📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.429 lượt xem — Trang 40 / 129
 
Buâng khuâng...

Em đã cất bước sang sông
Vẫy tay đưa tiễn nghe lòng buồn hiu
Một thời để nhớ để yêu
Biết bao kỷ niệm bấy nhiêu ân tình
Giờ đây anh đứng lặng thinh
Sân ga còn đó mà mình cách xa…

Giáng sinh  em định sẽ qua
Tri ân tình nghĩa đậm đà trước sau...
Nào phải hờn dỗi chi nhau
Anh tìm bến mới, em cầu chúc anh
Luôn luôn  hạnh phúc an lành.
Tâm tư hòa hợp  tạo thành nguồn thơ...
Em ít  thăm,chớ vẩn vơ...
Hãy vui  bến mới , đang chờ ...ngóng anh...

Biển Xanh MNS-Thương Giang


  
Đến thăm vì tình xưa nghĩa cũ
Chớ hiểu lầm thương nhớ luyến lưu
Lá vẫn rơi dù chẳng mùa thu
Tất cả dòng sông đều xuôi chảy.
 
Tình qua thơ không trường tồn mãi
Chúng mình cũng như thế mà thôi
Nghĩ ngợi chi đến chuyện xa xôi
Rồi tất cả chìm vào quên lãng…
 
Biển Xanh MNS


Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-15 08:56:49THƯƠNG GIANG>
Nguyên Ngoạt-Thương Giang

HẠNH PHÚC

Cảm ơn em đã cho anh
Dòng THƯƠNG giữ mãi xuân xanh ngày nào
Em trao những giấc chiêm bao
Thơ anh còn những lối vào vườn yêu
Đời anh đau khổ đã nhiều
Em về thắp sáng hoang liêu nẻo đời!

Dòng sông  chảy mãi ra khơi
Thế rồi anh đến...dòng trôi  chậm dần...
Em nghe như  tiếng lòng ngân
Lời ru dịu ngọt bao lần anh trao...
Cám ơn anh biết nhường nào...
Dành NGUYÊN hạnh phúc,ngọt ngào cho em...



Dòng sông của thời gian vẫn chảy êm đềm
Hai nẻo trời thương nhưng đổ về bến đợi
Dù xa cách muôn trùng diệu vợi
Nhưng tiếng hẹn thề anh vẫn giữ trong tim

Hạnh phúc nhỏ nhoi anh mãi đi tim
Lời hẹn thề trong tim vẫn giữ
Dòng sông trong lưu chân người lữ thứ
Bến cuối dừng, chong mắt nhớ -Sông Thương.



Dòng sông vào thơ anh bằng cảm xúc vấn vương
Người em gái của thời xa xăm ấy
Năm tháng đi qua tình em vẫn vậy
Như dòng sông trĩu nặng những phù sa
Em đắp bồi cho hạnh phúc đôi ta
Xanh tươi mãi những cánh đồng quan họ
Em đi rồi nhưng hội Lim còn đó
Vang mãi trong lòng anh..."người ở đừng về..."


Em đi rồi...Vẫn giữ mãi tình quê
Câu quan họ và lời thề ngày ấy
Dẫu xa anh nhưng yếm đào còn đấy
Và thiết tha câu "người ở đừng về..."
Em đi rồi...lòng neo đậu bến quê
Nơi có người ngày đêm mong nhớ
Chờ ngày Xuân ,khi hội Lim lại mở
Mình sẽ hát"Lời thương ngỏ cùng nhau..."

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Buâng khuâng...

Em đã cất bước sang sông
Vẫy tay đưa tiễn nghe lòng buồn hiu
Một thời để nhớ để yêu
Biết bao kỷ niệm bấy nhiêu ân tình
Giờ đây anh đứng lặng thinh
Sân ga còn đó mà mình cách xa…

Giáng sinh  em định sẽ qua
Tri ân tình nghĩa đậm đà trước sau...
Nào phải hờn dỗi chi nhau
Anh tìm bến mới, em cầu chúc anh
Luôn luôn  hạnh phúc an lành.
Tâm tư hòa hợp  tạo thành nguồn thơ...
Em ít  thăm,chớ vẩn vơ...
Hãy vui  bến mới , đang chờ ...ngóng anh...

Biển Xanh MNS-Thương Giang


 
Đến thăm vì tình xưa nghĩa cũ
Chớ hiểu lầm thương nhớ luyến lưu
Lá vẫn rơi dù chẳng mùa thu
Tất cả dòng sông đều xuôi chảy.
 
Tình qua thơ không trường tồn mãi
Chúng mình cũng như thế mà thôi
Nghĩ ngợi chi đến chuyện xa xôi
Rồi tất cả chìm vào quên lãng…

Và lời xưa tan trong  dĩ vãng
Kỷ niệm ngủ ngon giấc bình yên...
Người  đi chẳng vương bận ưu phiền
Người ở lại  chẳng còn duyên nợ...

Chẳng nghĩ  người luyến thương nhung nhớ
Chúc cho anh  tìm thấy niềm vui
Chẳng bao giờ  đau khổ ngậm ngùi
Vì tình thơ có phải đâu đời thực...?

Biển Xanh MNS -Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2018 17:26:04 bởi THƯƠNG GIANG>
Lỡ hẹn...
Thứ bảy em hẹn đến chơi,
Thế rồi lỡ hẹn vì trời đổ mưa...
Để anh hết ngóng lại chờ,
Vào ,ra mở cửa  thẫn thờ.Không em!
Nóng ruột anh ngồi đếm diêm:
Đến...,rồi không đến, anh thêm rầu lòng. 
Bồn chồn ra ngóng vào trông
Sao em chẳng đến?Anh mong ,anh chờ...
Thương Giang

Người ơi phố vắng mưa tuôn

Lòng em cũng thể héo hon vì người

Nhớ đôi mắt, nhớ nụ cười

Nhớ nụ hôn ấm bờ môi hôm nào

Vào – ra nỗi nhớ nôn nao

Mưa bao nhiêu hạt, cồn cào bấy nhiêu

Giọt nghiêng giọt ngã liêu xiêu

Mưa hay giọt lệ cuối chiều nhớ nhung...



Hai phương một mối sầu chung

Bao giờ mình lại tao phùng người ơi...


Ngân Giang

Anh đi khuất nẻo cuối trời
Cánh chim bạt gió một đời tha hương
Chân lữ khách lấm bụi đường
Dừng chân ghé bến luyến thương nơi này
Sông Ngân lấp ánh trăng đầy
Người ơi! Đoàn tụ từ đây nhé người...
Phố vắng mưa sẽ thôi rơi
Tháng ngày hưu quạnh đơn côi chẳng còn...
Dù đi xuống bể ,lên non...
Anh luôn chung thủy sắt son.Yêu người!
-TG-
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Thiên đường hạnh phúc

Em đã đưa anh đến tận thiên đường
Bằng mật ngọt hương yêu của một thời xuân sắc
Dòng sông Thương gợi nét buồn trầm mặc
Bỗng sáng bừng vì ánh mắt em trao
 
Những câu thơ lãng mạng ngọt ngào
Anh viết trong đêm tặng cho em đó
Khúc ru buồn anh ru em còn nhớ,
Thiên đường ngời hạnh phúc hai ta



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Nguyên Ngoạt-Thương Giang

HẠNH PHÚC

Cảm ơn em đã cho anh
Dòng THƯƠNG giữ mãi xuân xanh ngày nào
Em trao những giấc chiêm bao
Thơ anh còn những lối vào vườn yêu
Đời anh đau khổ đã nhiều
Em về thắp sáng hoang liêu nẻo đời!

Dòng sông  chảy mãi ra khơi
Thế rồi anh đến...dòng trôi  chậm dần...
Em nghe như  tiếng lòng ngân
Lời ru dịu ngọt bao lần anh trao...
Cám ơn anh biết nhường nào...
Dành NGUYÊN hạnh phúc,ngọt ngào cho em...



Dòng sông của thời gian vẫn chảy êm đềm
Hai nẻo trời thương nhưng đổ về bến đợi
Dù xa cách muôn trùng diệu vợi
Nhưng tiếng hẹn thề anh vẫn giữ trong tim

Hạnh phúc nhỏ nhoi anh mãi đi tim
Lời hẹn thề trong tim vẫn giữ
Dòng sông trong lưu chân người lữ thứ
Bến cuối dừng, chong mắt nhớ -Sông Thương.



Dòng sông vào thơ anh bằng cảm xúc vấn vương
Người em gái của thời xa xăm ấy
Năm tháng đi qua tình em vẫn vậy
Như dòng sông trĩu nặng những phù sa
Em đắp bồi cho hạnh phúc đôi ta
Xanh tươi mãi những cánh đồng quan họ
Em đi rồi nhưng hội Lim còn đó
Vang mãi trong lòng anh..."người ở đừng về..."


Em đi rồi...Vẫn giữ mãi tình quê
Câu quan họ và lời thề ngày ấy
Dẫu xa anh nhưng yếm đào còn đấy
Và thiết tha câu "người ở đừng về..."
Em đi rồi...lòng neo đậu bến quê
Nơi có người ngày đêm mong nhớ
Chờ ngày Xuân ,khi hội Lim lại mở
Mình sẽ hát"Lời thương ngỏ cùng nhau..."

 
 
 
 
 
 
 
Em vẫn còn" hoài niệm hội Lim"
Anh "giọt nắng mùa thu "đi tìm câu quan họ
Dòng sông buồn qua bao nhiêu sóng gió
Vẫn nhớ hoài dáng nhỏ của người thương
Biết khi nào em trở lại quê hương
Để câu thơ mình chung đường tình tự
Để em tỏ "nỗi lòng người viễn xứ"
Qua thời gian người lại tìm về.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-15 16:31:12THƯƠNG GIANG>
 
       Em và Anh
(Thương Giang-Nguyên Ngoạt)

Em vẫn còn" hoài niệm hội Lim"
Anh "giọt nắng mùa thu "đi tìm câu quan họ
Dòng sông buồn qua bao nhiêu sóng gió
Vẫn nhớ hoài dáng nhỏ của người thương
Biết khi nào em trở lại quê hương
Để câu thơ mình chung đường tình tự
Để em tỏ "nỗi lòng người viễn xứ"
Qua thời gian người lại tìm về.




Em đi rồi  , hồn  neo đậu bến quê
Gửi lại  anh "Nỗi lòng  người viễn xứ..."
Em không mang theo  buồn vui quá khứ
"Giọt nắng mùa thu
",em sẽ giữ bên mình...
Để tháng năm lưu giữ mãi  bóng hình
Của anh trong những bài thơ gửi  tặng
Bến sông xưa chẳng bao giờ lạnh vắng
Em sẽ về, để  hát hội cùng anh...
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Người viễn xứ
Viễn xứ người đi tự thủa nào?
Hàng dương tuyết trắng bỗng nao nao
Cảnh đông giá lạnh, lòng nhớ nước
Cặp mắt rưng rưng giọt lệ trào.

 
Viễn xứ người đi có nhớ không?
Quê cũ ai người vẫn chờ mong
Tình thương gửi gắm con đò ấy
Theo nước tìm về với dòng sông.

 
Viễn xứ người đi đã bao năm?
Đất khách ngàn trùng dẫu cách ngăn
Vẳng nghe trong gió hồn quê mẹ
Câu hát hội xuân lúc trăng rằm.

 
Chào Thương Giang. Minh Xuân cũng mấy năm ở Nga, nay thoát cảnh xa quê rồi. Chúc bạn xua đi được nỗi lòng khi xa xứ.



Viễn xứ người đi đã lâu rồi...
Bóng chim tăm cá...tít mù khơi...
Tha hương lưu lạc nơi tuyết trắng.
Hai chục năm mà...thoáng vèo trôi...!

Viễn xứ  người đi  lúc đôi mươi
Bao nhiêu mộng ước với cuộc đời
Chôn vùi  tuổi  xuân tươi đẹp nhất
Ở nơi đất khách chốn quê người!

Viễn xứ người đi...,chắc giống tôi-
Nước Nga đã từng sống một thời?
Có lẽ từ trước năm khủng hoảng-
Liên bang Xô viết chửa tách rời...?

Người viễn xứ đi..chắc  cùng thời...
Thế hệ  sáu ích(6x), bảy ích(7x) thôi
Cùng cảnh thân cò nơi xa xứ
Những ngày đông lạnh...Ngập tuyết rơi!

Người viễn xứ xưa, đã về quê?
Tháng Tám vừa rồi...tôi có nghe
Họp mặt anh em nơi phía Bắc
Tôi không về kịp...mãi tiếc ghê!

Viễn xứ người đi ,hoài cố hương
Tâm tư u uẩn ,nỗi buồn vương
Mỗi năm khi ngày đông đã cạn
Xuân về buồn tủi nhớ người thương!

Cám ơn Minh Xuân đã ghé qua thăm và để lại bài thơ tặng rất hay.Chỉ tiếc rằng khả năng TG hạn chế nên   chỉ có  thể họa được như vậy thôi,  mong MX thông cảm nghe.Hy vọng người đồng cảnh sẽ hiểu nhau và có nhiều bài họa ăn ý ! Chúc MX và  gia đình đón mùa Giáng sinh đoàn tụ ,hạnh phúc!



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

 
       Em và Anh
(Thương Giang-Nguyên Ngoạt)

Em vẫn còn" hoài niệm hội Lim"
Anh "giọt nắng mùa thu "đi tìm câu quan họ
Dòng sông buồn qua bao nhiêu sóng gió
Vẫn nhớ hoài dáng nhỏ của người thương
Biết khi nào em trở lại quê hương
Để câu thơ mình chung đường tình tự
Để em tỏ "nỗi lòng người viễn xứ"
Qua thời gian người lại tìm về.




Em đi rồi  , hồn  neo đậu bến quê
Gửi lại  anh "Nỗi lòng  người viễn xứ..."
Em không mang theo  buồn vui quá khứ
"Giọt nắng mùa thu
",em sẽ giữ bên mình...
Để tháng năm lưu giữ mãi  bóng hình
Của anh trong những bài thơ gửi  tặng
Bến sông xưa chẳng bao giờ lạnh vắng
Em sẽ về, để  hát hội cùng anh...


Dù biết rằng hy vọng thật mong manh
Anh vẫn tin một ngày em trở lại
Nguyện cầu cho đời em yên vui mãi
Nếu có buồn xin nhường lại cho anh
Câu hát hội Lim anh mãi để dành
Để "liền chị liền anh" trong mùa xuân tương ngộ.
 
 
(nguyenngoat)
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2018 17:29:31 bởi THƯƠNG GIANG>
Hơn vạn lời thề...
Nhưng bây giờ em còn ở nơi đâu
Chiếc cầu yếm u sầu chờ người đến
Anh người khách dừng chân trên bến
Lắng vọng về câu hát giao duyên
Em loay hoay chọn quà mừng Noel
Cũng mừng ngày chúng mình quen nhau đấy...
Anh đừng buồn ,khi bóng em không thấy
Em sẽ về với giỏ đầy quà tặng anh 

Không món quà nào bằng trái tim em
Em đã tặng cho anh qua tháng năm thương nhớ
Trái tim anh vẫn luôn luôn nhắc nhở
Cuộc đời có đổi thay nhưng muôn thuở vẫn chung tình
    
Đêm Noel giữa hoa nến lung linh
Ta bên nhau đón Giáng sinh  anh nhé...
Thiên đường riêng của chúng ta là thế
Trái tim trao  hơn ngàn vạn  lời thề...


 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Có khi nào...

Có  khi nào trong bài thơ anh giảng
Bóng hình cứ  em thấp thoáng hiện ra...?
Có khi nào trong lời hát anh  ca
Vừa cất lên... bỗng thấy hồn xao xuyến...?
Lòng nghẹn dâng kỷ niệm đêm hò hẹn
Ngày đầu tiên mượn  dải yếm bắc cầu...

Có  khi nào ,chong mắt với  đêm thâu,
Soạn giáo án mà trong đầu chỉ thấy
Ánh mắt em như ngàn sao lấp láy
Tinh nghịch đùa như vậy trước mắt anh...
Và nỗi nhớ cứ hiện hữu vây quanh,
Trang giáo án soạn ,anh  đành bỏ dở...

Có khi nào anh dạy cô trò nhỏ
Tính ướng bương...anh lại nhớ tới em...?

Thương Giang
_____________________________

Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2018 17:31:25 bởi THƯƠNG GIANG>
Hơn vạn lời thề...

Nhưng bây giờ em còn ở nơi đâu
Chiếc cầu yếm u sầu chờ người đến
Anh người khách dừng chân trên bến
Lắng vọng về câu hát giao duyên

Em loay hoay chọn quà mừng Noel
Cũng  mừng ngày chúng mình quen nhau đấy...
Anh đừng buồn ,khi bóng em không thấy
Em sẽ về với giỏ quà đầy tặng cho anh...

Không món quà nào bằng trái tim em
Em đã tặng cho anh qua tháng năm thương nhớ
Trái tim anh vẫn luôn luôn nhắc nhở
Cuộc đời có đổi thay nhưng muôn thuở vẫn chung tình
 Đêm Noel giữa hoa nến lung linh 
Ta bên nhau đón Giáng sinh  anh nhé...
Thiên đường riêng của chúng ta là thế
Trái tim trao  hơn ngàn vạn  lời thề...



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Hơn vạn lời thề...

Nhưng bây giờ em còn ở nơi đâu
Chiếc cầu yếm u sầu chờ người đến
Anh người khách dừng chân trên bến
Lắng vọng về câu hát giao duyên





Em bận kiếm chút quà mừng Noel
Cũng là mừng ngày mình quen nhau đấy...
Anh đừng buồn ,khi bóng em không thấy
Em sẽ về với quà tặng cho anh...



 

Không món quà nào bằng trái tim em
Em đã tặng cho anh qua tháng năm thương nhớ
Trái tim anh vẫn luôn luôn nhắc nhở
Cuộc đời có đổi thay nhưng muôn thuở vẫn chung tình
 


Đêm Noel giữa hoa nến lung linh
Ta bên nhau đón Giáng sinh  anh nhé...
Thiên đường riêng của chúng ta là thế
Trái tim trao  hơn ngàn vạn  lời thề...


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ANH VỀ TRONG ĐÊM HUYỀN THOẠI
 
Anh đã về trong đêm huyền thoại
Trong giấc mơ em, trong khắc khoải đợi chờ
Em nữ hoàng mang thi hứng cho thơ
Anh quỳ xuống để đón chờ vương lệnh
Từ vương quốc xa xăm em đã đến
Để thi ân cho một kẻ si tình
Để cho anh những hạnh phúc hồi sinh
Qua năm tháng giữa dòng đời quằn quại
Anh đã về cho đêm nay còn mãi
Một đêm đông đọng lại dấu môi hôn
Em nữ hoàng trong cảm xúc ngập hồn
Anh trôi mãi trên dòng THƯƠNG GIANG huyền thoại
    (nguyenngoat)
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2018 17:32:22 bởi THƯƠNG GIANG>
ANH VỀ TRONG ĐÊM HUYỀN THOẠI
 
Anh đã về trong đêm huyền thoại
Trong giấc mơ em, trong khắc khoải đợi chờ
Em nữ hoàng mang thi hứng cho thơ
Anh quỳ xuống để đón chờ vương lệnh
Từ vương quốc xa xăm em đã đến
Để thi ân cho một kẻ si tình
Để cho anh những hạnh phúc hồi sinh
Qua năm tháng giữa dòng đời quằn quại
Anh đã về cho đêm nay còn mãi
Một đêm đông đọng lại dấu môi hôn
Em nữ hoàng trong cảm xúc ngập hồn
Anh trôi mãi trên dòng THƯƠNG GIANG huyền thoại




   Đêm đừng tàn...ước gì đêm dài mãi
Anh bên em trao khắc khoải nhớ mong
Bao yêu thương như  rượu ủ men nồng
Đêm  huyền thoại ..say bềnh bồng hạnh phúc

Anh đã đến...Cả đêm dài thao thức...
Ngắm nhìn em...nguồn cảm xúc thơ anh...
Ta trao nhau những tình cảm chân thành
Đêm huyền thoại...đêm an lành.Anh đến...

Ta bên nhau...Đêm lung linh ánh nến...
Thiên đường hồng ...nơi hò hẹn người ơi!
Dẫu ngày mai ,t àn đêm...Trời sáng rồi...
 Đêm huyền thoại sẽ lưu mãi ...THƯƠNG NGUYÊN
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Hàng xá bán chẳng ai mua
Nếu làm mỗi bữa dư thừa đổ sao?
Thành ra rảnh rỗi lúc nào
Mới vào lúc ấy, chiên/xào đó thôi

Cả tỷ cũng ít ghé chơi
Nên định dẹp tiệm cho rồi khỏe hơn
Tiệc Christmas chuẩn bị xong
Lá thông trộn gỏi được không tỷ à?

Món nầy ai thưởng thức qua
Bảo đảm ú ớ cỡ 3-4 ngày
Sở y tế xuống thăm ngay
Báo chí phỏng vấn dài dài... nổi nghen!

TV - 20091218

Cũng may tỷ là người quen
Nghe đệ chuẩn bị Noel...kinh hoàng![:D]
Khách lạ nghe thấy chạy làng[;)]
Không dám quay lại  nhà hàng cho coi[8D]
Lười thì cũng vừa phải thôi
Chứ làm món gỏi...Ông Trời...[:@][:D] bó tay!
Lá thông trang trí để bày
Trong phòng cho đẹp...Văn hay thích đùa.!
Tính ngang bướng hệt tỷ cơ.
Thảo nào tỷ đệ đến giờ vẫn thân[:D][:D][:D]
Người lạ mà mới đến gần
Gặp tỷ gặp đệ...Mười phần...chạy luôn![:D][:D][:D]
À! Đệ đừng trách đừng hờn
Đừng dọa dẹp tiệm ,nghỉ buôn bán hàng...
Tỷ bận nên cũng ít sang
Từ này lui tới ...Mở hàng đi nghe!
Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

ANH VỀ TRONG ĐÊM HUYỀN THOẠI
 
Anh đã về trong đêm huyền thoại
Trong giấc mơ em, trong khắc khoải đợi chờ
Em nữ hoàng mang thi hứng cho thơ
Anh quỳ xuống để đón chờ vương lệnh
Từ vương quốc xa xăm em đã đến
Để thi ân cho một kẻ si tình
Để cho anh những hạnh phúc hồi sinh
Qua năm tháng giữa dòng đời quằn quại
Anh đã về cho đêm nay còn mãi
Một đêm đông đọng lại dấu môi hôn
Em nữ hoàng trong cảm xúc ngập hồn
Anh trôi mãi trên dòng THƯƠNG GIANG huyền thoại




   Đêm đừng tàn...ước gì đêm dài mãi
Anh bên em trao khắc khoải nhớ mong
Bao yêu thương như  rượu ủ men nồng
Đêm  huyền thoại ..say bềnh bồng hạnh phúc

Anh đã đến...Cả đêm dài thao thức...
Ngắm nhìn em...nguồn cảm xúc thơ anh...
Ta trao nhau những tình cảm chân thành
Đêm huyền thoại...đêm an lành.Anh đến...

Ta bên nhau...Đêm lung linh ánh nến...
Thiên đường hồng ...nơi hò hẹn người ơi!
Dẫu ngày mai ,t àn đêm...Trời sáng rồi...
Đêm huyền thoại sẽ lưu mãi ...THƯƠNG NGUYÊN

 


 
THƯƠNG trọn mãi khúc ca ngàn nỗi nhớ
NGUYÊN tâm hồn một thuở sáng lời yêu
Anh và em bao thương nhớ đã nhiều
Cây hạnh phúc đọng sương chiều băng giá
Em lời ru trong dòng đời vội vã
Nâng phím hồn gói trọn cả nhớ nhung
Hai phương trời mong một phút tương phùng
Dù là mộng vẫn tình chung vẹn kiếp
 
  (nguyenngoat)
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-20 04:21:09nguyenngoat>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

ANH VỀ TRONG ĐÊM HUYỀN THOẠI

Anh đã về trong đêm huyền thoại
Trong giấc mơ em, trong khắc khoải đợi chờ
Em nữ hoàng mang thi hứng cho thơ
Anh quỳ xuống để đón chờ vương lệnh
Từ vương quốc xa xăm em đã đến
Để thi ân cho một kẻ si tình
Để cho anh những hạnh phúc hồi sinh
Qua năm tháng giữa dòng đời quằn quại
Anh đã về cho đêm nay còn mãi
Một đêm đông đọng lại dấu môi hôn
Em nữ hoàng trong cảm xúc ngập hồn
Anh trôi mãi trên dòng THƯƠNG GIANG huyền thoại




   Đêm đừng tàn...ước gì đêm dài mãi
Anh bên em trao khắc khoải nhớ mong
Bao yêu thương như  rượu ủ men nồng
Đêm  huyền thoại ..say bềnh bồng hạnh phúc

Anh đã đến...Cả đêm dài thao thức...
Ngắm nhìn em...nguồn cảm xúc thơ anh...
Ta trao nhau những tình cảm chân thành
Đêm huyền thoại...đêm an lành.Anh đến...

Ta bên nhau...Đêm lung linh ánh nến...
Thiên đường hồng ...nơi hò hẹn người ơi!
Dẫu ngày mai ,t àn đêm...Trời sáng rồi...
Đêm huyền thoại sẽ lưu mãi ...THƯƠNG NGUYÊN










Đêm có tàn nhưng em là hiện hữu
Trong trái tim tha thiết những vần thơ
Em đừng băn khoăn giữa thực và mơ
Một ranh giới mong manh giữa hai bờ mộng -thực
Anh chỉ biết một điều duy nhất
Tình yêu em sự thật ở trên đời
 
 

 












yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Có khi nào...

Có  khi nào trong bài thơ anh giảng
Bóng hình cứ  em thấp thoáng hiện ra...?
Có khi nào trong lời hát anh  ca
Vừa cất lên... bỗng thấy hồn xao xuyến...?
Lòng nghẹn dâng kỷ niệm đêm hò hẹn
Ngày đầu tiên mượn  dải yếm bắc cầu...

Có  khi nào ,chong mắt với  đêm thâu,
Soạn giáo án mà trong đầu chỉ thấy
Ánh mắt em như ngàn sao lấp láy
Tinh nghịch đùa như vậy trước mắt anh...
Và nỗi nhớ cứ hiện hữu vây quanh,
Trang giáo án soạn ,anh  đành bỏ dở...

Có khi nào anh dạy cô trò nhỏ
Tính ướng bương...anh lại nhớ tới em...?

Thương Giang
_____________________________

Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Có khi nào...

Có  khi nào trong bài thơ anh giảng
Bóng hình cứ  em thấp thoáng hiện ra...?
Có khi nào trong lời hát anh  ca
Vừa cất lên... bỗng thấy hồn xao xuyến...?
Lòng nghẹn dâng kỷ niệm đêm hò hẹn
Ngày đầu tiên mượn  dải yếm bắc cầu...

Có  khi nào ,chong mắt với  đêm thâu,
Soạn giáo án mà trong đầu chỉ thấy
Ánh mắt em như ngàn sao lấp láy
Tinh nghịch đùa như vậy trước mắt anh...
Và nỗi nhớ cứ hiện hữu vây quanh,
Trang giáo án soạn ,anh  đành bỏ dở...

Có khi nào anh dạy cô trò nhỏ
Tính ướng bương...anh lại nhớ tới em...?

Thương Giang
_____________________________

Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang


 
 
 
 
 
 
 
 
NHỮNG LÚC...
 
Có những lúc trong bài thơ anh giảng
Em trở về trong sáng điệu dân ca
Nón quai thao với dáng ngọc thướt tha
Anh bỗng thấy ngày trôi qua nhanh quá
 
Có những lúc nhịp đời đi hối hả
Anh gặp em trên bến đợi ga chiều
Mắt đa tình em gửi trọn lời yêu
Anh cảm nhận bao điều em chưa nói
 
Có những lúc trong nhớ thương mòn mỏi
Mắt đắm buồn theo dõi áng mây xa
Sương chiều buông trong bóng nắng tà
Lòng bâng khuâng những chiều ta hò hẹn
 
Có nhứng lúc trong giấc mơ hiện đến
Em trở về trong suối tóc buồn mơ
Anh đắm say mê muội đến thẫn thờ
Bừng tỉnh giấc trang thơ bao nuối tiếc
Dù cách trở trong xa xôi chia biệt
Trong đời anh chỉ biết một dòng Thương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-19 22:09:03THƯƠNG GIANG>
Người viễn xứ
Viễn xứ người đi tự thủa nào?
Hàng dương tuyết trắng bỗng nao nao
Cảnh đông giá lạnh, lòng nhớ nước
Cặp mắt rưng rưng giọt lệ trào.


Viễn xứ người đi có nhớ không?
Quê cũ ai người vẫn chờ mong
Tình thương gửi gắm con đò ấy
Theo nước tìm về với dòng sông.


Viễn xứ người đi đã bao năm?
Đất khách ngàn trùng dẫu cách ngăn
Vẳng nghe trong gió hồn quê mẹ
Câu hát hội xuân lúc trăng rằm.


Chào Thương Giang. Minh Xuân cũng mấy năm ở Nga, nay thoát cảnh xa quê rồi. Chúc bạn xua đi được nỗi lòng khi xa xứ.



Viễn xứ người đi đã lâu rồi...
Bóng chim tăm cá...tít mù khơi...
Tha hương lưu lạc nơi tuyết trắng.
Hai chục năm mà...thoáng vèo trôi...!

Viễn xứ  người đi  lúc đôi mươi
Bao nhiêu mộng ước với cuộc đời
Chôn vùi  tuổi  xuân tươi đẹp nhất
Ở nơi đất khách chốn quê người!

Viễn xứ người đi...,chắc giống tôi-
Nước Nga đã từng sống một thời?
Có lẽ từ trước năm khủng hoảng-
Liên bang Xô viết chửa tách rời...?

Người viễn xứ đi..chắc  cùng thời...
Thế hệ  sáu ích(6x), bảy ích(7x) thôi
Cùng cảnh thân cò nơi xa xứ
Những ngày đông lạnh...Ngập tuyết rơi!

Người viễn xứ xưa, đã về quê?
Tháng Tám vừa rồi...tôi có nghe
Họp mặt anh em nơi phía Bắc
Tôi không về kịp...mãi tiếc ghê!

Viễn xứ người đi ,hoài cố hương
Tâm tư u uẩn ,nỗi buồn vương
Mỗi năm khi ngày đông đã cạn
Xuân về buồn tủi nhớ người thương!

Cám ơn Minh Xuân đã ghé qua thăm và để lại bài thơ tặng rất hay.Chỉ tiếc rằng khả năng TG hạn chế nên   chỉ có  thể họa được như vậy thôi,  mong MX thông cảm nghe.Hy vọng người đồng cảnh sẽ hiểu nhau và có nhiều bài họa ăn ý ! Chúc MX và  gia đình đón mùa Giáng sinh đoàn tụ ,hạnh phúc!




Tôi và nước Nga

Sang Nga tính đã hai mươi năm
Ngày đi tuổi mới độ trăng rằm
Ngoảnh mặt thời gian như gió thoảng
Giật mình giờ đã quá ba lăm.

Bước đầu chập chững lúc thanh xuân
Bỡ ngỡ rời xa xứ một lần
Hoa anh đào nở trong rừng vắng
Giấu ai nỗi nhớ mãi âm thầm.

Cái thủa xuân đời qua thật nhanh
Long đong vất vả chuyện học hành
Khủng hoảng nước Nga nghiêng ngả cả
Sáu năm bài học bước trưởng thành.

Về nước lòng sao giục giã lòng
Chín năm Nam Bắc mải chơi rong
Giò lan rực rỡ khi hè đến
Đỉnh núi sương bay thoáng bóng tùng.

Duyên nợ nước Nga lại đến hồi
Thêm bốn hạ qua trên đất người
Hoa cỏ bên sông khoe sắc áo
Ngắt lấy màu hoa thắm cuộc đời.

Đông đến tuyết rơi trắng một màu
Cái lạnh trong tâm lạnh thấm sâu
Xa xứ nỗi buồn day dứt mãi
Liệu mấy ai người chịu được đâu.

Ánh hồng có lúc chiếu hàng dương
Nước Nga câu chuyện đủ vui buồn
Rũ mình sạch tuyết về cố quốc
Hân hoan gặp lại đất quê hương.

Nhắn bạn, người ơi dẫu cách xa
Gió lạnh lòng ai chốn nước Nga
Phương Đông ánh sáng chân trời ấy
Đất Việt này đây đất quê nhà.
Minh Xuân

Tặng bạn bài thơ  cũng nói về nơi mình đang ở...Trong thời kỳ khủng hoảng.Không ăn nhập với bài thơ của bạn đâu ,..

Tặng bạn bài thơ
Thời khủng hoảng...

"Chuột sa chĩnh gạo "..,chẳng thấy đâu,
Mậu Tý năm qua khiến toàn cầu
Suy thoái kinh tế rồi khủng hoảng...
Khó khăn bất trắc với lo âu...

Giá cả leo thang theo từng ngày
Ngoại tệ  tăng nhanh tựa tên bay
Tiền lương không có...dân bị nợ,
Buôn bán tài thánh...cũng bó tay...

Thiên tai bão lũ lại triền miên,
Hàng không ,hầm mỏ rặt tang phiền..
Tai nạn rủi ro...cũng dồn dập...
Năm Chuột khắc hằn một dải đen...

Bước sang Kỷ Sửu - năm Trâu vàng
Chấm hết  hay chưa nỗi hoang mang.???
Bức tranh kinh tế buồn ảm đạm
Giá cả bình ổn bớt leo thang...???

Hai quí -Nửa năm đã qua đi...
Vẫn chưa le lói tín hiệu gì...
Nhà máy công xưởng vẫn đóng cửa,
Tiền đâu thanh toán các khoản chi?

Kinh tế ,chính trị đều rối ren
Đảng phái thi nhau chạy đua chen...
Tiền công cứ rút lo bầu cử
Đất nước bao giờ mới khá lên?
-Thương Giang-


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Gửi tặng đệ nhành thông để nhắc đệ mùa Giáng sinh đang tới gần kẻo đệ bận quá lại không nhớ chúc  mừng anh em bè bạn đó nghe[:)]
Hiền Tỷ của đệ!



Thăm đệ

Lâu rồi tỷ chẳng ghé
Qua thăm nhà đệ Văn
Tiền trong túi đã cạn...
Đâu dám mò  quán ăn[:D][:D][:D]

Giáng sinh sắp đến gần
Đệ có món gì mới,
Thực đơn có thay đổi?
Tỷ dành tiền đến ngay...[8D][:D][8D]

Mà quán xá dạo này ,
Chủ cứ đi mải miết ,
Khách lạ nào có biết
Nhà đệ mở quán  ăn....?

Đệ đừng vội cằn nhằn
Trách tỷ nhiều chuyện đấy.
Quí đệ thì nói vậy
Đừng có giận tỷ nghe...[:)][:)]

Thôi hôm nay chỉ ghé qua một lát thôi ,n ếu m a i r ả nh t ỷ  sẽ lại đến thăm đệ


 
Hàng xá bán chẳng ai mua
Nếu làm mỗi bữa dư thừa đổ sao?
Thành ra rảnh rỗi lúc nào
Mới vào lúc ấy, chiên/xào đó thôi
 
Cả tỷ cũng ít ghé chơi
Nên định dẹp tiệm cho rồi khỏe hơn
Tiệc Christmas chuẩn bị xong
Lá thông trộn gỏi được không tỷ à?
 
Món nầy ai thưởng thức qua
Bảo đảm ú ớ cỡ 3-4 ngày
Sở y tế xuống thăm ngay
Báo chí phỏng vấn dài dài... nổi nghen!
 
TV - 20091218
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chúc Thương Giang bình an và hạnh phúc nhân dịp lễ Giáng Sinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-19 03:21:42THƯƠNG GIANG>




CÓ NHỮNG PHÚT GIÂY

Có những lúc em về trong bài giảng
Thật ngây thơ và lãng mạn vô cùng
Để lòng anh thành nỗi nhớ mông lung
Trong khúc dân ca chập chùng quán dốc
Dưới gốc cây đa anh ngồi bên người ngọc
Tóc em thơm như hương bưởi quê mình

Có những lúc em về trong sự lặng thinh
Mắt âu yếm nhìn anh trong hội Lim bối rối
Để dải yếm thay cho lời nói
Ta yêu nhau không kể mấy sông sâu
Không có cô học trò nào bằng được em đâu
Nên anh chỉ nhớ có một màu yếm đỏ
Anh chỉ nhớ một dòng sông bé nhỏ
Tên THƯƠNG GIANG theo suốt cuộc hành trình

Nghĩ về anh

Có những phút  em mường tượng dáng hình
Rồi  thầm hỏi :Biết anh ra sao nhỉ?
Vầng trán cao, đôi mắt sáng cương nghị
Miệng hay cười mỗi khi đọc thơ em?
Mắt có quầng vì hay thức trong đêm,
Soạn giáo án ,khi chấm bài chấm vở...

Có những lúc ngồi buồn em bỗng nhớ,
Những lời thơ mình viết tặng cho nhau...
Đã bao giờ em thấy mặt anh đâu...?
Chỉ hình dung qua bài thơ anh tặng...
Nghĩ về anh -Người trầm tư sâu lắng
Rất hiền lành và độ lượng vị tha...

Em trái ngược ,chẳng hiền dịu nết na
Mà nghịch ngợm  bướng bỉnh như con trẻ...
Hai con người khác  nhau nhiều điểm thế...
Chẳng hiểu sao lại hòa hợp ,nhớ thương...?
Vừa mới gặp đã lưu luyến vấn vương
Trái tim em bỗng bất  thường...Lỗi nhịp...

Có phải anh chỉ là giấc mơ đẹp
Đến rồi đi khi tỉnh giấc mộng chăng?
Có nhiều người bảo tim em  giá băng
Sao ngọn lửa trong anh làm tan chảy?
Thực hay  mơ nhưng trong em còn đấy
NGUYÊN NGOẠT anh khơi dậy hồn thơ em
      Nguyên Ngoạt-Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
CHÚC TG VÀ QUÝ QUYẾN ĐÊM GIÁNG SINH TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Thi sĩ nghèo

Mấy ai sống được bằng thơ?
Đa số thi sĩ nghèo xơ là thường
Chắc bởi nghiệp dĩ văn chương
Mơ mơ, mộng mộng, buồn, thương... suốt ngày

Công việc lười, gác lại mai
Hễ hở mượn chút men cay tìm vần
Chẳng tha thiết chuyện làm ăn
Lợi danh, sự nghiệp cóc cần chả lo

Thế nên bữa đói, bữa no
Lang thang, lếch thếch rồi cho ra đời
Những thi phẩm để người coi
Nếu hay, may mắn gặp thời nổi danh

Nhờ tay trắng được tiếng thanh
Mỗi người một số cũng đành chứ sao
Thành thử hỏi mẹ/cha nào
Có con thi sĩ không rầu thúi gan!

Trọng Văn - 20091204

*)Nghe đệ viết bài Thi sĩ nghèo nghe thấy tội cho cánh thi sỹ quá[:(][:(][:(].Thế thì tỷ  nối mạch luôn tặng đệ bài Thi sỹ gàn cho người ta cám cảnh thi sỹ mà chạy xa luôn đệ nhỉ[:D][:D][:D]

Thi sỹ gàn...

Bon chen chợ búa suốt cả ngày
Tối về mệt rời rã chân tay,
Bữa cơm cũng vội vàng qua quýt
Làm sao mơ mộng hồn thơ bay?

Đôi khi có chút hứng viết thơ
Thiên hạ xì xào bảo:Ngẩn ngơ!
Người gàn thời nay thì mới thế!
Còn người thông minh...Họ khác cơ!

Khom lưng họ luồn lách mọi nơi.
Đầu gối cũng đi ...Mặc ai cười!
Miễn sao có tiền...Có tất cả!
Đổi trắng thành đen ...Dễ như chơi!

Có tiền cuộc sống khác nào tiên
Sính danh?Biếu lộc để mua quyền.
Khi ấy khối người xin bợ đỡ,
Cầu thân ,nhờ vả...Mình bề trên!

Vận may cơ hội có nhiều đâu
Tất cả lo sôi sục làm giầu
Cạm bẫy,m ưu mô...rồi thủ đoạn
Lọc lừa ,gian dối dù thân nhau...

Còn mình thì như kẻ trên mây.
Tiền nong thua thiệt chẳng mảy may...
Làm chung họ lấy...cũng tự nhủ:
Thôi mình làm lại từ trắng tay...

Dù cho thiên hạ bảo :D ở hơi!
Gác chuyện bon chen ...Mặc sự đời.
Thiên hạ người ta lo lời lãi,
Còn mình ...Ngớ ngẩn viết thơ chơi!

Thương Giang
 
Sẵn tỷ đang có nhã hứng thì đệ xin post thêm bài "Thi Sĩ Khùng...", viết lâu rùi nhưng sợ đụng chạm nên chưa đăng...
 

Thi sĩ khùng...
 
Thường thi sĩ hơi khùng hoặc tửng
Mới có nhiều cảm hứng làm thơ
Thấy lắm ông mặt rất khù khờ
Chắc bởi thế lơ mơ... bồ đá!
 
Khi thất tình than thở hay lạ!
Lúc bình thường viết chả ai xem
Bắt chước nhau ý tưởng cũ mềm
Ừ chẳng biết mấy ai thèm đọc?
 
Còn một đám làm thơ con cóc
Chỉ họa theo tán dóc vui chơi
Lại nổi tiếng ấy mới lạ đời
Danh thi sĩ ối giời rẻ chán!
 
Trọng Văn - 20080206


Viết kiểu nầy chắc khách nhà tỷ cũng bỏ chạy hết! Thôi em về kẻo bị tỷ quở! [:)][:D][;)]


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-19 17:57:06THƯƠNG GIANG>
NHỮNG LÚC 
Có những lúc trong bài thơ anh giảng
Em trở về trong sáng điệu dân ca
Nón quai thao với dáng ngọc thướt tha
Anh bỗng thấy ngày trôi qua nhanh quá

Có những lúc nhịp đời đi hối hả
Anh gặp em trên bến đợi ga chiều
Mắt đa tình em gửi trọn lời yêu
Anh cảm nhận bao điều em chưa nói

Có những lúc trong nhớ thương mòn mỏi
Mắt đắm buồn theo dõi áng mây xa
Sương chiều buông trong bóng nắng tà
Lòng bâng khuâng những chiều ta hò hẹn

Có nhứng lúc trong giấc mơ hiện đến
Em trở về trong suối tóc buồn mơ
Anh đắm say mê muội đến thẫn thờ
Bừng tỉnh giấc trang thơ bao nuối tiếc
Dù cách trở trong xa xôi chia biệt
Trong đời anh chỉ biết một dòng Thương

Có những lúc chẳng giấu nổi buồn vương
Khi chúng ta hai phương trời xa cách
Em dòng sông...Gặp anh người lữ khách
Dừng gót phiêu du...sau thử thách bao lần....

Có những lúc sao  chợt thấy ngại ngần...
Câu thơ gửi mà lòng ngân tiếng vọng
Anh gần đấy mà xa xôi ảo mộng
Thực trong thơ...lại xa cách giữa đời...

Có những lúc lòng trống vắng đơn côi
Anh nhẹ đến với những lời thủ thỉ...
Hát ru em khúc hát vượt hải lý
Vạn dặm xa, đến em những ngày đông...

Có những lúc em đã tự hỏi lòng
Cảm  xúc ấy biết gọi tên sao  nhỉ?
Có phải chăng hương tình yêu thi vị...
Anh đã về từ trong giấc mơ em...?

Nguyên Ngoạt-Thương Giang

 
 

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng đi vạn nẻo phương trời
Còn chăng nhớ đến những lời thệ xưa?
Bao đêm đứng ngắm sao thưa
Nhớ về dỉ vãng...cũng vừa bình minh!
Em ơi giữ vững niềm tin
Đong đầy ước nguyện lung linh sắc màu.
-LL-
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2018 17:33:09 bởi THƯƠNG GIANG>

Đêm huyền thoại

   Đêm đừng tàn...ước gì đêm dài mãi
Anh bên em trao khắc khoải nhớ mong
Bao yêu thương như  rượu ủ men nồng
Đêm  huyền thoại ..say bềnh bồng hạnh phúc

Anh đã đến...Cả đêm dài thao thức...
Ngắm nhìn em...nguồn cảm xúc thơ anh...
Ta trao nhau những tình cảm chân thành
Đêm huyền thoại...đêm an lành.Anh đến...

Ta bên nhau...Đêm lung linh ánh nến...
Thiên đường hồng ...nơi hò hẹn người ơi!
Dẫu ngày mai ,t àn đêm...Trời sáng rồi...
Đêm huyền thoại sẽ lưu mãi. .. THƯƠNG NGUYÊN .

Biết rằng không còn mãi đêm ơi
Bâng khuâng nuối tiếc bước không rời
Âu yếm môi nhau trong giây lát
Để rồi xa cách mãi ngàn khơi
 
Em lại trở về trong giá băng
Còn anh ấp ủ một vầng trăng
Thương sao tình mộng tiền duyên kiếp
Ngàn sau nỗi nhớ mãi vĩnh hằng.
 
(nguyenngoat)
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích: Thương Giang
 
Cũng may tỷ là người quen
Nghe đệ chuẩn bị Noel...kinh hoàng!
Khách lạ nghe thấy chạy làng
Không dám quay lại  nhà hàng cho coi
 
Lười thì cũng vừa phải thôi
Chứ làm món gỏi...Ông Trời... bó tay!
Lá thông trang trí để bày
Trong phòng cho đẹp...Văn hay thích đùa.!
 
Tính ngang bướng hệt tỷ cơ.
Thảo nào tỷ đệ đến giờ vẫn thân
Người lạ mà mới đến gần
Gặp tỷ gặp đệ...Mười phần...chạy luôn!
 
À! Đệ đừng trách đừng hờn
Đừng dọa dẹp tiệm ,nghỉ buôn bán hàng...
Tỷ bận nên cũng ít sang
Từ này lui tới ...Mở hàng đi nghe!

Thương Giang

 
Thường xuyên có tỷ mở hàng
Quán tiếp tục mở, ráng mần ăn thôi
Nhưng không, cũng phải đi chơi
Mỗi tuần một bữa đủ rồi tỷ nghen!
 
Giáng Sinh tỷ ghé bên em
Tụi mình ăn tiệc giữa đêm chúc mừng
Noel, năm mới gộp chung
Nhậu nhẹt, ca hét… (giống khùng thiệt nha)
 
Ai phiền thì kệ người ta
Miễn mình vui vẻ, lâu già phải không
Chỉ sợ cảnh sát tới còng
Dẫn về bót ngủ, khó lòng lắm cơ!
 
TV - [:)][:D][;)]

Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG LÒNG

Nửa đêm đàn buộc cung lơi
Hồn hoang một cõi chơi vơi tiếng lòng! (ND87)
 
Giọt đàn rơi xuống khoảng không.
Nỗi buồn thánh thót sầu đong vơi đầy... (Thương Giang)

Cung ngân trầm bổng ai hay?
Đêm trường thổn thức đoạ đày buồng tim (SD)

Giọt trầm ,giọt bổng tan chìm
Lòng ai sầu muộn sao im lặng hoài ...? (Thương Giang)

Đợi ai nối phím so dây
Dạo lên khúc nhạc đắm say lòng này! (SD)

Dẫu chỉ còn lại một dây
Khéo tay chuốt nhạc vẫn đầy du dương... (Thương Giang)

Độc huyền mộc mạc yêu thương
Ngàn dây, ngàn khúc khéo thường...mất nhau! (ND87)

Tiếng đàn rưng rức  cung sầu
Để ai thương nhớ...đi đâu cho đành...(Thương Giang)

Đêm về đắp chiếc chiếu manh
Cô đơn nỗi nhớ, trăng thanh đầu thềm (ND87 - Mục Đồng)

Tiếng đàn thay tiếng lòng em
Dẫu là gỗ đá cũng mềm lòng...thương...(Thương Giang)

Người về bên bến sông Tương
Sầu đông ai ngóng tơ vương lệ nhoà (ND87 - Mục Đồng)

Không gặp vẫn nhớ thiết tha
Em ơi có phải mình ta -ý Trời...?(Thương Giang)

Chị ơi, dẫu có xa vời
Tình thâm nghĩa nặng nối lời yêu thương (ND87 - Mục Đồng)

ND87 (Mục Đồng) -TG-SĐ

-------------------------------------
P/s: Chị Thương Giang ơi! Em cám ơn chị nhiều nhiều lắm. Quà Xmas đẹp quá. À mà em đang post bài bỗng mất mạng nên ....chúc chị một Xmas vui vẻ và hạnh phúc nha chị
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0