📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.466 lượt xem — Trang 48 / 129
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-19 02:21:19THƯƠNG GIANG>
Thì ra...!
 
Thì ra...em cố dối anh
Nhỡn nhơ xinh đẹp...em dành cho ai
Nhưng không uổng khúc cổ dài
Vì anh luôn nghĩ...hoa nhài - nàng tiên !

Xưa nay em  vốn chỉ quen ,
Dối lòng thương nhớ ,hờn ghen một mình
Không muốn ai thấy chuyện tình.
Buồn ,vui đau khổ nín thinh vẫn cười...
Chỉ dám dối bấy nhiêu thôi,
Đâu như anh nghĩ...tội người thẳng ngay!

LL54-TG

Tức quá......... ! Nghĩ chơi với em luôn !
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Vì người !
 
Dối lòng ray rức một mình
Yêu thương chôn kín.... bóng hình ẩn sâu
Như lan huệ.....khéo âu sầu
Mấy ai hiểu được sắc màu hoa ngoan !

Vì ai giấu kín dung nhan
Dối lòng thương nhớ héo tàn sắc hoa.
Nào ai biết được "người ta"
Có vương tình cũ để mà cho  hay?

LL54 -TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-22 07:49:04NGUYÊN HẢI>





 
 
LANG THANG
MIỀN NHỚ

 
Lặng nghe tiếng hát xa
Bao nỗi niềm thức giấc
Động bước dấu hài xưa
Mặt đường rêu phủ nhớ
 
Những lời thơ chưa cũ
Trên giấy đã bạc màu
Cứ nhảy múa lao xao
Đang hiện về trước mắt
 
Tình trắng trong khoan nhặt
Những giận hờn vu vơ
Ôi người kiêu sa quá
Ta một đời đắm say
 
Vùi chôn những tháng ngày
Mài mòn cơn tình dại
Trong lặng thầm xót xa
Theo làn mây , cánh hạc
 
Người về nơi bến khác
Con đò buồn thẩn thơ
Chim di nào trở cánh
Ru ánh trăng thề xưa
 
Thôi mặc tình gió mưa
Rét mướt tháng ngày trôi
Làn mây tím bồi hồi
Lang thang miền nhung nhớ.
 
Nguyên Hải


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Vì người !

Dối lòng ray rức một mình
Yêu thương chôn kín.... bóng hình ẩn sâu
Như lan huệ.....khéo âu sầu
Mấy ai hiểu được sắc màu hoa ngoan !

Vì ai giấu kín dung nhan
Dối lòng thương nhớ héo tàn sắc hoa.
Nào ai biết được "người ta"
Có vương tình cũ để mà cho  hay ? 
 
Một lần dối nhau ta nhớ nhau luôn hoài
Một lần mình dối nhau ta nhớ mãi về sau
Một lần đành dối nhau ta đau cả cuộc đời
Một lần đành dối nhau ta hao gầy xanh xao ! 
 

Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Từ Em...

Từ em sang đó, đứng trên đò
Anh cứ trông nhìn, dạ ngẩn ngơ
Một chút chậm chân xa vạn lý
Giòng sông nước chảy lặng đôi bờ

Chẳng trách, đau lòng, nhói cả đôi...
Thì thôi từ ấy biết xa xôi
Thả hồn phiêu lãng đi muôn dặm
Nửa trái tim đau quặn héo rồi

Mỗi tối nhìn sao cứ khấn thầm
Người ta bên ấy mãi tri âm
Nằm nghe tiếng sóng gào trong tối
Nhớ kẻ cô đơn giữa bổng trầm

Mỗi sáng nhìn xa ngắm cỏ, mây
Người ta ngày ấy ở quanh đây
Cỏ may khâu gấu quần Jeans bó
Ngàn vạn mũi kim dấu cỏ may

Anh viết ngàn câu tỏ nỗi lòng
Đường đời cuộc sống lắm long đong
Thảo vân vân thảo vần thi phú
Mơ mộng lãng quên xác pháp hồng

Ngọn sóng ngày nao vẫn nhấp nhô
Ừ sao dáng cũ một con đò
Đưa em sang bến tình yêu lạ
Ta khóc lưng tròng dạ ngẩn ngơ

Nguyên Đỗ


Em có ngờ đâu  một chuyến đó
Có người đứng lặng mắt thầm ngơ
Đường trần vạn lý âu duyên kiếp
Bước em trôi dạt biết đâu bờ
 
Cũng muốn rằng mình sớm có đôi
Mà sao mơ ước mãi xa xôi
Thôi thì theo giáp  mười hai bến
Biết đâu bến đợi để nên rồi
 
Em cũng từng đêm thấm giọt thầm
Tìm đâu  một nửa để đồng âm
Nghe lời âu  yếm trong băng giá
Chỉ quặn lòng đau nốt nhạc trầm
 
Đời cuốn theo  đời  trôi gió mây
Mở lòng quạnh vắng đón Đó-Đây
Sương chiều bảng lảng hoàng hôn xuống
Chẳng thấy sao nào sáng mắn-may
 
Đây những lời thơ vụn vỡ lòng
Chân tình trải mộng chẳng đếm đong
Tỏ tiếng tơ lòng câu chữ vụng
Mặc cho con tạo ghét xuân hồng
 
Nay đọc: "Từ Em..." bài anh viết
Làm em hồi tưởng chuyến sang đò
Thôi  thì con sáo  qua sông vậy
Hẹn anh kiếp khác thỏa lòng ngơ.
-NHN-

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


NHỚ

Xa nhau đã mấy mùa trăng?
Chiều ngang phố Huế bằng lăng cũng buồn
Tàn canh còn ánh trăng suông
Với anh em mãi là nguồn suối thơ

Bao năm anh vẫn đợi chờ
Quê người thân gái bơ vơ... sao đành
" Lên rừng hái quả me xanh..."
Gừng cay muối mặn vẫn dành trao nhau

Gởi em trọn một đêm thâu
Gởi em một chút hương ngâu cuối mùa
Quê mình giờ đã vào mưa
Gởi bao nhiêu hạt cho vừa nhớ nhung ?

Huế 27/1/2010
Sông Hương


THƯƠNG

Hai ta xa cách ngàn trùng
Trăm năm nghĩa muối tình gừng trao nhau.
Cám ơn anh gửi đêm thâu
Ướp hương nhung nhớ -hoa  ngâu dịu dàng.

Mưa trên phố Huế  giăng ngang
Buồn thương ai để ...lỡ làng tình duyên.
Bây chừ...ván đã đóng thuyền
Răng còn  thao thức lời nguyền ngày xưa...

Lang thang đi dưới chiều mưa
Anh  buồn nhẩm tính mấy mùa trăng qua...
Vẫn thương người ở nơi xa.
Vẹn nguyên tình cảm thiết tha ngày đầu...

Thương anh chăm chút vườn trầu
Mong em trở lại...nhớ câu ước thề...
Em đi chẳng hẹn ngày về.
Dẫu lòng neo đậu bến quê cùng người...

Nặng lòng..thương lắm Huế ơi!
Rưng rưng ngấn lệ...khoảng trời cách xa
Bao giờ trở lại quê nhà
Hai sông hợp nhất  hiền hòa Thương -Hương.*

*)Sông Hương ở Huế và sông Thương ở Bắc Giang

Kiev 28/1/2010-Thương Giang



CÒN CHĂNG EM
 
Ơi người con gái Sông Thương
Bên trời tuyết trắng... còn vương câu Kiều ? (1)
Lỡ làng cũng một lần yêu
Sang sông còn nhớ những chiều mưa rơi ?

Ai đi cách một phương trời
Còn chăng câu hát "... người ơi đừng vê "
Còn chăng một mảnh trăng quê
Hay phai nhạt giữa bộn bề tháng năm?

Đường về sao quá xa xăm
Vườn cau vắng bóng người chăm hôm nào
Thả vào ta những hư vô
Thả vào em những dạt dào ngày xưa

Ai đem buồn hắt vào mưa
Mà nghe hạt nhặt hạt thưa trĩu lòng?
"Ai đem con sáo sang sông "
Để chiều nay vắng một vòng tay xa?

Bây giờ em của người ta
Thương vay yêu mượn cũng là thế thôi
Bây giờ neo đứt thuyền trôi
Bến xưa còn mảnh trăng côi bẽ bàng
 
Huế 30/1/2010
Sông Hương







(1) Ý thơ Cụ Nguyễn Du
Sông Thương một dải nông lờ
Bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kia


Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0


 
HUYỀN ẢO
 
Đưa tay viết vào không gian tím ngắt
Nầy gió ơi hãy lưu lại dùm mình
Rồi gởi đến bến bờ xa lắc
Nơi có người ta nhớ đến cuồng điên
 
Nàng là ảo giữa đời rất thật
Giấc mơ về ta nhập bóng người tiên
Phút mê say đêm lặng bình yên
Hồn bay bổng theo ngàn tinh tú
 
Cung mê ly trụi trần cơn gió hú
Trăng khuyết lòng, mây lãng đãng bay xa
Lòng đất trời đầy những hương hoa
Ta thầm hỏi, có phải đây lâu đài tình ái?
 
Đây có phải nơi rất nhiều trái cấm
Vườn địa đàng giữa trần thế tham lam
Sao chẳng thấy người ta yêu dấu
Bình mình lên rồi
                    hồn vở vụn
                                  giọt sương tan.
 
Nguyên Hải 
  
 


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 16:01:45NGUYÊN HẢI>



 
NUỐI TIẾC
 
Nụ hôn dài sao đêm ngắn vậy
Để lỡ làng hai nửa cặp môi tươi
Và gảy dòn hơi thở tươi mươi
Giăng sợi nhớ qua trùng khơi xa cách.
 
Chiều từng chiều đôi bờ sương lạnh
khép mi nhòa lởn vởn bóng người xưa
Giọt mưa thu ướt ánh sao thưa
Như lệ thấm cõi lòng sâu thẳm
 
Gió ăn mòn bờ liễu khóc leo reo
Năm tháng hởi! buông neo dừng lại
Đừng trôi xuôi theo dòng đời nghiệt ngả
Hãy quay tìm ngày ấy đậm yêu thương.
 
Nguyên Hải

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
 


HỒN NGUYỆT
 
Chèo câu lục bát ra khơi
Vớt trăng lặn hụp lở bồi sông Tương
Xa đưa gió thoảng vấn vương
Ru hồn nguyệt lạnh trinh hương ngọc ngà.
 
Nguyên Hải


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-25 12:02:02lelong54>
Một lần dối nhau !

Một lần dối nhau ta nhớ nhau luôn hoài
Một lần mình dối nhau ta nhớ mãi về sau
Một lần đành dối nhau ta đau cả cuộc đời
Một lần đành dối nhau ta hao gầy xanh xao !
Lê Long

Có những lời nói dối ngọt ngào
Chẳng trách vì đáng yêu biết bao!
Ví như ai ngỏ lời thương mến
Tim loạn nhịp .. còn chối : đâu nào!
-TG-

 
 
Dối !
 
Dối mà người thấy dễ thương
Thì ta cứ dấu cho vườn sum suê
Lừa mà có lắm người mê
Thì ta...chẳng ngại lê thê bạn vàng 
Cho vui thêm...cả thi đàn
Cho ta với bậu vào bàn nói day !
 
Dối mà óng ánh sương mai
Dối mà ấm áp........... vui thay !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ anh....


Cuối năm rồi em vẫn còn nợ anh
Bài thơ anh tặng vẫn để dành.
Chiều tím mênh mang đầy kỷ niệm
Tình xưa thơ mộng đẹp như tranh.

Có gì gọi nợ- nhột lòng anh
Tình cảm thân thương- tạo hoá dành.
Vạn dặm xa xôi- đầy luyến mến!
Trăm năm bền vững chẳng đua tranh.
 
Thương Giang- Lạc Loài





*)có lẽ sau  một thời gian  châm cứu ,giờ "dây thần kinh " cảm thụ thơ của em có vấn đề rùi![:D][:D][:D]Chẳng viết được gì cả ,cuối năm rồi mà cứ ngập đầu trong nợ nần...THƠ  !Thông cảm cho em khất nợ  anh nhé!


Em có cần anh thay dây thần kinh đa hệ không, bảo đảm sẽ đa luỵ.



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-24 16:40:50NGUYÊN HẢI>






ĐÊM
HUYỄN HOẶC

Hoàng hôn xuống vò cuộn dày sợi nhớ
Mắt mây hờn mờ ảo ánh trăng non
Nửa khuyết bên nầy gầy guộc héo hon
Nửa phương ấy có đầy lòng khắc khoải

Hai bóng hình ở hai đầu trăng rọi
Cây đa buồn xẻ nữa mảnh đời nhau
Bên khuyết nhiều anh Cuội với tay
Mong hàn lại đôi bờ lõm khuyết

Đêm dần xuống tơ lòng da diết
Xé vụn nỗi buồn tìm hư ảo phía trời xa
Vọng dư âm huyễn hoặc hương hoa
Những giọt nhớ bắt đền dòng dư lệ

Đêm tháng đông gió trầy tiếng dế
Nỉ non mời trống mái đón mùa yêu
Dậy tiếng lòng quặn trống cô liêu
Hồn vỡ mãnh nát nhàu sương trắng 

Mòn mỏi đợi ánh bình minh sớm vắng
Gom tia hồng sưởi ấm nỗi niềm riêng
Lòng trở trăn  chao nghiêng bờ sóng
Rừng Dương rì rào ru gió thoảng về thăm

Lời yêu thương, đêm huyễn hoặc xa xăm
Những khoảng cách không bờ, vô sắc
Cánh tay đời năm tháng miệt mài trôi
Nhắm mắt nhìn vô tận cõi lòng ơi !

Nguyên Hải

 
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Ngóng trông...
Mải miết chờ người hoạ vần thơ 
Mà sao khuất nẻo lạc sương mờ
Ngôn từ còn đó nghìn thương nhớ
Ý tứ nào đây vạn đợi chờ
Người nơi viễn xứ còn mong ngóng
Kẻ ở phương này mãi trông mơ
Xuân đến én về trời trở ấm
Sao lòng lạnh lẽo hỡi người thơ?
 

Em lại không đến để anh chờ
Mấy ngày vắng bóng quạnh vườn thơ
Lời thương còn đó...đâu vơi cạn
Chữ tình vẫn giữ , chớ có ngờ...
Chỉ vì công việc ,không về được.
Nào phải quên  nhau mà ngó lơ!
Người  đi nặng lòng câu ước hẹn
Thương người ở lại dạ  ngẩn ngơ...
NN-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0


 
 
BIỂN ĐẮNG
TRỜI CAY
 
Ta van xin bởi muốn em là Bến giác
Để đời ta được thoát khỏi Bờ mê
Hạnh phúc đến với ai hiểu đời nô lệ
Biết yêu người và sống để người yêu
 
Đêm ngoằn ngèo ta bị trói với cô liêu
Bờ hiu quạnh, những cành cây  ngọn cò
Cũng lạnh lùng hờ hững  lướt gió làm kiêu
Khinh bỉ nhìn tên tội  phạm của tình yêu
 
Lòng đói lả, hớp ngụm trăng lọt qua khe lá
Uống trộm sương và năn nỉ gió mùa
Đừng thổi nửa hồn ta lạnh quá
Em đâu  rồi, ta khổ hạnh đòng đưa
 
Vẫn biết không cùng lối cũ trường xưa
Không nghiêng ngả với  sóng đời  mưa nắng
Giữa đường trần, duyên gặp nửa lòng nhau
Cách  xa rồi, biển đắng, tím trời cay
 
Nguyên Hải

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-25 08:20:57THƯƠNG GIANG>
NÀNG THƠ
 
Ai mách bảo một bóng hình người ấy 
Để đêm dài nghiêng mắt thành mơ
Rồi tự hỏi đâu  là hư và đâu là thật
Hiểu ra rồi người ấy chính nàng thơ.

Đời trao cho những chuyện bất ngờ
Đây hạnh phúc hay là thêm một lần trắc trở
Nàng thơ ơi hãy thức dậy với Xuân hồng
Tiếng lòng ai dậy sóng hoài mong...

NH
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0



 
XÓT XA
 
Ngồi hoài ngóng đợi biết chờ ai
Dặm liễu sương sa đậm gót hài
Mỏi mắt mi cay hồn lãng đãng
Mềm môi lưởi cháy rượu lai rai
Đêm tàn mộng mị quay lơ lững
Trăng khuyết mơ màng kiếm mảy may
Hoài vọng tình mòn mơ chốn ảo
Tháng ngày xa xót kiếp phôi phai.
 
Nguyên Hải 
 

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Ngóng trông...
Mải miết chờ người hoạ vần thơ 
Mà sao khuất nẻo lạc sương mờ
Ngôn từ còn đó nghìn thương nhớ
Ý tứ nào đây vạn đợi chờ
Người nơi viễn xứ còn mong ngóng
Kẻ ở phương này mãi trông mơ
Xuân đến én về trời trở ấm
Sao lòng lạnh lẽo hỡi người thơ?
 

Em lại không đến để anh chờ
Mấy ngày vắng bóng quạnh vườn thơ
Lời thương còn đó...đâu vơi cạn
Chữ tình vẫn giữ , chớ có ngờ...
Chỉ vì công việc ,không về được.
Nào phải quên  nhau mà ngó lơ!
Người  đi nặng lòng câu ước hẹn
Thương người ở lại dạ  ngẩn ngơ...
NN-TG

 
TUYẾT LẠNH
 
Trong cái lạnh của mười bảy độ âm
Em vẫn đi làm trên bánh xe đầy tuyết
Ước gì được ngồi bên em tay nắm chắc vô-lăng
Để truyền cho nhau hơi ấm chứa đầy nhiệt huyết
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Bao năm đón Tết tha hương
Giờ đây mình có tam nương...vui cùng.
Ba người hòa một dòng chung.
Ngày Xuân mong ước tương phùng -gặp nhau!
Biết rằng...chẳng  dễ gì  đâu.
Vẫn nuôi hoài vọng trong câu thơ này...
Thi- Hương -Giang  nối vòng tay
Giao lưu -đối họa khỏa khuây chuyện đời.
Tình thân viết chẳng cạn lời
Câu thơ viết vụng...mong người chớ chê...

Tình Giang như mạch sông quê
Mênh mang sóng vỗ bờ đê mỗi chiều

Thơ Giang như những cánh diều
Trời cao gió lộng thả nhiều tâm tư
Sắc Giang lạc nhạn trầm ngư
Gót hài thoăn thoắt đến từ ca dao
Tuy chưa diện kiến lần nào
Mơ hình tưởng bóng xuyến xao bao người
Giang ơi! Giang hãy tươi cười
Má hồng môi thắm cho đời thêm tươi....

TG-TT


Mây hôn khói biếc xây thành mộng
Vạn kỷ trường miên viễn cận thông

http://diendan.vnthuquan....tree=true&m=550354
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=577836
Đăng nhập để trả lời
0
TUYẾT LẠNH
 
Trong cái lạnh của mười bảy độ âm
Em vẫn đi làm trên bánh xe đầy tuyết
Ước gì được ngồi bên em tay nắm chắc vô-lăng
Để truyền cho nhau hơi ấm chứa đầy nhiệt huyết 

TUYẾT LẠNH
& XUÂN
 
Em co ro trong tiết thời âm mười bảy
Con đường quen phủ tuyết trắng trơn
Thương những vòng ì ạch bánh xe lăn
Vô-lăng mõi tay lái giữ nhọc nhằn
 
Anh ở đâu? sao không cùng em bên cạnh
Chút hơi mình cộng hưởng ấm lòng nhau
Phố Kiev hoa trời bay, rơi lằng lặng
Hàng cây dài mặc áo tuyết buồn thiu
 
Như em vậy một mình trong buốt giá
Nắng quê mình ấm lắm phải không anh
Em bổng nhớ, thèm nghe câu "liền chị..."
Xuân về rồi, lòng viễn xứ  gọi  lê thê !
 
Kinh Bắc ơi ! Xuân nửa ta về.
-NHN-
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

TUYẾT LẠNH
 
Trong cái lạnh của mười bảy độ âm
Em vẫn đi làm trên bánh xe đầy tuyết
Ước gì được ngồi bên em tay nắm chắc vô-lăng
Để truyền cho nhau hơi ấm chứa đầy nhiệt huyết 

TUYẾT LẠNH
& XUÂN
 
Em co ro trong tiết thời âm mười bảy
Con đường quen phủ tuyết trắng trơn
Thương những vòng ì ạch bánh xe lăn
Vô-lăng mõi tay lái giữ nhọc nhằn
 
Anh ở đâu? sao không cùng em bên cạnh
Chút hơi mình cộng hưởng ấm lòng nhau
Phố Kiev hoa trời bay, rơi lằng lặng
Hàng cây dài mặc áo tuyết buồn thiu
 
Như em vậy một mình trong buốt giá
Nắng quê mình ấm lắm phải không anh
Em bổng nhớ, thèm nghe câu "liền chị..."
Xuân về rồi, lòng viễn xứ  gọi  lê thê !
 
Kinh Bắc ơi ! Xuân nửa ta về.
-NHN-

KHÁT VỌNG
 
Xin được làm hàng cây
Mình phủ đầy tuyết trắng
Đứng bên đường trầm lặng
Dõi bóng  em đi về
 
Xin được làm bánh xe
Theo em trên từng chặng
xin được làm giọt nắng
Sưởi ấm người phương xa
 
Xin làm câu dân ca
Đợi em mùa xuân đến
Biết bao nhiêu yêu mến
Hoài vọng mối tình quê
Én đã liệng ven đê
Mai về em yêu nhé!
 
 
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
TUYẾT LẠNH

Trong cái lạnh của mười bảy độ âm
Em vẫn đi làm trên bánh xe đầy tuyết
Ước gì được ngồi bên em tay nắm chắc vô-lăng
Để truyền cho nhau hơi ấm chứa đầy nhiệt huyết 

TUYẾT LẠNH
& XUÂN
 
Em co ro trong tiết thời âm mười bảy
Con đường quen phủ tuyết trắng trơn
Thương những vòng ì ạch bánh xe lăn
Vô-lăng mõi tay lái giữ nhọc nhằn

Anh ở đâu? sao không cùng em bên cạnh
Chút hơi mình cộng hưởng ấm lòng nhau
Phố Kiev hoa trời bay, rơi lằng lặng
Hàng cây dài mặc áo tuyết buồn thiu

Như em vậy một mình trong buốt giá
Nắng quê mình ấm lắm phải không anh
Em bổng nhớ, thèm nghe câu "liền chị..."
Xuân về rồi, lòng viễn xứ  gọi  lê thê !

Kinh Bắc ơi ! Xuân nửa ta về.
-NHN-

KHÁT VỌNG

Xin được làm hàng cây
Mình phủ đầy tuyết trắng
Đứng bên đường trầm lặng
Dõi bóng  em đi về
 
Xin được làm bánh xe
Theo em trên từng chặng
xin được làm giọt nắng
Sưởi ấm người phương xa
 
Xin làm câu dân ca
Đợi em mùa xuân đến
Biết bao nhiêu yêu mến
Hoài vọng mối tình quê
Én đã liệng ven đê
Mai về em yêu nhé!
Nguyên Ngoạt 

ANH...
Anh bao giờ cũng thế,
Luôn lo lắng cho em
Thao thức ru từng đêm
Dỗ em ngon giấc ngủ...

Giờ đông dày tuyết phủ
Anh ước làm hàng cây
Chịu giá rét mỗi ngày,
Dõi theo chân em bước...

Con đường dài phía trước
Băng trơn trượt gồ ghề
Anh ước làm bánh xe
Luôn bên em từng chặng

Anh muốn làm giọt nắng
Sưởi ấm em ngày đông
Dẫu bên trời bão giông
Em chẳng còn lạnh nữa...

Tình anh nồng đượm lửa.
Dịu dàng câu dân ca
Dành cho em nơi xa
Đợi em ngày Xuân  đến...

Dẫu lo em lỗi hẹn
Lặng lẽ giấu trong lòng...
Đếm từng giọt nhớ mong
Chờ em ngày trở lại...

Đêm , từng đêm khắc khoải.
Anh nhớ mãi dòng Thương
Nơi xứ xở bạch dương
Mùa đông đầy tuyết trắng...
Kiev,26/1/2010-TG

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Về đi
Thôi đừng ở nga ba sông
Về đi kẻo lại ... bão giông cuộc đời !!
Thôi đừng vô định dòng trôi
Về đi kẻo lỡ ...chuyến đò sang ngang!!

Về đi...trầu úa, cau vàng
Hương phai, phấn nhạt... lỡ làng đời nhau
Về đi... còn một vòng tay
Bên sông vẫn đợi thuyền quay về bờ
Sông Hương

Biết bao giờ...
Người ơi!Biết đến bao giờ ,
Dòng sông chảy ngược về bờ ngày xưa?
Con thuyền dòng nước đẩy đưa
Lênh đênh  dầu dãi nắng mưa cuộc đời...

Thuyền em  phiêu bạt xứ người
Bao giờ trở lại  nối lời yêu thương...
Trầu cau cũng đã nhạt  hương
Vòng tay ngày ấy vấn vương...Tội người!
Thương Giang,25/1/2010
_____________________________
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-27 01:39:24SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


Biết bao giờ...
Người ơi!Biết đến bao giờ ,
Dòng sông chảy ngược về bờ ngày xưa?
Con thuyền dòng nước đẩy đưa
Lênh đênh  dầu dãi nắng mưa cuộc đời...

Thuyền em  phiêu bạt xứ người
Bao giờ trở lại  nối lời yêu thương...
Trầu cau cũng đã nhạt  hương
Vòng tay ngày ấy vấn vương...Tội người!
Thương Giang,25/1/2010
_____________________________


TIẾNG VỌNG QUÊ HƯƠNG
 
Đời anh nam bắc ngược xuôi
Hai mươi năm lẻ quê người tha phương
Đôi ta giờ lại đôi đường
Sao đành để nhạt phấn hương ơi người
 
Về đi cau vẫn còn tươi
Mấy ai xa xứ niềm vui được tròn?
Đêm nằm nghe tiếng ru con
Chợt thương lòng mẹ héo hon đợi chờ
 
Huế 27/1/2010
Sông Hương
 
Gởi Thương Giang nỗi niềm người xa xứ. Đồng cảnh ngộ nên đồng cảm. Chúc Thương Giang ngày mới vui vẻ 
  
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ

Anh xa rồi nỗi nhớ riêng ai
Mắt lá sương khuya giọt vắn dài
Tiếng gió ôm mình len lén nứ
c
Chiếc gối lau từng sợi tóc mai
Kim Giang

Khi anh về...nỗi nhớ  nguôi ngoai
Ngọn gió  thôi vật vã mệt nhoài.
Chiếc gối nát nhàu trong hạnh phúc
Anh  dịu dàng vuốt sợi tóc mai...

-Thương Giang

Có anh nỗi nhớ tràn mắt ngóng
Gió vật vờ khóc lóc hồn oan
Anh cười ngất thấy em nhỏ bé
Vòng tay yêu  năm tháng vo tròn...
 
 
Lê Minh Liên Thanh Thơ
                      Đêm 26/1/2010

Có anh về thôi chấm hết cô đơn
Gió đơn lạnh ngừng   thổi qua hồn
Đêm hờn ghen khát thèm hạnh phúc.
Trong vòng tay ngọt  lịm nụ hôn...
 
Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH
Nợ duyên tình người đã từ lâu
Giờ bất ngờ chung một chuyến tầu ,
Thiên duyên tiền định nên chẳng thể,
Dễ  gì bội xóa để quên nhau?
TG

[color="#9900cc"]NGUYÊN
Gặp gỡ, giao tình một chữ duyên
Họa thơ, chia xẻ bớt ưu phiền
Nghịch cảnh tình đời bao trắc trở
Chút lòng tri kỷ vẫn y nguyên
TT

[/color]
Mây hôn khói biếc xây thành mộng
Vạn kỷ trường miên viễn cận thông

http://diendan.vnthuquan....tree=true&m=550354
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=577836
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

TUYẾT LẠNH

Trong cái lạnh của mười bảy độ âm
Em vẫn đi làm trên bánh xe đầy tuyết
Ước gì được ngồi bên em tay nắm chắc vô-lăng
Để truyền cho nhau hơi ấm chứa đầy nhiệt huyết 

TUYẾT LẠNH
& XUÂN
 
Em co ro trong tiết thời âm mười bảy
Con đường quen phủ tuyết trắng trơn
Thương những vòng ì ạch bánh xe lăn
Vô-lăng mõi tay lái giữ nhọc nhằn

Anh ở đâu? sao không cùng em bên cạnh
Chút hơi mình cộng hưởng ấm lòng nhau
Phố Kiev hoa trời bay, rơi lằng lặng
Hàng cây dài mặc áo tuyết buồn thiu

Như em vậy một mình trong buốt giá
Nắng quê mình ấm lắm phải không anh
Em bổng nhớ, thèm nghe câu "liền chị..."
Xuân về rồi, lòng viễn xứ  gọi  lê thê !

Kinh Bắc ơi ! Xuân nửa ta về.
-NHN-

KHÁT VỌNG

Xin được làm hàng cây
Mình phủ đầy tuyết trắng
Đứng bên đường trầm lặng
Dõi bóng  em đi về

Xin được làm bánh xe
Theo em trên từng chặng
xin được làm giọt nắng
Sưởi ấm người phương xa

Xin làm câu dân ca
Đợi em mùa xuân đến
Biết bao nhiêu yêu mến
Hoài vọng mối tình quê
Én đã liệng ven đê
Mai về em yêu nhé!
Nguyên Ngoạt 

ANH...
Anh bao giờ cũng thế,
Luôn lo lắng cho em
Thao thức ru từng đêm
Dỗ em ngon giấc ngủ...

Giờ đông dày tuyết phủ
Anh ước làm hàng cây
Chịu giá rét mỗi ngày,
Dõi theo chân em bước...

Con đường dài phía trước
Băng trơn trượt gồ ghề
Anh ước làm bánh xe
Luôn bên em từng chặng

Anh muốn làm giọt nắng
Sưởi ấm em ngày đông
Dẫu bên trời bão giông
Em chẳng còn lạnh nữa...

Tình anh nồng đượm lửa.
Dịu dàng câu dân ca
Dành cho em nơi xa
Đợi em ngày Xuân  đến...

Dẫu lo em lỗi hẹn
Lặng lẽ giấu trong lòng...
Đếm từng giọt nhớ mong
Chờ em ngày trở lại...

Đêm , từng đêm khắc khoải.
Anh nhớ mãi dòng Thương
Nơi xứ xở bạch dương
Mùa đông đầy tuyết trắng...
Kiev,26/1/2O1O
 
 
KHÚC TÂM CA CHO THƯƠNG GIANG
 
MỘT mình em nơi đất khách quê người
KHUNG trời ấy còn nụ cười rạng rỡ
TRỜI tuyết lạnh để vương bao thương nhớ
THƯƠNG Giang về trong hơi thở thơ anh
NHỚ  về miền quan họ trong xanh!
 
 
CÒN mùa xuân cho em miền quan họ
THƯƠNG người đi trong gió tuyết lạnh căm
CHIẾC cầu nào bắc hẹn ước trăm năm
DẢI sông Ngân âm thầm trong ly cách
YẾM thắm ấy thơ buồn luôn nối mạch
ĐÀO sắp nở rồi càng thương nhớ về em
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 22:47:50THƯƠNG GIANG>
ĐÊM BÊN
BIỂN NHỚ

 
Đêm chập chờn nằm bên biển nhớ
Lối xưa nào trong ký ức lên ngôi
Bờ quê hương nặng cánh lưng trời
Hàng dương liễu vi vu từng nhịp  thở
Sóng nẩy mình dội cát lắc sao thưa
Còn đâu  nửa những dấu hài in cát trắng
Câu hát xưa nghe nằng nặng bước ta về
Để giờ đây bải khuya người lẻ bóng
Dáng đi buồn thờ thẩn   nhớ phương xa
Những dòng thơ  đầy những bướm hoa
Và thỏ thẻ, rồi mình về cùng ta nhé
Biển đang chờ, sóng vỗ nhẹ bình minh
Chỉ là mơ trong đêm dày mộng mị
Chân trời xa ai thể bắt cầu
Biển thì gần, ngưởi ở phương nao
Đêm rất đầy nặng tiếng lòng dậy sóng
Như bạc đầu từng nhịp vỗ gần xa
Mãi đi tìm cánh buồm gió lộng hương hoa
Thùy dương ơi! thương nhớ quá...!!! dâng đầy.

Nguyên Hải

BIẾT
NÓI
GÌ...?

Em biết nói gì cảm tạ đây?
Lòng thành ,tâm thiện ý tràn đầy...
Anh dành tất cả cho em đó
Chẳng hề đong đếm ,sợi mảy may...

Đêm chong mắt nhớ thương dòng sông
Giấu buồn chôn giận tận đáy lòng.
Em vô tâm lắm ! anh muốn trách...
Sao hoài im lặng để anh mong...?

Thật lòng luống thẹn ,biết nói gì?
Bao đêm thao thức rồi nghĩ suy
Vần thơ anh trao...em đón nhận
Ơn dày ,nghĩa nặng mãi khắc ghi...

Em biết từ đây nợ anh rồi...
Sợi lạt ân tình mỏng mảnh thôi.
Mà sao trói được đôi cánh rộng
Của loài thiên di mãi cuối trời...?

Đêm mệt nhoài những con sóng xanh
Xô mãi bờ cát trắng hiền lành.
Bờ  thùy dương rì rào khúc hát:
Sông nơi em hòa biển nơi anh...
Kiev,29/1/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenngoat

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

TUYẾT LẠNH

Trong cái lạnh của mười bảy độ âm
Em vẫn đi làm trên bánh xe đầy tuyết
Ước gì được ngồi bên em tay nắm chắc vô-lăng
Để truyền cho nhau hơi ấm chứa đầy nhiệt huyết 

TUYẾT LẠNH
& XUÂN
 
Em co ro trong tiết thời âm mười bảy
Con đường quen phủ tuyết trắng trơn
Thương những vòng ì ạch bánh xe lăn
Vô-lăng mõi tay lái giữ nhọc nhằn

Anh ở đâu? sao không cùng em bên cạnh
Chút hơi mình cộng hưởng ấm lòng nhau
Phố Kiev hoa trời bay, rơi lằng lặng
Hàng cây dài mặc áo tuyết buồn thiu

Như em vậy một mình trong buốt giá
Nắng quê mình ấm lắm phải không anh
Em bổng nhớ, thèm nghe câu "liền chị..."
Xuân về rồi, lòng viễn xứ  gọi  lê thê !

Kinh Bắc ơi ! Xuân nửa ta về.
-NHN-

KHÁT VỌNG

Xin được làm hàng cây
Mình phủ đầy tuyết trắng
Đứng bên đường trầm lặng
Dõi bóng  em đi về

Xin được làm bánh xe
Theo em trên từng chặng
xin được làm giọt nắng
Sưởi ấm người phương xa

Xin làm câu dân ca
Đợi em mùa xuân đến
Biết bao nhiêu yêu mến
Hoài vọng mối tình quê
Én đã liệng ven đê
Mai về em yêu nhé!
Nguyên Ngoạt 

ANH...
Anh bao giờ cũng thế,
Luôn lo lắng cho em
Thao thức ru từng đêm
Dỗ em ngon giấc ngủ...

Giờ đông dày tuyết phủ
Anh ước làm hàng cây
Chịu giá rét mỗi ngày,
Dõi theo chân em bước...

Con đường dài phía trước
Băng trơn trượt gồ ghề
Anh ước làm bánh xe
Luôn bên em từng chặng

Anh muốn làm giọt nắng
Sưởi ấm em ngày đông
Dẫu bên trời bão giông
Em chẳng còn lạnh nữa...

Tình anh nồng đượm lửa.
Dịu dàng câu dân ca
Dành cho em nơi xa
Đợi em ngày Xuân  đến...

Dẫu lo em lỗi hẹn
Lặng lẽ giấu trong lòng...
Đếm từng giọt nhớ mong
Chờ em ngày trở lại...

Đêm , từng đêm khắc khoải.
Anh nhớ mãi dòng Thương
Nơi xứ xở bạch dương
Mùa đông đầy tuyết trắng...
Kiev,26/1/2O1O
 
 
KHÚC TÂM CA CHO THƯƠNG GIANG
 
MỘT mình em nơi đất khách quê người
KHUNG trời ấy còn nụ cười rạng rỡ
TRỜI tuyết lạnh để vương bao thương nhớ
THƯƠNG Giang về trong hơi thở thơ anh
NHỚ  về miền quan họ trong xanh!
 
 
CÒN mùa xuân cho em miền quan họ
THƯƠNG người đi trong gió tuyết lạnh căm
CHIẾC cầu nào bắc hẹn ước trăm năm
DẢI sông Ngân âm thầm trong ly cách
YẾM thắm ấy thơ buồn luôn nối mạch
ĐÀO sắp nở rồi càng thương nhớ về em
 
ngng
 
 
 DUY NHẤT
 
Chỉ mình em thôi người yêu ơi!
Dù cho cách biệt tận phương trời
Tháng năm chờ đợi đầy tình lệ
Sắc màu dải yếm vẫn còn tươi
 
Chỉ mình em thôi người yêu ơi!
Thơ anh lặng lẽ nhỏ lệ đời
Tình anh yếu đuối dù trong mộng
Thơ lòng viết mãi ý chẳng vơi
 
Chỉ mình em thôi Thương Giang ơi!
Xuân về én dệt thảm muôn nơi
Kiev tuyết rơi còn lạnh lắm
Gửi lửa tim anh đến xứ người
 
ngng
 
 

 
 
 
 
 
















yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 22:46:04THƯƠNG GIANG>
 
  KHÚC RU NGƯỜI EM VIỄN XỨ

Ru em tình khúc chiều nay
Ngoài kia tuyết lạnh còn bay đầy trời
Trái tim thương nhớ chưa vơi
Hội Lim cố xứ em ơi lâu về

Nắng xuân ấm áp tình quê
Người em gái nhỏ chưa về nỗi đau
Giang ơi xin hát ru nhau
Trái tim tha thiết ban đầu trao em

Biết rằng nơi ấy hằng đêm
Về nơi Thư Quán để thêm nhớ người
Mong em tươi mãi nụ cười
Ngày mình mới gặp hoa tươi trong lòng

Em đi để lạnh dòng sông
Câu ca quan họ ngóng trông rũ sầu
Mắt xưa lúng liếng giờ đâu
Mà đêm huyền sử miếng trầu còn thơm

 NGUYÊN NGOẠT




GỬI ANH

Anh ru tình khúc chiều nay
Gói bao nhung nhớ chứa đầy tim côi.
Gửi em  nơi ấy xa xôi
Lời ru tỏa nắng từ nơi quê nhà...

Bên em  đông vẫn chưa qua,
Lời ru trĩu nặng  xót xa giọt sầu.
Mắt xưa lúng liếng  còn đâu...
Hội Lim đến hẹn ,bên cầu anh trông...

Trầu cay quyện với vôi nồng,
Như tình ta mãi sẽ không đổi rời.
Khúc ru anh gợi một thời.
"Lời thương đã ngỏ"* ,chơi vơi mái đình.

Em giờ chẳng hát "Trúc xinh"*
Xa anh lời cũ lặng thinh ngủ vùi.
Lòng dâng chua xót ngậm ngùi
Tha hương  đất khách niềm vui đâu tròn...  
 
Quai thao nón thúng vẫn còn
Yếm đào vẫn thắm như son đợi người...
Dẫu cho giá lạnh tím môi
Nghiêng che vành nón , nụ cười gửi anh.
Kiev31/01/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-02 00:28:30THƯƠNG GIANG>
CÒN CHĂNG EM
 
Ơi người con gái Sông Thương
Bên trời tuyết trắng... còn vương câu Kiều ? (1)
Lỡ làng cũng một lần yêu
Sang sông còn nhớ những chiều mưa rơi ?

Ai đi cách một phương trời
Còn chăng câu hát "... người ơi đừng vê "
Còn chăng một mảnh trăng quê
Hay phai nhạt giữa bộn bề tháng năm?

Đường về sao quá xa xăm
Vườn cau vắng bóng người chăm hôm nào
Thả vào ta những hư vô
Thả vào em những dạt dào ngày xưa

Ai đem buồn hắt vào mưa
Mà nghe hạt nhặt hạt thưa trĩu lòng?
"Ai đem con sáo sang sông "
Để chiều nay vắng một vòng tay xa?

Bây giờ em của người ta
Thương vay yêu mượn cũng là thế thôi
Bây giờ neo đứt thuyền trôi
Bến xưa còn mảnh trăng côi bẽ bàng
 
Huế 30/1/2010
Sông Hương

(1) Ý thơ Cụ Nguyễn Du
Sông Thương một dải nông lờ
Bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kia

HUẾ THƯƠNG (đ)

Gửi người nơi ấy sông Hương
Ngang  qua  phố Huế  có vương giọt buồn?
Chiều mưa giăng kín tâm hồn
Đan xen kỷ niệm thủa còn bên nhau.

Qua thôn Vĩ ,mướt vườn trầu
Rưng rưng nỗi nhớ tím mầu Huế thương...
Đêm tàn bến Ngự ,sông Hương
Vẳng câu hò giữa canh trường chơi vơi...

Răng mà nhớ rứa người ơi!
Dẫu chừ xa lắm  khoảng trời ngày xưa.
Hỏi  buồn ai hắt vào mưa,
Để câu hò  cũng xót chua ngậm ngùi...?

Xa người..vỡ vụn niềm vui.
Dấu yêu kỷ niệm chôn vùi giấc mơ...
Thương bến cũ vẫn đợi chờ
Con thuyền  lạc bến ,ngác ngơ xứ người...

Vòng tay ngày ấy xa rồi.
Chênh vênh câu hát buộc lời trao duyên.
Bao năm còn nhớ lời nguyền:
Suốt đời bến  đợi con thuyền ngày xưa...
Kiev .01/2/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0