ĐÊM BƠ VƠ…
Đêm trở về, đặc quánh con mắt ai
Dõi xa xăm chạnh miền viễn xứ
Có những điều tưởng, từ lâu yên ngủ
Thế rồi mình, day dứt cứ vọng khua
Góc khuất trong nhau lạnh con gió trở mùa
Nhàu áng thơ, vạt chiều loang vàng úa
Thi nhân ơi... có bao giờ người sợ
Nhúm lửa tàn, leo lắt hóa bụi tro?
Bến trong nhau đậu neo chút tình chờ
Để con sông chảy ngàn năm, trở lại
Dẫu rằng đời,
Dẫu niềm đau, riêng mãi...
Người xa ơi...
Yêu thương ấy đợi người...
lanh.ktq
NHỚ MỘT NGƯỜI…
Đọc thơ anh mà nước mắt em rơi
Từng giọt lăn xuống bờ môi lạnh giá .
Trong lòng em chợt dâng con sóng lạ
Day dứt ,buâng khuâng,chẳng yên ả nữa rồi…
Em biết anh vẫn nhớ khôn nguôi .
Nụ cười ,ánh mắt của người viễn xứ .
Dẫu muốn quên ,để trái tim yên ngủ .
Rưng rức câu thơ đưa quá khứ trở về…
Tháng Ba sang , hoa gạo cháy trên đê
Kỷ niệm xưa, đọng ướt nhòe mi mắt …
Yêu thương ấy ,
Vẫn đong đầy, giấu chặt …
Gửi người xa …
Nỗi quay quắt nhớ người…
Kiev 09/3/2018
Vũ Thương Giang
THƯƠNG MỘT NGƯỜI
Muốn gần em để khỏi những chơi vơi
Đưa bàn tay… và chạm, khô giọt lệ
Để… xiết ghì và hỏi, sao… nhớ thế…?
Thỏa khát thèm, đau đáu những ngày xa
Em ở nơi ngợp ngăn cách, phong ba
Anh chốn riêng, miền thừa dư bão tố
Cả một đời chưa lần dám tự nhủ…
Sẽ một ngày… yên ngủ nhé, tình yêu…!
Hạ chớm sang, những chất chứa thêm nhiều
Đong yêu thương mình dụm dành nhau, nhé…
Để mỗi chiều,
Gửi phía xa, côi lẻ…
Nửa con tim…
Mảnh trăng khuyết, đêm nào…
lanh.ktq
ĐỢI MỘT NGƯỜI…
Vẫn trong anh khoảng vắng ấy nào vơi
Những ấp ôm và suy tư, ngày cũ…
Có bao giờ yêu thương ta dành… đủ
Cho nhau… đầy, thỏa lấp những ngày xa
Anh sẽ biết giữa ngăn cách phong ba
Ánh nhìn em vượt muôn nghìn trùng, sóng
Hiểu… tim mình bao giờ thôi khát vọng
Dẫu rêu phong, bụi phủ… quá khứ về
Tháng bảy rồi… cơn ngâu vẫn mải mê
Mình, mỏi trông, chênh vênh cầu Ô Thước
Bỏ tất cả,
Những gì là mất, được…
Gửi người xa
Mong lắm, hẹn cùng người…
lanh.ktq