Gửi em cô gái sông Thương
(Thân tặng Thương Giang )
Em là cô gái sông Thương
Một vùng Kinh Bắc vấn vương ,quê nhà
Bãi bồi chở nặng phù sa
Câu thơ chở cả lời ca ân tình
Cây đa, bến nước, sân đình
Hữu tình Quan họ cho mình gặp ta
Đường đời dù có cách xa
Nhịp cầu thơ sẽ giao hòa đôi quê
Người đi xa hẹn ngày về
Tìm người trao mảnh trăng thề năm nao
Đôi dòng- sông biếc xôn xao
Thương Giang - ký ức ngọt ngào không quên
Người ơi ! đến hẹn lại lên
Lại về Kinh bắc trao duyên cùng người...
Gửi người...
Hai ta cách biệt đôi nơi
Hữu duyên gặp gỡ để rồi kết giao.
Ngày Xuân nâng chén rượu đào
Nhẩn nha đối ẩm...ngọt ngào tứ thơ.
Bồng bềnh lạc giữa cõi mơ
Tựa mạn thuyền ngắm đôi bờ sông Thương.
Lãng đãng mờ ảo màn sương
Như trong tiên cảnh...Chiều buông sẫm dần...
Vẫn nghe lời hát còn ngân
Phải duyên quan họ ngày Xuân lại về...
Tìm nhau ghép mảnh trăng thề.
Trao nhành Nguyệt Quế hương quê thơm nồng.
Bao giờ gặp lại....
Thuyền trôi trên sóng bềnh bồng
Cùng người nhấp chén rượu nồng ngất ngây
Mặt nhìn mặt, tay cầm tay
Hội làng Quan họ nhớ ngày giao duyên
Cõi trần nào phải cõi tiên
Mà sao "Từ Thức" vẫn quên đường về
Chia nhau một mảnh trăng thề
Gửi nhau cả mối tình quê ngọt ngào
Nhấp chung một chén rượu đào
Mạn thuyền sóng vỗ xôn xao đôi bờ
Bao giờ cho đến . . . bao giờ
Để người về lại cõi mơ cùng người ?
Biết làm sao được người ơi!
Phương trời cách biệt xa xôi nghìn trùng..?
Rượu đào chẳng thể uống chung
Bến mơ thao thức tương phùng ngày Xuân...
Bao giờ hết kiếp trầm luân,
Người đi xa mỏi đôi chân quay về.
Sông trăng gội mái tóc thề.
Ủ trong mái tóc hương quê thủa nào...
Nhớ quê ,nhớ đến cồn cào...
Hội Lim nón thúng quai thao gặp người...
Miếng trầu cánh phượng nồng vôi.
Mình cùng ăn để giao bôi thề nguyền.
Trăm năm giữ mối lương duyên
Dẫu xa ngàn dặm vẫn chẳng quên tình người...
NguyệtQuế-Thương Giang
(Thân tặng Thương Giang )
Em là cô gái sông Thương
Một vùng Kinh Bắc vấn vương ,quê nhà
Bãi bồi chở nặng phù sa
Câu thơ chở cả lời ca ân tình
Cây đa, bến nước, sân đình
Hữu tình Quan họ cho mình gặp ta
Đường đời dù có cách xa
Nhịp cầu thơ sẽ giao hòa đôi quê
Người đi xa hẹn ngày về
Tìm người trao mảnh trăng thề năm nao
Đôi dòng- sông biếc xôn xao
Thương Giang - ký ức ngọt ngào không quên
Người ơi ! đến hẹn lại lên
Lại về Kinh bắc trao duyên cùng người...
Gửi người...
Hai ta cách biệt đôi nơi
Hữu duyên gặp gỡ để rồi kết giao.
Ngày Xuân nâng chén rượu đào
Nhẩn nha đối ẩm...ngọt ngào tứ thơ.
Bồng bềnh lạc giữa cõi mơ
Tựa mạn thuyền ngắm đôi bờ sông Thương.
Lãng đãng mờ ảo màn sương
Như trong tiên cảnh...Chiều buông sẫm dần...
Vẫn nghe lời hát còn ngân
Phải duyên quan họ ngày Xuân lại về...
Tìm nhau ghép mảnh trăng thề.
Trao nhành Nguyệt Quế hương quê thơm nồng.
Bao giờ gặp lại....
Thuyền trôi trên sóng bềnh bồng
Cùng người nhấp chén rượu nồng ngất ngây
Mặt nhìn mặt, tay cầm tay
Hội làng Quan họ nhớ ngày giao duyên
Cõi trần nào phải cõi tiên
Mà sao "Từ Thức" vẫn quên đường về
Chia nhau một mảnh trăng thề
Gửi nhau cả mối tình quê ngọt ngào
Nhấp chung một chén rượu đào
Mạn thuyền sóng vỗ xôn xao đôi bờ
Bao giờ cho đến . . . bao giờ
Để người về lại cõi mơ cùng người ?
Biết làm sao được người ơi!
Phương trời cách biệt xa xôi nghìn trùng..?
Rượu đào chẳng thể uống chung
Bến mơ thao thức tương phùng ngày Xuân...
Bao giờ hết kiếp trầm luân,
Người đi xa mỏi đôi chân quay về.
Sông trăng gội mái tóc thề.
Ủ trong mái tóc hương quê thủa nào...
Nhớ quê ,nhớ đến cồn cào...
Hội Lim nón thúng quai thao gặp người...
Miếng trầu cánh phượng nồng vôi.
Mình cùng ăn để giao bôi thề nguyền.
Trăm năm giữ mối lương duyên
Dẫu xa ngàn dặm vẫn chẳng quên tình người...
NguyệtQuế-Thương Giang
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)