📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.330 lượt xem — Trang 6 / 129
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-11 01:45:57THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn                                 Việt Kiều
Việt Kiều đâu phải tất đều giầu!
Xứ lạ là mỏ vàng đào dễ ư?
Bao  người cày mãi không dư
Lương tháng vừa lãnh ,nợ trừ phần ba...
Trọng Văn

VIỆT KIỀU(Đ)

Việt Kiều ai bảo tất đều giầu?
Chớ đánh đồng thế ,chả đúng đâu...
Sang Tây cũng có dăm bảy dạng:
Con buôn,trí thức...chẳng giống nhau...

Mỗi người xa quê đều ước mong
Thay đổi cuộc sống,bớt long đong.
Dấn thân lưu lạc nơi đất khách,
Chạnh nỗi tha hương..,héo hắt lòng...

Việt Kiều cũng là người Việt thôi,
Da vàng,máu đỏ...,cùng giống nòi...
Vất vả kiếm tiền ,luôn san xẻ
Quê mẹ thiên tai bao lần rồi...

Ba hoa đâu chỉ riêng Việt Kiều,
Phô trương ,bốc đồng,nói vượn hươu...
Đã là người Việt"Con cháu Trạng"
Phàm giống nhau không ít thì nhiều...

Sang Tây hay Ta cũng như nhau
Phải bỏ công sức mới mong giầu
Thiên đường mộng mơ không mở cửa
Cho kẻ biếng lười đến ở đâu...
Thương Giang 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn            THÁNG TÁM
Nắng tháng Tám hong trời Đông ấm lại
Giờ quanh đây đã thấy những mầm non
Chim trên cành nhảy nhót hót véo von
Xuân có lẽ không còn bao xa nữa...
Trọng Văn


THÁNG TÁM

Tháng Tám mới chớm vào thu thôi
Cây sắp thay lá ,vàng rực trời
Đông còn chưa sang,mơ  Xuân đến
Chắc là tại Văn...yêu mất rồi...

Hồn thơ bay bổng,ý ngọt ngào
Tim rộn ràng theo nhịp thở xôn xao
Quán xá tạm thời không nấu nướng,
Không thấy mùi thơm, Văn nấu xào...

Phải chăng thu về khiến lòng người,
Cảm hoài ,yêu thương khi đất trời
Giao mùa tháng Tám ,trong vắt nắng
Tình yêu thức giấc để lên ngôi?

Bao nhiêu phiền muộn dẫn tan nhanh
Còn lại tình người giữa thu xanh
Yêu thương,nhân ái ...Tấm lòng mở.
Tháng Tám bên nhau thật yên lành...
Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Văn chúc mừng cũng kệ Văn
Vậy mà tưởng được mời ăn tiệc tùng!
Cụt hứng!
Trọng Văn

TV ơi!Đừng vội cụt hứng ,nhà tỷ không có tiệc thì bây giờ  sang nhà đệ nhậu ở quán đệ càng vui chứ sao?

Quán Trọng Văn

Hôm nay lại ghé quán Văn
Ngó xem có món gì ăn được nào...?
Mới vô đã thấy ngạt ngào
Bao nhiêu món lạ kể sao bây giờ...?
Hấp dẫn quá !Giang ngẩn ngơ...
Món nào cũng muốn ăn no đã thèm.
"Ớt khô sốt với cá chim"
Gọi hũ "Cơm Huế",ăn thêm mới vừa...
Ngó nhìn"Bún ốc riêu cua"
Bên Tây chẳng có nên mua thử liề[color=#ff00cc]n...
Kìa "Bống mú hấp hạt sen"...
Món này ngon lắm ,bỏ tiền mua ngay.
Chỉ khổ cho cái dạ dày
Hôm nay bị nhét căng đầy thức ăn...
No rồi,tạm biệt Trọng Văn
Hẹn mai,Giang lại đến ăn quán này
Thương Giang
[/color]


 
"Đi đâu mà vội mà vàng?"
Đã đến thăm quán nên càng ở lâu
Ăn nhiều cũng chẳng có sao
Văn sẽ ghi sổ năm sau tính tiền
 
Cho em nhờ vả trước tiên
Rửa chén, dọn dẹp giùm liền cám ơn!
Tỷ thấy bếp núc ớn không
Món ăn dân Việt bày hơn người nhiều
 
Lắm khi từ sớm tới chiều
Lu bu nấu nướng thiếu điều hụt hơi
Mệt quá! Bỏ đó đi chơi
Trở lại meo mốc, ối giờ thấy ghê!
 
TV
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 15:47:33Biển Xanh>
         KIẾM CỚ..
   Lời em làm anh suy tư
Biết là khéo léo chối từ tình anh
  Không yêu kiếm cớ nói quanh
Đỉa đeo chân hạc nên đành nuốt cay
  Ngại rằng trách nhiệm nặng vai
Nông dân Hai Lúa chuyên cày ruộng sâu
  Khó khăn chẳng quản chi đâu
“Râu tôm nấu với ruột bầu”* vẫn ngon
   Đồng lòng một dạ sắt son
Mái tranh vách lá tuy còn trắng tay
  Chung nhau gây dựng tương lai
Chồng cày vợ cấy có ngày làm nên
  Tậu thêm vườn ruộng mông mênh
Thành bà địa chủ…ngồi trên đống vàng…[:D][:D]
                          Biển Xanh
 
 Ca dao :
               *-Râu tôm nấu với ruột bầu
             Vợ chan chồng húp gật đầu khen ngon..

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 15:49:54Biển Xanh>
 KIẾM CỚ..
Lời em làm anh suy tư
Biết là khéo léo chối từ tình anh
Không yêu kiếm cớ nói quanh
Đỉa đeo chân hạc nên đành nuốt cay
Ngại anh trách nhiệm nặng vai
Nông dân Hai lúa chuyên cày ruộng sâu
Khó khăn chẳng quản chi đâu
“Râu tôm nấu với ruột bầu”* vẫn ngon
Đồng lòng một dạ sắt son
Mái tranh vách lá tuy còn trắng tay
Chung nhau gây dựng tương lai
Chồng cày vợ cấy có ngày làm nên
Tậu thêm vườn ruộng mông mênh
Thành bà địa chủ…ngồi trên đống vàng…

Sợ khổ anh...
Chẳng mơ chi giấc cao sang
Trăm năm nên nghĩa tao khang...vẹn tròn..
Đáp đền ngày tháng mỏi mòn
Nơi xa chờ đợi héo hon từng ngày
Cung đàn xưa lại vút bay
Đồng lòng mình sẽ chung xây cuộc đời .
Đừng bao giờ nhắc lại lời:
"Đỉa đeo chân hạc..."-Người ơi!Xin đừng...
Chúng mình đâu phải người dưng
Hiểu em "Kiếm cớ", dè chừng là sai...
Thương anh nặng trĩu đôi vai
Cõng thêm gánh nợ...tương lai mịt mờ...
Nhà thêm một kẻ ngu ngơ
Vụng về,lười biếng...Giấc mơ tan tành...
Cho nên em phải chối quanh,
Không muốn phiền luỵ...Khổ anh một đời...

Biển Xanh-Thương Giang

Ca dao :
*-Râu tôm nấu với ruột bầu
Vợ chan chồng húp gật đầu khen ngon..
  
  DỐI LÒNG 
    Đừng nói như thế em ơi !..
Dối lòng bày vẻ những lời tự phê
   Sợ rằng mai mốt trở về
Gặp mặt Hai Lúa vội chê quê mùa
  Nước da đen sậm phèn chua
Suốt ngày lội ruộng còn đua với đòi
  Không chịu đi lấy gương soi
Nông dân chân đất mà đòi lên cao
  Nước ngoài em sống sang giàu
Môn đăng hộ đối làm sao sánh bằng
  Đời anh kham khổ khó khăn
Bán mặt cho đất đủ ăn đâu nào
  Cho nên em nói đón rào
Đầu óc mê muội làm sao…đúng là 
  Đến giờ nghĩ mãi mới ra
Không yêu…em phải nói xa nói gần…
                       Biển Xanh  

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-30 22:42:53THƯƠNG GIANG>
 KIẾM CỚ..

Lời em làm anh suy tư
Biết là khéo léo chối từ tình anh
Không yêu kiếm cớ nói quanh
Đỉa đeo chân hạc nên đành nuốt cay
Ngại anh trách nhiệm nặng vai
Nông dân Hai lúa chuyên cày ruộng sâu
Khó khăn chẳng quản chi đâu
“Râu tôm nấu với ruột bầu”* vẫn ngon
Đồng lòng một dạ sắt son
Mái tranh vách lá tuy còn trắng tay
Chung nhau gây dựng tương lai
Chồng cày vợ cấy có ngày làm nên
Tậu thêm vườn ruộng mông mênh
Thành bà địa chủ…ngồi trên đống vàng…

Sợ khổ anh...

Chẳng mơ chi giấc cao sang
Trăm năm nên nghĩa tao khang...vẹn tròn..
Đáp đền ngày tháng mỏi mòn
Nơi xa chờ đợi héo hon từng ngày
Cung đàn xưa lại vút bay
Đồng lòng mình sẽ chung xây cuộc đời .
Đừng bao giờ nhắc lại lời:
"Đỉa đeo chân hạc..."-Người ơi!Xin đừng...
Chúng mình đâu phải người dưng
Hiểu em "Kiếm cớ", dè chừng là sai...
Thương anh nặng trĩu đôi vai
Cõng thêm gánh nợ...tương lai mịt mờ...
Nhà thêm một kẻ ngu ngơ
Vụng về,lười biếng...Giấc mơ tan tành...
Cho nên em phải chối quanh,
Không muốn phiền luỵ...Khổ anh một đời...


DỐI LÒNG

Đừng nói như thế em ơi !..
Dối lòng bày vẻ những lời tự phê
Sợ rằng mai mốt trở về
Gặp mặt Hai Lúa vội chê quê mùa
Nước da đen sậm phèn chua
Suốt ngày lội ruộng còn đua với đòi
Không chịu đi lấy gương soi
Nông dân chân đất mà vòi lên cao
Nước ngoài em sống sang giàu
Môn đăng hộ đối làm sao sánh bằng
Đời anh kham khổ khó khăn
Bán mặt cho đất đủ ăn đâu nào
Cho nên em nói đón rào
Đầu óc mê muội làm sao…đúng là
Đến giờ nghĩ mãi mới ra
Không yêu…em phải nói xa nói gần…
Khổ cho coi...

Chịu thôi..[:(][:(][:(]chẳng thể phân trần...
Bởi anh bướng thế...Nói gần ,hiểu xa..[:D][:D][:D]
Em không khách sáo văn hoa
Anh đừng suy diễn ,rồi là nghĩ cong...[:D][:D][:D]
Biết anh vất vả ngoài đồng
Dầm mưa ,dãi nắng đếm đong từng ngày
Còn em sống ở bên Tây
Thõng lưng,lười nhác...rồi đây khó rèn[:D][:D][:D]
Ruộng đồng vất vả chẳng quen
Giúp gì anh được...,cho nên chối từ[;)][;)][;)]
Môn đăng...Anh nghĩ thế ư?
Em không nghề nghiệp bù trừ được chăng?
Anh có ruộng,đất thẳng băng...
Em không tấc đất đãi đằng hồi môn
Chỉ riêng tình nghĩa vẫn còn
Trái tim vẫn đổ máu son chảy vào...
Mắt mờ ,chẳng lấp lánh sao[8|][8|][8|]
Tóc xanh ,môi thắm má đào ...,còn đâu?
Đi Tây mà chẳng sang giầu
Nhặt ve chai bán...bao lâu có tiền?[:D][:D][:D][:D]
Nếu chẳng chịu nghe em khuyên
Anh vẫn muốn cưới?Khổ liền cho coi..[:D][:D][:D]

Biển Xanh -Thương Giang


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 15:52:14Biển Xanh>
 KIẾM CỚ..
Lời em làm anh suy tư
Biết là khéo léo chối từ tình anh
Không yêu kiếm cớ nói quanh
Đỉa đeo chân hạc nên đành nuốt cay
Ngại anh trách nhiệm nặng vai
Nông dân Hai lúa chuyên cày ruộng sâu
Khó khăn chẳng quản chi đâu
“Râu tôm nấu với ruột bầu”* vẫn ngon
Đồng lòng một dạ sắt son
Mái tranh vách lá tuy còn trắng tay
Chung nhau gây dựng tương lai
Chồng cày vợ cấy có ngày làm nên
Tậu thêm vườn ruộng mông mênh
Thành bà địa chủ…ngồi trên đống vàng…
Sợ khổ anh...
Chẳng mơ chi giấc cao sang
Trăm năm nên nghĩa tao khang...vẹn tròn..
Đáp đền ngày tháng mỏi mòn
Nơi xa chờ đợi héo hon từng ngày
Cung đàn xưa lại vút bay
Đồng lòng mình sẽ chung xây cuộc đời .
Đừng bao giờ nhắc lại lời:
"Đỉa đeo chân hạc..."-Người ơi!Xin đừng...
Chúng mình đâu phải người dưng
Hiểu em "Kiếm cớ", dè chừng là sai...
Thương anh nặng trĩu đôi vai
Cõng thêm gánh nợ...tương lai mịt mờ...
Nhà thêm một kẻ ngu ngơ
Vụng về,lười biếng...Giấc mơ tan tành...
Cho nên em phải chối quanh,
Không muốn phiền luỵ...Khổ anh một đời...
DỐI LÒNG
Đừng nói như thế em ơi !..
Dối lòng bày vẻ những lời tự phê
Sợ rằng mai mốt trở về
Gặp mặt Hai Lúa vội chê quê mùa
Nước da đen sẩm phèn chua
Suốt ngày lội ruộng còn đua với đòi
Không chịu đi lấy gương soi
Nông dân chân đất mà vòi lên cao
Nước ngoài em sống sang giàu
Môn đăng hộ đối làm sao sánh bằng
Đời anh kham khổ khó khăn
Bán mặt cho đất đủ ăn đâu nào
Cho nên em mới đón rào
Đầu óc mê muội làm sao…đúng là
Đến giờ anh mới nghĩ ra
Không yêu…em mới nói xa nói gần…
Khổ cho coi...
Chịu thôi...Chẳng thể phân trần.[:(][:(][:(]
Bởi anh bướng quá  nói  gần nghĩ xa...
Em đâu khách sáo , văn hoa.
Anh đừng suy diễn rồi   mà  nghĩ cong[&amp;:][&amp;:][&amp;:]
Biết  anh vất vả ngoài đồng
Dầm mưa ,dãi nắng  đếm đong từng ngày
Còn em sống ở bên tây
Thõng lưng ,lười nhác...rồi đây khó rèn...[:D][:D][:D]
Vất vả lam lũ chẳng quen
Giúp gì anh được ... cho nên  chối từ...[:(][:(]
Môn đăng ...Anh nghĩ thế ư?
Em không nghề nghiệp bù trừ được chăng?
Ruộng vườn anh đất thẳng băng
Em không tấc đất ...đãi đằng hồi môn
Chỉ riêng tình nghĩa vẫn còn
Trái tim vẫn đỏ máu son chảy vào...
Mắt chẳng còn lấp lánh sao
Tóc xanh,môi thắm ,má đào còn đâu...?
Đi Tây mà chẳng sang giầu
Nhặt vỏ chai bán bao  lâu có tiền?[:D][:D][:D]
Anh không chịu nghe em khuyên
Vẫn muốn cưới...sẽ khổ liền cho coi... [:D][:D][:D]
KHỜ...
Trời cao xin hãy xét soi
Yêu em đứt ruột…có đòi hỏi đâu
Vậy mà sao nỡ nói câu
Qua Tây lượm rác…nghe rầu làm sao [;)][;)]
Tại em mơ mộng sang giàu
            Quê nhà cũng có bịch bao (nylông) thiếu gì [:D][:D]
Nhặt mang cân ký bán đi
Được gần nhau mãi... sang chi xứ người
Lại bảo em rất biếng lười
Yên tâm anh sẽ cày bươi kiếm tiền
Để cho em sướng như tiên
Chỉ cần mỗi tối nằm nghiêng ngắm nhìn  [:D][:D]
Thấy vợ rất đỗi thông minh
Khôn ngoan đáo để còn mình ngu ngơ 
Khổ thân Hai Lúa dại khờ
Người ta từ chối còn mơ mộng hoài…
Biển Xanh-Thương Giang
 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 15:14:07THƯƠNG GIANG>
 KIẾM CỚ..
Lời em làm anh suy tư
Biết là khéo léo chối từ tình anh
Không yêu kiếm cớ nói quanh
Đỉa đeo chân hạc nên đành nuốt cay
Ngại anh trách nhiệm nặng vai
Nông dân Hai lúa chuyên cày ruộng sâu
Khó khăn chẳng quản chi đâu
“Râu tôm nấu với ruột bầu”* vẫn ngon
Đồng lòng một dạ sắt son
Mái tranh vách lá tuy còn trắng tay
Chung nhau gây dựng tương lai
Chồng cày vợ cấy có ngày làm nên
Tậu thêm vườn ruộng mông mênh
Thành bà địa chủ…ngồi trên đống vàng…
Sợ khổ anh...
Chẳng mơ chi giấc cao sang
Trăm năm nên nghĩa tao khang...vẹn tròn..
Đáp đền ngày tháng mỏi mòn
Nơi xa chờ đợi héo hon từng ngày
Cung đàn xưa lại vút bay
Đồng lòng mình sẽ chung xây cuộc đời .
Đừng bao giờ nhắc lại lời:
"Đỉa đeo chân hạc..."-Người ơi!Xin đừng...
Chúng mình đâu phải người dưng
Hiểu em "Kiếm cớ", dè chừng là sai...
Thương anh nặng trĩu đôi vai
Cõng thêm gánh nợ...tương lai mịt mờ...
Nhà thêm một kẻ ngu ngơ
Vụng về,lười biếng...Giấc mơ tan tành...
Cho nên em phải chối quanh,
Không muốn phiền luỵ...Khổ anh một đời...
DỐI LÒNG
Đừng nói như thế em ơi !..
Dối lòng bày vẻ những lời tự phê
Sợ rằng mai mốt trở về
Gặp mặt Hai Lúa vội chê quê mùa
Nước da đen sẩm phèn chua
Suốt ngày lội ruộng còn đua với đòi
Không chịu đi lấy gương soi
Nông dân chân đất mà vòi lên cao
Nước ngoài em sống sang giàu
Môn đăng hộ đối làm sao sánh bằng
Đời anh kham khổ khó khăn
Bán mặt cho đất đủ ăn đâu nào
Cho nên em mới đón rào
Đầu óc mê muội làm sao…đúng là
Đến giờ anh mới nghĩ ra
Không yêu…em mới nói xa nói gần…
Khổ cho coi...
Chịu thôi...Chẳng thể phân trần.
Bởi anh bướng quá nói gần nghĩ xa...
Em đâu khách sáo , văn hoa.
Anh đừng suy diễn rồi mà nghĩ cong
Biết anh vất vả ngoài đồng
Dầm mưa ,dãi nắng đếm đong từng ngày
Còn em sống ở bên tây
Thõng lưng ,lười nhác...rồi đây khó rèn...
Vất vả lam lũ chẳng quen
Giúp gì anh được ... cho nên chối từ...
Môn đăng ...Anh nghĩ thế ư?
Em không nghề nghiệp bù trừ được chăng?
Ruộng vườn anh đất thẳng băng
Em không tấc đất ...đãi đằng hồi môn
Chỉ riêng tình nghĩa vẫn còn
Trái tim vẫn đỏ máu son chảy vào...
Mắt chẳng còn lấp lánh sao
Tóc xanh,môi thắm ,má đào còn đâu...?
Đi Tây mà chẳng sang giầu
Nhặt vỏ chai bán bao lâu có tiền?
Anh không chịu nghe em khuyên
Vẫn muốn cưới...sẽ khổ liền cho coi...
KHỜ...
Trời cao xin hãy xét soi
Yêu em đứt ruột…có đòi hỏi đâu
Vậy mà sao nỡ nói câu
Qua Tây lượm rác…nghe rầu làm sao
Tại em mơ mộng sang giàu
Quê nhà cũng có bịch bao (nylông) thiếu gì
Nhặt mang cân ký bán đi
Được gần nhau mãi... sang chi xứ người
Lại bảo em rất biếng lười
Yên tâm anh sẽ cày bươi kiếm tiền
Để cho em sướng như tiên
Chỉ cần mỗi tối nằm nghiêng ngắm nhìn
Thấy vợ rất đỗi thông minh
Khôn ngoan đáo để còn mình ngu ngơ
Khổ thân Hai Lúa dại khờ
Người ta từ chối còn mơ mộng hoài…
Nên chăng...?

Anh ơi! Thử tính tương lai...
Lấy nhau như thế...sinh nhai   bằng gì...?[8D][8D][8D]
E trở lại lượm bao bì?[8|][8|][8|][8|]
Ve chai chẳng có người đi nhặt nhiều...
Một ngày kiếm được bao nhiêu?[&amp;:][&amp;:][&amp;:]
Lo ăn chẳng đủ chi tiêu chẳng thừa...
Ngày nắng đã vậy còn mưa...
Làm sao chạy đủ bữa trưa,bữa chiều?[:(][:(][:(]
Vất vả mà vẫn cứ nghèo
Bầy con đói rách,nhóc nheo tội tình[:&#39;(][:&#39;(][:&#39;(]
Khi ấy anh sẽ thấy mình
Ân hận lấy vợ chẳng xinh lại đần...[:D][:D][:D]
Anh ơi!Hãy nhắc hãy  cân
Nên chăng hò hẹn hồng trần kết duyên...? [:)][:)][:)]

Biển Xanh-Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 05:26:33Rdinh>
 
NÊN CHĂNG...?

Anh ơi !Thử tính tương lại
Lấy nhau như thế...sinh nhai bằng gì?[8D][8D][8D]
Em trở lại lượm bao bì?
Ve chai chẳng có người đi nhặt nhiều...[;)][;)][;)]
Một ngày kiếm được bao nhiêu?[&amp;:]
Lo ăn chẳng đủ chi tiêu chẳng thừa...
Ngày nắng đã vậy còn mưa...
Làm sao chạy đủ bữa trưa ,bữa chiều?[:(][:(][:(]
Vất vả mà vẫn cứ nghèo
Bầy con đói rách, nhóc nheo ...tội tình[:&#39;(][:&#39;(][:&#39;(]
Khi ấy anh sẽ thấy mình
Ân hận vì vợ chẳng xinh lại đần...[:D][:D][:D]
Anh ơi !phải nhắc phải cân,

Nên  chăng hò hẹn hồng trần kết duyên..
 
 
 
 XIN CHỪA..
 
Thôi đành trở lại ruộng điền
Ra đồng bắt đỉa kiếm tiền nuôi thân
Đừng nuôi ảo mộng ái ân
Chê nghèo em chẳng thèm cần mình đâu
Nông dân mưa nắng dãi dầu
Hai lúa phải sống đồng sâu nước phèn
Học đòi chi thói bon chen
Trèo cao té nặng ai khen đâu nào
Hãy thức tỉnh lại cho mau
Người ta cân nhắc làm sao sánh bằng
Đưa ra mọi việc khó khăn
Làm cho nản chí thấy rằng bó tay
Lo thân chưa nổi…nuôi ai ?..
Thôi về cuốc đất cầm cày cho xong
Bỏ tật mơ mộng đèo bồng
Từ nay Hai lúa sẽ không dám đòi…(yêu)... [:D][:D]
Biển Xanh-Thương Giang
 
 



Thơ vui, mong BX va TG đừng giận. Rdinh.
📎 ChoDeXuanPhai
Đăng nhập để trả lời
0
KIẾM CỚ..

Lời em làm anh suy tư
Biết là khéo léo chối từ tình anh
Không yêu kiếm cớ nói quanh
Đỉa đeo chân hạc nên đành nuốt cay
Ngại anh trách nhiệm nặng vai
Nông dân Hai lúa chuyên cày ruộng sâu
Khó khăn chẳng quản chi đâu
“Râu tôm nấu với ruột bầu”* vẫn ngon
Đồng lòng một dạ sắt son
Mái tranh vách lá tuy còn trắng tay
Chung nhau gây dựng tương lai
Chồng cày vợ cấy có ngày làm nên
Tậu thêm vườn ruộng mông mênh
Thành bà địa chủ…ngồi trên đống vàng…

Sợ khổ anh...

Chẳng mơ chi giấc cao sang
Trăm năm nên nghĩa tao khang...vẹn tròn..
Đáp đền ngày tháng mỏi mòn
Nơi xa chờ đợi héo hon từng ngày
Cung đàn xưa lại vút bay
Đồng lòng mình sẽ chung xây cuộc đời .
Đừng bao giờ nhắc lại lời:
"Đỉa đeo chân hạc..."-Người ơi!Xin đừng...
Chúng mình đâu phải người dưng
Hiểu em "Kiếm cớ", dè chừng là sai...
Thương anh nặng trĩu đôi vai
Cõng thêm gánh nợ...tương lai mịt mờ...
Nhà thêm một kẻ ngu ngơ
Vụng về,lười biếng...Giấc mơ tan tành...
Cho nên em phải chối quanh,
Không muốn phiền luỵ...Khổ anh một đời...

DỐI LÒNG

Đừng nói như thế em ơi !..
Dối lòng bày vẻ những lời tự phê
Sợ rằng mai mốt trở về
Gặp mặt Hai Lúa vội chê quê mùa
Nước da đen sẩm phèn chua
Suốt ngày lội ruộng còn đua với đòi
Không chịu đi lấy gương soi
Nông dân chân đất mà vòi lên cao
Nước ngoài em sống sang giàu
Môn đăng hộ đối làm sao sánh bằng
Đời anh kham khổ khó khăn
Bán mặt cho đất đủ ăn đâu nào
Cho nên em mới đón rào
Đầu óc mê muội làm sao…đúng là
Đến giờ anh mới nghĩ ra
Không yêu…em mới nói xa nói gần…

Khổ cho coi...

Chịu thôi...Chẳng thể phân trần.
Bởi anh bướng quá nói gần nghĩ xa...
Em đâu khách sáo , văn hoa.
Anh đừng suy diễn rồi mà nghĩ cong
Biết anh vất vả ngoài đồng
Dầm mưa ,dãi nắng đếm đong từng ngày
Còn em sống ở bên tây
Thõng lưng ,lười nhác...rồi đây khó rèn...
Vất vả lam lũ chẳng quen
Giúp gì anh được ... cho nên chối từ...
Môn đăng ...Anh nghĩ thế ư?
Em không nghề nghiệp bù trừ được chăng?
Ruộng vườn anh đất thẳng băng
Em không tấc đất ...đãi đằng hồi môn
Chỉ riêng tình nghĩa vẫn còn
Trái tim vẫn đỏ máu son chảy vào...
Mắt chẳng còn lấp lánh sao
Tóc xanh,môi thắm ,má đào còn đâu...?
Đi Tây mà chẳng sang giầu
Nhặt vỏ chai bán bao lâu có tiền?
Anh không chịu nghe em khuyên
Vẫn muốn cưới...sẽ khổ liền cho coi...

KHỜ...

Trời cao xin hãy xét soi
Yêu em đứt ruột…có đòi hỏi đâu
Vậy mà sao nỡ nói câu
Qua Tây lượm rác…nghe rầu làm sao
Tại em mơ mộng sang giàu
Quê nhà cũng có bịch bao (nylông) thiếu gì
Nhặt mang cân ký bán đi
Được gần nhau mãi... sang chi xứ người
Lại bảo em rất biếng lười
Yên tâm anh sẽ cày bươi kiếm tiền
Để cho em sướng như tiên
Chỉ cần mỗi tối nằm nghiêng ngắm nhìn
Thấy vợ rất đổi thông minh
Khôn ngoan đáo để còn mình ngu ngơ
Khổ thân Hai lúa dại khờ
Người ta từ chối còn mơ mộng hoài…

NÊN CHĂNG...?

Anh ơi !Thử tính tương lại
Lấy nhau như thế...sinh nhai bằng gì?[8D][8D][8D]
Em trở lại lượm bao bì?
Ve chai chẳng có người đi nhặt nhiều...[;)][;)][;)]
Một ngày kiếm được bao nhiêu?[&amp;:]
Lo ăn chẳng đủ chi tiêu chẳng thừa...
Ngày nắng đã vậy còn mưa...
Làm sao chạy đủ bữa trưa ,bữa chiều?[:(][:(][:(]
Vất vả mà vẫn cứ nghèo
Bầy con đói rách, nhóc nheo ...tội tình[:&#39;(][:&#39;(][:&#39;(]
Khi ấy anh sẽ thấy mình
Ân hận vì vợ chẳng xinh lại đần...[:D][:D][:D]
Anh ơi !phải nhắc phải cân,

Nên  chăng hò hẹn hồng trần kết duyên..
 
 XIN CHỪA..

 
Thôi đành trở lại ruộng điền
Ra đồng bắt đỉa kiếm tiền nuôi thân
Đừng nuôi ảo mộng ái ân
Chê nghèo em chẳng thèm cần mình đâu
Nông dân mưa nắng dãi dầu
Hai lúa phải sống đồng sâu nước phèn
Học đòi chi thói bon chen
Trèo cao té nặng ai khen đâu nào
Hãy thức tỉnh lại cho mau
Người ta cân nhắc làm sao sánh bằng
Đưa ra mọi việc khó khăn
Làm cho nản chí thấy rằng bó tay
Lo thân chưa nổi…nuôi ai ?..
Thôi về cuốc đất cầm cày cho xong
Bỏ tật mơ mộng đèo bồng
Từ nay Hai lúa sẽ không dám đòi…(yêu)... [:D][:D]
Biển Xanh-Thương Giang
 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
KIẾM CỚ..

Lời em làm anh suy tư
Biết là khéo léo chối từ tình anh
Không yêu kiếm cớ nói quanh
Đỉa đeo chân hạc nên đành nuốt cay
Ngại anh trách nhiệm nặng vai
Nông dân Hai lúa chuyên cày ruộng sâu
Khó khăn chẳng quản chi đâu
“Râu tôm nấu với ruột bầu”* vẫn ngon
Đồng lòng một dạ sắt son
Mái tranh vách lá tuy còn trắng tay
Chung nhau gây dựng tương lai
Chồng cày vợ cấy có ngày làm nên
Tậu thêm vườn ruộng mông mênh
Thành bà địa chủ…ngồi trên đống vàng…

Sợ khổ anh...

Chẳng mơ chi giấc cao sang
Trăm năm nên nghĩa tao khang...vẹn tròn..
Đáp đền ngày tháng mỏi mòn
Nơi xa chờ đợi héo hon từng ngày
Cung đàn xưa lại vút bay
Đồng lòng mình sẽ chung xây cuộc đời .
Đừng bao giờ nhắc lại lời:
"Đỉa đeo chân hạc..."-Người ơi!Xin đừng...
Chúng mình đâu phải người dưng
Hiểu em "Kiếm cớ", dè chừng là sai...
Thương anh nặng trĩu đôi vai
Cõng thêm gánh nợ...tương lai mịt mờ...
Nhà thêm một kẻ ngu ngơ
Vụng về,lười biếng...Giấc mơ tan tành...
Cho nên em phải chối quanh,
Không muốn phiền luỵ...Khổ anh một đời...

DỐI LÒNG

Đừng nói như thế em ơi !..
Dối lòng bày vẻ những lời tự phê
Sợ rằng mai mốt trở về
Gặp mặt Hai Lúa vội chê quê mùa
Nước da đen sẩm phèn chua
Suốt ngày lội ruộng còn đua với đòi
Không chịu đi lấy gương soi
Nông dân chân đất mà vòi lên cao
Nước ngoài em sống sang giàu
Môn đăng hộ đối làm sao sánh bằng
Đời anh kham khổ khó khăn
Bán mặt cho đất đủ ăn đâu nào
Cho nên em mới đón rào
Đầu óc mê muội làm sao…đúng là
Đến giờ anh mới nghĩ ra
Không yêu…em mới nói xa nói gần…

Khổ cho coi...

Chịu thôi...Chẳng thể phân trần.
Bởi anh bướng quá nói gần nghĩ xa...
Em đâu khách sáo , văn hoa.
Anh đừng suy diễn rồi mà nghĩ cong
Biết anh vất vả ngoài đồng
Dầm mưa ,dãi nắng đếm đong từng ngày
Còn em sống ở bên tây
Thõng lưng ,lười nhác...rồi đây khó rèn...
Vất vả lam lũ chẳng quen
Giúp gì anh được ... cho nên chối từ...
Môn đăng ...Anh nghĩ thế ư?
Em không nghề nghiệp bù trừ được chăng?
Ruộng vườn anh đất thẳng băng
Em không tấc đất ...đãi đằng hồi môn
Chỉ riêng tình nghĩa vẫn còn
Trái tim vẫn đỏ máu son chảy vào...
Mắt chẳng còn lấp lánh sao
Tóc xanh,môi thắm ,má đào còn đâu...?
Đi Tây mà chẳng sang giầu
Nhặt vỏ chai bán bao lâu có tiền?
Anh không chịu nghe em khuyên
Vẫn muốn cưới...sẽ khổ liền cho coi...

KHỜ...

Trời cao xin hãy xét soi
Yêu em đứt ruột…có đòi hỏi đâu
Vậy mà sao nỡ nói câu
Qua Tây lượm rác…nghe rầu làm sao
Tại em mơ mộng sang giàu
Quê nhà cũng có bịch bao (nylông) thiếu gì
Nhặt mang cân ký bán đi
Được gần nhau mãi... sang chi xứ người
Lại bảo em rất biếng lười
Yên tâm anh sẽ cày bươi kiếm tiền
Để cho em sướng như tiên
Chỉ cần mỗi tối nằm nghiêng ngắm nhìn
Thấy vợ rất đổi thông minh
Khôn ngoan đáo để còn mình ngu ngơ
Khổ thân Hai lúa dại khờ
Người ta từ chối còn mơ mộng hoài…

NÊN CHĂNG...?

Anh ơi !Thử tính tương lại
Lấy nhau như thế...sinh nhai bằng gì?
Em trở lại lượm bao bì?
Ve chai chẳng có người đi nhặt nhiều...
Một ngày kiếm được bao nhiêu?
Lo ăn chẳng đủ chi tiêu chẳng thừa...
Ngày nắng đã vậy còn mưa...
Làm sao chạy đủ bữa trưa ,bữa chiều?
Vất vả mà vẫn cứ nghèo
Bầy con đói rách, nhóc nheo ...tội tình
Khi ấy anh sẽ thấy mình
Ân hận vì vợ chẳng xinh lại đần...
Anh ơi !phải nhắc phải cân,
Nên chăng hò hẹn hồng trần kết duyên..

XIN CHỪA..

Thôi đành trở lại ruộng điền
Ra đồng bắt đỉa kiếm tiền nuôi thân
Đừng nuôi ảo mộng ái ân
Chê nghèo em chẳng thèm cần mình đâu
Nông dân mưa nắng dãi dầu
Hai lúa phải sống đồng sâu nước phèn
Học đòi chi thói bon chen
Trèo cao té nặng ai khen đâu nào
Hãy thức tỉnh lại cho mau
Người ta cân nhắc làm sao sánh bằng
Đưa ra mọi việc khó khăn
Làm cho nản chí thấy rằng bó tay
Lo thân chưa nổi…nuôi ai ?..
Thôi về cuốc đất cầm cày cho xong
Bỏ tật mơ mộng đèo bồng
Từ nay Hai lúa sẽ không dám đòi…(yêu)...

Theo anh về...

Bấy nhiêu...Anh đã nản rồi[:(][:(][:(]
Chông gai ,trắc trở cuộc đời khó khăn
Khi yêu chăng gợn lăn tăn[:D][:D][:D]
Nhưng thành gia thất phải cần thực hơn...
Nghe qua có thể giận hờn
Nhưng suy ngẫm lại...chẳng còn trách đâu[:)][:)]
Em nào mơ mộng sang giầu
Chỉ lo con cái cơ cầu...sao nên...?[&amp;:][&amp;:][&amp;:]
Nếu anh bắt đỉa kiếm tiền
Mà đủ trang trải...Em yên lòng nhiều[:D][:D][:D]
Đã thương đâu kể giầu nghèo
Bỏ trời Tây để em theo  anh về...[8|][8|][8|]
Xin anh bỏ hẳn cái nghề,
Bới rác để lượm chai ve bên này...[:D][:D][:D]
Về quê Hai Lúa cấy cày
Rảnh rỗi bắt đỉa sang Tây kiếm lời[:D][:D][:D][size="5"]

Biển Xanh-Thương Giang




[/size]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 23:05:34THƯƠNG GIANG>
Thu xưa
Thu về...lá  vàng lại bay rơi
Mây trôi lãng đãng giữa bầu trời
Heo may man mác gió se lạnh
Mùa thu...vẫn đẹp lắm người ơi!

Đêm thu thao thức nghe tiếng mưa
Âm thanh tí tách từng giọt mưa.
Như đàn giao khúc ,buồn sâu lắng
Lục tìm vùng ký ức thu xưa

Tóc thề buông xoã gió tung bay
Phất phơ tha thiết tà áo dài
Nắng chiều vàng nhạt soi đôi bóng.
Đường đầy  lá đổ...tay đan tay...

Thu xưa ...hai đứa mình yêu nhau
Tình thu thắm thiết lòng dạt dào
Hình bóng khắc sâu vào tâm khảm
Sao để THU SẦU... tim nói đau
Biển Xanh

Thu của riêng tôi

Bao nhiêu muà thu lặng lẽ trôi
Với mưa giăng mắc.Lá vàng rơi...
Vẫn heo may về.Trời xám ngắt.
Vẫn ngập sầu vương...Nỗi đơn côi...

Đêm vẫn buồn tênh ,có khác đâu?
Vẫn tiếng mưa rơi rả rích...Sầu...
Vẫn tiếng lòng ai đang thổn thức
Đêm dài trằn trọc...Mắt quầng sâu...

Bao nhiêu mùa thu đã trôi  qua
Vẫn mãi ngóng trông...Bóng nhạt nhoà...
Muôn dặm quan san,không trở lại.
Mắt huyền lặng lẽ...Giọt châu sa...

Tóc thề bao thu đã thôi bay
Nhớ thương ,chờ đợi...Bóng hao gầy...
Vầng trăng xẻ nửa ...Có còn gặp...,
Ghép lại với nhau để tròn đầy..?

Mùa thu vẫn đẹp với mọi người
Trời trong vắt nắng.Lá vàng rơi...
Vẫn gió heo may .Thơ mộng lắm.
Thu về sầu đọng...Với riêng tôi...
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
THU NHỚ MONG

Hoa cúc vàng rực rỡ
Lá cũng kém sắc gì...
Vàng trong chiều se lạnh
Níu bước chân người đi...

Bịn rịn buổi chia ly
Người ơi sao chẳng nói?
Đi bên nhau lặng im
Để chiều buồn diệu vợi...

Thôi lời hẹn chờ đợi
Mình cứ giữ trong lòng
Và lời yêu cũng vậy
Cho thu vàng nhớ mong...

Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-02 03:37:50Rdinh>
 
Gởi người Viễn xứ
 

 
 
Thưong-Giang ui, Rdinh dzìa dzồi, giờ dzô quậy Thưong-Giang đó.
📎 HoaiHuong
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi người viễn xứ

Ta người chung một tình riêng
Hai người cùng một nỗi niềm giống nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Quê hương xưa đã nhuốm mầu nhớ nhung
Dặm trường cách trở nghìn trùng
Tình quê trải rộng trong vùng ưu tư
Khi chiều buông ánh tà thư
Lòng ta đau đáu  mà như nghẹn lòng
Vẫn hoài tháng nhớ ,ngày mong
Mơ về quê cũ những vòng tay ôm
Rdinh

Hai người riêng hai tâm hồn
Hai bờ xa cách mỏi mòn nhớ quê...
Cây đa,bến nước bờ tre...
Hoa cau rụng trắng đêm hè ...Hương bay...
Tìm trong ký ức đọng đầy
Kỷ niệm  còn đó những ngày chưa xa...
Ta giờ sống ở nước Nga
Người đang sống ở bang  Hoa Kỳ nào...
Tha hương lòng luống nghẹn ngào
Những ngày lễ,Tết...mong sao bớt buồn...
Trăm ngàn ,vạn nỗi vấn vương
Có người đồng cảnh...tỏ tường tâm ta...
Cám ơn  người ...dù cách xa
Một lời chia xẻ cũng là ủi an...
Thương Giang

 
  
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thương-Giang ui, Rdinh dzìa dzồi, giờ dzô quậy Thương-Giang đó.



GỬI NGƯỜI VIỄN XỨ

Ta người chung một tình riêng
Hai người cùng một nỗi niềm giống nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Quê hương xưa đã nhuộm mầu nhớ nhung
Dặm trường cách trở nghìn trùng
Tình quê trải rộng trong vùng ưu tư
Khi chiều buông ánh tà dư
Lòng ta đau đáu mà như nghẹn lòng
Vẫn hoài tháng nhớ ngày mong
Mơ về quê cũ những vòng tay ôm

Rdinh

Cám ơn người...

Hai người riêng hai tâm hồn
Hai bờ xa cách mỏi mòn nhớ quê
Cây đa bến nước bờ tre
Hoa cau rụng trắng đêm hè ...Hương bay...
Tìm trong ký ức đọng đầy
Kỷ niệm còn đó những ngày chưa xa
Ta giờ sống ở nước Nga
Người thì sống ở  bang Hoa Kỳ nào...
Tha hương lòng luống nghẹn ngào
Những dịp Tết ,lễ...Mong sao bớt buồn...
Trăm ngàn vạn nỗi vấn vương
Có người đồng cảm ,tỏ tường tâm ta...
Cám ơn người...dù cách xa
Một lời chia xẻ cũng là  ủi an...

Thương Giang
 



 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 19:53:34hongsang>
Nghe  hai  bạn  kể , cũng  buồn
Tôi , người  xa  xứ  cũng  luôn  nhớ  nhà
Quê  tôi  là  ở  Biên  Hòa
Có  vườn  Bưởi  ngọt  đậm  đà  tình  quê...
 
Người  ơi ! ai  đó , có  về
Cho  tôi  nhắn  gởi  làng  quê  đôi  lời
Từ  ngày  cách  biệt  xa  xôi
Hoa  Bằng  Lăng  tím  còn  rơi  ven  đường...
 
Nơi  này  tôi  ở , nhiều  sương
Mùa  Đông  lắm  tuyết  phủ  đường  khó  đi
Là  miền  Tây  Bắc  Hoa  Kỳ
IDAHO  chính  hiệu  xứ  nì...khoai  tây...
 
hongsang



 

📎 3795704135..3578opt3
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nghe hai bạn kể cũng buồn
Tôi người xa xứ cũng luôn nhớ nhà
Quê tôi là ở Biên Hoà
Có vườn Bưởi ngọt đậm đà tình quê

Người ơi!Ai đó có về
Cho tôi nhắn gửi làng quê đôi lời
Từ ngày cách biệt xa xôi
Hoa Bằng Lăng tím còn rơi ven đường

Nơi này tôi ở nhiều sương
Mùa đông lắm tuyết phủ đường khó đi
Là miền Tây Bắc Hoa Kỳ
IDAHO chính hiệu xứ nì...khoai tây
Hồng Sang




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 12:42:37Biển Xanh>
    Số em...
  Số em có mẹ có cha
Em là đàn bà anh là đàn ông [:D][:D]
   Số phải lấy anh làm chồng
Làm đám cưới gấp bằng không “ống chề” [8D][8D]
   Giờ tí anh đón em về
Sang qua giờ ngọ phu thê động phòng [:)][:)]
   Nếu mà em đã bằng lòng
Sính lễ quà tặng đôi bông hột xoàn [;)][;)]
   Anh tìm mua ở chợ làng
Là hàng chính hiệu hai ngàn một đôi
   Em giàu có sống xa xôi
Mang theo nhiều của hồi môn đem về
   Xây nhà cao rộng ở quê
Tự anh quét dọn đừng thuê tốn tiền… [:D][:D]

Số em chắc sướng như tiên
Lấy được chồng hiền lại biết lo toan.[:D][:D][:D]
Mua chi bông tai   hôt xoàn,
Sính lễ tốn thế,hai ngàn một đôi....[:(]
Anh đừng có khéo vẽ vời
Tiền mình chẳng có ,tiệc mời  còn lo [&amp;:][&amp;:]
Đám cưới cũng phải  làm to.
Cắn răng đặt cỗ.., để cho mọi người,
Đến dự tiệc khỏi chê cười
Rằng nhà Hai Lúa cưới mời cỗ suông...[:D][:D][:D]
   Sắp cưới em chớ có buồn
Anh ráng bắt đỉa đi buôn sẽ giàu [:)][:)]
   Đãi tiệc nhà hàng ngàn sao [:D]
Toàn là hải vị sơn hào rất ngon
  Cóc nhái bò cạp chiên giòn [;)][;)]
Mỗi bàn khuyến mãi một con chuột đồng
  Thực đơn em thấy khoái không
Đi hưởng trăng mật động phòng Châu Phi [:D][:D]
   Tham quan nước U- gan –đi
Để xem vũ điệu mê ly trong rừng
    Đốt lửa nhảy múa tưng bừng
Nhưng em cảnh giác coi chừng cọp tha…[8D][8D][8D]

             Biển Xanh-Thương Giang

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 08:33:34THƯƠNG GIANG>
Số em...
Số em có mẹ có cha
Em là đàn bà anh là đàn ông
Số phải lấy anh làm chồng
Làm đám cưới gấp bằng không “ống chề”
Giờ tí anh đón em về
Sang qua giờ ngọ phu thê động phòng
Nếu mà em đã bằng lòng
Sính lễ quà tặng đôi bông hột xoàn
Anh tìm mua ở chợ làng
Là hàng chính hiệu hai ngàn một đôi
Em giàu có sống xa xôi
Mang theo nhiều của hồi môn đem về
Xây nhà cao rộng ở quê
Tự anh quét dọn đừng thuê tốn tiền…

Số em chắc sướng như tiên
Lấy được chồng hiền lại biết lo toan.
Mua chi bông tai hôt xoàn,
Sính lễ tốn thế,hai ngàn một đôi....
Anh đừng có khéo vẽ vời
Tiền mình chẳng có ,tiệc mời còn lo
Đám cưới cũng phải làm to.
Nghiến  răng đặt cỗ.., để cho mọi người,
Đến dự tiệc khỏi chê cười
Rằng nhà Hai Lúa cưới mời cỗ suông...


Sắp cưới em chớ có buồn
Anh ráng bắt đỉa đi buôn sẽ giàu
Đãi tiệc nhà hàng ngàn sao
Toàn là hãi vị sơn hào rất ngon
Cóc nhái bò cạp chiên dòn
Mỗi bàn khuyến mãi một con chuột đồng
Thực đơn em thấy khoái không
Đi hưởng trăng mật động phòng Châu Phi
Tham quan nước U- gan –đi
Để xem vũ điệu mê ly trong rừng
Đốt lữa nhảy múa tưng bừng
Nhưng em cảnh giác coi chừng cọp tha…


Anh ơi chớ có lo xa
Sư tử  còn sợ em mà...Đừng lo! [:D][:D][:D]
Tiệc cưới như vậy quá to
Sơn hào hải vị hơn bò hơn trâu...
Em nghe thiên hạ kháo nhau
Côn trùng tẩm bột...nhà giầu chơi sang...
Anh thử đi dạo quanh làng
Bắt cố túi gián...nhà hàng làm thêm[&amp;:][&amp;:][&amp;:]
Gián tẩm bột ,gián sốt kem...
Đặc sản thứ thiệt nghe thèm quá đi[8D][8D][8D]
Kế hoạch mình sang Châu Phi
Thử sống hoang dã giống y...mọi rừng...[;)][;)][;)]
Đêm đốt lửa nhảy  tưng bừng
Khách đến dự tiệc chúc mừng...hai ta..[:D][:D][:D]
Trong vườn Thư quán có mà,
Khối người thèm cưới như  là Biển-Giang...[:D][:)][;)]

Biển Xanh-Thương Giang


Đăng nhập để trả lời
0
 
*)Thương Giang ghé qua mới biết Rdinh kỷ niệm  1 năm tham gia vào thư quán nên TG hoạ vội bài thơ tặng  Rdinh nhé.Chúc  trang thơ của Rdinh  luôn đẹp với phong cách tranh-thơ rất khác lạ và đẹp hơn nữa nhé.   

 
Mừng 1 năm Rdinh tham giaThư quán

Thời gian thấm thoát trôi qua

Một năm Rdinh đã tham gia chốn này,
Vườn thơ thư quán nơi đây
Người chưa gặp mặt ,tình đầy câu thơ
Một năm vui dệt mộng mơ.
Yêu  thương ,hò hẹn đợi chờ thiết tha
Dẫu rằng ảo mộng tình hoa
Cũng đầy nhung nhớ tình ta với người...
Thời gian con tạo xoay rồi
Một năm Rdinh có bao người tri ân
Nối tình xa với tình gần
Rdinh -Thư quán-Bạn thân thắm tình...

Thương Giang



 
 
Cảm ơn TG về những lời khen tặng và lời chúc mừng Rdinh nhân ngày tròn năm  gia-nhập VNTQ.Rdinh
Đăng nhập để trả lời
0
SÔNG THƠ

Lời thơ như giọt sương mai
Vương trên mái tóc chảy dài Thương Giang
Cánh Buồm hong dưới nắng vàng
Bến bờ ngơ ngác chim đàn ngóng trông
Bơ vơ hòn đá chờ chồng
Lây niềm vui đợi ngày rồng gặp mây
Lâu rồi chị mới qua đây
Em mừng vui thoả những ngày nhớ mong
Chị yêu ơi có biết không...
Thời gian vắng chị trong lòng chơi vơi,
Muốn sang thăm chị,lại thôi...
Sợ câu thơ nhỏ lệ rơi...Chị buồn!
Mỗi ngày chờ đợi mỏi mòn
Mong thời gian sẽ chẳng còn chuyện qua...
Để cho tình nghĩa Giang hà
Kết thâm giao vẫn đậm đà như xưa
Trời  còn có lúc nắng mưa
Đúng-sai, yêu-ghét...có chừa ai đâu  ...
Miễn sao mình hiểu được nhau
Tâm thành ,ý thật ...Trước sau một lòng.
Tan cơn mưa,hết bão giông
Thân tình Tỷ-Muội ấm nồng hơn xưa...

Kim Giang-Thương Giang



_____________________________

Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
Đăng nhập để trả lời
0

TRỐNG VẮNG

Vườn thơ bè bạn vui đông

Mà nghe trống vắng vì lòng đơn côi
Nụ cười héo hắt trên môi
Mua vui chốc lát lại rồi buồn hơn
Quen sống khép kín cô đơn
Niềm đau thân phận chập chờn chưa phai…
Anh ơi sao mãi u hoài
Đời người ngắn ngủi ,mấy ai vẹn tròn...
Đừng giữ nụ cười héo hon
Hãy vui khi thấy mình còn ở đây
Chốn hư ảo như cõi mây
Bồng bềnh  anh đến chốn này tìm vui
Bài thơ em viết "GỬI NGƯỜI"
Lâu rồi anh ấy ghé chơi ,than buồn
Nhờ em đánh thức  khơi nguồn
Tình thơ đã ngủ trong hồn từ lâu
Em vụng về viết mấy câu
Dành gửi người ấy ...Đừng sầu nữa anh! 

Biển Xanh-Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
THEO ANH VỀ
Đúng là cô bé Thương Giang
Thích đùa mà sợ nên càng dễ thương
Muốn yêu lại ngại tơ vương
Bàn lo đám cưới nhưng dường chưa yêu
Cho nên bày trò đủ điều
Để anh hụt hẫng liêu xiêu trong lòng
Hỏi em có thích lấy chồng
Hay sống cô độc phòng không khóc thầm
Cuộc đời còn lại bao năm
Một mình gối chiếc đêm nằm chèo queo
Nếu em không chê anh nghèo
Mau chịu đám cưới đi theo anh về
Nhà tranh vách đất sông quê
Có em...anh hứa không hề...yêu thêm…
Chỉ khi đầu gối nhão mềm
Chân không đứng vững hết thèm yêu ai.
Bây giờ  muốn cưới vợ hai
Lẽ nào anh bảo một mai thay lòng..?
Nam nhi đa cảm đèo bòng
Thứ phi phận mọn...em không trách gì...
Nếu gân cốt cứng...cứ đi
Khi nào kiệt sức...nhớ thì ghé thăm.
Mười hai tháng trong một năm
Đừng để chị cả đêm nằm nhớ thương
Em phận lẽ mọn tầm thường
Vài lời an ủi đêm trường ngủ ngon...
Cùng anh xuống bể ,lên non
Chỉ mong anh cưới để còn đi khoe

Biển Xanh-Thương Giang





 
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn TG về những lời khen tặng và lời chúc mừng Rdinh nhân ngày tròn năm gia-nhập VNTQ.Rdinh
Câu thơ thư quán

Vườn thơ thư quán chúng mình
Hoạ câu đối tứ thân tình xiết bao
Câu thơ bay vút trời cao
Câu thơ như tiếng ào ào suối reo
Câu thơ như khói lam chiều
Mộng mơ phơ phất mái  nghèo tình quê
Tâm tư ta kể nhau nghe
Mà bao thắm đậm tình thơ tuyệt vời
Rdinh

Bắc nhịp cầu thơ

Không có khỏang cách  xa xôi
Không còn cách biệt tuổi đời trong thơ
Mỗi ngày thấp thỏm đợi chờ 
Có bài nào mới ,người  vừa viết không...
Và rồi hăm hở hoạ cùng
Buồn vui hoà một mạch chung thơ người
Một năm ,nhanh quá vèo trôi
Người vào Thư quán dâng đời trang thơ
Gói tâm tư với ước mơ
Đến với bè bạn ,câu thơ-bắc cầu...
Chúc người gắn bó thật lâu
Trong vườn Thơ quán với bầu bạn thơ...


Thương Giang




Đăng nhập để trả lời
0
Gởi Em Một Nhúm Lá Me

Sài Gòn không có mùa thu
Mưa và gió đến mịt mù chiều nay
Gởi em nhúm lá me bay
Gió đông bắc có đến tay người chờ ?

Dát vần thơ
Gói giấc mơ
Gởi qua Kiev xa mờ trùng dương
Trên đường lữ thứ dặm trường
Vời bao hoài cảm luyến thương một thời

Mùa thu bên ấy vàng rơi
Bên này nhung nhớ ngập trời gió mưa.

Nghinh Nguyên

Cám ơn anh

Món quà quá đỗi bất ngờ
Lá me anh gửi...em giờ nhận đây
Dẫu gửi theo gió theo mây...
Đường xa vạn dặm tới tay người chờ...
Dát vần thơ gói giấc mơ
Bao nhiêu nhung nhớ câu thơ héo buồn
Nhờ anh nơi ấy thổi hồn
Trong lá me gửi...Nỗi buồn dần vơi...
Cám ơn anh...dẫu xa xôi...
Lá me em giữ...mãi tươi sắc mầu...
Mai đây nếu gặp được nhau
Lá me kỷ niệm...lần đầu ta quen...

Thương Giang

Nếu Em Chưa Về

Dát vần thơ gói giấc mơ
Bởi tình mình cách đôi bờ đại dương
Lá me xưa bay tóc vương
Bây giờ rơi rụng trên đường chiều nay
Anh đưa tay vút tóc mây
Lá me còn bám xanh đấy tóc anh
Món quà theo gió đồng hành
Và người đã nhận, đây anh vui lòng
Đi qua năm tháng ruổi rong
Dặm xa còn có tấm lóng nhớ quê
Thu này nếu em chưa về
Anh gom gởi tiếp tình quê lá bàng
Lá bàng theo gió đông sang
Trời tây em có chút vàng quê ta.

Nghinh Nguyên




 &gt;

Đăng nhập để trả lời
0
 Em về heo may...

Thu này em sẽ về nhà
Dẫu chỉ tranh thủ được ba bốn ngày
Ngàn trùng xa cách về đây
Rất mong hội ngộ sum vầy gặp nhau...
Lá bàng thu đến đổi mầu
Từ xanh sang đỏ bởi sầu chia xa...
Lá me anh gửi ,món quà
Rắc lên mái tóc khi mà nhớ quê...
Trăm ngàn vạn nẻo sơn khê
Nhớ thương thôi thúc em về...Heo may...

Thương Giang


Cuối Hạ

Chưa vào thu mà đã thấy lá bàng rơi
Ve khắc khỏai ca lời từ biệt
Mấy đóa sen hồng in mặt hồ xanh biếc
Dòng nước buồn tiễn biệt lục bình trôi

Mây lang thang mấy mảng giữa lưng trời
Gió nhẹ thoảng, nhạc rơi cành dương liễu
Lũy tre vàng nằng hoàng hôn giải chiếu
Vọng từ xa tiếng trúc trĩu ly sầu

Cánh cò chiều bảng lảng biết về đâu
Buồn man mác giữa hai đầu thương nhớ
Thương biết mấy những chuyện tình trắc trở
Khói lam chiều nhung nhớ cũng bạc mầu

Chuyện tình Ngưu-Chức chờ một nhịp cầu
Dòng Ngân Hà - bến bờ đâu xa vời vợi?
Cuộc tình mong manh nhưng đẹp vì mong đợi
Dẫu mùa thu chưa tới, hạ chưa tàn

Hạ đi rồi thu mong nhớ miên man
Bao kỷ niệm ngập tràn trong ký ức
Những hoài cảm đã hòa tan trong tiềm thức
Bởi ngày vui Ngưu-Chức có đâu nhiều !!!

Nghinh Nguyên

Đọc thơ anh...

Đọc bài thơ anh viết thật là buồn
Ngắm mây chiều lảng bảng...tím hoàng hôn
Cánh cò trắng trên cánh đồng sải cánh
Cuối hạ rồi...và tháng Ngâu...mưa tuôn

Sen hồng nghiêng  in mặt nước gương soi
Nhẩn nha đến nhàn nhã ...Lục bình trôi...
Khóm tre uốn cong mình theo tiếng sáo
Cuối hạ rồi... bàng chuyển sắc  đỏ...Rơi

Anh gửi cả cảnh sắc quê vào đây
Nỗi nhớ quê trong em lại dâng đầy
Cuối hạ rồi...em vẫn chưa về được
Anh có  còn đợi người viễn khách này...?

Xin đừng nhắc chuyện Ô Thước  bắc cầu
Mỗi năm Tháng Bảy mới gặp được nhau
Chuyện tình buồn  Ngưu Lang -Chức Nữ
Yêu thương trắc trở...để nỗi lòng đau...

Em chẳng về...sợ tháng Bảy mưa Ngâu
Đợi mùa thu những ngày đầu tháng chín
Khi    mùi   hoa  sữa  về đêm ngọt lịm
Hoa cơm nguội vàng...vương nhẹ thơ anh...
Thương Giang




Đăng nhập để trả lời
0
 SAO EM NỠ…

Sài Gòn…anh chẳng biết mùa Thu
Không gió heo may sương giăng mù
Chỉ biết hai mùa…mưa và nắng
Chiều về mưa đổ trời âm u.

Đường xưa còn đâu lá me bay
Cột đèn cao áp nghiêng bóng dài
Chiều buồn lang thang trên phố cũ
Đi tìm thương nhớ bóng hình ai.

Bao năm em biền biệt nơi đâu
Xa anh phiêu bạt Bắc bán cầu
Bỏ lại sau lưng bao kỉ niệm
Mình anh cô độc mắt thâm sâu.

Anh như chiếc lá hết còn xanh
Thu về…vẫn cố bám trên cành
Khắc khoải đợi chờ trong mòn mỏi
Sao em lại đành nỡ xa anh…
Biển Xanh

   Xa anh...

Anh như chiếc lá chẳng còn xanh
Thu về cố bám níu lấy cành.
Sợ gió heo may  về bất chợt,
Bứt lá lìa cành...gió cuốn nhanh...

Em chẳng thể nào  xa anh đâu
Dù rằng phiêu bạt Bắc bán cầu
Vẹn nguyên nỗi nhớ như thủa ấy
Anh đừng trăn trở ,mắt quầng sâu...

Sài Gòn nơi anh  đang mùa mưa,
Gợi bao nỗi nhớ...kỷ niệm xưa
Con đường me bay...như huyền thoại
Vắng em ,lòng anh...khoảng trống  lùa....

Em sao  đành lòng  để xa  anh?
Cuối hạ thu sang...Hãy mộng lành
Qui luật ngàn đời đâu thay được...
Nhưng đừng buồn nữa...Em bên anh...
         Thương Giang

Anh BX ơi!Em viết theo mạch thơ anh thôi ...Nếu có ai đó ghen là anh lãnh đủ đó nghe.Còn em thì khoẻ re vì ở xa...





Đăng nhập để trả lời
0
SÔNG THƠ

Lời thơ như giọt sương mai
Vương trên mái tóc chảy dài Thương Giang
Cánh Buồm hong dưới nắng vàng
Bến bờ ngơ ngác chim đàn ngóng trông
Bơ vơ hòn đá chờ chồng
Lây niềm vui đợi ngày rồng gặp mây
Lâu rồi chị mới qua đây
Em mừng vui thoả những ngày nhớ mong
Chị yêu ơi có biết không...
Thời gian vắng chị trong lòng chơi vơi,
Muốn sang thăm chị,lại thôi...
Sợ câu thơ nhỏ lệ rơi...Chị buồn!
Mỗi ngày chờ đợi mỏi mòn
Mong thời gian sẽ chẳng còn chuyện qua...
Để cho tình nghĩa Giang hà
Kết thâm giao vẫn đậm đà như xưa
Trời  còn có lúc nắng mưa
Đúng-sai, yêu-ghét...có chừa ai đâu  ...
Miễn sao mình hiểu được nhau
Tâm thành ,ý thật ...Trước sau một lòng.
Tan cơn mưa,hết bão giông
Thân tình Tỷ-Muội ấm nồng hơn xưa...

Kim Giang-Thương Giang



_____________________________

Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu

Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn TG về những lời khen tặng và lời chúc mừng Rdinh nhân ngày tròn năm gia-nhập VNTQ.Rdinh
Câu thơ thư quán

Vườn thơ thư quán chúng mình
Hoạ câu đối tứ thân tình xiết bao
Câu thơ bay vút trời cao
Câu thơ như tiếng ào ào suối reo
Câu thơ như khói lam chiều
Mộng mơ phơ phất mái  nghèo tình quê
Tâm tư ta kể nhau nghe
Mà bao thắm đậm tình thơ tuyệt vời
Rdinh

Bắc nhịp cầu thơ

Không có khỏang cách  xa xôi
Không còn cách biệt tuổi đời trong thơ
Mỗi ngày thấp thỏm đợi chờ 
Có bài nào mới ,người  vừa viết không...
Và rồi hăm hở hoạ cùng
Buồn vui hoà một mạch chung thơ người
Một năm ,nhanh quá vèo trôi
Người vào Thư quán dâng đời trang thơ
Gói tâm tư với ước mơ
Đến với bè bạn ,câu thơ-bắc cầu...
Chúc người gắn bó thật lâu
Trong vườn Thơ quán với bầu bạn thơ...


Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»