📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.382 lượt xem — Trang 31 / 129
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 04:27:32Biển Xanh>

 
CẢM THÔNG
 
Thân thể đầy vết đạn sát thương
Tính tình hay thay đổi thất thường
Vui buồn hờn giận đến bất chợt
Trở thành người dở dở ương ương.
 
Mong được em chia xẻ cảm thông
Xin đừng buồn trách để trong lòng
Chín giận mười thương mà tha thứ
Anh nào muốn thế hiểu cho không ?..
 
Biển Xanh MNS

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
.....
Cho dù ở nơi đâu
Vẫn không quên ngày tháng
Vườn thơ mình kết bạn
Vườn thơ mình quen nhau...
-TG-
 

RỒI TỪ ĐÓ
 
Rồi từ đó đổi trao
Bằng câu thơ nét chữ
Mến thương luôn tồn trử
Rộn ràng giữa bình minh.
 
Rồi cơn hạ trở mình
Tiếng ve sầu rỉ rã
Hoa Phượng rơi lả chã
Đọng giọt buồn cỏ cây...
 
Rồi thu về đó, đây...
Lá vàng rơi khắp ngõ
Chân trời dường nhuộm đỏ
Để lòng những bâng khuâng!!!
 
Đông về dạ lâng lâng
Xuân sang hòa sắc thắm
Hương nồng như sưởi ấm
Thuở thời mê... tỉnh...say...!!!
-LL-

Bước chân đầu tiên...

Thời gian như tên bay
Nửa năm rồi anh nhỉ?
Quen nhau mùa phượng vĩ
Cháy đỏ  rực vòm trời...

Tháng Năm...em dạo chơi
Trong vườn thơ Thư quán
Người đầu tiên kết bạn
Chính là anh đấy thôi!

Giờ trang bốn lăm rồi...
Anh vẫn đồng hành bước.
Những trang thơ viết được
Chẳng thể nào  em  quên ...

Anh là người  bạn hiền
Nâng hồn thơ chắp cánh
Từ trang đầu mỏng mảnh
Đến trang cuối...thơ em...

Dẫu mỗi ngày có thêm
Bao nhiêu thi hữu mới
Nhưng em luôn ngóng đợi,
Bước chân người đầu tiên...
-TG-
*)Thông cảm cho em mấy ngày vừa rồi em  chẳng muốn viết gì  cho nên hôm nay mới hồi âm bài anh họa được.




Đăng nhập để trả lời
0
Vì đâu?


Vì đâu trăng tỏa màu hồng?
Vì đâu tình lặn giữa dòng sông Thương?

Vì đâu sầu khổ tơ vương
Vì đâu thao thức đêm trường nhớ nhung?

Vì đâu xa cách muôn trùng
vì đâu dang dỡ tình chung hỡi người?

Phải chăng Thiên định  duyên rồi
Cho ta gặp gỡ để rồi luyến thương...
 
Dòng đời muôn nẻo dặm trường
Cho lòng vương vấn  đêm thường mộng mơ... 

Mỗi sớm thức giấc mong chờ
Hôm nay người đến  họa thơ cùng mình?
 
Làm sao quên được nghĩa tình
Một lời đã hứa- kết tinh muôn đời! 

[color="#ff00cc"]Cho dù vật đổi sao dời
Ngàn năm ghi nhớ những lời hôm nay...[/color]
 
Mong sao tình thắm tháng ngày
[color="#000099"]Ngàn mây ngũ sắc, gió lay hương nồng. 

Em sẽ mang nước từ sông.
Tưới chăm xanh mãi vườn trồng  thơ chung...

LL-TG-NN-SD-HTS

Em xin lỗi vì sự hồi âm muộn màng này anh nhé!TG.
[/color]
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ồ...May quá...[:D][:D][:D]

Ồ! Thế thì em thật may.[:)]
Trung Quốc,Thái,Thổ thường bay qua liền
Nhưng chưa lần đến Cao -Miên
Chỉ sợ đến đó...khéo ghiền bùa mê[:D][:D][:D] 
Bùa linh nghiệm...chẳng muốn về
Ở lại em  hóa Khơ-me ...chưa chừng....[:D]
Có khi sống ở trong rừng
Hái cây lượm trái dửng dưng với đời.
Nghĩ mới đến đó...khiếp rồi...
Cao-Miên...nếu trải chiếu mời chẳng qua[:D]
Thôi cứ an phận ở Nga
Thỉnh thoảng rảnh rỗi qua nhà anh chơi.
Họa thơ vui ,chọc anh cười...
Còn hơn thuốc bổ tẩm mười thang kia!*
-TG-
*)"Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ" mà anh.Sẵn có "thuốc bổ" miễn phí tại sao ta không sài cho đã anh  Rdinh nhỉ? [:D][:D][:D]



Đăng nhập để trả lời
0
Người ta đến nhầm nhà còn anh thì nhầm biến người ta từ trai(Thư Văn) thành gái (Thu Vân) rồi còn gì!!!
Chắc là cả hai anh đều quá chén  say  rồi đây...Thế này thì  em  phải  tặng cho hai anh mấy câu thơ về tội Nhầm  nhé!

NHẦM

Rượu  làng Vân lỡ  uống chưa...*
Sao đôi chân lại dẫn đưa nhầm nhà...?
Bài thơ nhung nhớ thiết tha
Tới Thương Giang...lại gửi nhà...Nhân Sơn!!!
Chủ nhà về...mắt xoe tròn...
Có người khách lạ nào còn ngồi đây...?
Thơ tình lả lướt  đắm say..
Thu Vân  cô bé chẳng may lạc đường?
Muốn ghé thăm bến sông Thương
Vô tình ,hữu ý...vấn vương  nơi này?
Bèn nhắn gọi Giang đến ngay
Đón Thu Vân đến, cả ngày đợi mong...
Đến nơi...Tròn mắt  Giang  trông...
Hình như chủ cũng Nhầm...không kém gì!!!
Người ta là đấng nam nhi
Thư Văn  chủ ngỡ  nhu mì...Thu Vân!!!

-TG-
*)Rượu làng Vân đặc sản nổi tiếng của vùng Kinh Bắc




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 20:30:17THƯƠNG GIANG>

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Ah đây rồi. Cám ơn TG nhiều. HiHi. Nhân Sơn đặt tên là "Thu Vân" nghe cũng hay đấy chứ?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 20:08:18THƯƠNG GIANG>
 
Ah đây rồi. Cám ơn TG nhiều. HiHi. Nhân Sơn đặt tên là "Thu Vân" nghe cũng hay đấy chứ?


Thế đã đúng ngôi nhà TV cần gõ cửa chưa hay vẫn nhầm như đã nhầm đến nhà anh Nhân Sơn ấy?!?[:D][:D][:D]

Đăng nhập để trả lời
0
Biển rộng giông bão chắc nhiều...?[:)]
Còn em - sông nhỏ...thủy  triều có đâu...
Tháng năm giữ mực nước sâu
Đủ cho thuyền nhỏ chứ tầu chẳng qua...

Sông quê mãi chảy hiền hòa...
Vẫn là bến đậu thuyền,phà...Vậy thôi!
Lữ khách không chê bến tồi
Sằn sàng là bến  cho người dừng chân...
-TG-


 
SAO ĐÀNH
 
Biển cuồng nên nổi phong ba
Làm sao êm ả hiền hòa như sông
Núi lửa ngầm sâu đáy lòng
Va vào vết nứt rực hồng bùng lên
Sóng trào cuộn thét vang rền
Nỗi buồn bốc cháy không tên trở về
Sực tỉnh sau những cơn mê
Khi biết đón nhận vỗ về xót thương
Qua rồi biển lại bình thường
Cố xóa tất cả chán chường trôi nhanh
Nghẹn ngào tiếng hát biển xanh
Rì rầm than thở sao đành thờ ơ…
 
BX. Mặc Nhân Sơn
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 19:38:24THƯƠNG GIANG>
BUỒN...[:(][:(][:(][:(]

Buồn ,
Sao đeo bám cả ngày?
Tiêu sầu...
Ta ngả nghiêng say.
Mơ màng...
Uống vào trong.
Nỗi bẽ bàng.
Say.
Khỏi phải thấy dối gian...
Sự đời!
Chút niềm tin ở con người,
Cũng bị gạt nốt để rồi...
Trắng tay!
Buồn!
Mượn chén rượu.
Ta say!
Mượn câu thơ để giải bầy
Tâm tư...
Lâng lâng.
Trong cõi thực hư...
Sao ta vẫn sợ giao du...
Gặp người...
Buồn
theo ta đã lâu rồi.
Rũ bỏ chẳng được.
Buông xuôi chẳng đành.
Ẩn mình.
Xa chốn hư danh.
An phận,
né tránh chua chanh.
Miệng người...
Men đắng cay đã chát môi.
Rượu xoa dịu.Rượu tắm trôi
mọi điều..
Khi lòng buồn tủi.
Cô liêu.
Tri ân,bầu bạn.Sớm ,chiều..
Rượu -Ta...
Thương Giang


Lê  chân bước đêm đầu đông lạnh lẽo
Chén rượu tiêu sầu sao chẳng bớt quạnh hiu?
Quán về đêm, ngồi đó buồn thiu
Thương Giang hỡi! không ai cùng nâng chén.
Anh với em có bao giờ trọn vẹn
Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Mỗi đêm về nỗi nhớ dầy thêm
Em vẫn thế, vẫn mịt mờ xa cách
Nói vậy thôi anh đâu quyền dám trách
Em bây giờ? Em là của người ta....
Thương Giang em đã xa
Xa thật rồi TÔI nhé
Hằng đêm buồn cô lẻ
Gặm nỗi buồn xa em...

               Hồ Thư Văn

Nhân Sơn mến chào Thu Vân đến thăm trang thơ, hình như
bạn vào nhầm nhà rồi đấy. Mong có dịp NS sẽ giao lưu cùng
bạn, thân mến.

_____________________________


Tính sổ đời

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-16 02:05:31THƯƠNG GIANG>
Người ta đến nhầm nhà còn anh thì nhầm biến người ta từ trai(Thư Văn) thành gái (Thu Vân) rồi còn gì!!![:)][:)][:)]
Chắc là cả hai anh đều quá chén  say  rồi đây...Thế này thì  em  phải  tặng cho hai anh mấy câu thơ về tội Nhầm  nhé![:D]

NHẦM

Rượu  làng Vân lỡ  uống chưa...*
Sao đôi chân lại dẫn đưa nhầm nhà...?[8D][;)]
Bài thơ nhung nhớ thiết tha
Tới Thương Giang...lại gửi nhà...Nhân Sơn!!![:D][:D][:D]
Chủ nhà về...mắt xoe tròn...[8|][8|][8|]
Có người khách lạ nào còn ngồi đây...?
Thơ tình lả lướt  đắm say..
Thu Vân  cô bé chẳng may lạc đường?[&amp;:][:(][&amp;:]
Muốn ghé thăm bến sông Thương
Vô tình ,hữu ý...vấn vương  nơi này?
Bèn nhắn gọi Giang qua ngay
Bởi Thu Vân đã cả ngày đợi mong...
Đến nơi...Tròn mắt  Giang  trông...
Hình như chủ cũng Nhầm...không kém gì!![8|][&amp;:][8D][:D]!
Người ta là đấng nam nhi
Thư Văn  chủ ngỡ  nhu mì...Thu Vân!!![:D][:D][:D]

-TG-
*)Rượu làng Vân đặc sản nổi tiếng của vùng Kinh Bắc



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-16 01:33:47THƯƠNG GIANG>
 
 
CẢM THÔNG
 
Thân thể đầy vết đạn sát thương
Tính tình hay thay đổi thất thường
Vui buồn hờn giận đến bất chợt
Trở thành người dở dở ương ương.
 
Mong được em chia xẻ cảm thông
Xin đừng buồn trách để trong lòng
Chín giận mười thương mà tha thứ
Anh nào muốn thế hiểu cho không ?..
 
Biển Xanh MNS

&lt;Biển rộng giông bão chắc nhiều...?
Còn em - sông nhỏ...thủy  triều có đâu...
Tháng năm giữ mực nước sâu
Đủ cho thuyền nhỏ chứ tầu chẳng qua...

Sông quê mãi chảy hiền hòa...
Vẫn là bến đậu thuyền,phà...Vậy thôi!
Lữ khách không chê bến tồi
Sằn sàng là bến  cho người dừng chân...
-TG-
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-16 18:45:01THƯƠNG GIANG>
VỀ LẠI VƯỜN XƯA

(Tặng HTV)
 




Ta về...
về lại vườn xưa...
Sớm hôm
chăm mảnh đất chua
lắm phèn.
Đất xấu
cây chẳng đua chen
Hoa lác đác nở...
người quen ngại vào.
Cỏ dại mọc lấn bờ rào
Chiều tàn thu muộn...
Nhìn  ao...kín bèo...
Lang thang
lối cũ men theo.
Về dọn vườn cũ
cây leo giăng đầy...
Ngày mai
nếu trở lại đây                    
Vườn xưa hoa nở
hương bay ngạt ngào...
-TG-



Đăng nhập để trả lời
0
 
VỀ LẠI VƯỜN XƯA


 





Ta về...
về lại vườn xưa...
Sớm hôm
chăm mảnh đất chua
lắm phèn.
Đất xấu
cây chẳng đua chen
Hoa lác đác nở...
người quen ngại vào.
Cỏ dại mọc lấn bờ rào
Chiều tàn thu muộn...
Nhìn  ao...kín bèo...
Lang thang
lối cũ men theo.
Về dọn vườn cũ
cây leo giăng đầy...
Ngày mai
nếu trở lại đây                    
Vườn xưa hoa nở
hương bay ngạt ngào...
-TG-




THĂM LẠI NHÀ XƯA
 
Ta về thăm lại nhà xưa
Gặp cô em gái ngày xưa lèng-èng
Ra đường cứ hay đua chen
Gặp shop nào cũng muốn len bước vào
 
Mua về toàn những đồ bèo
Mặc vào dị-hợm trông nghèo thảm-thê
Ta về ta cứ hay chê
Cô em nay đã nhìn phê hơn nhiều !
 
                          Rdinh
 
Lâu lâu vào phá TG tí, đừng la làng đó nghe.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 11:31:36THƯƠNG GIANG>
.....
Sương huyền ảo như mộng,
Thơ từng vần rơi rơi...

Thương Giang



NHẶT VẦN THƠ RƠI

           Anh nhặt vần thơ rơi
            Giữa dòng đời hiu quạnh
            Để cho lòng đỡ lạnh
          Trong nỗi nhớ chơi vơi

         Vần thơ người em gái
        Giữ mãi một dòng Thương
         Bao giờ người trở lại
       Giang hồ gót tha phương?

Anh nhặt vần thơ vương...
Còn bám đầy tuyết trắng
Như nỗi  buồn trống vắng
Của lữ khách xa quê...

Biết bao giờ trở về...?
Em cũng chẳng biết nữa...
Nhớ em hãy ra cửa,
Tìm  những vần thơ rơi...

                                                    (nguyenngoat)
 
   
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-17 14:04:27THƯƠNG GIANG>
THĂM LẠI NHÀ XƯA
 
Ta về thăm lại nhà xưa
Gặp cô em gái ngày xưa lèng-èng
Ra đường cứ hay đua chen
Gặp shop nào cũng muốn len bước vào

Mua về toàn những đồ bèo
Mặc vào dị-hợm trông nghèo thảm-thê
Ta về ta cứ hay chê
Cô em nay đã nhìn phê hơn nhiều !

Anh ơi! Em biết  một điều:
"Yêu cho roi vọt...cưng chiều hại nhau"...[:D]
Anh chẳng ghét bỏ em đâu
Vì  muốn em gái cứng đầu hiền ngoan

Cao giọng anh cả bảo ban
Chê bai em bớt lan man...hiểu rồi...
Đã nghèo ,dị hợm ,lôi thôi...
Anh nào -em ấy...Nhà tôi họ mà ![:D][:D][:D]






             Rdinh -Thương Giang

Lâu lâu vào phá TG tí, đừng la làng đó nghe.Sợ anh la trước thôi![:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Biển rộng giông bão chắc nhiều...?
Còn em - sông nhỏ...thủy  triều có đâu...
Tháng năm giữ mực nước sâu
Đủ cho thuyền nhỏ chứ tầu chẳng qua...

Sông quê mãi chảy hiền hòa...
Vẫn là bến đậu thuyền,phà...Vậy thôi!
Lữ khách không chê bến tồi
Sằn sàng là bến  cho người dừng chân...
-TG-

SAO ĐÀNH
 
Biển cuồng nên nổi phong ba
Làm sao êm ả hiền hòa như sông
Núi lửa ngầm sâu đáy lòng
Va vào vết nứt rực hồng bùng lên
Sóng trào cuộn thét vang rền
Nỗi buồn bốc cháy không tên trở về
Sực tỉnh sau những cơn mê
Khi biết đón nhận vỗ về xót thương
Qua rồi biển lại bình thường
Cố xóa tất cả chán chường trôi nhanh
Nghẹn ngào tiếng hát biển xanh
Rì rầm than thở sao đành thờ ơ…
 
Giông bão kéo đến bất ngờ
Sóng xô rạn nứt đôi bờ yêu thương
Tan giông biển lại bình thường
Lao xao con sóng ru dương đôi bờ...
Ven sông lau trắng xác xơ
Sau cơn giông bão ,sông giờ trầm hơn...
Lặng lẽ xuôi chảy về nguồn
Đổ  về Biển với nỗi buồn... nhớ...mong
Giờ  Sông-Biển  lại hòa dòng.
Nhấn chìm  buồn xuống đáy lòng đại dương
Quên đi vụn vặt đời thường
Tâm hồn thư thái...yêu thương sẽ về...
 
BX. Mặc Nhân Sơn -Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-17 02:33:31THƯƠNG GIANG>

....
Biển rộng giông bão chắc nhiều...?
Còn em - sông nhỏ...thủy triều có đâu...
Tháng năm giữ mực nước sâu
Đủ cho thuyền nhỏ chứ tầu chẳng qua...

Sông quê mãi chảy hiền hòa...
Vẫn là bến đậu thuyền,phà...Vậy thôi!
Lữ khách không chê bến tồi
Sằn sàng là bến cho người dừng chân...
-TG-

SAO ĐÀNH

Biển cuồng nên nổi phong ba
Làm sao êm ả hiền hòa như sông
Núi lửa ngầm sâu đáy lòng
Va vào vết nứt rực hồng bùng lên
Sóng trào cuộn thét vang rền
Nỗi buồn bốc cháy không tên trở về
Sực tỉnh sau những cơn mê
Khi biết đón nhận vỗ về xót thương
Qua rồi biển lại bình thường
Cố xóa tất cả chán chường trôi nhanh
Nghẹn ngào tiếng hát biển xanh
Rì rầm than thở sao đành thờ ơ…

Giông bão kéo đến bất ngờ
Sóng xô rạn nứt đôi bờ yêu thương
Tan giông biển lại bình thường
Lao xao con sóng ru dương đôi bờ...
Ven sông lau trắng xác xơ
Sau cơn giông bão ,sông giờ trầm hơn...
Lặng lẽ xuôi chảy về nguồn
Đổ về Biển với nỗi buồn... nhớ...mong
Giờ Sông-Biển lại hòa dòng.
Nhấn chìm buồn xuống đáy lòng đại dương
Quên đi vụn vặt đời thường
Tâm hồn thư thái...yêu thương sẽ về...

BX. Mặc Nhân Sơn -Thương Giang
 
 
 
 





Đăng nhập để trả lời
0
...
Sương huyền ảo như mộng,
Thơ từng vần rơi rơi...

Thương Giang



NHẶT VẦN THƠ RƠI

Anh nhặt vần thơ rơi
Giữa dòng đời hiu quạnh
Để cho lòng đỡ lạnh
Trong nỗi nhớ chơi vơi

Vần thơ người em gái
Giữ mãi một dòng Thương
Bao giờ người trở lại
Giang hồ gót tha phương?

Anh nhặt vần thơ vương...
Còn bám đầy tuyết trắng
Như nỗi buồn trống vắng
Của lữ khách xa quê...

Biết bao giờ trở về...?
Em cũng chẳng biết nữa...
Nhớ em hãy ra cửa,
Tìm những vần thơ rơi...

Thương Giang -NguyênNgoat


 
Đăng nhập để trả lời
0
THĂM LẠI NHÀ XƯA
 
Ta về thăm lại nhà xưa
Gặp cô em gái ngày xưa lèng-èng
Ra đường cứ hay đua chen
Gặp shop nào cũng muốn len bước vào

Mua về toàn những đồ bèo
Mặc vào dị-hợm trông nghèo thảm-thê
Ta về ta cứ hay chê
Cô em nay đã nhìn phê hơn nhiều !

Anh ơi! Em biết  một điều:
"Yêu cho roi vọt...cưng chiều hại nhau"...
Anh chẳng ghét bỏ em đâu
Vì  muốn em gái cứng đầu hiền ngoan

Cao giọng anh cả bảo ban
Chê bai em bớt lan man...hiểu rồi...
Đã nghèo ,dị hợm ,lôi thôi...
Anh nào -em ấy...Nhà tôi họ mà !






             Rdinh -Thương Giang

Lâu lâu vào phá TG tí, đừng la làng đó nghe.Sợ anh la trước thôi!


&lt; Sửa đổi bởi: THƯƠNG GIANG -- 17.11.2009 20:04:27 &gt;
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG HẸN NGÀY VỀ

Tuy đã biết ngày về không hẹn được
Anh vẫn chờ theo con nước thời gian
Vẫn nhớ hoài dòng sông nhỏ Thương Giang
Vẫn nhặt thơ rơi trong chiều vàng trước cửa
Vẫn cháy mãi trong tim ngọn lửa
Sưởi ấm lòng người em gái phương xa.

Hai mươi năm sống  ở nước Nga
Hai mươi năm thành người viễn xứ
Có bao giờ nguôi ngoai nỗi nhớ
Luôn hiện hữu một hình bóng yêu thương
Biết bao giờ em đi hết đoạn đường...
Để trở về cố hương...Người mong đợi...?

Nguyên Ngoạt- Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-26 02:34:19THƯƠNG GIANG>



Vô vọng...


Đã biết là vô vọng
Sao mãi  còn trông ngóng
Bước chân vừa đi qua?

Bến cũ thuyền đã xa...
Người đi chẳng trở lại
Bỏ ta buồn trống trải
Gặm nhấm nỗi cô đơn...

Bao kỷ niệm yêu thương
Ngập tràn trong ký ức
Giấc mơ nào có thực
Sao cứ tự dối lòng...?

Chờ đợi cũng bằng không
Người ta đâu có biết
Nỗi lòng ta da diết
Nhớ thương mãi chẳng nguôi...

Lủi thủi trốn đơn côi
Âm thầm ôm tuyệt vọng
Nhìn  bước chân dời xa...

-TG-


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC

Làm sao quên được em ơi
Khi hoa đã gợi một thời yêu xưa
Em đi trời có đổ mưa
Anh che giọt nhớ cho vừa lòng nhau!


Em đi tuyết trắng một mầu
Anh che giọt nhớ...còn đâu lạnh lùng...
Hoa không quên-gợi nhớ nhung
Dẫu mình xa vẫn cùng chung nỗi niềm...

Nguyên Ngoạt-Thương Giang

Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Giang




Chúc mừng Thầy
Cả năm mới có  một ngày
Cho em được chúc mừng Thầy lẵng hoa...
Triệu đóa hồng vương  tuyết Nga
Để Thầy  luôn nhớ trò xa quê này...
Tấm lòng gửi lẵng hoa đây,
Tôn vinh ,cảm tạ ơn Thầy ,công Cô
Cả đời vất vả đưa đò
Chở thuyền tri thức ...bao trò lớn khôn...

Thương Giang


_____________________________

Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang

CẢM ƠN THƯƠNG GIANG
 
Đò xưa bến cũ còn đây
Thương Giang đã tặng cô thầy bó hoa
Hồng tươi từ đất nước Nga
Tải về tận chốn quê nhà thân thương
Em đi còn nhớ mái trường
Mang theo hình bóng quê hương trong lòng
Dù đường cách núi ngăn sông
Mà em vẫn nhớ về ông lái đò
Chở bao thế hệ học trò
Vượt qua sóng gió mong cho đến bờ
Đầu xanh giờ đã bạc phơ
Cảm ơn em gửi hoa thơ chúc mừng...
Thi Nang


Ngàn xưa mãi đến ngàn sau
Bể dâu mấy cuộc thương đau mấy lần?
http://thinang.net
Đăng nhập để trả lời
0
Ước ao...
  
Anh thầm ao ước gặp em
Để ngắm đôi mắt , để xem nụ cười...
Mơ ước giản dị vậy thôi
Mà không dám tỏ...để rồi ước ao...
Thèm nghe em nói biết bao...
Dẫu chưa gặp mặt đã xao xuyến lòng...
Ngày nào cũng cứ ngóng  trông
Vườn thơ tao ngộ ...lỡ  không thấy người...
Chiều nay...chờ đợi mãi  rồi...
Bất ngờ anh đã nghe  lời nói  em...
Không thanh,không nhẹ,không êm
Chắc là thất vọng cao   thêm  nhường nào...?

KHÔNG CÒN NGĂN CÁCH
 
Giọng nói êm dịu ngọt ngào
Âm thanh kinh Bắc...xuyến xao nỗi lòng
Đêm về mòn mỏi đợi mong
Lời em văng vẳng bềnh bồng xa xôi
Từ đây anh hết đơn côi
Gửi hồn theo gió nhẹ trôi mơ màng
Không còn cách trở quan san
Truyền tin nối nhịp nên càng thiết tha
Tình mình bền chặt đậm đà
Dù cho hai đứa tuy xa mà gần
Không còn nghĩ ngợi phân vân
Nỗi niềm tâm sự ân cần đổi trao
Chúng mình mãi mãi bên nhau
Ân tình sâu đậm trước sau vẹn tròn…

Đôi ta...

Cho dù sông cạn đá mòn
Nhưng lời thề hẹn mãi còn khắc ghi...
Mặc đời tiếng bấc tiếng chì.
Bên nhau mãi mãi có gì đáng lo?
Tình cảm chẳng thể đếm đo
Niềm tin đã thắp sáng cho chúng mình...
Theo em những bước đăng trình
Trong đêm xa xứ...là hình bóng anh...
Nhớ hoài giọng nói  chân thành.
Dẫu bao xa vẫn luôn dành cho nhau
Duyên nồng quất quýt trầu cau.
Trăm năm đượm mãi một mầu đỏ son...



Mặc Nhân Sơn - Thương Giang
 

 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0







CẢM ƠN THƯƠNG GIANG
 
Đò xưa bến cũ còn đây
Thương Giang đã tặng cô thầy bó hoa
Hồng tươi từ đất nước Nga
Tải về tận chốn quê nhà thân thương
Em đi còn nhớ mái trường
Mang theo hình bóng quê hương trong lòng
Dù đường cách núi ngăn sông
Mà em vẫn nhớ về ông lái đò
Chở bao thế hệ học trò
Vượt qua sóng gió mong cho đến bờ
Đầu xanh giờ đã bạc phơ
Cảm ơn em gửi hoa thơ chúc mừng...

Thi Nang

Bụi phấn...

Nhìn thầy mắt lệ rưng rưng,
Mái đầu bạc quá nửa chừng thầy ơi!
Ước gì bụi phấn đừng rơi.
Để tóc thầy  mãi như  thời ngày xưa...
Hoa nào trả nghĩa cho vừa,
Công ơn trời bể  em chưa đáp đền...
Đêm khuya thầy vẫn chong đèn
 Chấm bài ,sửa lỗi ,rũa rèn học sinh...
Bao nhiêu bụi phấn trắng tinh...
Yêu thầy phấn trắng vô tình bám vương,
Một mai giã biệt mái trường
Tóc thầy  bụi phấn học đường còn lưu...

Thương Giang


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
BẾN ĐỖ...

Đã qua rồi sau  bao  nhiêu biến cố
Con thuyền xưa tìm bến đỗ dừng chân...?
Dòng sông cũ  người chớ có ngại ngần.
Luôn hiếu khách tri ân mừng hạnh ngộ...

Yêu nụ cười,nên trong dạ vẫn nhớ ,
Khu vườn xưa một thủa ắp mộng mơ...
Thuyền không bến bồng bềnh mãi trang thơ...
Nếu khát khao bến mong chờ sẽ thấy...

-TG-

" Cội nguồn dân tộc" bình an nơi ấy
Hương hiền hòa dịu ngọt dưới ban mai
Nơi thanh thản cho lòng đắm mê say
Về bến đỗ tương lai đang vẫy gọi.
 
Tiếng gió reo lá thì thầm khêu gợi
Trăng ngọc ngà soi rọi mỗi bước chân
Em có nghe nồng nàn mối tri ân
Đang rộ nở nơi góc trời ấm lạ?
-LL-
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-28 20:36:14THƯƠNG GIANG>
EM VỀ THĂM
 
Em về thăm anh một chiều mưa
Mừng vui chào đón nói sao vừa
Gặp lại cố nhân bao xa cách
Đưa em thăm lại kỷ niêm xưa.
 
Cầu dừa bắc ngang qua con mương
Mỗi ngày dìu nhau đi đến trường
Đêm trăng hai đứa ra ngồi ngắm
Đôi bóng giao kề dệt yêu đương.
 
Thăm lại cây đa bến sông quê
Khi tiễn đưa em đã hẹn thề
Nước vẫn trôi lục bình lơ lững
Nhớ em ra ngóng buồn tái tê.
 
Đã bao năm chúng mình cách xa
Tuy thời gian nhuộm tóc bạc già
Tình vẫn mãi mặn nồng thắm thiết
Không gì ngăn cách được đôi ta…




Em sẽ về thăm anh

Hò hẹn mãi...cuối cùng em  trở lại
Thăm quê hương...mà chẳng kịp gặp anh...
Mười ngày phép ngắn ngủi trôi nhanh
Nhiều  dự định  em đành bỏ lỡ....

Mười ngày phép.. đã bị chia nhỏ
Bao kế hoạch nào   có  thời gian...
Muốn thăm anh ,nơi ấy  Phương Nam
Chưa thực hiện ,giờ thành hoài ước

Đừng buồn trách, em chưa vào được
Sẽ có ngày em trở lại thăm anh
Cầu khỉ cheo leo, bước chòng chành...
Em chẳng ngại có anh ...nếu ngã...


Về quê anh... thanh bình yên ả...
Có hàng dừa che mái  tóc  em
Mình ngắm sao ,hóng mát bên thềm
Em sẽ về...anh chờ đợi nhé...

Mặc Nhân Sơn -Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-26 11:15:02THƯƠNG GIANG>
Thuyền anh lạc bến sông Thương
Hỏi nàng yếm thắm bên đường ngóng ai?
Dáng xinh nét ngọc trang đài
Thuyền quyên xứng sánh với trai anh hùng.
  
 


Nàng yếm thắm đứng thẹn thùng
Chờ người quân tử...để cùng kết duyên.
Đợi ngày hôn lễ xuống thuyền
Chàng rước về bến mộng huyền -Sông Ngân...







Nàng ơi cái nghĩa tình thâm
Chờ nhau trao vẹn tri âm mặn nồng
Ta nàng chung chén rượu nồng
Nhé nàng thắm một tấm lòng chung chinh
Tơ lòng kết chặt mối tình
Hồng nhan tri kỉ có mình có ta
Nên đôi vẹn ước một nhà
Duyên mình đẹp tựa bài ca vô thường...

Vẫn chờ(đ)
Bao nhiêu nhung nhớ vấn vương
Lâu nay giữ chặt lời thương trong lòng
Bến sông  ta đứng ngóng trông
Vẫn không thấy bóng đò hồng qua đây
Đợi người khuất nẻo chân mây
Thuyền đi  có nhớ hao gầy bến xưa...

Còn nghe  khúc hát chiều mưa
Ta  ngồi ru lại xót chua ngậm ngùi...
Vẫn còn xao xuyến bồi hồi
Đợi nhau  mình đã trao lời nhớ không?
Kết  tóc thề ước một lòng...
Duyên mình mãi mãi đượm nồng hương say...
Cùng nhau trao trọn vòng tay 
Người còn thương nhớ ...về đây ta chờ...


           NgânGiang-ThươngGiang


 



Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang




&lt;
Đăng nhập để trả lời
0
LO XA…

      
 
Em rất  tình cảm khôn ngoan
Khiến lòng xao xuyến nên càng mến yêu
Nhớ em hồn phách liêu xiêu
Muốn được nói hết bao điều vấn vương
Nói rằng thương rất là thương
Gửi mây nhắn gió về phương xa vời
Tình nhớ…buồn lắm em ơi
Ôm ấp hình bóng nên đời cô đơn
Đêm về giấc ngủ chập chờn
Gối chăn lạnh lẽo trống trơn chạnh lòng
Tình anh…em hiểu cho không
Hay đang mơ mộng pháo hồng kiệu hoa
Sang thuyền về bến lạ xa
Tình xưa nghĩa cũ nhạt nhòa khói sương…

Chớ buồn lòng...

Ân tình kết trái tỏa hương
Anh lo tình cảm nhớ thương nhạt dần...?
Mình quen lâu mới kết thân
Vô tư trong sáng ngại ngần gì đâu...
Xẻ chia thấu hiểu lòng nhau
Đừng so sánh chuyện nghèo giầu,thấp cao...
Phải đâu ong bướm xôn xao
Tìm hoa tìm mật ngọt ngào...rồi đi...
Cuộc đời ganh ghét thị phi
Nên anh lo lắng ,hoài nghi buồn phiền....
Chúng mình kiếp trước nợ duyên
Kiếp này nối  lại ước nguyền lời xưa...
Đừng lo xa...chỉ thêm thừa.
Sông Thương xuôi Biển  anh vừa lòng nghe.. 

BX. Mặc Nhân Sơn -Thương Giang
 
 


 


_____________________________

Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0