Thương kiếp thi nhân.
Tiếc thương một kiếp tài hoa…
Xác vùi…mộ địa…Xót xa ngẹn ngào…
Sáu mươi năm…Giấc chiêm bao.
Duyên trần ngắn ngủi...Lẽ nào.., vậy thôi?
Sống nhờ, thác gửi...quê người...
Hắt hiu phần mộ trên đồi, giá băng.
Đêm thu lạnh lẽo sương giăng.
Bạch dương ru giấc vĩnh hằng ngàn năm...
Từ nay...biết có ai thăm...
Khói nhang ,cúng giỗ..., rồi chăm mộ phần...?
Có ai tri kỷ , tri ân...
Âm thầm khóc gọi thi nhân...Nhớ người?!?
Đành thôi... chín suối ngậm cười.
Chốn đời nếu có bạc vôi...Lẽ thường!!!
Anh linh...tìm cửa Phật nương.
Niết Bàn cõi ấy...Thiên đường Vô Ưu...
Người đi thơ vẫn còn lưu.
Thiên thu khuất bóng ...mến yêu vẫn còn...
Tình thơ...mãi vẫn trường tồn.
Trong lòng bạn đọc...nỗi buồn tiếc thương...
Kiev 10/09/2010-TG
*) (Viết sau ngày đưa tiễn vong linh nhà thơ Việt Văn, người đã cùng TG cộng tác với báo TTQH trong suốt 12 năm qua vừa tạ thế ngày 8/9/2010)
Thương Kiếp Quân Nhân
Tiếc thương một kiếp quân nhân...
Chí vùi... mộ địa... Thở than âm thầm...
Bốn mươi năm... cuộc bi trầm
Cuộc đời tăm tối.. Mấy trăm kiếp hờn!
Sống buồn, thác gói đau thương
Hắt hiu trời rộng đêm trường nặng mưa
Ngày đông giá rét mây đưa
Cành mai chết đứng hồn xưa hãy còn
Từ nay biết mấy thơn đơn
Chút hương khói phủ vai sờn áo xanh
Có ai thấu hiểu, khóc thầm
Một mình nhẩm lại bước chân tráng hùng
Đành chôn nước mắt lạnh lùng
Thăng trầm một cuộc khốn cùng... Tự nhiên
Hồn thiêng nung nấu muôn niên
Việt Nam nước ấy là miền yêu thương
Dù ai đi khuất dặm trường
Nhớ về quê mẹ bước đường không xa
Bóng trăng đâu khác quê nhà
Chút tình nhớ gởi, âu là nhớ quê!
HT
Lâu lắm rồi không "thơ thẩn" đến thăm cô! Cô và gia đình vẫn khoẻ?
@_ Lâu rồi mới thấy HT trở lại mà vẫn nhớ đến thăm cô.Cám ơn HT nhiều.
Còn bài thơ này cô viết tiễn chú VV người cùng cộng tác với cô ở 1 tờ báo TTQH suốt 12 năm qua. Đề tài này buồn và khó hoạ lắm nên cô "đầu hàng" , chỉ nối mạch cảm xúc bằng bài thơ nữa viết cho chứ VV nhé.
Rũ bụi trần...
Thế là người đi...khuất bóng rồi...
Xác vùi mộ địa..Thi nhân ơi!
Từ đây...trút bỏ nợ dương thế
Âm dương ...cách biệt ...chia đôi nơi...
Nhẹ nhàng ...hồn về nơi rất xa
Lạnh lẽo bút thơ...nhớ tay ngà
Đan , chuốt câu vần còn dang dở...
Ngẩn ngơ nuối tiếc...bậc tài hoa..
Có thể nào tin...người mất rồi...?
Đất khách ...ngàn thu ...có đơn côi...
Quê mẹ ...vạn dặm..Xa hun hút...
Đành nằm lại đây...nơi xứ người...
Vi vút thông reo suốt bốn mùa.
Như hòa tấu khúc khóc tiễn đưa.
Vĩnh biệt ...thi nhân ...an giấc ngủ...
Trút gánh nợ trần...rũ bụi xưa....
Kiev 9/2010