<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-30 02:20:27THƯƠNG GIANG>
NHẪN TÂM...
Em nhẫn tâm vì trót nói lời thật
Khiến tim anh roi quất...Đớn đau?
Em từng nhắc…lời thật chẳng ngọt đâu
Anh kiêu hãnh rồi gật đầu chờ đợi…
Em vội mừng , cả tin lời anh nói…
Bởi mong anh nhận ra lỗi , sửa mình.
Biết bao lần em cố giấu…Lặng thinh.
Nên ngông nghênh cứ vô tình lớn mãi…
Anh chẳng biết , cứ ung dung tự tại,
Còn cho mình –người quảng đại vị tha
“Kẻ nào khen là kẻ thù của ta,
Còn ai chê đấy mới là bạn tốt!”
Câu châm ngôn khiến cho em thảng thốt ,
Cứ ngỡ anh giống như một…vĩ nhân….
Trải lòng mình không một chút phân vân,
Điều dở hay …chẳng ngại ngần giấu nữa…
Để bây giờ…tim anh hằn vết cứa ,
Lối xưa chung ,giờ hai đứa hai phương.
Anh trách em...Vâng! Một kẻ tầm thường…
Chẳng đáng nhớ , sao gọi Thương Giang mãi?
Kiev-30/4/2010-TG






