Giang ơi! Trong đời anh
có những bóng hồng đi qua như giấc mộng.
Ngoài đời và kể cả trong thơ.
Nhưng từ khi gặp gỡ những vần thơ.
Anh chỉ yêu một dòng sông duy nhất.
Cô gái kia dịu dàng chân thật.
Gửi cả lòng say đắm một tình yêu.
Nhưng Giang ơi !
trái tim anh chỉ biết nói một điều.
Biết yêu em và chấp nhận nhiều bất hạnh!
Cám ơn anh và những lời có cánh...
Cả những gì quí mến dành tặng em..
Đọc thư anh...Lời dịu ngọt ru êm...
Em bất ngờ ...trước tình anh mạnh mẽ
Những xúc cảm trào dâng ...thật mới mẻ...
Biết bao giờ em có thể quên đây....?
Anh đừng đùa...gieo nhung nhớ đắng cay
Để cho em tháng ngày hoài vọng...
Cuộc đời thì lớp lớp xô bọt sóng
Có khi nào sóng cuốn sạch tình trôi..?
Chưa sum họp...em đã sợ chia phôi
Nên đừng vội nói lời yêu thương nhé...
Giang ơi! Ngoài đời và kể cả trong thơ,
anh vẫn có những người con gái
yêu anh bằng tấm lòng chân thật.
Nhưmg vì quá vụng về nên anh đành để mất
những tấm chân tình quý hoá tựa thiên kim.
May mà đời anh vẫn còn có tim em
thắp sáng tâm hồn của một chàng lãng tử.
Em đem đến cho thơ anh niềm vui buồn và tha thứ.
Nên bây giờ đành chấp nhận một niềm đau.
Cô gái kia dù có hận sầu
nhưng anh vẫn tin rằng
lòng vị tha đã cho anh nghị lực.
và còn lại một điều duy nhất:
Trong lòng anh vẫn chảy một dòng Thương...
Dòng sông ấy giờ lưu lạc tha hương
Lòng chất ngất nỗi buồn viễn xứ
Lênh đênh biết bao giờ về bến cũ...?
Đừng vương buồn luyến nhớ vì em...
Ở Việt Nam bây giờ đã sang đêm...
Thao thức hoài sao anh vẫn chưa ngủ?
Có phải chăng trái tim người lãng tử.
Đang giày vò bởi quá khứ chưa quên?
Ngủ đi anh , đường phố đã tắt đèn....
Ngủ đi anh...Mộng bình yên anh nhé!
Việt Nam ,12h45.
Đây chính là lúc anh trở về với nhiều suy tư sâu lắng.
Nhớ thương em lòng anh trĩu nặng.
Những vần thơ thắm thiết lúc đêm về...
Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang