mọi rủi ro của yêu thầm. Từ những rung động không thể được đáp trả đến những buồn tủi đến chính tôi còn không thể hiểu hết. Là thất vọng, ghen tị, bất lực, buồn bực,... mọi điều xứng đáng được tôi rũ bỏ như bình thường, nhưng không phải là lúc yêu. Tôi cứ chấp nhận, đem cả thổn thức bồi hồi lẫn khổ đau tủi hờn vào lòng. Để mặc cho lòng nặng trĩu. Và bắt đầu mệt mỏi trên chặng đường ấy.

...Một ngày, khi tôi tan vỡ. Ngắn gọn là tình yêu sẽ không được đáp trả. Và điều đó rất thường, sẽ không phải giải thích thêm...
...Một ngày, khi tôi được yêu. Nhưng tôi lại vô tình ký vào điều khoản phủ nhận tình yêu và không cho người khác quyền thay đổi. Cuộc sống bỗng thật nhỏ bé bởi thực sự tôi chỉ có thể phủ nhận mà không thể khiến điều đó thay đổi. Đơn giản vì không thể tìm được một lý do để chấm dứt điều đó. Bản thân tôi trở nên khô cằn và lạnh giá dù cho chính tôi cũng biết đến đau đớn khi yêu...

Tôi sẽ không nói thêm về tình yêu. Bởi nó thật bình dị, thật giản đơn, ở ngay bạn và tồn tại xung quanh đây. Mà chẳng cần phải làm quá nhiều điều để khiến nó trở nên đặc biệt. Yêu không là điều gì cả, yêu chỉ là yêu. Và nó ở trong lòng bạn trọn vẹn hơn bất cứ câu từ nào mà tôi có thể miêu tả.

Bạn có thể đã đi xa hơn cả yêu thầm, hoặc có thể đã rộng lòng chấp nhận một tình yêu khi bạn chưa yêu, và ngay cả khi bạn đang hạnh phúc hơn bao giờ hết. Nhưng yêu thầm hay yêu hoàn toàn không có gì khác nhau, ở trong lòng bạn hẳn có thể hiểu thực ra chúng là một. Và dù bạn yêu bởi bất cứ tình yêu nào, nó đã và sẽ luôn mang hình hài của yêu thầm.

Dù hạnh phúc hay khổ đau. Hãy luôn yêu, dại khờ và chín chắn. Không cần lo sợ sẽ từ bỏ từ đâu và lại bắt đầu từ đâu. Hãy tin rằng bạn sẽ không thể tìm được một lý do để chấm dứt nó. Hãy tìm đến đúng nơi tình yêu được trọn vẹn và nuôi lớn nó, bởi ta không chỉ sống dựa vào tình yêu mà tình yêu cũng đang sống dựa vào ta.
Cũng như bạn, tôi đã bắt đầu yêu một cách bất ngờ. Nếu không là một sự kiện thật đặc biệt thì cũng chỉ bởi vì tình yêu thực sự luôn là điều đặc biệt đã tồn tại trong những gì bình thường nhất, đời thường nhất cho đến khi tôi nhận ra.



[/align][/align][/align][/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Năm năm chong chóng đợi
gió bằn bặt nơi nào
Như một lời hẹn ướt
Gió ừ cho chóng vui

Năm năm chóng chờ đợi
Thư về tựa lá đông
Trơ cây thân khiêu khắc
Chóng buồn biết nói chi

Năm năm chong chóng đợi
Thư về chóng lặng câm
Quên gió đi chóng nhé
Gió đã quên đường xưa

Năm năm chong chóng đợi
Nâng niu tình hư không
Hôm nay chóng ngồi đây
Buồn vui có là chi

(Cám ơn Vu Phong đã nói giúp mình )



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-15 13:51:40vu phong>
 
Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng??
 
Gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết
 
Chong chóng có biết không em?
 
Tôi hỏi cây phong nhỏ
Người yêu tôi đâu rồi
Lặng im cây chỉ biết
Rắc lá lên đầu tôi…
 
 
Tôi lại hỏi mùa thu
Tìm đâu người yêu dấu
Mùa thu chỉ biết dội
Mưa lạnh khắp đất trời
 
 
Tôi hỏi những hạt mưa
Tim đâu người yêu dấu
Mưa giăng ngoài song cửa
Như là lệ tôi rơi…
 
 
Tôi tìm hỏi vầng trăng
Tìm đâu người tôi nhớ
Trăng biết đâu nên vội
Lẩn trốn sau đám mây...
 
 
 
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-16 11:42:36minhthanh_love>
Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng??
 
Gió sợ, sợ tính cách ương bướng, thích cái mới của mình làm chong chóng tổn thương. Nhưng gió làm vậy đã để chong chóng tổn thương nặng nề hơn. Gió đã làm chong chóng phí hoài cả đời mình để chờ đợi. Gió ác lắm!! Chong chóng vẫn tin gió, chong chóng không trách gió, chong chóng có một niềm tin mãnh liệt.

Gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết.

Nhưng chong chóng biết. Gió có vị mặn của nước mắt chong chóng. Gió có màu bạc của thời gian và sự chờ đợi. Gió có mùi máu đang rỉ ra từ trái tim chong chóng.

Chong chóng không dám thừa nhận mình đã yêu gió. Nhưng đó vẫn là sự thật. Chong chóng yêu gió. Chong chóng chờ gió là để nói ra điều này để thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mục tiêu của chong chóng chỉ có vậy. Chong chóng không dám mơ đến gió. Chong chóng không cần gió yêu chong chóng. Chong chóng chỉ cần gió về thôi. Liệu chong chóng có đòi hỏi cao quá không?? Mười năm sống trong hy vọng, mười năm con vịt cứ nghĩ mình là thiên nga, mười năm ảo tưởng, mười năm sống như người mộng du đã làm chong chóng không còn chút sức lực nào nữa. Chong chong không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt này nữa rồi.
 
Không!! Mình phải sống, mình phải đợi!! Gió sẽ về!! Sẽ về mà!!

Đã hứa!! Gió không nuốt lời đâu!!

Nghe này chong chóng!! Yêu thương là tin tin tưởng!!

Chong chóng yêu gió thì chong chóng phải tin gió chứ!!

Gió sẽ trở lại!! Chút nữa thôi!! Cố lên nào chong chóng!!

....................
...........................

  
 

I like when you whisper softly,
things only I should hear that lead me on, ohhh.
I like the way that u smile at me,
and make me feel like nothing can go wrong.
Tell me this will last forever, dont u ever leave.

I dont wanna be without u
dream without u,
walk without u,
talk without u, baby

never take a chance without u,
dance without u,
nothing is the same without u, baby

i could never be without u
heal without u
begin without u
end without u

Baby im in need
i cant breathe
no i dont wanna be, without u

i love when your eyes wash over
with a look only i can tell
whats on your mind.
i love the way that u find me
whenever ive lost my way,
your just in time, hey.
Baby we've got something started
say we'll never stop.


I'll lock up my heart
and throw away the key,
if thats what it takes to keep your love with me.
You open the door to all thats good in me.
I can't deny the truth
that I could never be, without u
 

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
Trời gió lên, chong chóng quay. . .


Gió, là gió!! Là cơn gió đó!! Gió về rồi!! Chong chóng lại quay, chong chóng hạnh phúc!!

" Dối trá!! Cậu bảo chỉ năm mười ngày!! " Chong chóng nghẹn ngào.

" Xin lỗi, tớ. . . "

" Đừng xin lỗi!! " Chong chóng hét lên. " Tớ không tha thứ cho cậu đâu!! Bây giờ và mãi mãi!! "

" Nghe tớ giải thích, chong chóng!! Chấp nhận lời xin lỗi của tớ đi!! Tớ thực sự muốn quay lại với cậu nhưng sức khỏe của tớ không cho phép!! Tớ không thể đi đoạn đường xa như vậy để về với cậu được, gần 400 km!! Tớ cũng nhớ cậu lắm!! Tớ. . . tớ cần cậu chấp nhận lời xin lỗi này!! "

" Cậu bỏ tớ hơn mười năm, rồi bay giờ trở về xin lỗi là xong hết sao?? "

" Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu rồi mà!! " Gió yếu ớt đáp.

" Lời hứa!? Thế cậu có nhớ cậu hứa gì không?? "

" Tớ không còn nhiều thời gian nữa!! Tớ không biết có thể tìm cho cậu bông hoa màu tím không!! Tớ sẽ cố!! Nhưng sợ không kịp!! Tớ sắp chết rồi!! " Gió nói, nhẹ nhàng như tuyết rơi.

Hả?? Cái gì?? Không còn nhiều thời gian nữa!? Sợ không kịp!? Sắp chết??

Chong chóng không tin!! Không phải!! Sao gió có thể chết được!?

" Cậu . . . mà chết thì tớ phải làm sao!? "

" Xin lỗi, tớ thực sự không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này!! Nhưng. . . " Gió nói mà cố không để giọng mình khác đi.

" Cậu mà bỏ rơi tớ là không bao giờ tớ tha thứ cho cậu đâu!! " Chong chóng hét, giọng lạc đi. " Tớ yêu cậu!! "

" Trước đây tớ luôn phân vân liệu cậu có yêu tớ không!! Bây giờ thì tớ xác định được rồi!! Tớ về không uổng phí!! Bông hoa màu tím, tớ sẽ tìm, chờ nhé!! "

" Không!!! Tớ không để cậu đi đâu!! Tớ sợ lắm!! Cậu đừng để tớ lại một mình, tớ sợ lắm!! " Chong chóng nói trong nước mắt.

" Tớ không bỏ cậu đâu!! Tớ đã về rồi kia mà!! Một chút thôi!! Về ngay!! " Gió khẽ hôn lên chong chóng. Rồi Gió đi....
..............................
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
                                        ... Khi yêu đâu ai biết trước nó sẽ ra sao....
Sẽ thế nào khi yêu buồn vui hay hờn dỗi???
 
Ta lẳng lặng đứng nhìn chiều biển vắng
Gió vô tình se thắt trái tim côi
Sóng lả lơi nô đùa trên cát trắng
Chợt thấy lòng , Ta nhớ lắm người ơi !...
Chớm bước đi , sao lòng nghe buốt nhói
Ngước mắt nhìn , biển vắng bóng chiều rơi
Gió hắt hiu chạnh lòng buồn vời vợi
Lẻ loi Ta lạc lõng giữa biển trời !
Đứng lặng im nhìn nghìn con sóng vỗ
Cánh buồm ai cô độc giữa trùng dương
Đi về đâu giữa biển chiều muôn hướng
Hay như Ta đời lạc lối muôn phương
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0

 
Giọt nước mắt rơi bên hiên nhà chàng,
Lòng đa mang những phút giây bình yên cùng chàng,
Vượt sóng lướt đôi chân trên đường dài,
Tình yêu đi qua bao nghìn trùng phong ba.

Trần thế, đổi thay nhân gian mịt mù,
Thời gian trôi sóng gió mang tình yêu của chàng,
Về chốn thiên thai nơi mà chàng chẳng còn ai, nơi nước mắt thiên đàng…

Ta không thể quên hết những tháng năm hoa sương tàn,
Phong ba tình ta vẫn, vẫn có nhau, vẫn chứa chan,
Ta không thể quên hết ước muốn ghi nơi con đường,
Qua bao đời sương gió, vẫn nắm tay, vẫn chứa chan.

Chờ một nơi đó khi màn đêm vẽ tranh
Màn hoa sương trắng vẫn đợi chờ ai, đôi chân gầy
Và hoa sương khóc trong vòng tay khói mây,
Chờ khi đêm tắt sương lại mang chàng về đây.

Tình khúc hoa sương đêm chờ người
Chờ từng đêm đếm những cung thời gian lạnh lùng
Ngàn kiếp nơi xưa hoa lặng nhìn
Về một nơi in dấu chân phôi pha….

Ta không thể quên hết những tháng năm hoa sương tàn
Phong ba tình ta vẫn, vẫn có nhau, vẫn chứa chan
Ta không thể quên hết, ước muốn ghi nơi con đường
Qua bao đời sương gió vẫn nắm tay, vẫn bước chân.

Chờ một nơi đó khi bình minh sẽ lên
Màn hoa sương trắng vẫn đợi chờ ai xác than khô mòn
Và hoa sương đứng héo dần trong bóng đêm
Chờ khi đêm tắt, sương ngừng rơi …đêm khóc…

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
anh yêu ơi anh có biết ràng những ngày thư bẩy đó nó ác nghiệt đến mức nào ko ,em chỉ lặng thầm nhìn mây bay ,rồi quay đâu khé nhìn lại con đường xưa sao con đường thân quen ngày nào sao nó lại dài mà xa lạ với em vây từng chiếc lá bàng giơi cúng đủ để cho em bật khóc khóc nhẹ trong lòng nhưng tiềng nấc tưởng chừ như nghẹt thở nó mạnh đến nối em chỉ quỳ suống và bật ko thật to
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»