GỬI NGƯỜI
Bởi yêu câu chữ mượt mà ,
Bởi thương một khúc dân ca ngọt ngào,
Bởi còn lời ngỏ hôm nao,
Nên lòng khắc khoải cồn cào đợi mong.
Quê nhà …thả nhớ vào sông
Người xa vớt phải .Vít cong gánh buồn.
Đa đoan mỏng phận cánh chuồn.
Dây oan buộc mãi mảnh hồn đớn đau.
Biển đời trồi ngụp, nông sâu.
Thiếu -thừa ,cũ -mới …trách nhau xin đừng.
Vượt tỵ hiềm ,gói nhớ nhung.
Về nơi chua, ngọt mình từng có nhau.
Ru câu lục bát héo nhàu.
Gửi về nơi ấy một câu ước nguyền…
Thương Giang
Phía người...
Nợ người khúc hát... Còn duyên...
Thiết tha... lời tựa mạn thuyền, một đêm
Trót nâng, say chén rượu mềm
Giờ lòng chếnh choáng... dối quên đường về
Hỏi em... còn nhớ bến quê...?
Chiều xưa người gửi lời thề vào sông
Trầu cay quyện với vôi nồng
Còn không, đắng đót... bão dông, cuộc đời...?
Biết rằng... trầm - bổng, người - tôi
Hờn - thương, giận - nhớ..., dám lời trách đâu...!
Yêu nhau... mảnh áo qua cầu
Chỉ xin con gió... vì nhau, thật lòng...
Ru câu lục bát đợi mong
Thả hồn theo phía dòng sông, gửi người...
lanh.ktq