📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.360 lượt xem — Trang 115 / 129
...

Nằm xuống
bên đời trăn trở
Ta nghe, thổn thức nỗi niềm
Thực hư giữa ngày hiện tại
Xa vời, quá khứ... tương lai...

Ta vuốt
ve đời nhàu nhĩ
Thương cho một chút tình khờ
Chiếc lá rơi vào câm lặng
Xoay tròn xao xác... hư vô...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyện...

Cho anh về phố xưa ấy... không em
Vớt hồn thơ, đợi nhau ngày trở lại
Em... có nghe chút tình si vương mãi...?
Trên nẻo đời day dứt, trót ngày qua

Ký ức yêu thương đâu dễ phai nhòa
Với thi nhân ta biết mình mắc nợ
Tháng 9 về nghe mùa thu cơn cớ
Chiếc lá rơi, vàng theo những mong chờ

Sẽ nhủ mình vẹn nguyên ấy, vần thơ
Người tha hương, và... mình thành viễn xứ...!

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trôi...

Phải chi... mãi một con đường
Tìm nhau khắc khoải. Vệt thương, ngày dài

Mơ hồ tiếng nấc trần ai
Trăm năm gói lại, tuyền đài sang thu

Phù vân con sóng mịt mờ
Từ trong sâu thẳm tiếng ru một đời

Có lẽ riêng... chỉ... người thôi...!
Thả vào con gió, những lời xưa, yêu...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Về...

Có phải mưa cho gầy thêm vai nhỏ
Và miên man trên ngã rẽ, của đời
Có phải em, chạnh miền trăn trở
Phía cuối đường... mình khao khát lứa đôi

Anh sẽ dối lề bên em, lặng bước
Giữa ngược xuôi, nghe xa vắng, một thời
Em thích mưa bởi sẽ còn giấu được
Những giọt buồn, em rớt phía không tôi...?

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Lạnh mến !
TG đã đọc thư của Lạnh...Thật sự cảm động và không biết nói gì hơn ....
...
 
Tg ah, những điều muốn nói, Tg đã nói được rất nhiều...
 
 
Mùa xa

Sợ
chạm vào
yêu thương ấy mong manh
Để vờ ru ánh mắt nhìn. Dẫu thật...
Em chòng chành
đôi bờ được mất
Để lở bồi câu hát cứ chênh chao...

Sợ ủ say men rượu ấy
cồn cào
Khát trong nhau, quên lối về
chếnh choáng
Bùng lửa nồng
giữa cách xa
ngột ngạt
Thuở ban đầu, buổi ấy chúng mình quen

Đóa hoa em
hay
lạnh giá... Nỗi niềm
Để anh gửi, phương xa trời nắng nhạt
Vàng mải mê giữa xám màu tuyết. Rét...
Có bao giờ
em vội đã lập Đông?

Giữa thực hư
kỷ niệm vẫn ngập lòng
Mình
bến xưa ngược chiều con gió cả
Phía sau lưng
dối, nụ cười buốt giá
Lệ em hoen
con mắt nhớ. Đong đầy...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Giật mình giấc mơ đêm
(Tc, 05.02am, 7.10.13)

Ngủ đi em nhé, bình yên
Để anh mơ giấc môi mềm. Dẫu xa...

Đêm nay vụn vỡ khóc òa
Có người thoảng dấu chân qua, một người

Ngủ đi ai đó à ơi
Này đây nỗi nhớ một đời chênh chao

Đêm, giật mình giấc chiêm bao
Em từ xa thẳm, nghẹn ngào. Lời ru...
 
lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Xa...

Chiều lạnh về phía mùa Đông
Triền đê... gió... nhắc nụ ngồng trổ hoa

Nổi nênh câu hát... Một nhà
Giờ đau đáu nhớ, rất xa... Hỏi người...?

Thuyền còn ngơ ngác dòng trôi
Mình... sao vá víu cả đời không nhau...?

Riêng mang dấu gót tình sầu
Hằn lên đắng đót vệt đau, cuộc tình...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
20.10, Gửi những lời muốn nói đến Tg, sức khỏe, bình yên và hạnh phúc, nhé!
Ở bên...

 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều...

Chiều nghe thoảng đã muộn màng
Gió hờn trách nỗi đa đoan, một người

Nhàu con mắt nhớ, mình tôi
Mở rồi lại khép giữa đời... Quạnh hiu...

Thương em, phận gái nổi chìm
Nửa đời tìm kiếm, chẳng yên... nỗi lòng

Chỉ còn lặng lẽ... dòng sông
Bên con đò nhỏ với trăm năm buồn...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Chậm...

Nửa đời ngồi đếm thời gian
Nhặt lên chiếc lá..., khẽ khàng môi hôn
Ta riêng, đêm... giấc chập chờn
Ấp ôm nỗi nhớ, mảnh buồn. Khi xưa...
 
Bến sông con gió nghịch mùa
Người đi... Ừ, những xót chua, nhận về...
Thả ngày vào những đắm mê
Ngoảnh nhìn... đời, phía câu thề tuột rơi
 
Ta riêng, thiếu nửa khoảng trời
Nửa vầng trăng vỡ... sông... trôi, cùng người...
 
lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Mong 

Sợ một ngày... thôi... còn dối trong nhau 
Giữa riêng chung một niềm đau rất thật 
Cuối đường chiều và câu chuyện được mất 
Ai lặng lòng, thăm thẳm phía lời yêu...? 
  
Sợ môi hôn còn vẹn nguyên đắm mê nhiều 
Vòng tay ôm cái xiết ghì, dẫu vội... 
Dấu chân xưa một lần đã tìm lối 
Cứ nén kìm, đau đáu với ngày xanh 
  
Sợ đậu neo bến em sẽ tròng trành 
Chiều quạnh hiu mỏi về con nắng nhạt 
Chạm... vào nhau ánh mắt nhìn ngơ ngác 
Phía không gian, hơi thở chính mình... 
  
lanh.ktq 
  
 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Phù vân

Loay hoay một cuộc kiếm tìm
Rồi vờ ru giấc mộng yên. Dòng đời...
Nhân tình thê thái, phai phôi
Trần gian cõi tạm, biết... người riêng, chung...?

lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2013 06:16:36 bởi THƯƠNG GIANG>
lanh.ktq:

TRÔI...

Phải chi... mãi một con đường
Tìm nhau khắc khoải. Vệt thương, ngày dài

Mơ hồ tiếng nấc trần ai
Trăm năm gói lại, tuyền đài sang thu

Phù vân con sóng mịt mờ
Từ trong sâu thẳm tiếng ru một đời

Có lẽ riêng... chỉ... người thôi...!
Thả vào con gió, những lời xưa, yêu...

lanh.ktq




 TỰ KHÚC
 
Anh  như nắng  đổ giữa chiều
Khiến em - ngọn cỏ bị thiêu rụi rồi…
 
Trốn vào đâu được nhớ ơi!
Cồn cào  giằng xé tả tơi  tim này.
 
Ước mình như cánh hạc bay.
Nhẹ nhàng về đậu trên tay của  người.
 
Để thôi lẻ một tiếng cười.
Mùa thu vàng nhuộm lại lời ru thương.
 
Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2013 15:44:03 bởi lanh.ktq>
TRÔI... 

Phải chi... mãi một con đường 
Tìm nhau khắc khoải. Vệt thương, ngày dài 

Mơ hồ tiếng nấc trần ai 
Trăm năm gói lại, tuyền đài sang thu 

Phù vân con sóng mịt mờ 
Từ trong sâu thẳm tiếng ru một đời 

Có lẽ riêng... chỉ... người thôi...! 
Thả vào con gió, những lời xưa, yêu... 

lanh.ktq 

 


TỰ KHÚC 

Anh  như nắng  đổ giữa chiều 
Khiến em - ngọn cỏ bị thiêu rụi rồi… 

Trốn vào đâu được nhớ ơi! 
Cồn cào  giằng xé tả tơi  tim này. 

Ước mình như cánh hạc bay. 
Nhẹ nhàng về đậu trên tay của  người. 

Để thôi lẻ một tiếng cười. 
Mùa thu vàng nhuộm lại lời ru thương. 

Thương Giang 
  
  
Tình ru 

Vẫn còn nguyên phía dòng sông 
Phù sa bồi đắp nỗi lòng, người mang 
  
Cho nhau ánh mắt muộn màng 
Đường chiều trĩu gánh đa đoan. Trách gì...? 
  
Em, đời vun vén gốc si 
Anh - người thi sĩ thầm thì lời yêu... 
  
Vàng hoe nắng đổ muôn chiều 
Là mê mải nhớ bao nhiêu lần, tình... 
  
lanh.ktq 
  
 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.11.2013 02:02:28 bởi THƯƠNG GIANG>
lanh.ktq:

NGUYỆN...

Cho anh về phố xưa ấy... không em
Vớt hồn thơ, đợi nhau ngày trở lại
Em... có nghe chút tình si vương mãi...?
Trên nẻo đời day dứt, trót ngày qua

Ký ức yêu thương đâu dễ phai nhòa
Với thi nhân ta biết mình mắc nợ
Tháng 9 về nghe mùa thu cơn cớ
Chiếc lá rơi, vàng theo những mong chờ

Sẽ nhủ mình vẹn nguyên ấy, vần thơ
Người tha hương, và... mình thành viễn xứ...!

lanh.ktq




CÙNG …
 
Biết bao đêm chập chờn trong giấc ngủ,
Vần thơ anh kéo quá khứ tìm về .
Có thể nào vơi  cạn  hết  đam  mê,
Khi người xa, khâu lời thề… vẫn đợi?
 
Ánh trăng lạnh ngã nhoài trên sông nổi,
Đêm cô liêu trong bóng tối ẩn mình.
Phố không em , nghe nỗi nhớ lặng thinh,
Chiếc lá Thu cũng vô tình rơi khẽ…
 
Hình như sợ chạm vào sự cô lẻ,
Một trái tim đang giằng xé nhớ nhung.
 
Thương Giang
 

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
NGUYỆN... 

Cho anh về phố xưa ấy... không em
Vớt hồn thơ, đợi nhau ngày trở lại
Em... có nghe chút tình si vương mãi...?
Trên nẻo đời day dứt, trót ngày qua

Ký ức yêu thương đâu dễ phai nhòa
Với thi nhân ta biết mình mắc nợ
Tháng 9 về nghe mùa thu cơn cớ
Chiếc lá rơi, vàng theo những mong chờ

Sẽ nhủ mình vẹn nguyên ấy, vần thơ
Người tha hương, và... mình thành viễn xứ...!

lanh.ktq




CÙNG …
 
Biết bao đêm chập chờn trong giấc ngủ,
Vần thơ anh kéo quá khứ tìm về .
Có thể nào vơi  cạn  hết  đam  mê,
Khi người xa, khâu lời thề… vẫn đợi?
 
Ánh trăng lạnh ngã nhoài trên sông nổi,
Đêm cô liêu trong bóng tối ẩn mình.
Phố không em , nghe nỗi nhớ lặng thinh,
Chiếc lá Thu cũng vô tình rơi khẽ…
 
Hình như sợ chạm vào sự cô lẻ,
Một trái tim đang giằng xé nhớ nhung.
 
Thương Giang
 
 
Thầm...

Trái tim yêu vẫn thổn thức, ngập ngừng
Cứ xa xăm ánh mắt nhìn rất tội
Trót một lần mình trong nhau lạc lối...
Nên nợ người, khoảng vắng ấy, mong manh
 
Ở rất xa... nỗi nhớ có ngập lòng...?
Lẻ vầng trăng khuyết ngày dài đứng đợi
Đã lặng thầm, nụ hôn xưa... bối rối...
Trên nẻo đời, thật chậm khẽ... ngày qua
 
Khói chiều, loang mi mắt ai ngợp nhòa
Giữa yêu thương và bộn bề giằng xé...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.12.2013 10:59:31 bởi Huyền Băng>
Thoảng...
 
Sợ yêu mềm rồi thoảng phút chia ly
Và hờn giận đợi ngày về sum họp
Khi ánh nhìn... thôi còn khao khát
Vệt lăn dài trên lối nhỏ, xa xưa...
 
Quá khứ đi qua thoảng con gió theo mùa
Ai đếm đong những điều được mất
Chẳng thề ngờ... dẫu niềm riêng rất thật
Nét ưu tư hằn trĩu nặng mi gầy
 
Thả vào ngày đắm mê tuột tầm tay
Ta cách nhau... luôn, một tầm yêu thương với
Giữa cao xanh và chút tình dẫu vội
Giữ cho mình, đêm thẳm... phía buồn tênh...
 
lanh.ktq
    r

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày

Ta viết, cho ngày dang dở
Đưa tay chạm ánh mặt trời
Có khóe mắt nào ướt vội
Lìa cành... chiếc lá nhẹ rơi
 
Anh, bước trên đời rất chậm
Đi ngược về phía mình thôi
Em nào... riêng em biết được
Quên rồi, khúc hát xa xôi
 
Em dối đêm vào trăn trở
Xoay tròn vệt nhớ đơn côi
Bờ vai thon còn nức nở
Đi tìm khoảng... trót lứa đôi
 
lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2013 01:47:50 bởi THƯƠNG GIANG>
lanh.ktq:

THOẢNG

Sợ yêu mềm rồi thoảng phút chia ly
Và hờn giận đợi ngày về sum họp
Khi ánh nhìn... thôi còn khao khát
Vệt lăn dài trên lối nhỏ, xa xưa...

Quá khứ đi qua thoảng con gió theo mùa
Ai đếm đong những điều được mất
Chẳng thề ngờ... dẫu niềm riêng rất thật
Nét ưu tư hằn trĩu nặng mi gầy

Thả vào ngày đắm mê tuột tầm tay
Ta cách nhau... luôn, một tầm yêu thương với
Giữa cao xanh và chút tình dẫu vội
Giữ cho mình, đêm thẳm... phía buồn tênh...

lanh.ktq




BUỒN
 
Chân rớm máu giữa bến lạ gập ghềnh,
Biết nói gì  khi nổi nênh phiêu bạt?
Đắng lòng lắm …và bờ môi mặn chát.
Giọt lệ lòng  vo thành  hạt  ngọc rơi…
 
Đừng ngờ vực ,tội lắm cánh chim trời.
Rã cánh mỏi giữa cuộc đời giông bão.
Cố trốn chạy , lại vấp miền hư ảo,
Ánh mắt buồn .Ơi con tạo khéo trêu…
 
Nghẹn khúc ru tím thẫm cả trời chiều.
Xa tầm tay, cả  lời yêu thương  nữa.
Mặc  tim mình  cứ âm thầm hé  cửa,
Thổn thức cùng nỗi nhớ gọi người thôi!

  Thương Giang 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2013 08:43:10 bởi lanh.ktq>
THOẢNG... 

Sợ yêu mềm rồi thoảng phút chia ly 
Và hờn giận đợi ngày về sum họp 
Khi ánh nhìn... thôi còn khao khát 
Vệt lăn dài trên lối nhỏ, xa xưa... 

Quá khứ đi qua thoảng con gió theo mùa 
Ai đếm đong những điều được mất 
Chẳng thề ngờ... dẫu niềm riêng rất thật 
Nét ưu tư hằn trĩu nặng mi gầy 

Thả vào ngày đắm mê tuột tầm tay 
Ta cách nhau... luôn, một tầm yêu thương với 
Giữa cao xanh và chút tình dẫu vội 
Giữ cho mình, đêm thẳm... phía buồn tênh... 

lanh.ktq 

 


BUỒN 

Chân rớm máu giữa bến lạ gập ghềnh, 
Biết nói gì  khi nổi nênh phiêu bạt? 
Đắng lòng lắm …và bờ môi mặn chát. 
Giọt lệ lòng  vo thành  hạt  ngọc rơi… 

Đừng ngờ vực ,tội lắm cánh chim trời. 
Rã cánh mỏi giữa cuộc đời giông bão. 
Cố trốn chạy , lại vấp miền hư ảo, 
Ánh mắt buồn .Ơi con tạo khéo trêu… 

Nghẹn khúc ru tím thẫm cả trời chiều. 
Xa tầm tay, cả  lời yêu thương  nữa. 
Mặc  tim  mình cứ âm thầm hé  cửa, 
Thổn thức cùng nỗi nhớ gọi người thôi! 

Thương Giang  
  
  
Lặng 
  
Quá khứ chênh vênh quá khứ nửa đời người 
Hai mươi năm... mỏi... dấu chân phiêu bạt 
Đâu rồi xưa, đêm... Hội mình hát 
Khúc nỉ non... người ở, đừng về... 
  
Khói lam chiều giờ hun hút phía ấy... quê! 
Ngoảnh lại nhìn cô liêu ngày hư ảo 
Cả một đời... vá víu miền giông bão 
Trách gì... thôi... con tạo cứ xoay vần... 
  
Bến sông còn, lặng... gọi cố nhân 
Em, về đi... nghe, lời yêu gõ cửa 
Em, về đi... để chiều thôi cả gió... 
Mặn chát môi xưa, anh... vẫn đợi người! 
  
lanh.ktq 
  
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Cho ngày...

Có lẽ ngày... còn thao thức trong nhau
Hay ưu tư... thôi... còn trần thế...?
Trót, một lần mình bên dâu bể
Giấu tâm tư, nghẹn... tím, muộn... chiều

Có lẽ ngày... đành vương vãi lời yêu
Thoảng qua nhau và ánh nhìn, có vội...?
Chẳng thể ngờ thực, hư, gian dối...
Phép đếm, đong... toan tính, cuộc đời...

Ngày... trở về, riêng lẻ thấy riêng tôi
Và người, xa... ngút... tầm mắt đợi...

lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trọn...

Khua chèo giữa bến đục trong
Mơ... về xa vắng, những lần xưa yêu

Lệ hoen mi... ướt... ít, nhiều
Gầy em vai nhỏ gió... xiêu. Chạnh buồn

Hình như, lối nhỏ cô thôn
Chiều nay có dáng bồn chồn, nhớ ai...?

Người đi, cuốn... giấc mơ dài
Cố nhân mòn dấu trang đài, dáng xưa...
 
lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ở bên

Trót... một lần khao khát ấy em, tôi
Nên ưu tư, gọi ngày về trần thế
Có bao giờ em không trăn trở
Khi ngày về... muộn, chớm... chiều đông
 
Góc khuất trong nhau nghe thổn thức ngập lòng
Ta nợ nhau nửa cuộc đời phiêu bạt
Anh đã từng... khát khao ghì xiết
Bờ yêu thương, khi phía ấy, thật gần...
 
Có lẽ mình trăn trở... những lặng câm
Chạm vào nhau để còn thổn thức
Giữa đan xen và niềm yêu, dẫu thực
Phía ấy xa... sao thế... một người...?
 
lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu 

Tháng Giêng, ngọt... trót môi gần 
Vịn dòng quan họ một lần, mình vương 

Biết yêu, xa... dẫu lẽ thường 
Mà không dối nhớ... giấu thương, vì người 
Hồng trần bóng lẻ, quạnh côi 
Gánh đa đoan... nặng, lẽ đời... vẫn xưa 
  
Đếm đong cũng chút duyên thừa 
Gạn từ trong, đục - bán, mua nhận về 
Ông Tơ bà Nguyệt... đúng, sai...?
Bên song nén tiếng thở dài, hình như... 
  
lanh.ktq 
  
  
 
 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Mong...

Chạm vào một thoáng đam mê
Câu thơ xưa cũ gọi về, người xưa
 
Chìm trong ngơ ngác sang mùa
Ai... còn vá víu thêu thùa niềm đau...?
 
Từ em... chăn gối nát nhàu
Hình như trăng cũng bạc màu yêu đương
 
Anh mong, phía ấy dặm đường
Em, từ sâu thẳm dòng Thương, chảy về...
 
lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Tội...

Nửa đời... sắc sắc không không
Luân hồi vay trả, lỗi lầm nặng mang

Ta... cô đơn chiếc lá vàng
Đông còn cõng gió mùa sang, tìm về...
 
Đâu rồi... thuở trót đắm mê...?
Chạm vào xa vắng, câu thề nợ duyên
 
Nhón tay buộc sợi chỉ mềm
Nút tình khó gỡ... tội thêm, một người...
 
lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Thoảng

Hạnh phúc lang thang tưởng đã thật gần
Mình cách nhau giữa đôi bờ trăn trở
Thoảng... ngày về, tìm... trong nỗi nhớ
Nhẹ tênh...

Ta bước qua nhau, những năm tháng gập ghềnh
Nơi thời gian đếm đong điều được mất
Và tận cùng, giấu riêng điều rất thật
Buồn... phía chênh vênh...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
 
Merry Christmas!
 
Mùa Giáng sinh nữa để thêm yêu thương..., một cuộc đời để dài chia sẻ...
Ấm áp và an lành, Thương Giang, nhé!
 


--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2014 17:56:49 bởi Ct.Ly>
Mùa xưa

Đêm thánh vô cùng, nỗi nhớ riêng chung
Em có nghe mùa yêu đồng vọng
Phố nay buồn người xưa vắng bóng
Tuyết trắng rơi... phía ấy, nhạt nhòa

Tiếng kinh cầu lời nguyện vọng, dẫu xa
Anh lẻ bước giáo đường cô quạnh
Anh nhớ bờ môi xưa... Nhớ lắm...
Lạnh... yêu thương ngày cũ đâu rồi...?

Chắp tay nguyền, lạy Chúa! Lứa đôi
Cho bình yên, an lành trần thế...

lanh.ktq
 

 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Lạnh

Đành rằng, nỗi nhớ chia đôi
Mà sao hoen mắt, em... thời chưa xa

Ngang... qua lối nhỏ, người ta
Hình như khúc khích... như là, tình xưa

Thương ngày Đông lạnh sang mùa
Ai còn đan những xót chua cuộc đời...?

Lá vàng rơi... chiếc... lẻ loi
Trong nhau trăn trở, tôi - người, riêng - chung...

lanh.ktq
 

 
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0