📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.305 lượt xem — Trang 9 / 129

Trách đệ...
Ngày 20.10 đến rồi
Tỷ chờ đệ đến tặng hoa tươi
Dài cổ ngóng hoài sao chẳng thấy
Có em như đệ...buồn quá thôi!!![:(][:(][:(]


 

 
Hai mươi tây của tháng nầy
Là ngày gì nhỉ! Có ai biết cà?
Cớ sao tỷ lại muốn hoa?
Dễ thôi, được chứ... nhưng mà hình như...
 
Hơi muộn, tỷ giận đệ ư?
Tặng chị rau/quả từ từ ăn sau
Tại vì em bận bù đầu
Nên cũng ít rảnh để vào đây chơi
 
Chắc tỷ đã hết bệnh rồi
Thành ra khíu chọ chết người ta luôn!
[:)][:D][;)][;)][:D][:)]
Đăng nhập để trả lời
0

Tỷ trở về U* đã mấy ngày
Chuyến đi vất vả nên ốm quay
Trước giờ khởi hành còn hơi  sốt
Bên Tầu ngỡ cúm ,suýt cấm bay...

Có chút quà mang từ quê nhà
Tỷ sốt nên Tầu chẳng cho qua
Nem chua,chả quế...,rau tươi  nữa...
Họ thu hết sạch...thật xót xa...

Còn chút chôm chôm với tôm khô
Mừng là thoát được...Nào đâu ngờ.
Đến sân bay Thổ họ giữ lại
Đến ít dầu gió cũng chẳng chừa...

Chuyến đi vất vả lại trắng tay
Về đây còn ốm thêm mấy ngày
Muốn vào thư quán thăm thi hữu
Nhức đầu chóng mặt đến hôm nay

Vào được vườn thơ thăm đệ luôn
Chẳng quà cho đệ thật là buồn.
Sao đệ chẳng đi mà tỷ thấy
Món Tầu ,kẹo  Thổ đệ có luôn...?


 
Hôm nay tỷ bớt bịnh chưa
Nguyên do chắc tại trúng mưa bên nhà
Hay là bị cảm người ta
Đằng nào cũng mệt thiệt à phải không?
 
Quà cáp để mất hết trơn
Tỷ lục lại thử xem còn thứ chi
Thì cứ mang tặng đại đi
Vẫn hơn chả có cái gì mất vui! [:)][:D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0
 
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !

Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô  héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào.... 
 
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG  chảy niềm riêng dâng trào.
 
 Thương Giang-Rdinh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ bạn !

Thương dòng...em chảy về đâu
Qua thôn bát ngát qua cầu vẫn Thương
Đi ngang phố thị còn vương
Xuôi về biển cả mộng thường mang theo
Cao sang - quý, chẳng phụ nghèo
Ngát xuân...đâu nỡ quên đèo vắng tanh
Chút lòng em gởi trao anh
Bao giờ cũng ánh long lanh nghĩa tình
Trong anh em mãi còn xinh
Như nàng tiên Tấm...bóng hình chân quê !
Âu lo đời....vốn bộn bề
Khi lòng chạnh....nhớ.....tìm về yêu Thương !

Vô tình mình bước chung đường
Hữu duyên thành bạn thơ thường họa chung
Dẫu chưa hội ngộ tương phùng
Nửa vòng trái đất  ngàn trùng cách xa
Giờ đây chung một mái nhà-
Vườn thơ Thư quán giúp ta thêm gần
Giao lưu thơ ,nối tình thân
Buồn vui chia xẻ nhiều phần nhẹ vơi
Dù xa góc biển chân trời
Nhớ thương ta lại tìm nơi diễn đàn...

Lê Long-Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0

Gửi người

Người đi đi đã từ lâu

Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !

Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....

Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.

Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng[:D]
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...

Rdinh-Thương Giang


Đăng nhập để trả lời
0
XIN EM ĐỪNG…

Em chớ xui dại đó nhe
Bà cả biết được vội nghe theo lời
Trói chân anh hết rong chơi
Đốt thơ bẻ bút kể đời như tiêu
Còn đâu mơ mộng liêu xiêu
Tình thơ anh thả có nhiều người thương
Giờ đây ngăn lối bít đường
Bày chi ra cảnh tai ương sao đành
Em hãy thông cảm cho anh
Tình yêu còn lại riêng dành em thôi
Hỏng dám vọng tưởng xa xôi
Xin bớt giận dỗi anh ngồi hầu đây…

Người đâu lẻo miệng thế này...
Thảo nào chị cả ra tay chẳng đành
Thế nên thỏa  sức Biển Xanh,
Mượn vườn Thư quán buông mành làm thơ
Gom câu chữ dệt mộng mơ
Tình cảm lai láng bao giờ cạn đâu
Mỗi vườn thơ bắc nhịp cầu
Mỗi nàng thơ trút một  bầu yêu thương
Đi đêm lắm sẽ cùng đường,
Nếu chị cả biết...thì xương anh nhừ...


BX. Mặc Nhân Sơn-Thương Giang





Đăng nhập để trả lời
0
VÔ TÂM...
Hai mươi tây của tháng nầy

Là ngày gì nhỉ! Có ai biết cà?
Cớ sao tỷ lại muốn hoa?
Dễ thôi, được chứ... nhưng mà hình như...

Hơi muộn, tỷ giận đệ ư?
Tặng chị rau/quả từ từ ăn sau
Tại vì em bận bù đầu
Nên cũng ít rảnh để vào đây chơi

Chắc tỷ đã hết bệnh rồi
Thành ra khíu chọ chết người ta luôn!

Hơi đâu mà  giận mà buồn[:(]
Đệ vô tâm thế...May còn khéo tay[8D]
Đàn ông phải nhớ từ nay
Hai mươi của tháng mười ngày tặng hoa
Trước là tặng mẹ ,tặng bà
Rồi chị em gái...sau là người yêu...
Nếu đệ rủng rỉnh tiền tiêu
Hoa kèm quà tặng là điều cũng nên
Cho dù cao -thấp,sang-hèn...
Ngày Hội Phụ nữ chớ quên chúc mừng.
Vì Tỷ chẳng phải người dưng
Coi Văn là đệ ,trách đừng giận nghe![:)][:)]
[color="#339900"]Trọng Văn-Thương Giang


[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG MỘT DÒNG SÔNG

Thương một dòng sông chứa nhiều kỉ niệm
Xa em rồi ... nhuộm tím cả nhớ nhung
Em nơi đâu để sông rộng vô cùng
Người ở lại mong" bắc cầu dải yếm"
Suốt nửa đời ta bỏ công tìm kiếm
Mà dòng thương vẫn đi mãi chưa về

Cám ơn người đã ghé bến sông quê
Nghe Quan họ hát:"...Đừng về..." người nhé
Nửa cuộc đời người qua bao lối rẽ
Đến sông Thương mời thi khách dừng chân
Nếu không chê...xa  xôi cũng nên gần
"Cầu dải yếm" bắc tình thân thi hữu.
[color="#33cc00"] NguyenNgoat-Thương Giang[/color]

*)Cám ơn NN đã ghé thăm và tặng thơ TG nhé!


Đăng nhập để trả lời
0
Bài "thương một dòng sông " hay quá!
Xin mời ghé thăm:
http://www.daytohong.net/
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=549263&mpage=1&key=򆔷
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-29 22:39:23THƯƠNG GIANG>
 


BẾN XƯA

Như thuyền trôi mãi cuối trời.
Bến xưa vẫn đợi...một người tha hương.
Ngàn dặm xa một dòng Thương.
Lênh đênh xứ lạ ...dặm đường ưu tư...

NHỚ THƯƠNG

Phải lòng ...nên nhớ  :"Trúc xinh"*
Thương  câu quan họ :"Mái đình , cây đa..."*
Để rồi...vương ánh mắt xa ,
Áo dài mớ bảy , mớ ba...một thời...
 
VẸN NGUYÊN

Người đi gói trọn lời thề.
Dẫu xa xôi mấy...vẫn về bên nhau...
Thời gian chẳng thể phai mầu.
Vẹn nguyên nỗi nhớ ngày đầu trao anh...

THUỶ CHUNG.

Ngàn năm mây trắng vẫn bay.
Bằng lăng vẫn  tím dù ngày nắng,mưa.
Hẹn thề...vẫn vẹn lời xưa.
Mặc đời  cay đắng , xót chua...cũng đành...

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 02:47:29lanh.ktq>
Lời của đêm
 
Đêm hoang hoải tìm về nỗi nhớ
Nhàu... không gian, lành lạnh... một lối về
Cánh tay trần... trót... bỏng rát đam mê
Bờ môi xuông và mềm... làn tóc rối
 
Ướt... tận cùng... sâu trong... phút yêu vội
Mi khép hờ thức tỉnh những khát thương
Lần ngực run... đêm ấy... vô thường
Muốn chảy tan, trọn... về vùng nhớ
 
Có bao giờ... bình yên... ấy, trăn trở...?
Phút chạnh lòng... quay quắt phía... ngày xưa...
 
lanh.ktq



📎 lcd
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều xưa
 
Một chiều tay... níu... bàn tay
Một chiều thảng thốt, những ngày... không nhau
Một chiều biết sẽ niềm đau
Một chiều chớm lạnh... mùa Ngâu... lại về...
 
Một chiều gói lại đam mê
Một chiều chót lưỡi... câu thề... vội trao
Một chiều dáng ấy hanh hao
Một chiều lạc... giấc chiêm bao. Ngại ngần...
 
Một chiều dối... những dấu chân
Một chiều hoen mắt... ướt... lần mi xưa
Một chiều thôi những đón đưa
Một chiều... gió chướng... cợt đùa... Người ơi...!
 
lanh.ktq
 


📎 tgm
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG MỘT DÒNG SÔNG
 
Thương một dòng sông chứa nhiều kỉ niệm
Xa em rồi ... nhuộm tím cả nhớ nhung
Em nơi đâu để sông rộng vô cùng
Người ở lại mong" bắc cầu dải yếm"
Suốt nửa đời ta bỏ công tìm kím
Mà dòng thương vẫn đi mãi chưa về
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-24 02:16:09Rdinh>
 

Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !

Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....

Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.

Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng[:D]
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...

Vội chi gác bút về hưu
Thơ ai lại phải những chiều lênh-đênh
Không thơ đời thấy buồn tênh
Như dòng khô cạn, như tình lẻ-loi
Những khi nắng quái chiều rơi
Nhớ người thơ cũ sao vơi nỗi sầu
Đời người như bóng vó câu
Ta gieo thơ để giãi sầu... mà vui.
 


Rdinh-Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0

Gửi người
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !

Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....

Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.

Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...

Vội chi gác bút về hưu
Thơ ai lại phải những chiều lênh-đênh
Không thơ đời thấy buồn tênh
Như dòng khô cạn, như tình lẻ-loi
Những khi nắng quái chiều rơi
Nhớ người thơ cũ sao vơi nỗi sầu
Đời người như bóng vó câu
Ta gieo thơ để giãi sầu... mà vui.

Viết chẳng được định thoái lui
Nhưng nhớ thi hữu...lại dùi bút nghiên
Gặp nhau quên hết ưu phiền
Thơ bắc cầu nối mọi miền với nhau
Mỗi trang thơ một sắc mầu
Giao lưu thân thiết quên nhau dễ gì...

Rdinh-Thương Giang


Đăng nhập để trả lời
0
XIN EM ĐỪNG…

Em chớ xui dại đó nhe
Bà cả biết được vội nghe theo lời
Trói chân anh hết rong chơi
Đốt thơ bẻ bút kể đời như tiêu
Còn đâu mơ mộng liêu xiêu
Tình thơ anh thả có nhiều người thương
Giờ đây ngăn lối bít đường
Bày chi ra cảnh tai ương sao đành
Em hãy thông cảm cho anh
Tình yêu còn lại riêng dành em thôi
Hỏng dám vọng tưởng xa xôi
Xin bớt giận dỗi anh ngồi hầu đây…

Người đâu lẻo miệng thế này...
Thảo nào chị cả ra tay chẳng đành
Thế nên thỏa  sức Biển Xanh,
Mượn vườn Thư quán buông mành làm thơ[:D]
Gom câu chữ dệt mộng mơ
Tình cảm lai láng bao giờ cạn đâu
Mỗi vườn thơ bắc nhịp cầu
Mỗi nàng thơ trút một  bầu yêu thương[:D][;)][:D]
Đi đêm lắm sẽ cùng đường,
Nếu chị cả biết...thì xương anh nhừ...[:D][:D][:D]



Lẻo mồm không “tán” được em [8D][:D]
Bao nhiêu tài nghệ đều đem ra xài
Tim em chẳng thấy lung lay
Chắc nó cứng lắm sạn chai mất rồi [:(]
Anh đành phải chịu thua thôi
Tìm thầy cầu cứu cùng ngồi tính suy…[8|][8D][8|]
 
BX. Mặc Nhân Sơn - Thương Giang

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
Đâu cần...
Lẻo mồm không “tán” được em

Bao nhiêu tài nghệ đều đem ra xài
Tim em chẳng thấy lung lay
Chắc nó cứng lắm sạn chai mất rồi
Anh đành phải chịu thua thôi
Tìm thầy cầu cứu cùng ngồi tính suy…

Chẳng "thầy" vẫn có "phòng nhì "
Đào hoa Thư quán ai bì được anh?[:D]
Thơ tình chan chứa Biển Xanh
Tim  chai đá cũng tan  thành nước thôi[;)]
Còn em...dòng nước nổi trôi
Lênh đênh phiêu bạt xứ người...xa xăm.
Được người quân tử đoái thăm
Đâu cần phải "tán" đã cầm nón theo...[:D][:D][:D]

BX. Mặc Nhân Sơn - Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Gửi người
Thuyền thơ vẫn đợi
 
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.

Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !

Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
 
Niềm riêng

Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.

Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
 
Vội-vàng chi

Vội chi gác bút về hưu
Thơ ai lại phải những chiều lênh-đênh
Không thơ đời thấy buồn tênh
Như dòng khô cạn, như tình lẻ-loi
Những khi nắng quái chiều rơi
Nhớ người thơ cũ sao vơi nỗi sầu
Đời người như bóng vó câu
Ta gieo thơ để giãi sầu... mà vui.

Viết chẳng được định thoái lui
Nhưng nhớ thi hữu...lại dùi bút nghiên
Gặp nhau quên hết ưu phiền
Thơ bắc cầu nối mọi miền với nhau
Mỗi trang thơ một sắc mầu
Giao lưu thân thiết quên nhau dễ gì...
 
Vần thơ tri-kỷ
 
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
 


Rdinh-Thương Giang


Đăng nhập để trả lời
0
Đừng cười...
Bây giờ em trở lại rồi

Rảnh rang sẽ ghé qua chơi bên nhà
Tập tành đối họa thi ca
Xếp câu ghép chữ...miễn là vần thôi.
Ngô nghê...anh đọc chớ cười.
Kẻo em chẳng dám học đòi làm thơ
-TG-
Anh yêu người đẹp ngây thơ
Chứ đâu kén chữ.....mà thơ với vần
Anh yêu dòng nước trong ngần
Như tên vẫn gọi...bao lần.....Thương Giang !
Anh yêu....lòng sáng cao sang
Chân thành rạng rỡ......dịu dàng từ tâm  !

Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ rồi.....!
 
Lỡ yêu thương những dòng thơ
Đắm say ước vọng từng giờ bên nhau
Ươm xanh trời đất ngọt ngào
Cỏ, hoa, mây, nước,.....dạt dào gió, trăng !
 
Lỡ rồi...yêu những thơ vần
Nên thương đắm đuối cảnh trần khổ đau
Đa tình....ôi.....! Biết làm sao
Yêu người chỉ một....! Thương đau.....quá mười !
 
Lỡ rồi...đành khóc thật tươi
Cho từng con chữ buồn cười...ngây ngô !
Cho hương sắc......chậm phai mờ
Cho thơ tôi mãi........từng giờ hôn em  !
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Vần thơ tri-kỷ

Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.

Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa  đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần  giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...

Rdinh-Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Vần thơ tri-kỷ

Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
 
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
 
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.

Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa  đôi
 
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần  giầu sang...
 
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
 
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
 
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi  xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
 
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
 


Rdinh-Thương Giang


 
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng cười...
Bây giờ em trở lại rồi
Rảnh rang sẽ ghé qua chơi bên nhà
Tập tành đối họa thi ca
Xếp câu ghép chữ...miễn là vần thôi.
Ngô nghê...anh đọc chớ cười.
Kẻo em chẳng dám học đòi làm thơ

Anh yêu người đẹp ngây thơ
Chứ đâu kén chữ.....mà thơ với vần
Anh yêu dòng nước trong ngần
Như tên vẫn gọi...bao lần.....Thương Giang !
Anh yêu....lòng sáng cao sang
Chân thành rạng rỡ......dịu dàng từ tâm !

Qua bao sóng gió thăng trầm
Luyến thương  vẫn giữ ,giờ thầm gửi trao...
Buâng khuâng ,lòng thấy nao nao,
Cám ơn tình cảm ngọt ngào nơi anh.
Ru em giấc ngủ an lành
Trong mơ vẫn thấy thơ anh tặng mình...

Thương Giang-[color="#cc33cc"]LêLong [/color]
[color="#cc33cc"]
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-25 00:59:47trongvan>
VÔ TÂM...

Hai mươi tây của tháng nầy
Là ngày gì nhỉ! Có ai biết cà?
Cớ sao tỷ lại muốn hoa?
Dễ thôi, được chứ... nhưng mà hình như...

Hơi muộn, tỷ giận đệ ư?
Tặng chị rau/quả từ từ dùng sau
Tại vì em bận bù đầu
Nên cũng ít rảnh để vào đây chơi

Chắc tỷ đã hết bệnh rồi
Thành ra khíu chọ chết người ta luôn!

Hơi đâu mà  giận mà buồn[:(]
Đệ vô tâm thế...May còn khéo tay[8D]
Đàn ông phải nhớ từ nay
Hai mươi của tháng mười ngày tặng hoa

Trước là tặng mẹ ,tặng bà
Rồi chị em gái...sau là người yêu...
Nếu đệ rủng rỉnh tiền tiêu
Hoa kèm quà tặng là điều cũng nên

Cho dù cao -thấp,sang-hèn...
Ngày Hội Phụ nữ chớ quên chúc mừng.
Vì Tỷ chẳng phải người dưng
Coi Văn là đệ ,trách đừng giận nghe![:)][:)]
 

Cớ chi đủ thứ zậy nè?
Nhớ sao cho hết, nhiều ghê tỷ à!
Năm tới nhớ nhắc sớm nha
(Chắc là phải trước khoảng 3-4 ngày)
 
Nhiều khi em ít vô đây
Nhỡ mà trễ nữa bị rầy rất oan
Tỷ biết rằng em thật ngoan
Nhưng hay quên lắm, nên càng đáng thương
 
Tối ngày bận việc ngoài đường
Chuyện nhà chểnh mảng lẽ thường phải không?

Trọng Văn-Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ rồi.....!

Lỡ yêu thương những dòng thơ
Đắm say ước vọng từng giờ bên nhau
Ươm xanh trời đất ngọt ngào
Cỏ, hoa, mây, nước,.....dạt dào gió, trăng !

Lỡ rồi...yêu những thơ vần
Nên thương đắm đuối cảnh trần khổ đau
Đa tình....ôi.....! Biết làm sao
Yêu người chỉ một....! Thương đau.....quá mười !

Lỡ rồi...đành khóc thật tươi
Cho từng con chữ buồn cười...ngây ngô !
Cho hương sắc......chậm phai mờ
Cho thơ tôi mãi........từng giờ hôn em !

Em còn biết nói chi thêm
Khi con tim đã   nhũn  mềm ,vì yêu?
"Lỡ " thương - nhớ  ắt phải nhiều,
Ngóng trông chờ đợi   những chiều vắng nhau...

Đa tình  ôm mối tình sầu
"Lỡ"yêu  hạnh phúc khổ đau chất chồng
Không yêu cũng thấy chạnh lòng
Cũng buồn ,cũng tủi ,cũng mong cũng chờ...

"Lỡ" rồi...nên mới ngẩn ngơ,
Khuê phòng khóa trái...làm thơ gửi người
Thả hồn phiêu lãng khắp nơi,
Mắt nhìn khoảng trống...mỉm cười làm duyên...

LL-TG



Đăng nhập để trả lời
0

Vần thơ tri-kỷ

Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra

Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà

Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.

Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi

Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...

Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...

Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !

Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi

Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.

Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền

Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo

Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...

Rdinh-Thương Giang


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-25 02:56:14Rdinh>
 
Vần thơ tri-kỷ

Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra

Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà

Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.

Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi

Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...

Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...

Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !

Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi

Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.

Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền

Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo

Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
 
Thương-Giang chắc sẻ nhiều chi (chi lưu)
Cho nên chẳng muốn ai đi theo mình
Bạn thân hiền nhất có Rdinh
Xin làm bèo nổi cũng đành cho  "out"
 
Khen giỏi cứ khen aò-aò
Vậy mà tuột dốc lúc nào chẳng hay
Thôi thời cứ như thế này
Thơ ta cứ thả mỗi ngày cho vui
 
Chẳng cần phải nói "ngậm-ngùi"
Thương-Giang phiêu-bạt đến đời nào đây
Khéo mồm miệng quá Giang ôi !
Ở gần chắc bị Giang lôi Giang dìm (xuống sông).

Rdinh-Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
Em về cuối thu...

Bây giờ trời đã cuối thu
Em về xứ lạnh...thâm u mây chiều.
Lá vàng rụng biết bao nhiêu...
Để cây trơ trụi tiêu điều xác xơ...
Em về...sương trắng phủ mờ
Bước chân lạc lõng,ngẩn ngơ ...Thu tàn.
Heo may lạnh.Gió miên man.
Chiều buông mây xám...Đêm lan nhanh dần
Nhà thờ vẳng tiếng chuông ngân
Con đường hun hút...nhỏ dần bóng em...
Thương Giang

TÀN THU

Biết em tìm đến thăm mình
Mà anh chỉ biết lặng thinh cúi đầu
Lá vàng gió cuốn về đâu
Để cành xơ xác thu sầu đìu hiu
Bóng em khuất nẻo liêu xiêu
Nghe hồn hoang lạnh buồn thiu đứng nhìn
Đời anh lắm nỗi linh đinh
Thôi đành lỗi hẹn cho tình bay xa
Thời gian rồi sẽ trôi qua
Thu tàn đông đến nhạt nhòa hương xưa
Em về anh chẳng đón đưa
Một mình thơ thẩn dưới mưa...đau lòng…

Chẳng quên...
Không gặp sẽ  mãi nhớ mong
Nên  đừng tự trách...được không hỡi người.?
Tàn thu...Đông sẽ qua thôi,
 Biết đâu  Xuân đến ...xa xôi  lại về...
Thu buồn mưa  gió não nề
Thà đừng gặp gỡ ...thêm tê tái sầu...
Cứ để gió cuốn nỗi đau
Cho mưa thu lạnh gột lau ưu phiền...
Cứ để cảm xúc vẹn nguyên.
Dù bao Thu đẹp...chẳng quên Thu tàn...

Mặc Nhân Sơn - Thương Giang



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-25 22:52:00THƯƠNG GIANG>
VÔ TÂM...

Hai mươi tây của tháng nầy
Là ngày gì nhỉ! Có ai biết cà?
Cớ sao tỷ lại muốn hoa?
Dễ thôi, được chứ... nhưng mà hình như...

Hơi muộn, tỷ giận đệ ư?
Tặng chị rau/quả từ từ dùng sau
Tại vì em bận bù đầu
Nên cũng ít rảnh để vào đây chơi

Chắc tỷ đã hết bệnh rồi
Thành ra khíu chọ chết người ta luôn!

Hơi đâu mà giận mà buồn[8D]
Đệ vô tâm thế...May còn khéo tay[;)]
Đàn ông phải nhớ từ nay
Hai mươi của tháng mười ngày tặng hoa

Trước là tặng mẹ ,tặng bà
Rồi chị em gái...sau là người yêu...
Nếu đệ rủng rỉnh tiền tiêu
Hoa kèm quà tặng là điều cũng nên

Cho dù cao -thấp,sang-hèn...
Ngày Hội Phụ nữ chớ quên chúc mừng.
Vì Tỷ chẳng phải người dưng
Coi Văn là đệ ,trách đừng giận nghe!


Cớ chi đủ thứ zậy nè?
Nhớ sao cho hết, nhiều ghê tỷ à!
Năm tới nhớ nhắc sớm nha
(Chắc là phải trước khoảng 3-4 ngày)

Nhiều khi em ít vô đây
Nhỡ mà trễ nữa bị rầy rất oan
Tỷ biết rằng em thật ngoan
Nhưng hay quên lắm, nên càng đáng thương

Tối ngày bận việc ngoài đường
Chuyện nhà chểnh mảng lẽ thường phải không?

Nghe đệ nói thật mủi lòng[:(]
Khi nãy  tỷ trách, giờ thông cảm rồi[:D]
Ngoan,hiền chịu khó hơn người...
Tối ngày tất tả ngược xuôi(hay là rong chơi?[8D])ngoài đường...[;)]
Vì mưu sinh giữa đời thường
(Hay là thích ngắm phố phường ? Biết đâu...[:D][:D][;)])
Áp lực công việc...đau đầu,
Nên đệ "mắc bệnh" quên mau thôi mà...

Khi nào sắp tới tháng Ba,
Gần ngày mồng Tám...sang nhà đệ chơi
Nhắc Văn chuẩn bị hoa tươi
Kèm theo quà tặng mọi người đúng không?

Còn sôcôlas với hoa hồng
Valentine tặng người trong mộng kìa...[;)]
Chết rồi! tỷ lại thía lia...
Nói nhiều, đệ đuổi ra rìa ...thì xong...[:(]

Trọng Văn-Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Vần thơ tri-kỷ

Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra

Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà

Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.

Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi

Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...

Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...

Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !

Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi

Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.

Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền

Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo

Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...

Thương-Giang chắc sẻ nhiều chi (chi lưu)
Cho nên chẳng muốn ai đi theo mình
Bạn thân hiền nhất có Rdinh
Xin làm bèo nổi cũng đành cho "out"

Khen giỏi cứ khen aò-aò
Vậy mà tuột dốc lúc nào chẳng hay
Thôi thời cứ như thế này
Thơ ta cứ thả mỗi ngày cho vui

Chẳng cần phải nói "ngậm-ngùi"
Thương-Giang phiêu-bạt đến đời nào đây
Khéo mồm miệng quá Giang ôi !
Ở gần chắc bị Giang lôi Giang dìm (xuống sông).


Giang sợ sóng đánh nổi chìm
Bèo -anh tan tác  biết tìm nơi đâu
Còn Giang phiêu bạt đã lâu
Quen chịu cơ cực dãi dầu gió sương

Bèo theo sông khổ trăm đường
Tha phương cầu thực bốn phương...tội tình
Cho nên mới chối Rdinh
Đừng làm bèo...chuốc vào mình phiền ưu

Chứ đâu phải lắm chi lưu
Một dòng  trôi thẳng,nào mưu  mẹo gì...
Nghĩ sao nói vậy,thôi thì...
Rdinh đừng có chấp chi Giang này...

Rdinh-Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0