15 năm – Một hành trình tìm bố
Liệt sỹ: Nguyễn Quang Rụy
Khi tôi lên 6 tuổi thì bố tôi – Liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy, tái ngũ bằng những giọt máu chính từ tay mình ký đơn tình nguyện.
Chỉ sau đó hai năm, bố hy sinh ngày 24/06/1967 tại chiến trường K.B, theo giấy báo tử
Năm tôi học lớp 9, bà nội tôi qua đời. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, như có một sức mạnh thần kỳ, bà tôi ôm chặt lấy tôi và dặn rằng : Lớn lên các cháu cố gắng học hành để khi có điều kiện tìm được mộ bố cháu về… Tôi òa khóc mà không dứt bà tôi ra được….và lời dặn đó cứ hằn sâu trong tâm trí theo mãi tôi cho đến hôm nay.
Năm 1994, anh Nguyễn Quang Trung con bác ruột, còn bố tôi không có con trai, trong khi tham gia Đoàn tìm kiếm hài cốt Mỹ (M.I.A) ở Quảng Nam – Đà Nẵng đã căn cứ vào thông tin của một người đồng đội của Bố tôi cho biết. Bố tôi hy sinh tại chân đèo Đá Trắng thuộc xã Quế Long huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam.
Ngay sau đó tôi và anh Trung cùng anh rể tôi đã tổ chức cuộc tìm kiếm phần mộ Bố tôi tại chân đèo Đá Trắng. Khi tới nơi, chúng tôi may mắn tìm được bà cụ mà chính tay bà đã chôn cất 3 liệt sỹ tại chân đèo này.
Tuy nhiên, trước đó một năm, khi địa phương quy tập mộ liệt sỹ mới chỉ đưa được hai bộ hài cốt vào nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, một mộ còn lại vì hết tiểu. Sau khi thắp nén hương làm nghi lễ, chúng tôi tiến hành khai quật ngôi mộ này, chỉ sau vài lớp đất đã tìm được khá nhiều xương cốt, có cả cả mảnh bi đông và quai dép cao su, riêng bộ răng, chúng tôi cò tìm được 20 chiếc nhưng không có chiếc nào bịt vàng, mẹ tôi dặn : Bố tôi có một chiếc răng bịt vàng
Do vậy, chúng tôi không dám nhận đây là phần mộ Bố tôi và quyết định báo với Huyện đội Quế Sơn và UBND xã Quế Long đưa bộ hài cốt này vào mai táng tại nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, gắn tấm bia : Liệt sỹ vô danh. Tuy không mang được Bố tôi về quê hương nhưng chúng tôi luôn khẳng định Bố tôi đã được quy tập vào nghĩa trang này.
Tháng 6/1995
Tôi sang Tứ Kỳ, Hải Dương để nhờ Cậu Nguyễn Văn Liên tìm mộ giúp.
Sau 23 ngày ăn nằm tại chỗ, cuối cùng cậu Liên đã vẽ cho tôi một sơ đồ , trong đó chỉ phần mộ Bố tôi nằm tại nghĩa trang Quế Long, Quế Sơn, nơi anh em tôi đã đưa bộ hài cốt từ chân đèo Đá Trắng quy tập tại nghĩa trang này. Điều đặc biệt là cậu Liên chỉ rõ. Bộ hài cốt mà anh em tôi đưa vào không phải là hài cốt của bố tôi và chỉ cho chúng tôi một ngôi mộ đã quy tập từ trước. Vì chúng tôi đã vào khu vực này nên khi nhìn sơ đồ cậu Liên vẽ chính xác mà tôi ngỡ cậu Liên đã đến đây rồi.
Rất tiếc, ngôi mộ mà cậu Liên chỉ lại là ngôi mộ có tên liệt sỹ có quê ở Hà Bắc. Thế là mọi hy vọng ban đầu của chúng tôi đã tan biến, tuy thất vọng lần đầu nhưng ý chí và nguyện ước đi tìm Bố tôi không hề suy giảm.
Tháng 8 năm 1999
Qua một đồng hương với chồng nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, chúng tôi quyết định tìm Bố tôi lần thứ ba, được biết nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng tìm mộ bằng phương pháp gọi hồn và kiểm tra cách đặt trứng nằm ngang trên đầu đũa rồi cắm xuống phần mộ, nếu quả trứng không rơi thì đó là phần mộ của người thân.
Sau khi được đọc bài “Hành trình đi tìm mộ liệt sỹ ” của Giáo sư Trần Phương, chúng tôi rất tin phương pháp này, nhưng vẫn khẳng định một nguyên tắc, phần mộ Bố tôi phải được chỉ định tại nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long. Rất tiếc, sau 5 tuần nhận được kết quả thì phần mộ Bố tôi lại được nhà ngoại cảm Phan thị Bích Hằng chỉ vào nghĩa trang liệt sỹ xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam
Thất vọng này không hề làm chúng tôi nản lòng, ý chí tìm kiếm phần mộ của Bố tôi, nhưng mỗi chúng tôi đã bắt đầu hoài nghi về khả năng tìm mộ của các nhà ngoại cảm.
Tháng 3 năm2006
Được tin nhà ngoại cảm Năm Nghĩa là người đồng hương về quê làm việc, bằng tình làng nghĩa xóm, nhà ngoại cảm đã dành cho chúng tôi sự quan tâm đặc biệt, sau 2 tuần thì phần mộ Bố tôi lại được chỉ vào nghĩa trang liệt sỹ xã Quế An huyện Quế Sơn tỉnh Quảng Nam.
Thế là, quá tam ba bận, đúng 12 năm ( một giáp ) phần mộ của Bố tôi được ba nhà ngoại cảm chỉ cho ở 3 xã, 2 huyện thuộc tỉnh Quảng Nam.
Đến lúc này, ngay cả trong tâm tư của anh em chúng tôi không phải không có băn khoăn, dao động. Song, vì tin vào những thông tin người đồng đội của Bố tôi nên chúng tôi vẫn cho rằng phần mộ của Bố tôi đã nằm trong nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam là có nhiều cơ sở đáng tin cậy.
Anh rể tôi mỗi lần vào Nam công tác, nếu đi bằng đường bộ đều không quên rẽ vào nghĩa trang này thắp lên Đài tưởng niệm những bó hương trong đó hy vọng có những nén hương gửi tới phần mộ của Bố tôi.
Tháng 7/2007, trong một tua du lịch, anh rể tôi trở lại nghĩa trang xã Quế Long, điều làm cho anh bức xúc là tình trạng nghĩa trang xuống cấp nghiêm trọng, khi trở về Hà Nội, anh tôi trao đổi với chị em chúng tôi “ Phải tiếp tục thay nhau đến các nhà ngoại cảm để tìm đúng phần mộ của bố đưa về quê, nếu không thì sắt, đồng cũng không chịu nổi nói gì đến nắm xương tàn” Điều này càng thôi thúc và nung nấu ý chí quyết tâm tìm bằng được phần mộ của Bố tôi càng sớm càng tốt….
Tháng 10 năm 2008 Chị dâu tôi là vợ anh Trung đi đăng ký áp vong tìm mộ tại văn phòng làm việc của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài.
Ngày 24/11/2008
Tám anh, em, con cháu ruột thịt của Bố tôi đã tề tựu rất sớm tại phòng áp vong. Theo nhà ngoại cảm các vong của gia đình tôi về rất đông nhưng không nhập vào ai, chúng tôi vẫn kiên trì và thay nhau vào nhà thờ thắp hương cho các đấng bề trên, cầu mong cho vong linh nhà tôi được nhập vào con cháu, hết giờ làm việc mà vong vẫn không nhập, chúng tôi đành đăng ký lại và được nhà ngoại cảm đồng ý cho áp vong vào ngày tiếp theo, chủ nhật ngày 25/1/2008.
Rút kinh nghiệm ngày đầu chúng tôi đăng ký gọi vong từ cụ Tứ đại đến vong linh của anh em Bố tôi, lần này chúng tôi chỉ đăng ký gọi Bố tôi và các anh em của Bố với mục đích áp vong để tìm mộ, nhưng cũng như hôm trước, mãi đến hơn 10h vong mới áp nhập được vào tôi. Tuy vong có lên nhưng chỉ khóc, không nói được một lời nào. Chúng tôi dự đoán đây là vong của em Bố tôi, chứ không phải Bố tôi, gia đình tôì đã áp vong ở số 1 Đông Tác, Hà Nội, vong chú tôi về khóc rất dữ dội, còn vong Bố tôi về thì trò chuyện rất thoải mái, tính khí như khi còn sống, nhưng kết quả áp vong hôm ấy chúng tôi không có được bất cứ một thông tin gì về phần mộ của Bố tôi.
Chúng tôi quyết định áp vong tiếp, theo lời khuyên của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài “ Không nên áp vong liên tục mà cần có khoảng cách từ 2 đến 3 tuần thì mới đạt kết quả”.
Tháng 12 năm 2008.
Tôi lại đăng ký áp vong,lần này cũng giống như mọi lần, tôi thắp hương gia tiên trước khi đến nhà vong nhưng tôi khấn chú tôi để cho chúng cháu tìm được mộ bố cháu, sau đó chúng cháu sẽ tìm mộ chú, lần này đi mời vong có thêm em gái của tôi nhưng rất tiếc khi đi em gái tôi lại kết hợp cho con trai lên chữa bệnh, ngày đầu tiên áp vong cũng không có kết quả gì, vong linh không về.
Chúng tôi được nhà ngoại cảm đồng ý cho áp vong ngày tiếp theo, trước khi áp vong tôi đã thắp hương cầu mong Bố bỏ qua những sai sót của em gái, quả nhiên lần này Bố tôi nhập vào tôi ngay từ đầu giờ. Toàn bộ nội dung áp vong ( cả hình và tiếng ) chúng tôi đều ghi lại được. Chúng tôi rất xúc động và phấn chấn trước kết quả áp vong, nhưng cũng thực sự rất băn khoăn vì vong hồn bố tôi nói chưa được qui tập, điều này thật khó nói, nếu đúng như lời bố tôi nói thì quả là lần này thông tin lại đi theo một hướng khác hẳn ba lần tìm trước mà các nhà ngoại cảm Nguyễn văn Liên, Phan Bích Hằng, Năm Nghĩa đã chỉ dẫn cho gia đình tôi.
Ngay sau đó được nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài hướng dẫn chi tiết việc hoàn thiện hồ sơ tìm mộ Bố tôi.
nhà ngoại cảm Nguyễn ngọc Hoài đọc bản đăng ký tìm mộ tôi viết rồi chị nói.
- Nhìn qua bản đăng ký của chị là tôi hiểu chị đã rất công phu lặn lội tìm kiếm liệt sỹ nhà mình song quả là khó khi mà mỗi nhà ngoại cảm chỉ một mộ ở một nơi khác nhau, chị đã có thông tin nơi bố chị hy sinh qua đồng đội nhưng thông tin ấy cũng chưa đủ để khẳng định phần mộ gia đình chị tìm là mộ của gia đình mình, và hôm nay áp vong thì phần mộ lại được xác định theo một hướng khác hẳn, chị có khỏi lúng túng lắm không?
Nhìn tôi cười thông cảm nhà ngoại cảm nói tiếp.
- Nhìn vào giấy báo tử nhà mình tôi biết liệt sỹ hy sinh ở quân khu 5, biết đâu liệt sỹ nhà chị có tên và đã được qui tập vào một nghĩa trang nào đó của quân khu 5 mà chị chưa biết tìm tới thì chị tính thế nào? Dù liệt sỹ hy sinh ở đâu cũng còn hồ sơ gốc, đi tìm mộ theo phương pháp ngoại cảm là bước cuối cùng. Đây mới chỉ là thông tin của liệt sỹ qua việc áp vong thôi, ngoài áp vong còn phải xem khi tôi giúp chị tìm thì thông tin của tôi có
trùng khớp với vong không đã. Chị gửi đơn thư vào quân khu 5 để phòng chính sách tìm kiếm phần mộ liệt sỹ giúp chị , khi có thư trả lời của quân khu, nếu đã có mộ của liệt sỹ nhà mình ở nghĩa trang thì chị vào đó mà nhận mộ.
Nghe nhà ngoại cảm nói tôi thật sự lúng túng rồi lại tự an ủi mình với ý nghĩ biết đâu bố tôi có tên đã được qui tập vào một nghĩa trang nào đó ở tỉnh Quảng nam như chị Hoài nói.
Tôi liên hệ ngay với những người bạn tôi đang công tác ở Quân khu V để gửi công văn theo mẫu của nhà ngoại cảm hướng dẫn hỏi Quân khu về bối cảnh hy sinh của Bố tôi tại chiến trường.
Sau đó ít ngày, bạn tôi gửi cho tôi văn bản của Quân khu V ( số 359/CS ngày 05/01/2009 trong đó ghi rõ : Liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy, hy sinh ngày 24/6/1967, trong trường hợp đi lấy gạo bị địch phục kích, tại ngã ba rẽ vào Lộc Đại, Sơn Trung, Quế Sơn, Quảng Nam. Bạn tôi cam kết, khi có sơ đồ của nhà ngoại cảm và gia đình vào tìm mộ, Quân khu sẽ cử người quê ở Quế Sơn để giúp đỡ.
Nhận được công văn cua Quân khu V, tôi và anh rể tôi trực tiếp đến gặp nhà ngoại cảm, được chị Hoài cho biết, hồ sơ tìm mộ liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy đã đầy đủ, nhưng năm hết tết đến không thể đi tìm mộ vào những ngày cuối cùng của năm Mậu Tý, phải để đến sau Rằm tháng Giêng của năm Kỷ Sửu.
Điều này cũng giống khi áp mời gặp vong, bố tôi cũng nói “ Ăn tết xong hãy đưa bố về” Chúng tôi bằng lòng, phấn khởi và vui vẻ tạm biệt nhà ngoại cảm ra về hẹn sau ngày Rằm tháng Giêng sẽ liên hệ lạị.
Về nhà ănTết, tôi không yên tâm, Bố tôi tuổi Dần, ngày 27 tháng giêng là ngày bà nội tôi qua đời, do vậy trong đầu tôi lúc nào cũng như văng vẳng có tiếng của Bố tôi nói “Con đưa bố về để kịp ngày giỗ bà”
Sau ngày rằm, anh rể tôi liên tục liên hệ với nhà ngoại cảm. Anh rể tôi cho biết, từ ngày 16 tháng Giêng, nhà ngoại cảm có chương trình tìm tiếp phần mộ 3 liệt sỹ chuyển từ năm trước sang, vì vậy việc tìm mộ Bố tôi có thể phải từ 20 tháng Giêng trở ra.
Chúng tôi sốt ruột mong chờ từng ngày thì đến ngày 19 tháng Giêng anh rể tôi điện về cho tôi báo tin từ hôm nay nhà ngoại cảm sẽ tiến hành tìm phần mộ của Bố.
Ngày 20 tháng Giêng, anh rể thông báo. Nhà ngoại cảm đã vẽ sơ đồ mộ chí của Bố, đồng thời cung cấp 9 thông tin về liệt sỹ
Vì anh rể tôi không biết hết gia cảnh nhà tôi, anh rể tôi đã trả lời ngay với nhà ngoại cảm là trong 9 thông tin nhà ngoại cảm đưa ra chỉ đúng 4 thông tin còn 5 thông tin sai.
Vì thông tin đúng 4/9 nhà ngoại cảm đã từ chối giúp
Khi được tiếp nhận những thông tin từ anh rể, tôi khẳng định ngay là hoàn toàn chính xác. Ví dụ : Thông tin Bố liệt sỹ có 2 vợ , trên danh nghĩa ông tôi chỉ có một vợ, nhưng thực tế Ông nội tôi có quan hệ với một bà và đã sinh được một người con trai đưa về ở với Ông bà tôi. Điều này cũng giải thích thông tin thứ 2 “Liệt sỹ có 6 anh em” nếu tính cả người con của bà khác là hoàn toàn đúng.
Sau khi trao đổi lại với nhà ngoại cảm, chị thống nhất lượng thông tin chị đưa ra phải chính xác từ 7 thông tin trên 10 thông tin là chấp nhận, sau thông tin là bước tìm kiếm phần mộ theo sơ đồ nhà ngoại cảm vẽ, gồm bước khảo sát thực địa, sau khi khảo sát cần độ chính xác từ các thông tin đã vẽ trong sơ đồ với thực địa, sau đó mới có thể tiến hành đào bới tìm mộ được, vì vậy sơ đồ mà nhà ngoại cảm vẽ và ghi chép đúng theo những thông tin từ vong linh liệt sỹ chỉ dẫn
Trở lại sơ đồ mộ chí, so với thông tin của Quân khu V, chúng tôi chỉ còn băn khoăn về điểm mốc xuất phát đầu tiên là chợ “ Đại Lộc xưa ”
Trong văn bản là ngã ba Đại Lộc Song, tôi và anh rể tôi đều khẳng định ,sơ đồ mộ chí do nhà ngoại cảm vẽ rất đáng tin cậy, hai anh em tôi đề xuất với anh Trung cho chúng tôi đi khảo sát trước.
Thấy chúng tôi hăng hái nên anh Trung yêu cầu “ Cô chú đi khảo sát nếu tìm thấy đúng như sơ đồ thì điện tôi bay vào ngay” .
Trước khi đi tìm chị Hoài hướng dẫn các thủ tục, lễ nghi cần thiết trước, trong và sau khi tìm được mộ.
Ngày18/2/2009 tức 24 tháng Giêng
Đoàn chúng tôi khởi hành vào lúc 5h sáng từ nhà mẹ tôi tại thôn Việt Cường, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, mở cửa bước ra sân, tôi được đón nhận những làn mưa xuân cảm như trời, đất đang ban cho một điều đó gì tốt đẹp.
Đúng 8h sáng ngày hôm sau 19/2/2009 chúng tôi đã có mặt tại quán cà phê đường Duy Tân, thành phố Đà Nẵng thì được hai người bạn tôi đang công tác ở Quân Khu V đón tiếp và giao anh Nguyễn Văn Lực, người của đơn vị tham gia đoàn đi tìm mộ. Khoảng 9h sáng, đoàn rời Đà nẵng vào Quế Sơn, Quảng Nam, trên đường đi anh Lực cho biết quê anh ở Quãng Ngãi nhưng quê vợ ở Quế Sơn, Quảng Nam. Vì vậy anh đưa đoàn vào gặp bố vợ anh , chắc chắn bố vợ anh sẽ giúp được các anh, trước đây bố vợ anh cũng hoạt động ở vùng này.
Xe chúng tôi rẽ vào xã Phú Thọ, một xã nghèo khó thuộc vùng sâu, vùng xa của tỉnh Quảng Nam thì đã được bác Trần Đình Can ( bố vợ anh Lực ) chờ sẵn tại nhà. Tiếp chúng tôi bằng tình cảm của những người đã tham gia kháng chiến, chia sẻ những mất mát của những gia đình chưa tìm được phần mộ liệt sỹ, bác Can nghẹn ngào nói.
- Gia đình tôi cũng có 3 liệt sỹ chưa tìm được hết mộ nhưng nghe thông tin từ con rể, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng đi tìm cùng các anh,Sáng nay tôi dậy sớm, tắm rửa sạch sẽ, sau đó thắp nén hương nên bàn thờ gia tiên, cầu cho con được làm việc phúc, đức
Lặng một hồi, rớm rớm nước mắt bác tiếp lời.
- Ở xã Quế Hiệp tôi có người trong dòng tộc, trước đây đã làm xã đội trưởng chắc chắn ông sẽ thuộc sơ đồ này hơn tôi, tôi là phải tìm bằng được người này.
Chúng tôi thật sự cảm động, rưng rưng nước mắt trước tình cảm nồng hậu, sự chia sẻ của những người đồng cảnh vùng chiến khu xưa.
Theo sự chỉ dẫn của bác Can về xã Quế Hiệp. Tới một ngã ba đầu làng, bác Can yêu cầu không trở ra theo đường cũ mà đến xã Quế Hiệp bằng đường khác. Chúng tôi hy vọng bác là dân ở đây sẽ chỉ cho đường đi thuận lợi hơn, không ngờ đường mới có rộng hơn, nhưng vì có nhiều xe tải đi qua nên quá nhiều ổ trâu, thậm chí có đoạn xe tải cày lên dồn đất ra hai bên hình thành một khúc sông lầy lội mà xe con không thể đi được, bác Can tỏ ra ân hận, nhưng anh rể tôi động viên mọi người vào dân mượn dụng cụ làm lối khác cho xe đi. Bà con bên đường tốt bụng cho mượn 2 chiếc xẻng nhưng làm được một lúc thì một chiếc gãy đôi lưỡi, một chiếc lưỡi uốn cong không thể đào được, bèn tháo xẻng, dùng phần nhọn của cán, bẩy đào từng miếng đất để rồi cho xe qua được. Nắng miền Trung tuy chưa gay gắt nhưng quần áo anh em đều thấm ướt mồ hôi. Vượt qua khoảng gần chục đoạn như vậy, cuối cũng đúng 12h30 chúng tôi đã đến được chợ Sơn Trung – trung tâm của xã Quế Hiệp, bụng đói người đã thấm mệt nhưng anh rể tôi đề nghị với bác Can chỉ đường để chúng tôi làm việc công đầu tiên, tới thắp hương cho các vong linh liệt sỹ tại nghĩa trang liệt sỹ xã. Bác Can nói ngay “Nếu anh có tâm phúc như vậy, tôi tin anh sẽ tìm được Bố anh”
Bác chỉ tay về phía trước để đi tới nghĩa trang, xe qua một gò đồi nhỏ, xuất hiện nghĩa trang nhân dân ngay bên đường nhựa, đi hết khu nghĩa trang này về phía trước là một căn hộ của dân, bác Can bảo dừng xe để hỏi thăm vào nghĩa trang liệt sỹ.
Thật bất ngờ khi bác Can mở cửa bước ra thì từ trong nhà một người đàn ông chạc tuổi 70 cũng từ trong nhà bước ra sân. Bác Can reo lên “ A đây rồi, người mà tôi cần tìm dẫn đường cho các anh chính là đây”. Theo chân bác Can vào trong nhà, bác Can giới thiệu chủ nhà là ông Năng, người dòng tộc nhà bác, từng làm Xã đội trưởng trong thời gian kháng chiến chống Mỹ, hy vọng ông Năng sẽ giúp được.
Ngay sau đó, anh rể tôi báo cáo và chuyển cho bác Năng sơ đồ mộ chí Bố tôi do nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài vẽ trong khi bác Năng tiếp nhận sơ đồ và chăm chú theo dõi các dấu mốc, thì bác gái Năng cứ đứng sát tôi, bà rủ rỉ vào tai tôi “ Cứ nhờ ông này đi, ông ấy sẽ giúp được cháu đấy”
bác Năng xoay sơ đồ theo đúng hướng nhà bác rồi thốt lên “Nhà ngoại cảm nào vẽ mà chính xác thế, có thể khẳng định về hướng tây bắc hay chính bắc đúng tuyệt đối, khoảng cách giữa các điểm mốc cơ bản chính xác, nếu có sai số là đoạn đầu, trong sơ đồ ghi 3 km, theo bác Năng từ 2-3 km .
Chúng tôi vừa phấn khởi, vừa kinh ngạc và trong đầu đã thấy lâng lâng lạ thường, bỗng nhiên bác Năng hô lên “ ụ đất có gốc cây gỗ mục đây rồi”
bác nói tiếp “Từ Hà Nội mà sao vẽ chính xác thế nầy”
Anh em tôi phấn khởi, ngạc nhiên đến bàng hoàng xúc động. Phải chăng bố tôi đã nhờ người dẫn đường cho con?.
Bác Năng băn khoăn
- Tôi vừa về đến nhà thì cũng là lúc đoàn đến, nếu đến sớm hơn thì cũng không gặp tôi, và nếu đến muộn hơn thì cũng không gặp vì tôi chuẩn bị lên huyện để gửi tiền cho con trai tôi đang học ở Đà Lạt.
Tôi nghĩ lại, thế thì lúc lúc bác Can dẫn đi đường mới có bị trục trặc, hóa ra đến muộn lại là may mắn, may mắn hơn nữa là được bác Năng cắt bỏ chương trình lên huyện để ở nhà đi cùng chúng tôi.
Nghe bác nói tôi không cầm được nước mắt. Biết công việc buổi chiều, nên mặc dù không đói, tôi vẫn yêu cầu vào quán có gì ăn nấy để có sức tiếp tục hành trình, đang ăn mỳ xứ Quảng thì bà chủ quán kêu lên “Ông Phó chủ tịch xã vào trụ sở rồi đấy”
Bà còn cho biết thêm ông chủ tịch đi vắng nên mọi việc hôm nay ông phó chủ tịch giải quyết.
14h chúng tôi vào trụ sở UBND xã, cũng đúng lúc đồng chí Phó Chủ Tịch mở cửa phòng làm việc. Anh rể tôi xuất trình giấy giới thiệu và báo cáo cụ thể, được đ/c Phó chủ tịch phụ trách văn xã Trần Đắc Nhân cho mời bác Năng đến trụ sở và giao luôn nhiệm vụ cho bác Năng chịu trách nhiệm giúp đoàn. Như vậy chỉ trong vòng 100 phút, kể từ khi chúng tôi đến xã Quế Hiệp bấy nhiêu công việc đều được giải quyết gọn gàng, chóng vánh và không lãng phí một giây. Chia tay đ/c Phó Chủ tịch xã, đoàn lên xe đi thẳng vào khu mộ. Bác Năng và bác Can cùng ngồi ghế trước dẫn đường…
Đến từng mốc trên sơ đồ, bác yêu cầu cho xe đi chậm lại để chúng tôi nhận biết và kiểm tra, hết đoạn đường ông tô đi được cũng là đoạn cuối cùng vào rừng dài 1,3 km. Chúng tôi để ô tô ở đó và lấy mấy thẻ hương rồi bắt đầu đi bộ, Tôi đi cùng anh rể tôi, vừa đi hai anh cùng đối chiếu sơ đồ, cự ly càng gần thì trong sơ đồ vẽ chính xác gần như tuyệt đối.
Đến khu vực tọa độ của của mộ chí, bác Năng đi trước, đến tôi sau đó là anh rể tôi, tôi còn nghe rõ tiếng bác Năng . “Đây, gốc cây to bị cắt đây” lúc này cảm giác kỳ lạ sâm chiếm tôi, tôi cố gắng bám sát đi theo bác Năng, đi tiếp mấy bước thì tôi dừng lại, còn bác Năng vẫn đi tiếp, anh rể tôi vẫn đang đứng ở sau gốc cây to phía sau, tự nhiên chân tôi day đi, day lại và miệng tôi phát ra tiếng gọi anh rể.
- Hòa ơi mộ đây ! Hòa ơi bố đây!
Từ lúc này trở đi tôi không còn biết trời đất gì nữa.
( Sau xem lại đoạn băng tôi thấy hồn bố tôi nhập vào tôi dẫn mộ )
Trong lúc mọi người đang bàng hoàng chưa hiểu thật hư thế nào thì anh Hòa bước tới trước mặt tôi, vong Bố chỉ tay xuống đất và nói
- Mộ của bố đây, mộ của bố đấy.
Nhớ lại trước khi đi nhà ngoại cảm có dặn “ Khi đến tọa độ khu mộ, anh thắp 7 nén hương, chỗ nào hương tắt, chỗ đó là phần mộ Bố anh”
Anh Hòa liền thắp cháy 7 nén, con gái của anh cũng thắp 7 nén và cả 14 nén đang cháy được cắm đúng phần đất mà vong Bố chỉ nhận là mộ Bố, chỉ sau ít giây 7 nén cháy tiếp còn 7 nén tắt hẳn, anh Hòa gọi điện cho nhà ngoại cảm kể lại sự việc đang diễn ra, chị Hoài chúc mừng nhưng vẫn hoài nghi nếu đào mà không có hài cốt thì sao, Anh Hòa không biết giải thích với nhà ngoại cảm như thế nào chỉ biết, so với sơ đồ là hoàn toàn đúng và thắp hương đúng chỗ vong Bố chỉ thì hương tắt nên cho là chính xác tuyệt đối. Thấy anh rể tôi gọi điện nói dài vong Bố tôi nói luôn
- Không phải gọi cho ai, mộ bố đây rồi, con chưa tin à , hay là không muốn đưa bố về.
Anh Hòa thanh minh với bố tôi.
- Con đang gọi cho nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài.
Thế là vong Bố tôi òa lên khóc nức nở gọi
- Chị Hoài ơi! Chị Hoài ơi! Xin cảm ơn chị ….
Qua điện thoại chị Hoài đề nghị xin phép Ông đào mò lên xem có xương cốt không thì vong Bố tôi không đồng ý vì với lý do, chỉ khi nào anh Trung cháu đích tôn của ông vào đến nơi mới được đào đưa ông lên.
Ngày hôm sau 20/02/2009 tức 26 tháng Giêng – Kỷ Sửu, 9 giờ anh Trung và cả đoàn vào đến mộ, Bố tôi lại nhập vào tôi vong Bố tôi giục
- Làm lễ rồi đào đi để cho tao về ngày mai hăm bảy còn kịp cúng mẹ tao.
Anh Trung quỳ lễ và khấn theo bản hướng dẫn tìm mộ của nhà ngoại cảm đã in sẵn, đang khấn tên các con đi tìm thì bố tôi quát
- Mày khấn thế không được ai cho mày cáo con rể trước con gái.
Vong bố tôi bắt anh khấn lại đoạn khấn, tới đoạn anh Trung khấn xin các ngài Thần linh thổ địa chỉ bảo cho tìm phần hài cốt liệt sỹ, vong bố tôi quát
- Tìm từ chiều hôm qua rối, nay đâu còn phải tìm. Chiều qua không đến nên bây giờ mới xin tìm.
Vong bố tôi ra lệnh
- Khấn xin các Ngài cho phép được bốc xếp phần hài cốt của chú của Bố con đưa về nghĩa trang liệt sỹ quê nhà…
Sau lễ khấn, vong Bố tôi giục đào đi rồi vong Bố tôi đứng dậy cầm con dao xây của người bốc mộ vẽ vị trí và hình thù cái huyệt chôn cất Bố tôi và yêu câu đào đúng hình dáng, kích thước đó.
Đào được khoảng 30 cm nữa thì nhận được dấu vết của Bố tôi nằm, tìm thấy mảnh xương ngón chân cái đầu tiên theo đúng hướng vong Bố tôi chỉ dẫn. Tiếp theo một lớp đất đen là vô số những mảnh xương vụn tổng hợp lại đúng như thông tin Bố tôi nói với nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài “ phần hài cốt của tôi chỉ còn khoảng một nắm xương”
Sau khi việc bốc xếp xương cốt được hoàn tất, vong Bố tôi yêu cầu mang phần lễ cả mặn, ngọt, rượu, nước và hương nến tung ra khắp xung quanh để chia tay với những đồng đội còn ở lại và tự nhiên vong Bố tôi hát rất to:
“ Đời người là một khúc quân hành…. ” rồi vẫy tay chào mọi người ra về, không quên gửi lời chào đồng chí cán bộ huyện đội Quế Sơn vì khi ấy không nhìn thấy mặt.
Chúng tôi đưa Bố tôi về tới nhà thôn Việt Cường, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình đúng ngày mẹ đẻ ra Bố tôi qua đời ngày 27 tháng Giêng như lời nguyện ước của vong Bố.
Thật lỳ lạ - sau 15 năm tìm bố, chúng tôi đã thực hiện được lời trăng trối cuối cùng của Bà nội tôi trước lúc lâm chung mà không sao giải thích được?
Lễ truy điệu diễn ra trọng thể, đưa bố tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang liệt sỹ quê nhà xã Thái sơn huyện Thái Thụy tỉnh Thái bình.
Gia đình tôi xin chân thành cảm ơn cấp ủy, chính quyền xã nhà, phòng Chính Sách Quân khu V, UBND xã Quế Hiệp, huyện đội Quế Sơn, bác Trần Đình Can xã Phú Thọ, gia đình Bác Trần Đình Năng xã Quế Hiệp, Quảng Nam. Xin chân thành cảm ơn nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài, Văn phòng Đăng ký tìm mộ liệt sỹ, Liên hiệp khoa học UIA, Viện khoa học hình sự – Bộ công an.
Thái Thụy - Thái Bình - 25/ 3/2009
Con gái liệt sỹ - Nguyễn Thị Thắm
ĐT: 0912 180 243
Liệt sỹ: Nguyễn Quang Rụy
Khi tôi lên 6 tuổi thì bố tôi – Liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy, tái ngũ bằng những giọt máu chính từ tay mình ký đơn tình nguyện.
Chỉ sau đó hai năm, bố hy sinh ngày 24/06/1967 tại chiến trường K.B, theo giấy báo tử
Năm tôi học lớp 9, bà nội tôi qua đời. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, như có một sức mạnh thần kỳ, bà tôi ôm chặt lấy tôi và dặn rằng : Lớn lên các cháu cố gắng học hành để khi có điều kiện tìm được mộ bố cháu về… Tôi òa khóc mà không dứt bà tôi ra được….và lời dặn đó cứ hằn sâu trong tâm trí theo mãi tôi cho đến hôm nay.
Năm 1994, anh Nguyễn Quang Trung con bác ruột, còn bố tôi không có con trai, trong khi tham gia Đoàn tìm kiếm hài cốt Mỹ (M.I.A) ở Quảng Nam – Đà Nẵng đã căn cứ vào thông tin của một người đồng đội của Bố tôi cho biết. Bố tôi hy sinh tại chân đèo Đá Trắng thuộc xã Quế Long huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam.
Ngay sau đó tôi và anh Trung cùng anh rể tôi đã tổ chức cuộc tìm kiếm phần mộ Bố tôi tại chân đèo Đá Trắng. Khi tới nơi, chúng tôi may mắn tìm được bà cụ mà chính tay bà đã chôn cất 3 liệt sỹ tại chân đèo này.
Tuy nhiên, trước đó một năm, khi địa phương quy tập mộ liệt sỹ mới chỉ đưa được hai bộ hài cốt vào nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, một mộ còn lại vì hết tiểu. Sau khi thắp nén hương làm nghi lễ, chúng tôi tiến hành khai quật ngôi mộ này, chỉ sau vài lớp đất đã tìm được khá nhiều xương cốt, có cả cả mảnh bi đông và quai dép cao su, riêng bộ răng, chúng tôi cò tìm được 20 chiếc nhưng không có chiếc nào bịt vàng, mẹ tôi dặn : Bố tôi có một chiếc răng bịt vàng
Do vậy, chúng tôi không dám nhận đây là phần mộ Bố tôi và quyết định báo với Huyện đội Quế Sơn và UBND xã Quế Long đưa bộ hài cốt này vào mai táng tại nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, gắn tấm bia : Liệt sỹ vô danh. Tuy không mang được Bố tôi về quê hương nhưng chúng tôi luôn khẳng định Bố tôi đã được quy tập vào nghĩa trang này.
Tháng 6/1995
Tôi sang Tứ Kỳ, Hải Dương để nhờ Cậu Nguyễn Văn Liên tìm mộ giúp.
Sau 23 ngày ăn nằm tại chỗ, cuối cùng cậu Liên đã vẽ cho tôi một sơ đồ , trong đó chỉ phần mộ Bố tôi nằm tại nghĩa trang Quế Long, Quế Sơn, nơi anh em tôi đã đưa bộ hài cốt từ chân đèo Đá Trắng quy tập tại nghĩa trang này. Điều đặc biệt là cậu Liên chỉ rõ. Bộ hài cốt mà anh em tôi đưa vào không phải là hài cốt của bố tôi và chỉ cho chúng tôi một ngôi mộ đã quy tập từ trước. Vì chúng tôi đã vào khu vực này nên khi nhìn sơ đồ cậu Liên vẽ chính xác mà tôi ngỡ cậu Liên đã đến đây rồi.
Rất tiếc, ngôi mộ mà cậu Liên chỉ lại là ngôi mộ có tên liệt sỹ có quê ở Hà Bắc. Thế là mọi hy vọng ban đầu của chúng tôi đã tan biến, tuy thất vọng lần đầu nhưng ý chí và nguyện ước đi tìm Bố tôi không hề suy giảm.
Tháng 8 năm 1999
Qua một đồng hương với chồng nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, chúng tôi quyết định tìm Bố tôi lần thứ ba, được biết nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng tìm mộ bằng phương pháp gọi hồn và kiểm tra cách đặt trứng nằm ngang trên đầu đũa rồi cắm xuống phần mộ, nếu quả trứng không rơi thì đó là phần mộ của người thân.
Sau khi được đọc bài “Hành trình đi tìm mộ liệt sỹ ” của Giáo sư Trần Phương, chúng tôi rất tin phương pháp này, nhưng vẫn khẳng định một nguyên tắc, phần mộ Bố tôi phải được chỉ định tại nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long. Rất tiếc, sau 5 tuần nhận được kết quả thì phần mộ Bố tôi lại được nhà ngoại cảm Phan thị Bích Hằng chỉ vào nghĩa trang liệt sỹ xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam
Thất vọng này không hề làm chúng tôi nản lòng, ý chí tìm kiếm phần mộ của Bố tôi, nhưng mỗi chúng tôi đã bắt đầu hoài nghi về khả năng tìm mộ của các nhà ngoại cảm.
Tháng 3 năm2006
Được tin nhà ngoại cảm Năm Nghĩa là người đồng hương về quê làm việc, bằng tình làng nghĩa xóm, nhà ngoại cảm đã dành cho chúng tôi sự quan tâm đặc biệt, sau 2 tuần thì phần mộ Bố tôi lại được chỉ vào nghĩa trang liệt sỹ xã Quế An huyện Quế Sơn tỉnh Quảng Nam.
Thế là, quá tam ba bận, đúng 12 năm ( một giáp ) phần mộ của Bố tôi được ba nhà ngoại cảm chỉ cho ở 3 xã, 2 huyện thuộc tỉnh Quảng Nam.
Đến lúc này, ngay cả trong tâm tư của anh em chúng tôi không phải không có băn khoăn, dao động. Song, vì tin vào những thông tin người đồng đội của Bố tôi nên chúng tôi vẫn cho rằng phần mộ của Bố tôi đã nằm trong nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam là có nhiều cơ sở đáng tin cậy.
Anh rể tôi mỗi lần vào Nam công tác, nếu đi bằng đường bộ đều không quên rẽ vào nghĩa trang này thắp lên Đài tưởng niệm những bó hương trong đó hy vọng có những nén hương gửi tới phần mộ của Bố tôi.
Tháng 7/2007, trong một tua du lịch, anh rể tôi trở lại nghĩa trang xã Quế Long, điều làm cho anh bức xúc là tình trạng nghĩa trang xuống cấp nghiêm trọng, khi trở về Hà Nội, anh tôi trao đổi với chị em chúng tôi “ Phải tiếp tục thay nhau đến các nhà ngoại cảm để tìm đúng phần mộ của bố đưa về quê, nếu không thì sắt, đồng cũng không chịu nổi nói gì đến nắm xương tàn” Điều này càng thôi thúc và nung nấu ý chí quyết tâm tìm bằng được phần mộ của Bố tôi càng sớm càng tốt….
Tháng 10 năm 2008 Chị dâu tôi là vợ anh Trung đi đăng ký áp vong tìm mộ tại văn phòng làm việc của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài.
Ngày 24/11/2008
Tám anh, em, con cháu ruột thịt của Bố tôi đã tề tựu rất sớm tại phòng áp vong. Theo nhà ngoại cảm các vong của gia đình tôi về rất đông nhưng không nhập vào ai, chúng tôi vẫn kiên trì và thay nhau vào nhà thờ thắp hương cho các đấng bề trên, cầu mong cho vong linh nhà tôi được nhập vào con cháu, hết giờ làm việc mà vong vẫn không nhập, chúng tôi đành đăng ký lại và được nhà ngoại cảm đồng ý cho áp vong vào ngày tiếp theo, chủ nhật ngày 25/1/2008.
Rút kinh nghiệm ngày đầu chúng tôi đăng ký gọi vong từ cụ Tứ đại đến vong linh của anh em Bố tôi, lần này chúng tôi chỉ đăng ký gọi Bố tôi và các anh em của Bố với mục đích áp vong để tìm mộ, nhưng cũng như hôm trước, mãi đến hơn 10h vong mới áp nhập được vào tôi. Tuy vong có lên nhưng chỉ khóc, không nói được một lời nào. Chúng tôi dự đoán đây là vong của em Bố tôi, chứ không phải Bố tôi, gia đình tôì đã áp vong ở số 1 Đông Tác, Hà Nội, vong chú tôi về khóc rất dữ dội, còn vong Bố tôi về thì trò chuyện rất thoải mái, tính khí như khi còn sống, nhưng kết quả áp vong hôm ấy chúng tôi không có được bất cứ một thông tin gì về phần mộ của Bố tôi.
Chúng tôi quyết định áp vong tiếp, theo lời khuyên của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài “ Không nên áp vong liên tục mà cần có khoảng cách từ 2 đến 3 tuần thì mới đạt kết quả”.
Tháng 12 năm 2008.
Tôi lại đăng ký áp vong,lần này cũng giống như mọi lần, tôi thắp hương gia tiên trước khi đến nhà vong nhưng tôi khấn chú tôi để cho chúng cháu tìm được mộ bố cháu, sau đó chúng cháu sẽ tìm mộ chú, lần này đi mời vong có thêm em gái của tôi nhưng rất tiếc khi đi em gái tôi lại kết hợp cho con trai lên chữa bệnh, ngày đầu tiên áp vong cũng không có kết quả gì, vong linh không về.
Chúng tôi được nhà ngoại cảm đồng ý cho áp vong ngày tiếp theo, trước khi áp vong tôi đã thắp hương cầu mong Bố bỏ qua những sai sót của em gái, quả nhiên lần này Bố tôi nhập vào tôi ngay từ đầu giờ. Toàn bộ nội dung áp vong ( cả hình và tiếng ) chúng tôi đều ghi lại được. Chúng tôi rất xúc động và phấn chấn trước kết quả áp vong, nhưng cũng thực sự rất băn khoăn vì vong hồn bố tôi nói chưa được qui tập, điều này thật khó nói, nếu đúng như lời bố tôi nói thì quả là lần này thông tin lại đi theo một hướng khác hẳn ba lần tìm trước mà các nhà ngoại cảm Nguyễn văn Liên, Phan Bích Hằng, Năm Nghĩa đã chỉ dẫn cho gia đình tôi.
Ngay sau đó được nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài hướng dẫn chi tiết việc hoàn thiện hồ sơ tìm mộ Bố tôi.
nhà ngoại cảm Nguyễn ngọc Hoài đọc bản đăng ký tìm mộ tôi viết rồi chị nói.
- Nhìn qua bản đăng ký của chị là tôi hiểu chị đã rất công phu lặn lội tìm kiếm liệt sỹ nhà mình song quả là khó khi mà mỗi nhà ngoại cảm chỉ một mộ ở một nơi khác nhau, chị đã có thông tin nơi bố chị hy sinh qua đồng đội nhưng thông tin ấy cũng chưa đủ để khẳng định phần mộ gia đình chị tìm là mộ của gia đình mình, và hôm nay áp vong thì phần mộ lại được xác định theo một hướng khác hẳn, chị có khỏi lúng túng lắm không?
Nhìn tôi cười thông cảm nhà ngoại cảm nói tiếp.
- Nhìn vào giấy báo tử nhà mình tôi biết liệt sỹ hy sinh ở quân khu 5, biết đâu liệt sỹ nhà chị có tên và đã được qui tập vào một nghĩa trang nào đó của quân khu 5 mà chị chưa biết tìm tới thì chị tính thế nào? Dù liệt sỹ hy sinh ở đâu cũng còn hồ sơ gốc, đi tìm mộ theo phương pháp ngoại cảm là bước cuối cùng. Đây mới chỉ là thông tin của liệt sỹ qua việc áp vong thôi, ngoài áp vong còn phải xem khi tôi giúp chị tìm thì thông tin của tôi có
trùng khớp với vong không đã. Chị gửi đơn thư vào quân khu 5 để phòng chính sách tìm kiếm phần mộ liệt sỹ giúp chị , khi có thư trả lời của quân khu, nếu đã có mộ của liệt sỹ nhà mình ở nghĩa trang thì chị vào đó mà nhận mộ.
Nghe nhà ngoại cảm nói tôi thật sự lúng túng rồi lại tự an ủi mình với ý nghĩ biết đâu bố tôi có tên đã được qui tập vào một nghĩa trang nào đó ở tỉnh Quảng nam như chị Hoài nói.
Tôi liên hệ ngay với những người bạn tôi đang công tác ở Quân khu V để gửi công văn theo mẫu của nhà ngoại cảm hướng dẫn hỏi Quân khu về bối cảnh hy sinh của Bố tôi tại chiến trường.
Sau đó ít ngày, bạn tôi gửi cho tôi văn bản của Quân khu V ( số 359/CS ngày 05/01/2009 trong đó ghi rõ : Liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy, hy sinh ngày 24/6/1967, trong trường hợp đi lấy gạo bị địch phục kích, tại ngã ba rẽ vào Lộc Đại, Sơn Trung, Quế Sơn, Quảng Nam. Bạn tôi cam kết, khi có sơ đồ của nhà ngoại cảm và gia đình vào tìm mộ, Quân khu sẽ cử người quê ở Quế Sơn để giúp đỡ.
Nhận được công văn cua Quân khu V, tôi và anh rể tôi trực tiếp đến gặp nhà ngoại cảm, được chị Hoài cho biết, hồ sơ tìm mộ liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy đã đầy đủ, nhưng năm hết tết đến không thể đi tìm mộ vào những ngày cuối cùng của năm Mậu Tý, phải để đến sau Rằm tháng Giêng của năm Kỷ Sửu.
Điều này cũng giống khi áp mời gặp vong, bố tôi cũng nói “ Ăn tết xong hãy đưa bố về” Chúng tôi bằng lòng, phấn khởi và vui vẻ tạm biệt nhà ngoại cảm ra về hẹn sau ngày Rằm tháng Giêng sẽ liên hệ lạị.
Về nhà ănTết, tôi không yên tâm, Bố tôi tuổi Dần, ngày 27 tháng giêng là ngày bà nội tôi qua đời, do vậy trong đầu tôi lúc nào cũng như văng vẳng có tiếng của Bố tôi nói “Con đưa bố về để kịp ngày giỗ bà”
Sau ngày rằm, anh rể tôi liên tục liên hệ với nhà ngoại cảm. Anh rể tôi cho biết, từ ngày 16 tháng Giêng, nhà ngoại cảm có chương trình tìm tiếp phần mộ 3 liệt sỹ chuyển từ năm trước sang, vì vậy việc tìm mộ Bố tôi có thể phải từ 20 tháng Giêng trở ra.
Chúng tôi sốt ruột mong chờ từng ngày thì đến ngày 19 tháng Giêng anh rể tôi điện về cho tôi báo tin từ hôm nay nhà ngoại cảm sẽ tiến hành tìm phần mộ của Bố.
Ngày 20 tháng Giêng, anh rể thông báo. Nhà ngoại cảm đã vẽ sơ đồ mộ chí của Bố, đồng thời cung cấp 9 thông tin về liệt sỹ
Vì anh rể tôi không biết hết gia cảnh nhà tôi, anh rể tôi đã trả lời ngay với nhà ngoại cảm là trong 9 thông tin nhà ngoại cảm đưa ra chỉ đúng 4 thông tin còn 5 thông tin sai.
Vì thông tin đúng 4/9 nhà ngoại cảm đã từ chối giúp
Khi được tiếp nhận những thông tin từ anh rể, tôi khẳng định ngay là hoàn toàn chính xác. Ví dụ : Thông tin Bố liệt sỹ có 2 vợ , trên danh nghĩa ông tôi chỉ có một vợ, nhưng thực tế Ông nội tôi có quan hệ với một bà và đã sinh được một người con trai đưa về ở với Ông bà tôi. Điều này cũng giải thích thông tin thứ 2 “Liệt sỹ có 6 anh em” nếu tính cả người con của bà khác là hoàn toàn đúng.
Sau khi trao đổi lại với nhà ngoại cảm, chị thống nhất lượng thông tin chị đưa ra phải chính xác từ 7 thông tin trên 10 thông tin là chấp nhận, sau thông tin là bước tìm kiếm phần mộ theo sơ đồ nhà ngoại cảm vẽ, gồm bước khảo sát thực địa, sau khi khảo sát cần độ chính xác từ các thông tin đã vẽ trong sơ đồ với thực địa, sau đó mới có thể tiến hành đào bới tìm mộ được, vì vậy sơ đồ mà nhà ngoại cảm vẽ và ghi chép đúng theo những thông tin từ vong linh liệt sỹ chỉ dẫn
Trở lại sơ đồ mộ chí, so với thông tin của Quân khu V, chúng tôi chỉ còn băn khoăn về điểm mốc xuất phát đầu tiên là chợ “ Đại Lộc xưa ”
Trong văn bản là ngã ba Đại Lộc Song, tôi và anh rể tôi đều khẳng định ,sơ đồ mộ chí do nhà ngoại cảm vẽ rất đáng tin cậy, hai anh em tôi đề xuất với anh Trung cho chúng tôi đi khảo sát trước.
Thấy chúng tôi hăng hái nên anh Trung yêu cầu “ Cô chú đi khảo sát nếu tìm thấy đúng như sơ đồ thì điện tôi bay vào ngay” .
Trước khi đi tìm chị Hoài hướng dẫn các thủ tục, lễ nghi cần thiết trước, trong và sau khi tìm được mộ.
Ngày18/2/2009 tức 24 tháng Giêng
Đoàn chúng tôi khởi hành vào lúc 5h sáng từ nhà mẹ tôi tại thôn Việt Cường, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, mở cửa bước ra sân, tôi được đón nhận những làn mưa xuân cảm như trời, đất đang ban cho một điều đó gì tốt đẹp.
Đúng 8h sáng ngày hôm sau 19/2/2009 chúng tôi đã có mặt tại quán cà phê đường Duy Tân, thành phố Đà Nẵng thì được hai người bạn tôi đang công tác ở Quân Khu V đón tiếp và giao anh Nguyễn Văn Lực, người của đơn vị tham gia đoàn đi tìm mộ. Khoảng 9h sáng, đoàn rời Đà nẵng vào Quế Sơn, Quảng Nam, trên đường đi anh Lực cho biết quê anh ở Quãng Ngãi nhưng quê vợ ở Quế Sơn, Quảng Nam. Vì vậy anh đưa đoàn vào gặp bố vợ anh , chắc chắn bố vợ anh sẽ giúp được các anh, trước đây bố vợ anh cũng hoạt động ở vùng này.
Xe chúng tôi rẽ vào xã Phú Thọ, một xã nghèo khó thuộc vùng sâu, vùng xa của tỉnh Quảng Nam thì đã được bác Trần Đình Can ( bố vợ anh Lực ) chờ sẵn tại nhà. Tiếp chúng tôi bằng tình cảm của những người đã tham gia kháng chiến, chia sẻ những mất mát của những gia đình chưa tìm được phần mộ liệt sỹ, bác Can nghẹn ngào nói.
- Gia đình tôi cũng có 3 liệt sỹ chưa tìm được hết mộ nhưng nghe thông tin từ con rể, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng đi tìm cùng các anh,Sáng nay tôi dậy sớm, tắm rửa sạch sẽ, sau đó thắp nén hương nên bàn thờ gia tiên, cầu cho con được làm việc phúc, đức
Lặng một hồi, rớm rớm nước mắt bác tiếp lời.
- Ở xã Quế Hiệp tôi có người trong dòng tộc, trước đây đã làm xã đội trưởng chắc chắn ông sẽ thuộc sơ đồ này hơn tôi, tôi là phải tìm bằng được người này.
Chúng tôi thật sự cảm động, rưng rưng nước mắt trước tình cảm nồng hậu, sự chia sẻ của những người đồng cảnh vùng chiến khu xưa.
Theo sự chỉ dẫn của bác Can về xã Quế Hiệp. Tới một ngã ba đầu làng, bác Can yêu cầu không trở ra theo đường cũ mà đến xã Quế Hiệp bằng đường khác. Chúng tôi hy vọng bác là dân ở đây sẽ chỉ cho đường đi thuận lợi hơn, không ngờ đường mới có rộng hơn, nhưng vì có nhiều xe tải đi qua nên quá nhiều ổ trâu, thậm chí có đoạn xe tải cày lên dồn đất ra hai bên hình thành một khúc sông lầy lội mà xe con không thể đi được, bác Can tỏ ra ân hận, nhưng anh rể tôi động viên mọi người vào dân mượn dụng cụ làm lối khác cho xe đi. Bà con bên đường tốt bụng cho mượn 2 chiếc xẻng nhưng làm được một lúc thì một chiếc gãy đôi lưỡi, một chiếc lưỡi uốn cong không thể đào được, bèn tháo xẻng, dùng phần nhọn của cán, bẩy đào từng miếng đất để rồi cho xe qua được. Nắng miền Trung tuy chưa gay gắt nhưng quần áo anh em đều thấm ướt mồ hôi. Vượt qua khoảng gần chục đoạn như vậy, cuối cũng đúng 12h30 chúng tôi đã đến được chợ Sơn Trung – trung tâm của xã Quế Hiệp, bụng đói người đã thấm mệt nhưng anh rể tôi đề nghị với bác Can chỉ đường để chúng tôi làm việc công đầu tiên, tới thắp hương cho các vong linh liệt sỹ tại nghĩa trang liệt sỹ xã. Bác Can nói ngay “Nếu anh có tâm phúc như vậy, tôi tin anh sẽ tìm được Bố anh”
Bác chỉ tay về phía trước để đi tới nghĩa trang, xe qua một gò đồi nhỏ, xuất hiện nghĩa trang nhân dân ngay bên đường nhựa, đi hết khu nghĩa trang này về phía trước là một căn hộ của dân, bác Can bảo dừng xe để hỏi thăm vào nghĩa trang liệt sỹ.
Thật bất ngờ khi bác Can mở cửa bước ra thì từ trong nhà một người đàn ông chạc tuổi 70 cũng từ trong nhà bước ra sân. Bác Can reo lên “ A đây rồi, người mà tôi cần tìm dẫn đường cho các anh chính là đây”. Theo chân bác Can vào trong nhà, bác Can giới thiệu chủ nhà là ông Năng, người dòng tộc nhà bác, từng làm Xã đội trưởng trong thời gian kháng chiến chống Mỹ, hy vọng ông Năng sẽ giúp được.
Ngay sau đó, anh rể tôi báo cáo và chuyển cho bác Năng sơ đồ mộ chí Bố tôi do nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài vẽ trong khi bác Năng tiếp nhận sơ đồ và chăm chú theo dõi các dấu mốc, thì bác gái Năng cứ đứng sát tôi, bà rủ rỉ vào tai tôi “ Cứ nhờ ông này đi, ông ấy sẽ giúp được cháu đấy”
bác Năng xoay sơ đồ theo đúng hướng nhà bác rồi thốt lên “Nhà ngoại cảm nào vẽ mà chính xác thế, có thể khẳng định về hướng tây bắc hay chính bắc đúng tuyệt đối, khoảng cách giữa các điểm mốc cơ bản chính xác, nếu có sai số là đoạn đầu, trong sơ đồ ghi 3 km, theo bác Năng từ 2-3 km .
Chúng tôi vừa phấn khởi, vừa kinh ngạc và trong đầu đã thấy lâng lâng lạ thường, bỗng nhiên bác Năng hô lên “ ụ đất có gốc cây gỗ mục đây rồi”
bác nói tiếp “Từ Hà Nội mà sao vẽ chính xác thế nầy”
Anh em tôi phấn khởi, ngạc nhiên đến bàng hoàng xúc động. Phải chăng bố tôi đã nhờ người dẫn đường cho con?.
Bác Năng băn khoăn
- Tôi vừa về đến nhà thì cũng là lúc đoàn đến, nếu đến sớm hơn thì cũng không gặp tôi, và nếu đến muộn hơn thì cũng không gặp vì tôi chuẩn bị lên huyện để gửi tiền cho con trai tôi đang học ở Đà Lạt.
Tôi nghĩ lại, thế thì lúc lúc bác Can dẫn đi đường mới có bị trục trặc, hóa ra đến muộn lại là may mắn, may mắn hơn nữa là được bác Năng cắt bỏ chương trình lên huyện để ở nhà đi cùng chúng tôi.
Nghe bác nói tôi không cầm được nước mắt. Biết công việc buổi chiều, nên mặc dù không đói, tôi vẫn yêu cầu vào quán có gì ăn nấy để có sức tiếp tục hành trình, đang ăn mỳ xứ Quảng thì bà chủ quán kêu lên “Ông Phó chủ tịch xã vào trụ sở rồi đấy”
Bà còn cho biết thêm ông chủ tịch đi vắng nên mọi việc hôm nay ông phó chủ tịch giải quyết.
14h chúng tôi vào trụ sở UBND xã, cũng đúng lúc đồng chí Phó Chủ Tịch mở cửa phòng làm việc. Anh rể tôi xuất trình giấy giới thiệu và báo cáo cụ thể, được đ/c Phó chủ tịch phụ trách văn xã Trần Đắc Nhân cho mời bác Năng đến trụ sở và giao luôn nhiệm vụ cho bác Năng chịu trách nhiệm giúp đoàn. Như vậy chỉ trong vòng 100 phút, kể từ khi chúng tôi đến xã Quế Hiệp bấy nhiêu công việc đều được giải quyết gọn gàng, chóng vánh và không lãng phí một giây. Chia tay đ/c Phó Chủ tịch xã, đoàn lên xe đi thẳng vào khu mộ. Bác Năng và bác Can cùng ngồi ghế trước dẫn đường…
Đến từng mốc trên sơ đồ, bác yêu cầu cho xe đi chậm lại để chúng tôi nhận biết và kiểm tra, hết đoạn đường ông tô đi được cũng là đoạn cuối cùng vào rừng dài 1,3 km. Chúng tôi để ô tô ở đó và lấy mấy thẻ hương rồi bắt đầu đi bộ, Tôi đi cùng anh rể tôi, vừa đi hai anh cùng đối chiếu sơ đồ, cự ly càng gần thì trong sơ đồ vẽ chính xác gần như tuyệt đối.
Đến khu vực tọa độ của của mộ chí, bác Năng đi trước, đến tôi sau đó là anh rể tôi, tôi còn nghe rõ tiếng bác Năng . “Đây, gốc cây to bị cắt đây” lúc này cảm giác kỳ lạ sâm chiếm tôi, tôi cố gắng bám sát đi theo bác Năng, đi tiếp mấy bước thì tôi dừng lại, còn bác Năng vẫn đi tiếp, anh rể tôi vẫn đang đứng ở sau gốc cây to phía sau, tự nhiên chân tôi day đi, day lại và miệng tôi phát ra tiếng gọi anh rể.
- Hòa ơi mộ đây ! Hòa ơi bố đây!
Từ lúc này trở đi tôi không còn biết trời đất gì nữa.
( Sau xem lại đoạn băng tôi thấy hồn bố tôi nhập vào tôi dẫn mộ )
Trong lúc mọi người đang bàng hoàng chưa hiểu thật hư thế nào thì anh Hòa bước tới trước mặt tôi, vong Bố chỉ tay xuống đất và nói
- Mộ của bố đây, mộ của bố đấy.
Nhớ lại trước khi đi nhà ngoại cảm có dặn “ Khi đến tọa độ khu mộ, anh thắp 7 nén hương, chỗ nào hương tắt, chỗ đó là phần mộ Bố anh”
Anh Hòa liền thắp cháy 7 nén, con gái của anh cũng thắp 7 nén và cả 14 nén đang cháy được cắm đúng phần đất mà vong Bố chỉ nhận là mộ Bố, chỉ sau ít giây 7 nén cháy tiếp còn 7 nén tắt hẳn, anh Hòa gọi điện cho nhà ngoại cảm kể lại sự việc đang diễn ra, chị Hoài chúc mừng nhưng vẫn hoài nghi nếu đào mà không có hài cốt thì sao, Anh Hòa không biết giải thích với nhà ngoại cảm như thế nào chỉ biết, so với sơ đồ là hoàn toàn đúng và thắp hương đúng chỗ vong Bố chỉ thì hương tắt nên cho là chính xác tuyệt đối. Thấy anh rể tôi gọi điện nói dài vong Bố tôi nói luôn
- Không phải gọi cho ai, mộ bố đây rồi, con chưa tin à , hay là không muốn đưa bố về.
Anh Hòa thanh minh với bố tôi.
- Con đang gọi cho nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài.
Thế là vong Bố tôi òa lên khóc nức nở gọi
- Chị Hoài ơi! Chị Hoài ơi! Xin cảm ơn chị ….
Qua điện thoại chị Hoài đề nghị xin phép Ông đào mò lên xem có xương cốt không thì vong Bố tôi không đồng ý vì với lý do, chỉ khi nào anh Trung cháu đích tôn của ông vào đến nơi mới được đào đưa ông lên.
Ngày hôm sau 20/02/2009 tức 26 tháng Giêng – Kỷ Sửu, 9 giờ anh Trung và cả đoàn vào đến mộ, Bố tôi lại nhập vào tôi vong Bố tôi giục
- Làm lễ rồi đào đi để cho tao về ngày mai hăm bảy còn kịp cúng mẹ tao.
Anh Trung quỳ lễ và khấn theo bản hướng dẫn tìm mộ của nhà ngoại cảm đã in sẵn, đang khấn tên các con đi tìm thì bố tôi quát
- Mày khấn thế không được ai cho mày cáo con rể trước con gái.
Vong bố tôi bắt anh khấn lại đoạn khấn, tới đoạn anh Trung khấn xin các ngài Thần linh thổ địa chỉ bảo cho tìm phần hài cốt liệt sỹ, vong bố tôi quát
- Tìm từ chiều hôm qua rối, nay đâu còn phải tìm. Chiều qua không đến nên bây giờ mới xin tìm.
Vong bố tôi ra lệnh
- Khấn xin các Ngài cho phép được bốc xếp phần hài cốt của chú của Bố con đưa về nghĩa trang liệt sỹ quê nhà…
Sau lễ khấn, vong Bố tôi giục đào đi rồi vong Bố tôi đứng dậy cầm con dao xây của người bốc mộ vẽ vị trí và hình thù cái huyệt chôn cất Bố tôi và yêu câu đào đúng hình dáng, kích thước đó.
Đào được khoảng 30 cm nữa thì nhận được dấu vết của Bố tôi nằm, tìm thấy mảnh xương ngón chân cái đầu tiên theo đúng hướng vong Bố tôi chỉ dẫn. Tiếp theo một lớp đất đen là vô số những mảnh xương vụn tổng hợp lại đúng như thông tin Bố tôi nói với nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài “ phần hài cốt của tôi chỉ còn khoảng một nắm xương”
Sau khi việc bốc xếp xương cốt được hoàn tất, vong Bố tôi yêu cầu mang phần lễ cả mặn, ngọt, rượu, nước và hương nến tung ra khắp xung quanh để chia tay với những đồng đội còn ở lại và tự nhiên vong Bố tôi hát rất to:
“ Đời người là một khúc quân hành…. ” rồi vẫy tay chào mọi người ra về, không quên gửi lời chào đồng chí cán bộ huyện đội Quế Sơn vì khi ấy không nhìn thấy mặt.
Chúng tôi đưa Bố tôi về tới nhà thôn Việt Cường, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình đúng ngày mẹ đẻ ra Bố tôi qua đời ngày 27 tháng Giêng như lời nguyện ước của vong Bố.
Thật lỳ lạ - sau 15 năm tìm bố, chúng tôi đã thực hiện được lời trăng trối cuối cùng của Bà nội tôi trước lúc lâm chung mà không sao giải thích được?
Lễ truy điệu diễn ra trọng thể, đưa bố tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang liệt sỹ quê nhà xã Thái sơn huyện Thái Thụy tỉnh Thái bình.
Gia đình tôi xin chân thành cảm ơn cấp ủy, chính quyền xã nhà, phòng Chính Sách Quân khu V, UBND xã Quế Hiệp, huyện đội Quế Sơn, bác Trần Đình Can xã Phú Thọ, gia đình Bác Trần Đình Năng xã Quế Hiệp, Quảng Nam. Xin chân thành cảm ơn nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài, Văn phòng Đăng ký tìm mộ liệt sỹ, Liên hiệp khoa học UIA, Viện khoa học hình sự – Bộ công an.
Thái Thụy - Thái Bình - 25/ 3/2009
Con gái liệt sỹ - Nguyễn Thị Thắm
ĐT: 0912 180 243