📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.447 lượt xem — Trang 44 / 129
Gửi em cô gái sông Thương

(Thân tặng Thương Giang )

Em là cô gái sông Thương
Một vùng Kinh Bắc vấn vương ,quê nhà
Bãi bồi chở nặng phù sa
Câu thơ chở cả lời ca ân tình
Cây đa, bến nước, sân đình
Hữu tình Quan họ cho mình gặp ta
Đường đời dù có cách xa
Nhịp cầu thơ sẽ giao hòa đôi quê
Người đi xa hẹn ngày về
Tìm người trao mảnh trăng thề năm nao
Đôi dòng- sông biếc xôn xao
Thương Giang - ký ức ngọt ngào không quên
Người ơi ! đến hẹn lại lên
Lại về Kinh bắc trao duyên cùng người...

Gửi người...

Hai ta cách biệt  đôi nơi
Hữu duyên gặp gỡ để rồi kết giao.
Ngày Xuân nâng chén rượu đào
Nhẩn nha đối ẩm...ngọt ngào tứ thơ.
Bồng bềnh lạc giữa cõi mơ
Tựa mạn thuyền ngắm đôi bờ sông Thương.
Lãng đãng mờ ảo màn sương
Như trong tiên cảnh...Chiều buông sẫm dần...
Vẫn nghe lời hát còn ngân
Phải duyên quan họ ngày Xuân lại về...
Tìm nhau ghép mảnh trăng thề.
Trao nhành Nguyệt Quế hương quê thơm nồng.

Bao giờ gặp lại....

Thuyền trôi trên sóng bềnh bồng
Cùng người nhấp chén rượu nồng ngất ngây
Mặt nhìn mặt, tay cầm tay
Hội làng Quan họ nhớ ngày giao duyên
Cõi trần nào phải cõi tiên
Mà sao "Từ Thức" vẫn quên đường về
Chia nhau một mảnh trăng thề
Gửi nhau cả mối tình quê ngọt ngào
Nhấp chung một chén rượu đào
Mạn thuyền sóng vỗ xôn xao đôi bờ
Bao giờ cho đến . . . bao giờ
Để người về lại cõi mơ cùng người ?

Biết làm sao được người ơi!
Phương trời  cách biệt xa xôi nghìn trùng..?
Rượu đào chẳng thể uống chung
Bến mơ  thao thức tương phùng ngày Xuân...
Bao giờ hết kiếp trầm luân,
Người đi xa mỏi đôi chân quay về.
Sông trăng gội mái tóc thề.
Ủ trong mái tóc hương quê thủa nào...
Nhớ quê ,nhớ đến cồn cào...
Hội Lim nón thúng quai thao gặp người...
Miếng trầu cánh phượng nồng vôi.
Mình cùng ăn để giao bôi thề nguyền.
Trăm năm giữ mối lương duyên
Dẫu xa ngàn dặm vẫn chẳng quên tình người...

NguyệtQuế-Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Hờn giận...
Anh đến chậm
để cho em hờn giận
Phút hiểu nhầm
dễ thương quá em ơi!
Ai nỡ đành quên,
ai nỡ buông rời...
Một tình yêu chân thành
được xây bằng mộng đẹp
Anh chưa đến nơi xa xôi KIEV
Nhưng vần thơ vẫn liên tiếp
gửi người thương
Mỗi đêm về
giấc ngủ vẫn vấn vương
Bóng hình em
trong thiên đường diễm ảo ...
 

 
Hết giận...
Anh đến muộn
vì còn bận chấm thi
Em hiểu rồi...
Chẳng giận gì anh nữa...
Anh nghe chăng,
Xuân hồng đang gõ cửa...
Những cây khô căng ứ nhựa,
Bung chồi!
Xuân đang về,
Em vẫn ở xa xôi
Lòng trống vắng,
nhớ khoảng trời nơi ấy...
Anh đến muộn
Em vẫn chờ ở đấy.
Tuyết vô tình,
đậu mi mắt long lanh...


EM LẠI VỀ
 
Em lại về thắp sáng trái tim anh
Bằng ánh lửa trên môi, bằng nụ cười trên mắt
Xua tan cả mùa đông buồn hiu hắt
Để cung đàn khoan nhặt những lời yêu
 
Em lại về cho đời bớt cô liêu
Những tứ thơ quên trời chiều li biệt
Đốt môi nhau bằng lửa tình tha thiết
Dòng Thương xưa tiễn biệt những ngày buồn
 
Sông Thương xuôi chảy về nguồn
Sẽ cuốn trôi những  dỗi hờn vụn vặt.
Niềm tin ơi ! Đừng bao giờ nguội tắt
Mãi lung linh sáng trong mắt anh thôi.

Em  đi đâu ? anh chớ nghĩ xa xôi...
Vẫn đồng hành cuối chân trời góc bể
Đừng bao giờ gợn hoài nghi anh nhé
Mình như sam chẳng đơn lẻ đâu anh...

Nguyên Ngoạt-Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Hờn giận...
Anh đến chậm
để cho em hờn giận
Phút hiểu nhầm
dễ thương quá em ơi!
Ai nỡ đành quên,
ai nỡ buông rời...
Một tình yêu chân thành
được xây bằng mộng đẹp
Anh chưa đến nơi xa xôi KIEV
Nhưng vần thơ vẫn liên tiếp
gửi người thương
Mỗi đêm về
giấc ngủ vẫn vấn vương
Bóng hình em
trong thiên đường diễm ảo ...
 

 
Hết giận...
Anh đến muộn
vì còn bận chấm thi
Em hiểu rồi...
Chẳng giận gì anh nữa...
Anh nghe chăng,
Xuân hồng đang gõ cửa...
Những cây khô căng ứ nhựa,
Bung chồi!
Xuân đang về,
Em vẫn ở xa xôi
Lòng trống vắng,
nhớ khoảng trời nơi ấy...
Anh đến muộn
Em vẫn chờ ở đấy.
Tuyết vô tình,
đậu mi mắt long lanh...


EM LẠI VỀ
 
Em lại về thắp sáng trái tim anh
Bằng ánh lửa trên môi, bằng nụ cười trên mắt
Xua tan cả mùa đông buồn hiu hắt
Để cung đàn khoan nhặt những lời yêu
 
Em lại về cho đời bớt cô liêu
Những tứ thơ quên trời chiều li biệt
Đốt môi nhau bằng lửa tình tha thiết
Dòng Thương xưa tiễn biệt những ngày buồn
 
Sông Thương xuôi chảy về nguồn
Sẽ cuốn trôi những  dỗi hờn vụn vặt.
Niềm tin ơi ! Đừng bao giờ nguội tắt
Mãi lung linh sáng trong mắt anh thôi.

Em  đi đâu ? anh chớ nghĩ xa xôi...
Vẫn đồng hành cuối chân trời góc bể
Đừng bao giờ gợn hoài nghi anh nhé
Mình như sam chẳng đơn lẻ đâu anh...

Nguyên Ngoạt-Thương Giang

Nói cùng em
 
 
Biển muôn đời vẫn một màu xanh
Em đã giữ tình anh bằng màu xanh hy vọng
Giữa suy tư trong thực hư ảo mộng
Em vẫn bên đời để an ủi động viên
Em là cảng cho thuyền anh neo đậu bình yên
Giữa phong ba của cuộc đời gian khó
Anh vẫn biết nỗi lòng em gái nhỏ
Xuôi về anh THƯƠNG MÃI MỘT DÒNG SÔNG!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-04 03:57:33NGUYÊN HẢI>







 
 

QUẠNH


Gởi tứ tương đồng qua tiếng thơ
Đồi thông réo rắt sợi mong chờ
Trăng treo đỉnh nhớ màu cô quạnh
Suối trải dòng thương gió hững hờ
Lữ khách miên man chiều lặng tím
Mây ngàn bàng bạc cánh bơ vơ 
Sương buồn lá nhẹ đường êm vắng 
Nhuộm xám hồn thu giết giấc mơ.

                            Nguyên Hải

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-04 14:18:31KimGiang>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


Em đừng buồn

Em đừng buồn đông sẽ qua thôi
Xuân ấm áp đến rồi  , có thấy?
Dòng sông em hiền hòa mãi chảy
Như tình anh  nồng cháy :Yêu em!

Em đừng buồn ,thao thức  trong đêm.
Hãy nhắm mắt , buông rèm :Ngủ nhé!
Anh muốn mình như làn gió nhẹ
Đến ru em , trộm ghé môi hôn...

Em đừng buồn, đừng có dỗi hờn...
Tháng ngày xa , mỏi mòn nhung nhớ
Áng mây trời...sẽ tan rồi vụn vỡ,
Còn tình ta muôn thủa keo sơn...

Em đừng buồn, giữ vững lòng son,
Hãy tin tưởng :Anh còn trở lại!
Để minh chứng tình mình  tồn tại
Dù cách xa nhưng mãi Yêu nhau!

Kiev 01.01.10-TG-


HẠNH PHÚC BÊN ANH

Mùa Đông buồn tù đọng ngừng trôi
Đem hờn dỗi lắng sâu chiều ngóng đợi
Anh là cơn mưa cho dòng nước mới
Cho Xuân về phới phới bến tình yêu

Anh biết không: Em mơ ước bao điều
Đêm thường hoá cánh diều không ngủ
Dây nối mãi nối cho dài cho đủ
Tới trời mây quyến rũ, với người xa

Chuyện kể rằng mây đã hoá xe hoa
Voan trắng mộng mơ bên chàng hoàng tử
Nhạc công mời toàn thế giới Ngôi Sao
Sâm bank môi bật nút những ngọt ngào

Em chìm đắm trong ánh nhìn tình tứ
Gió xoay mình luân vũ khúc nôn nao
Tim hoà tim tung muôn sóng dạt dào
Hạnh phúc vô cùng, trên những tầm cao

Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-04 18:14:11nguyenngoat>
Em đi đâu?
 
Anh đến thăm em sao vắng nhà
Buồn dâng trăng lạnh ánh sao sa
Vườn thơ chờ đợi người thương mến
Bóng người còn vạn nẻo đường xa?
 
Em qua vườn người khác phải không?
Một phút chờ mong đến cháy lòng
Em mau về vội anh đang đợi
Anh nỗi ghen rồi em biết không?
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 


DÁM
NÀO
MƠ !!!

 
Cuộc đời hư thực mấy vần thơ
Đâu biết rằng ai có thực chờ
Rượu trắng giao bôi chào khách lạ
Men nồng tri  kỷ khóc duyên hờ
Xin cơn gió thoảng đừng mơn trớn
Để khách tình si lặng vẩn vơ
Cánh Nhạn lạc bầy lòng trắc ẩn
Chiều ơi! tiếng Quốc dám nào mơ !!!
 
                                Nguyên Hải

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
 
 



ĐỢI
EM !

 
Trời  nhẹ mưa giông tháng chạp về
Đu  đưa lá Trúc gió vân vê
Chiều quang ánh bạc cao mây trải
Liễu  khuất sương mờ nhẹ bước lê
Đàn Én cánh vờn bờ Đông cạn
Vườn Mai lá rụng bến Xuân kề
Em còn tha thướt phương nào vậy
Có kịp cùng anh trọn ước thề.
 
                         Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
 
 



THÁNG
CHẠP 
& ANH
 
Tháng chạp rồi
Em có về không vậy
Áo trời đông
             thay sắc giao mùa
Chẻ ngọn gió gầy
             thềm vắng đu đưa
Anh soi kiếm 
             hồn tơ tình em gởi 
Bờ Liễu buồn
Bến đợi
Trăng  nhạt vàng
             thả sợi
                   trải mông mênh
Tiếng chiều rơi
             Đàn Én lượn bồng bềnh
Em xa thẳm
             giữa ngàn trùng xa cách
 
Màn đêm trở mình
             theo những vì sao
                        đưa mắt buồn lấp lánh
Anh chơ vơ
              trông thăm thẳm
                        phía chân trời
Câu dân ca
              người ở
                        người ơi
Là ngọn lửa
              Cháy lòng người
                                   mong đợi.
 
                                    
 Nguyên Hải 
 


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-13 09:59:01THƯƠNG GIANG>

ĐỢI
EM !

 
Trời  nhẹ mưa giông tháng chạp về
Đu  đưa lá Trúc gió vân vê
Chiều quang ánh bạc cao mây trải
Liễu  khuất sương mờ nhẹ bước lê
Đàn Én cánh vờn bờ Đông cạn
Vườn Mai lá rụng bến Xuân kề
Em còn tha thướt phương nào vậy
Có kịp cùng anh trọn ước thề.

                         Nguyên Hải

Lỡ làng Xuân
Thời gian vèo trôi, lịch mỏng dần.
Đông chửa kịp tàn ,lấp ló Xuân.
Tuyết trắng mênh mông,trời xám ngắt.
Giá buốt lòng ai...Tết đến gần...
Tha hương đất khách,người viễn xứ.
Người chờ đợi sao?Thấy ngại ngần...
Tháng Chạp em cũng không về được
Thương anh trông ngóng...Lỡ làng Xuân...

THƯƠNG GIANG

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
DÁM
NÀO
MƠ !!!

Cuộc đời hư thực mấy vần thơ
Đâu biết rằng ai có thực chờ
Rượu trắng giao bôi chào khách lạ
Men nồng tri kỷ khóc duyên hờ
Xin cơn gió thoảng đừng mơn trớn
Để khách tình si lặng vẩn vơ
Cánh Nhạn lạc bầy lòng trắc ẩn
Chiều ơi! tiếng Quốc dám nào mơ !!!
Nguyên Hải

VẪN
QUÍ
NHAU!

Một lời thề hẹn dẫu trong thơ
Cũng gieo vào nhau nỗi mong chờ
Chốn ảo, tình hư...ai thấy mặt.
Biết vậy , nhiều khi vẫn ngẩn ngơ...
Một ngày không gặp ,sao trống vắng...
Đêm chong mắt thức nghĩ vẩn vơ...
Cho dù rượu nhạt hay nước trắng.
Vẫn quí trọng nhau bởi nghĩa cơ!!!

THƯƠNG GIANG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-14 23:11:15THƯƠNG GIANG>

THÁNG
CHẠP 
& ANH
 
Tháng chạp rồi
Em có về không vậy
Áo trời đông
             thay sắc giao mùa
Chẻ ngọn gió gầy
             thềm vắng đu đưa
Anh soi kiếm 
             hồn tơ tình em gởi 
Bờ Liễu buồn
Bến đợi
Trăng  nhạt vàng
             thả sợi
                   trải mông mênh
Tiếng chiều rơi
             Đàn Én lượn bồng bềnh
Em xa thẳm
             giữa ngàn trùng xa cách

Màn đêm trở mình
             theo những vì sao
                        đưa mắt buồn lấp lánh
Anh chơ vơ
              trông thăm thẳm
                        phía chân trời
Câu dân ca
              người ở
                        người ơi
Là ngọn lửa
              Cháy lòng người
                                   mong đợi.

                                  
Nguyên Hải 

Em
không về... (đ)

Cuối năm rồi,
                  em vẫn ở mãi xa.
Tháng Chạp đến...
        quê nhà Xuân sắp tới.
Năm mới sang...
       Mình lại đầy thêm tuổi.
Thời gian trôi..
   thêm mệt mỏi  bước chân...
Bến sông trăng
        anh vẫn đứng tần ngần...
Mắt hoài ngóng
      bước chân người xa xứ...
Hun hút mờ
       bóng dáng người xưa cũ...
Tiếng sầu rơi
                Bờ liễu rủ ...
                            Buồn tênh...
Gió mơn man
          đùa tóc rối bồng bềnh.
Thương con nước
             giờ lênh đênh bến lạ...
Đêm khắc khoải
       nghe bồi hồi  trọng dạ
Ngọn lửa nào
       âm ỉ cháy trong anh...
Em không về
       biết anh có  để dành
Chút hương Xuân
                  ngọt lành...
                                 Đem cất giữ,
Gói câu thơ
                và kỷ niệm xưa cũ
Gửi cho em-
                   kẻ lữ thứ
                               Tha hương...?
       Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Em đi đâu?

Anh đến thăm em sao vắng nhà
Buồn dâng trăng lạnh ánh sao sa
Vườn thơ chờ đợi người thương mến
Bóng người còn vạn nẻo đường xa?

Em qua vườn người khác phải không?
Một phút chờ mong đến cháy lòng
Em mau về vội anh đang đợi
Anh nỗi ghen rồi em biết không?

Em đã về bên anh!

Em bị cảm nhẹ mấy hôm nay.
Chẳng vào thăm anh được mỗi ngày
Biết anh chờ đợi , lòng trống trải
Nên vừa  đỡ mệt  ,em đến ngay...

Anh sợ em buồn nên đùa thôi
Chứ bao giờ  ghen với mọi người.
Trong vườn thi quán bạn hữu cả.
Đối họa-giao lưu anh hiểu rồi...

Nào phải bướm ong ghẹo trêu hoa...
Chủ phải đón khách đến thăm nhà,
Tri ân đáp lễ thịnh tình ấy ...
Bằng bài thơ họa ,khách gửi qua...

Còn hai chúng mình...dẫu tình thơ
Cũng vẫn thủy  chung ,vẫn đợi chờ.
Bao giờ sông Thương cạn khô nước.
Thuyền tình cập bến khỏi  mộng mơ!

Nguyên Ngoạt-Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Em đi đâu?

Anh đến thăm em sao vắng nhà
Buồn dâng trăng lạnh ánh sao sa
Vườn thơ chờ đợi người thương mến
Bóng người còn vạn nẻo đường xa?

Em qua vườn người khác phải không?
Một phút chờ mong đến cháy lòng
Em mau về vội anh đang đợi
Anh nỗi ghen rồi em biết không?

Em đã về bên anh!

Em bị cảm nhẹ mấy hôm nay.
Chẳng vào thăm anh được mỗi ngày
Biết anh chờ đợi , lòng trống trải
Nên vừa  đỡ mệt  ,em đến ngay...

Anh sợ em buồn nên đùa thôi
Chứ bao giờ  ghen với mọi người.
Trong vườn thi quán bạn hữu cả.
Đối họa-giao lưu anh hiểu rồi...

Nào phải bướm ong ghẹo trêu hoa...
Chủ phải đón khách đến thăm nhà,
Tri ân đáp lễ thịnh tình ấy ...
Bằng bài thơ họa ,khách gửi qua...

Còn hai chúng mình...dẫu tình thơ
Cũng vẫn thủy  chung ,vẫn đợi chờ.
Bao giờ sông Thương cạn khô nước.
Thuyền tình cập bến khỏi  mộng mơ!

Nguyên Ngoạt-Thương Giang

Anh rất sợ sông Thương ngày cạn nước
Thuyền làm sao vượt được bãi cát bồi?
Em rất gần nhưng cũng rất xa xôi
Để cho anh bồi hồi trong cõi ảo!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 17:00:36NGUYÊN HẢI>
 
 






TỰ BẠCH
 
Non nửa trăm xuân nữa hãy còn
Ngược xuôi lẻ bóng mảnh đời con
Một thời khói lửa rèn thân trẻ
Mấy khúc thơ tình giữ bút son
Sương khói dạn dày tình thế thái
Nắng mưa lạnh rát nghiệp duyên mòn
Vai sờn áo bạt vui ngày tháng
Dặm liễu truông ngàn với nước non
 
NH


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ BẠCH
 
Non nửa trăm xuân nữa hãy còn
Ngược xuôi lẻ bóng mảnh đời con
Một thời khói lửa rèn thân trẻ
Mấy khúc thơ tình giữ bút son
Sương khói dạn dày tình thế thái
Nắng mưa lạnh rát nghiệp duyên mòn
Vai sờn áo bạt vui ngày tháng
Dặm liễu truông ngàn với nước non
 
NH


Quá niên mới trạc ngoại tứ tuần
Vẫn còn trẻ chán! Vẫn đương Xuân!
Hơn bốn con giáp...Đâu nhiều nhặn?
Ngấp nghé ngũ tuần...chớ phân vân...
Hạnh phúc không tròn...đừng nghĩ ngợi
Khổ đau , từng trải  chẳng ngại ngần!
Cầu mong đầu năm  người  sớm gặp
Người trong mộng đến kết duyên trần!
-TG-
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
LO LẮNG...

Anh rất sợ sông Thương ngày cạn nước
Thuyền làm sao vượt được bãi cát bồi?
Em rất gần nhưng cũng rất xa xôi
Để cho anh bồi hồi trong cõi ảo!

Em là bến để thuyền anh tránh bão.
Đừng giam mình trong ốc đảo cô đơn.
Những hoài nghi  tự làm khổ mình hơn.
Tình cảm ấy vẫn vẹn tròn sau trước.

Anh lo gì...Sông bao giờ cạn nước,
Thuyền tình anh không qua được bãi bồi?
Anh biết đấy,mình xa cách đôi nơi...
Chuyện tình cảm  phải dưỡng nuôi hy vọng

Em vẫn gần bên anh trong giấc mộng
Mình vẫn luôn như là bóng với hình...
''Giọt nắng mùa thu " vẫn tỏa lung linh
'' Lòng người viễn xứ" lưu  tình anh gửi

Hãy yên lòng...em sẽ chẳng thay đổi
Ngã tư đường...em  chọn lối có anh...
Đừng lo lắng...biển luôn giữ mầu xanh.
Như tình ta mãi ngọt lành hạnh phúc!

Nguyên Ngoạt-Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

LO LẮNG...

Anh rất sợ sông Thương ngày cạn nước
Thuyền làm sao vượt được bãi cát bồi?
Em rất gần nhưng cũng rất xa xôi
Để cho anh bồi hồi trong cõi ảo!

Em là bến để thuyền anh tránh bão.
Đừng giam mình trong ốc đảo cô đơn.
Những hoài nghi  tự làm khổ mình hơn.
Tình cảm ấy vẫn vẹn tròn sau trước.

Anh lo gì...Sông bao giờ cạn nước,
Thuyền tình anh không qua được bãi bồi?
Anh biết đấy,mình xa cách đôi nơi...
Chuyện tình cảm  phải dưỡng nuôi hy vọng

Em vẫn gần bên anh trong giấc mộng
Mình vẫn luôn như là bóng với hình...
''Giọt nắng mùa thu " vẫn tỏa lung linh
'' Lòng người viễn xứ" lưu  tình anh gửi

Hãy yên lòng...em sẽ chẳng thay đổi
Ngã tư đường...em  chọn lối có anh...
Đừng lo lắng...biển luôn giữ mầu xanh.
Như tình ta mãi ngọt lành hạnh phúc!

Nguyên Ngoạt-Thương Giang


  tình tự cùng em
Em yêu ơi! trong cuộc đời có lúc
Tình trong mơ thôi thúc những ước mơ!
Có những chàng thi sĩ dại khờ
Đem trái tim trao người trong cõi ảo
Rồi hy vọng,rồi buồn thương, sầu não
Dệt thơ tình bằng những khúc bi ca
Rồi cuộc đời bao bão tố phong ba
Cứ ập đến bên bến tình hiu quạnh
Em đã cho anh biết bao sức mạnh 
Bao niềm tin để làm đẹp cuộc đời
Em là dòng sông không bao giờ cạn Giang ơi!
Để anh viết những lời tràn cảm xúc
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
LO LẮNG...

Anh rất sợ sông Thương ngày cạn nước
Thuyền làm sao vượt được bãi cát bồi?
Em rất gần nhưng cũng rất xa xôi
Để cho anh bồi hồi trong cõi ảo!

Em là bến để thuyền anh tránh bão.
Đừng giam mình trong ốc đảo cô đơn.
Những hoài nghi  tự làm khổ mình hơn.
Tình cảm ấy vẫn vẹn tròn sau trước.

Anh lo gì...Sông bao giờ cạn nước,
Thuyền tình anh không qua được bãi bồi?
Anh biết đấy,mình xa cách đôi nơi...
Chuyện tình cảm  phải dưỡng nuôi hy vọng

Em vẫn gần bên anh trong giấc mộng
Mình vẫn luôn như là bóng với hình...
''Giọt nắng mùa thu " vẫn tỏa lung linh
'' Lòng người viễn xứ" lưu  tình anh gửi

Hãy yên lòng...em sẽ chẳng thay đổi
Ngã tư đường...em  chọn lối có anh...
Đừng lo lắng...biển luôn giữ mầu xanh.
Như tình ta mãi ngọt lành hạnh phúc!

  Tình tự cùng em
Em yêu ơi! trong cuộc đời có lúc
Tình trong mơ thôi thúc những ước mơ!
Có những chàng thi sĩ dại khờ
Đem trái tim trao người trong cõi ảo
Rồi hy vọng,rồi buồn thương, sầu não
Dệt thơ tình bằng những khúc bi ca
Rồi cuộc đời bao bão tố phong ba
Cứ ập đến bên bến tình hiu quạnh
Em đã cho anh biết bao sức mạnh 
Bao niềm tin để làm đẹp cuộc đời
Em là dòng sông không bao giờ cạn Giang ơi!
Để anh viết những lời tràn cảm xúc

Hãy tin nhau đừng bao giờ ngờ vực
Tấm lòng em luôn chân thực gửi trao.
Không thề non hẹn biển ồn ào,
Lời giản dị như ca dao  mộc mạc...


Bước chân em qua  nghìn nẻo khác
Nhưng chẳng hề bước lạc  người ơi!.
Xuân đang về ! anh  chẳng đơn côi
Dẫu xa cách   em đã  gửi lại

Cô gái Hội Lim...nụ cười đọng mãi
Trong thơ anh , thực tại có em...
Khi nào buồn  thao thức chong đêm.
Ngắm hình...sẽ thấy em bên cạnh...

  Nguyên Ngoạt-Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

LO LẮNG...

Anh rất sợ sông Thương ngày cạn nước
Thuyền làm sao vượt được bãi cát bồi?
Em rất gần nhưng cũng rất xa xôi
Để cho anh bồi hồi trong cõi ảo!

Em là bến để thuyền anh tránh bão.
Đừng giam mình trong ốc đảo cô đơn.
Những hoài nghi  tự làm khổ mình hơn.
Tình cảm ấy vẫn vẹn tròn sau trước.

Anh lo gì...Sông bao giờ cạn nước,
Thuyền tình anh không qua được bãi bồi?
Anh biết đấy,mình xa cách đôi nơi...
Chuyện tình cảm  phải dưỡng nuôi hy vọng

Em vẫn gần bên anh trong giấc mộng
Mình vẫn luôn như là bóng với hình...
''Giọt nắng mùa thu " vẫn tỏa lung linh
'' Lòng người viễn xứ" lưu  tình anh gửi

Hãy yên lòng...em sẽ chẳng thay đổi
Ngã tư đường...em  chọn lối có anh...
Đừng lo lắng...biển luôn giữ mầu xanh.
Như tình ta mãi ngọt lành hạnh phúc!

  Tình tự cùng em
Em yêu ơi! trong cuộc đời có lúc
Tình trong mơ thôi thúc những ước mơ!
Có những chàng thi sĩ dại khờ
Đem trái tim trao người trong cõi ảo
Rồi hy vọng,rồi buồn thương, sầu não
Dệt thơ tình bằng những khúc bi ca
Rồi cuộc đời bao bão tố phong ba
Cứ ập đến bên bến tình hiu quạnh
Em đã cho anh biết bao sức mạnh 
Bao niềm tin để làm đẹp cuộc đời
Em là dòng sông không bao giờ cạn Giang ơi!
Để anh viết những lời tràn cảm xúc

Hãy tin nhau đừng bao giờ ngờ vực
Tấm lòng em luôn chân thực gửi trao.
Không thề non hẹn biển ồn ào,
Lời giản dị như ca dao  mộc mạc...


Bước chân em qua  nghìn nẻo khác
Nhưng chẳng hề bước lạc  người ơi!.
Xuân đang về ! anh  chẳng đơn côi
Dẫu xa cách   em đã  gửi lại

Cô gái Hội Lim...nụ cười đọng mãi
Trong thơ anh , thực tại có em...
Khi nào buồn  thao thức chong đêm.
Ngắm hình...sẽ thấy em bên cạnh...

  Nguyên Ngoạt-Thương Giang


Em mãi bên anh suốt cuộc đời
Cho dù còn vạn nẻo trùng khơi
Tâm khảm hình em anh chạm khắc
Gửi cả tâm tư chẳng đổi dời
 
Dù chỉ là thơ chỉ trong mơ
Màu son dải yếm đến bây giờ
Vẫn thắm trong anh nhiều kỉ niệm
Trang đời còn giữ những vần thơ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 23:17:13THƯƠNG GIANG>
May mắn
Tỷ may mắn có chồng hiểu biết
Nhiều ông già nói thiệt rất ghen
Như Thụy Du tỷ tỷ của em
Vừa xuất giá, bị cấm lên mạng!
 
Nên tỷ ấy từ đấy mất dạng
Chỉ lâu lâu, chán/trốn ghé thăm
Hoàn cảnh đó, nói thật hết ham!
Thấy tội nghiệp, nhưng làm gì được?

Trọng Văn - 20100108

Tại Thụy Du hương trời sắc nước
Đức lang quân mới chuốc hờn ghen.
Cấm lên mạng sợ người khác quen
Rồi cuỗm mất cho nên chồng  sợ...

Tỷ đây thì tạo hoá  trót lỡ
Ghẹo trêu nên... nhăn nhó tỷ Giang
Ngu ngơ lại thua kém dung nhan  
Anh rể đệ vẫn thở than thầm ước

Giá bây giờ...vợ mình có người rước,
Cám ơn rồi  còn được quà mừng...[:D][:D][:D]
Tỷ may có chồng rất bao dung[;)]
Không cản  cấm tỷ đừng đối họa!

Tỷ yêu thơ lối chơi  tao nhã.
Từ xưa bậc vương giả vẫn chơi.
Chẳng lẽ nào vì thiển cận hẹp hòi
Lại có thể đưa  lời cấm đoán..?
- TG-


Thơ giúp ta có thêm nhiều bạn
Đem niềm vui an ủi nỗi đau đời
Sưởi ấm lòng người bất hạnh , đơn côi
Mang nắng về xua đi mùa Đông lạnh
 
Thơ cho ta chắp thêm đôi cánh
Đem niềm tin gửi gắm tới mai sau
Thơ là thuốc thần xoa dịu nỗi đau
Là "ông bụt", "Bà Tiên", là " thị vàng- cô Tấm"
 
Thơ đem đến cho ta niềm hy vọng
Là cõi thiền - quên hết những bon chen
Thơ là nhân gian - đâu phân biệt sang hèn
Thơ là vậy....Nỡ nào người lại cấm  ???
 
Xin đừng ghen, trái tim này  ấm nóng
Biết  yêu thơ , cũng sẽ biết yêu người
Như dòng sông trôi muôn nẻo đường đời
Vẫn ngàn năm xuôi về với biển.....
 
NQ

*)Cám ơn chị đã ghé thăm và nói thay lời Thương Giang  bằng bài thơ thật hay và có ý nghĩa.Mấy hôm nay em không được khoẻ .Cho em khất lại mấy bữa khoẻ hẳn TG sẽ qua thăm và tri ân -đối họa ở  trang thơ của chị nhé! .
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
HAI MIỀN THƯƠNG

Nguyễn Thủy

Vẫn biết là duyên phận
Gặp gỡ rồi chia xa
Để lại giọng hiền hòa
Len vào tình nhung nhớ.

Để rồi nên chồng, vợ
Suốt một đời bên nhau
Nỗi buồn nhân gấp bội
Là  nhớ mong tình đầu.

Có thể nào em, anh
Lỗi lầm xưa tha thứ?
Hay giấu mãi trong lòng
Chôn kín mọi niềm đau?

Để rồi còn lại đây
Của hai miền thương cảm
Mối tình xưa lãng mạn
Của muộn màng nhớ thương!...

NT.

10 - 01 - 2009

Ta hoài với kiếp lang thang
Yêu em vô lượng mà mang đại buồn.
N.Đ.T

http://me.zing.vn/u/nguyenthuy_qs
http://www.daytohong.net/
http://yume.vn/nguyenthuy-qs
http://nguyenthuyqs.blogtiengviet.net/?cat=444
Đăng nhập để trả lời
0
SẢI CÁNH VỀ ĐÂU

Lạc lỏng trần ai một cánh chim
Lòng thương dạ nhớ mãi trôi chìm
Bơ vơ , lẻ bóng buồn li biệt
Biết gửi về đâu những nỗi niềm?

Làm sao cạn tỏ mối hoài thương?
Tạ tội cùng ai bởi vấn vương!
Hẹn kiếp lai sinh cùng hạnh ngộ
Gìn lòng son sắt vẹn uyên ương.

Tơ hồng nguyệt lão đắn đo se
Hữu phận vô duyên buộc phải nghe
Thổn thức tim hồng chan chứa lệ
Cung buồn ray rứt lẻ phòng the.
-SD-

Sải cánh chim bay về phương đông
Nơi có bình minh với nắng hồng.
Xua tan giá lạnh lòng cô lẻ...
Nơi ấy bình yên chẳng bão giông!

Sải cánh chim bay phía trời Xuân
Trời thanh tiếng sáo trầm bổng ngân
Trăng treo  đầu non , lòng  hứng khởi
Thơ sầu lẻ bóng sẽ tan dần...

Sải cánh chim bay cánh rừng xa
Hương  nồng  thoảng cay,  dưới chiều tà.
Róch rách suối reo như tiếng nhạc.
Đắm mình trong cảnh sắc bao la...

Sải cánh muôn nơi chẳng vơi sầu.
Hãy dừng cánh nghỉ bến sông sâu.
Ngọt ngào chẳng cùng người chia xẻ.
Nhưng sẽ cùng người gánh buồn đau
-TG-
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
May mắn
Tỷ may mắn có chồng hiểu biết
Nhiều ông già nói thiệt rất ghen
Như Thụy Du tỷ tỷ của em
Vừa xuất giá, bị cấm lên mạng!
 
Nên tỷ ấy từ đấy mất dạng
Chỉ lâu lâu, chán/trốn ghé thăm
Hoàn cảnh đó, nói thật hết ham!
Thấy tội nghiệp, nhưng làm gì được?
 
Trọng Văn - 20100108

Tại Thụy Du hương trời sắc nước
Đức lang quân mới chuốc hờn ghen.
Cấm lên mạng sợ người khác quen
Rồi cuỗm mất cho nên chồng  sợ...

Tỷ đây thì tạo hoá  trót lỡ
Ghẹo trêu nên... nhăn nhó tỷ Giang
Ngu ngơ lại thua kém dung nhan  
Anh rể đệ vẫn thở than thầm ước

Giá bây giờ...vợ mình có người rước,
Cám ơn rồi  còn được quà mừng...[:D][:D][:D]
Tỷ may có chồng rất bao dung[;)]
Không cản  cấm tỷ đừng đối họa!

Tỷ yêu thơ lối chơi  tao nhã.
Từ xưa bậc vương giả vẫn chơi.
Chẳng lẽ nào vì thiển cận hẹp hòi
Lại có thể đưa  lời cấm đoán..?
- TG-
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

May mắn
Tỷ may mắn có chồng hiểu biết
Nhiều ông già nói thiệt rất ghen
Như Thụy Du tỷ tỷ của em
Vừa xuất giá, bị cấm lên mạng!
 
Nên tỷ ấy từ đấy mất dạng
Chỉ lâu lâu, chán/trốn ghé thăm
Hoàn cảnh đó, nói thật hết ham!
Thấy tội nghiệp, nhưng làm gì được?

Trọng Văn - 20100108

Tại Thụy Du hương trời sắc nước
Đức lang quân mới chuốc hờn ghen.
Cấm lên mạng sợ người khác quen
Rồi cuỗm mất cho nên chồng  sợ...

Tỷ đây thì tạo hoá  trót lỡ
Ghẹo trêu nên... nhăn nhó tỷ Giang
Ngu ngơ lại thua kém dung nhan  
Anh rể đệ vẫn thở than thầm ước

Giá bây giờ...vợ mình có người rước,
Cám ơn rồi  còn được quà mừng...[:D][:D][:D]
Tỷ may có chồng rất bao dung[;)]
Không cản  cấm tỷ đừng đối họa!

Tỷ yêu thơ lối chơi  tao nhã.
Từ xưa bậc vương giả vẫn chơi.
Chẳng lẽ nào vì thiển cận hẹp hòi
Lại có thể đưa  lời cấm đoán..?
- TG-

 
Thơ giúp ta có thêm nhiều bạn
Đem niềm vui an ủi nỗi đau đời
Sưởi ấm lòng người bất hạnh , đơn côi
Mang nắng về xua đi mùa Đông lạnh
 
Thơ cho ta chắp thêm đôi cánh
Đem niềm tin gửi gắm tới mai sau
Thơ là thuốc thần xoa dịu nỗi đau
Là "ông bụt", "Bà Tiên", là " thị vàng- cô Tấm"
 
Thơ đem đến cho ta niềm hy vọng
Là cõi thiền - quên hết những bon chen
Thơ là nhân gian - đâu phân biệt sang hèn
Thơ là vậy....Nỡ nào người lại cấm  ???
 
Xin đừng ghen, trái tim này  ấm nóng
Biết  yêu thơ , cũng sẽ biết yêu người
Như dòng sông trôi muôn nẻo đường đời
Vẫn ngàn năm xuôi về với biển.....
 
NQ
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-14 23:09:41THƯƠNG GIANG>
HẠNH PHÚC BÊN ANH

Mùa Đông buồn tù đọng ngừng trôi
Đem hờn dỗi lắng sâu chiều ngóng đợi
Anh là cơn mưa cho dòng nước mới
Cho Xuân về phới phới bến tình yêu

Anh biết không: Em mơ ước bao điều
Đêm thường hoá cánh diều không ngủ
Dây nối mãi nối cho dài cho đủ
Tới trời mây quyến rũ, với người xa

Chuyện kể rằng mây đã hoá xe hoa
Voan trắng mộng mơ bên chàng hoàng tử
Nhạc công mời toàn thế giới Ngôi Sao
Sâm bank môi bật nút những ngọt ngào

Em chìm đắm trong ánh nhìn tình tứ
Gió xoay mình luân vũ khúc nôn nao
Tim hoà tim tung muôn sóng dạt dào
Hạnh phúc vô cùng, trên những tầm cao

Hạnh phúc vì có em(đ)

Anh không mơ mình lấy những vì sao
Kết vương miện trao cho em ngày cưới
Nhưng em ơi!Anh sẵn sàng đánh đổi.
Cuộc đời mình để đến với  em yêu.

Anh sẽ là cơn gió  nâng cánh diều
Chở giấc mơ em bay vào hiện thực
Thuyền hoa đón kết đèn mầu  sáng rực
Anh bồn chồn trong háo hức đợi mong.

Đám cưới mình có pháo nổ rượu hồng.
Có tất cả những gì em mong ước
Vị hoàng tử trong giấc mơ  ngày trước
Giờ cầm tay sánh bước bên cô dâu

Em dịu dàng khăn voan trắng đội đầu
Váy trắng trong gợi một mầu tinh khiết.
Em yêu ơi !Có bao giờ em biết...
Hạnh phúc vô cùng  anh có được em...

Kim Giang- TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-14 23:10:13THƯƠNG GIANG>
 

QUẠNH



Gởi tứ tương đồng qua tiếng thơ
Đồi thông réo rắt sợi mong chờ
Trăng treo đỉnh nhớ màu cô quạnh
Suối trải dòng thương gió hững hờ
Lữ khách miên man chiều lặng tím
Mây ngàn bàng bạc cánh bơ vơ 
Sương buồn lá nhẹ đường êm vắng 
Nhuộm xám hồn thu giết giấc mơ.

   Nguyên Hải

NGÓNG
BẠN (đ)

Thông  ngàn réo rắt khúc  mong chờ
Trăng gió nhớ mong hóa ngẩn ngơ
Dòng Thương lưu lạc phương trời lạ
Chiều cuối năm về...thấy bơ vơ...
Ngày đầu năm đến...mong đoàn tụ
Viễn cảnh du Xuân...chỉ giấc mơ
Quê nhà lẻ bóng  người cô quạnh.
Đất khách  mình ai ngóng bạn thơ...
Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2018 18:21:20 bởi THƯƠNG GIANG>
ĐỢI
EM !


Trời  nhẹ mưa giông tháng chạp về
Đu  đưa lá Trúc gió vân vê
Chiều quang ánh bạc cao mây trải
Liễu  khuất sương mờ nhẹ bước lê
Đàn Én cánh vờn bờ Đông cạn
Vườn Mai lá rụng bến Xuân kề
Em còn tha thướt phương nào vậy
Có kịp cùng anh trọn ước thề.

                         Nguyên Hải

Lỡ làng Xuân
Thời gian vèo trôi, lịch mòn dần.
Đông chửa kịp tàn ,lấp ló Xuân.
Tuyết trắng vẫn rơi , trời xám ngắt. 
Mây đen vần vũ  .Tết thêm gần... 
Ngăn sông đất khách, buồn xa xứ. 
Cách núi quê nhà nhớ góc sân 
Tháng Chạp đã về em lệ úa 
[size="4"]Cuối năm  mưa bụi mơn  mởn Xuân  ![/size]
[size="4"]Thương Giang [/size]
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-18 01:49:32THƯƠNG GIANG>
Nói cùng em


Biển muôn đời vẫn một màu xanh
Em đã giữ tình anh bằng màu xanh hy vọng
Giữa suy tư trong thực hư ảo mộng
Em vẫn bên đời để an ủi động viên
Em là cảng cho thuyền anh neo đậu bình yên
Giữa phong ba của cuộc đời gian khó
Anh vẫn biết nỗi lòng em gái nhỏ
Xuôi về anh THƯƠNG MÃI MỘT DÒNG SÔNG!

Nói cùng anh (Đ)

Em là bến, thuyền anh tránh bão giông
Giữa cuộc đời những khi không yên ả
Bến với thuyền...có bao giờ xa lạ?
Mãi keo sơn một dạ giữ thủy chung...

Biển khơi kia  dẫu xanh biếc  ngàn trùng
Vẫn rình rập cuồng phong khi bão  tố
Bước đường đời nhiều gian nan sóng gió
Nhưng bến  thuyền luôn gắn bó với nhau.

 

Suy nghĩ về em


Sóng mang nhiều nhớ nhung nên sóng bạc đầu
Anh mãi nhớ em nên quầng sâu đôi mắt
Biển và thuyền muôn đời gắn chặt
Như tình yêu mãi mãi không rời
Con thuyền kia dù gió bão tơi bời
Không nỡ bỏ biển  và rời xa bến cảng
Ta giữ cho nhau tình yêu qua năm tháng
Nỗi nhớ ngàn năm có biển nhắc lời thề


Không gì chia cắt

Em đi xa lòng neo đậu bến quê
Nửa vầng trăng và lời thề gửi lại.
Em đến muộn để lòng anh trống trải
Suốt đêm trường khắc khoải lo âu...
Anh đừng buồn em sẽ chẳng xa đâu.
Đừng thức nữa để quầng sâu đôi mắt.
Trời giông bão cũng chẳng thể chia cắt
Mối duyên mình luôn bền chặt keo sơn...


 
Nguyên Ngoạt-Thương Giang

[size="2"]Đã đưa vào Trang Thơ

[/size]
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-14 23:08:51THƯƠNG GIANG>

ĐỢI
EM !

 
Trời  nhẹ mưa giông tháng chạp về
Đu  đưa lá Trúc gió vân vê
Chiều quang ánh bạc cao mây trải
Liễu  khuất sương mờ nhẹ bước lê
Đàn Én cánh vờn bờ Đông cạn
Vườn Mai lá rụng bến Xuân kề
Em còn tha thướt phương nào vậy
Có kịp cùng anh trọn ước thề.

                         Nguyên Hải

Lỡ làng Xuân(đ)
Thời gian vèo trôi, lịch mỏng dần.
Đông chửa kịp tàn ,lấp ló Xuân.
Tuyết trắng mênh mông,trời xám ngắt.
Giá buốt lòng ai...Tết đến gần...
Tha hương đất khách,người viễn xứ.
Người chờ đợi ư ?Thấy ngại ngần...
Tháng Chạp rồi em không về được
Anh đừng chờ đợi...Lỡ làng Xuân...

THƯƠNG GIANG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0