MỘT THỜI...
....
Khói sương...thủa ấy mơ hoa.
Nẻo đời đôi ngả cách xa nhau rồi...
Nhớ mong, mong nhớ một đời.
Đành thôi gói lại...một thời dấu yêu...
Kiev 20/10/2010-TG
KHÓ QUÊN...
Lạc mình giữa biển trời chiều
Cố nhân ơi biết bao điều nhớ quên!?
Biết rằng không phận, không duyên!...
Mà sao lẻ bóng con thuyền đơn côi?
Biết rằng gió thổi buồm trôi!
Mà sao vẫn thấy đất trời không xoay
Nhớ sao là nhớ những ngày!
Triền đê gió thổi nhẹ bay tóc thề
Nhớ là nhớ những đêm quê!
Trăng thanh gió mát má kề môi hôn
Nhớ đêm nào lệ ai tuôn
Lòng anh thắt lại nỗi buồn trào dâng
Nhớ chiều em bước bâng khuâng
Bỏ anh ở lại, bỏ vầng trăng quê!
Người đi khó hẹn ngày về
Mình anh ở lại lời thề khó quên.
Hồng Lĩnh
DAY DỨT
Dẫu mình không nợ không duyên.
Chuyện xưa ,ván đã đóng thuyền...trôi xuôi.
Trót vương ánh mắt , nụ cười.
Câu thơ níu buộc , hai người với nhau...
Giờ xa cách nửa địa cầu.
Cồn cào nỗi nhớ đêm thâu tìm về...
Tìm đâu thủa ấy, đam mê.
Thoáng nhen...chìm giữa bộn bề lo toan...
Biết mình...phận số đa đoan.
Đành thôi để nguội lửa than...trong lòng.
Tàn thu ,trời chớm vào đông.
Lối về xao xác...thinh không...gió lùa.
Kiev 21/10/2010-TG



























