📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chúc Mừng - Cảm Tạ

Chúc mừng ngày lễ của Cha

7 trả lời, 941 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-16 00:08:52Ct.Ly>
Chúc các bạn đang, hay sắp làm cha một ngày thật đầm ấm, hạnh phúc và an lành bên gia đình thương yêu của mình









Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-16 12:38:42Thanh Vân>
Năm nay con không được cùng cha " cụng ly " với nhau

Nhưng con lúc nào cũng nhớ đến Cha thương yêu của con



Thanh Vân thương chúc các bạn đang và sắp làm Cha

một ngày thật hạnh phúc , ấm áp trong tình thương gia đình thân yêu của mình, và các bạn hãy giữ gìn những tình thương đang có trong tay của mình

Một ngày nào đó mất đi, dù cho hối tiếc, thì thời gian không bao giờ trở lại với chúng ta nữa.



📎 champagne_rose|bouquets roses
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-19 19:37:33hongsang>
"Còn  Cha  còn  Mẹ  như  Tiên"



 
Khóc  Cha
 
Cha  ơi !  Cha  đã  đi  rồi
Các  con  với  Mẹ  bồi  hồi  xuyến  xao
Bây  giờ  biết  phải  làm  sao
Ngậm  ngùi  thương  nhớ  ruột  đau  như  dần...
 
Nắng  chiều  đã  tắt  ngoài  sân
Lòng  con  dạ  Mẹ  cùng  lâng  lâng  buồn
Sư  Thầy  đánh  mấy  hồi  chuông
Giọng  Thầy  áo  não  thảm  buồn  bi  ai...
 
Cha  nằm  êm  trong  quan  tài
Mẹ  con  chẳng  biết  ngày  mai  thế  nào
Ngày  mai  rồi  sẽ  ra  sao ?
Nhà  mình  vắng  trước , trống  sau  thâm  tình...
 
Tháng  ba  vừa  khóc  em  Minh
Đến  nay  tháng  bảy  Cha  mình  ra  đi
Hỏi  ai  thấu  hiểu  cảnh  này
Sanh , Ly , Tử , Biệt , tạo  chi  cơ  cầu...
 
Mẹ  thì  cúi  mặt  ưu  sầu
Con  biết  khuyên  giải  thế  nào  cho  nguôi
Mẹ  còn  trẻ  lắm  Cha  ơi
Mới  bốn  mươi  tuổi  lệ  rơi  chôn  chồng...
 
Rồi  đây  những  buổi  chiều  Đông
Cha  đi  biền  biệt  yên  lòng  sao  Cha...
 
hong sang
📎 06162007
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-19 19:24:09hongsang>


Nhớ Cha

Cha tôi an nghỉ trên đồi

Hoa Bằng Lăng tím rụng rơi quanh mồ
Trên đầu con chít khăn sô
Cha nằm dưới mồ lẵng lặng sao Cha ...

"Còn Cha gót đỏ như son"
Đến khi Cha mất gót con lấm bùn
Lấm bùn chẳng ngại Cha ơi !
Lấm lem cuộc đời thật khổ thân con .
Lấy chồng từ độ trăng tròn
Hai mươi bốn tuổi ôm con đợi chồng
Chàng theo tiếng gọi núi sông
Cháu Lạc , con Hồng ghi chép sử xanh
Không ngờ trang sử lật nhanh
Nên con phải đành mang kiếp vọng phu
Thời gian thăm thẳm mịt mù
Mười thu rồi cũng có dư một vài
Nỗi niềm con quá chua cay
Giấc ngủ đêm dài Cha hiện trong mơ
Nhớ lại những chuổi ngày thơ
Mỗi lần vấp ngã con chờ Cha khuyên
Bây giờ vấp ngã triền miên
Cha không còn nữa lời khuyên không còn
Dù cho Biển cạn Non mòn
Lòng con mãi mãi vẫn còn nhớ Cha ...

hongSang



[/align]
📎 302AEDD3C0..287C6732
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
 
Khóc  Cha
 
Cha  ơi !  Cha  đã  đi  rồi
Các  con  với  Mẹ  bồi  hồi  xuyến  xao
Bây  giờ  biết  phải  làm  sao
Ngậm  ngùi  thương  nhớ  ruột  đau  như  dần...
 
Nắng  chiều  đã  tắt  ngoài  sân
Lòng  con  dạ  Mẹ  cùng  lâng  lâng  buồn
Sư  Thầy  đánh  mấy  hồi  chuông
Giọng  Thầy  áo  não  thảm  buồn  bi  ai...
 
Cha  nằm  êm  trong  quan  tài
Mẹ  con  chẳng  biết  ngày  mai  thế  nào
Ngày  mai  rồi  sẽ  ra  sao ?
Nhà  mình  vắng  trước , trống  sau  thâm  tình...
 
Tháng  ba  vừa  khóc  em  Minh
Đến  nay  tháng  bảy  Cha  mình  ra  đi
Hỏi  ai  thấu  hiểu  cảnh  này
Sanh , Ly , Tử , Biệt , tạo  chi  cơ  cầu...
 
Mẹ  thì  cúi  mặt  ưu  sầu
Con  biết  khuyên  giải  thế  nào  cho  nguôi
Mẹ  còn  trẻ  lắm  Cha  ơi
Mới  bốn  mươi  tuổi  lệ  rơi  chôn  chồng...
 
Rồi  đây  những  buổi  chiều  Đông
Cha  đi  biền  biệt  yên  lòng  sao  Cha...
 
hong sang


http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0

Chúc Mừng Lễ Cha
21- 06- 2009

Xin kính chúc các Bác, Chú và Sư Huynh trong vntq vui hưởng hạnh phúc ấm cúng bên những người thương iêu trong ngày Lễ Từ Phụ.











Ướt Mi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-21 22:02:11hongsang>
NGÀY LỄ TỪ PHỤ NGHĨ VỀ

NHỮNG NGƯỜI CHA CÔ ĐƠN



Trên một tờ báo điện tử, người ta đọc thấy một câu chuyện xúc cảm đầy nước mắt, tuy không hề nghe thấy một tiếng khóc. Một nhân viên người Việt còn trong giai đoạn tập sự tại một tỉnh trên miền Bắc xa khuất, nhận lời đến giúp một nhà hưu dưỡng hẻo lánh ít người thăm nom. Con đường đi vào căn nhà hưu dưỡng này quanh co và khúc khuỷu, chỉ có tiếng than van rền rĩ của rặng thông già âm u và cằn cỗi. Khi anh thanh niên này đến nơi và bắt tay vào việc, anh nhận ra có một ông già cứ ngồi trên xe lăn mà quay lưng vào trong, với một thái độ im lặng buồn bã. Anh đã đến gần và nhận ra đó là một người Việt Nam đã bước vào tuổi lão niên. Nhận ra anh là người Việt, ông già đó mừng rỡ lắm. Có lẽ không có sự mừng rỡ nào lớn hơn nữa, vì bao nhiêu năm, ông cụ không có dịp nói chuyện với ai. Cụ không rành tiếng Anh, mà chung quanh cả chục dặm cũng không có một người Việt nào lui tới. Sau khi hàn huyên và làm quen nhau, anh thanh niên hứa hẹn sẽ đến thăm cụ hoài. Anh đã giữ lời hứa trong một thời gian dài. Từ đó, anh mới biết tâm sự của cụ là một người cha đã hy sinh trọn cuộc đời cho một đứa con trai duy nhất.

Khi bà vợ đã khuất núi, cụ ở với đứa con trai và bao nhiêu thương yêu, cụ đã dành cho con hết cả. May mắn, cụ đã dựng được một cơ nghiệp đàng hoàng trên xứ Mỹ, có nhà đẹp, có xe tốt và có cả một tương lai thênh thang, hạnh phúc, không thiếu thốn điều chi. Hai cha con êm ấm sống chung với nhau cho đến khi cậu con trai đòi di chuyển đến thành phố lớn để theo đuổi việc học ở một trường danh tiếng hơn. Suy đi nghĩ lại mãi, cụ ông quyết định chiều ý con, mà bán hết cơ ngơi sự nghiệp của mình để đi theo cậu đến một nơi xa lạ. Ở đấy, vì không quen chỗ, cụ cứ phải từ từ tiêu dần tài sản dành dụm của mình cho sự học của cậu con mà không có cơ hội làm lại cuộc đời chi nữa, những mong cho con học thành tài là cụ vui sướng rồi. Điều cụ mong muốn đã đến. Sau nhiều năm học hành, cậu con ra trường, có việc làm tốt. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, cậu đi theo tiếng gọi của con tim, bỏ cụ lại một mình, bỏ lại người cha hy sinh suốt đời cho con, bỏ lại bao kỷ niệm buồn vui giữa hai cha con, những ngày tháng xưa cũ đó. Cụ đau buốt tâm can. Nhất là tin tức của cậu dần dần biệt tăm. Quá đau khổ, cụ đã té ngã và bị liệt. Người ta đưa cụ vào nơi hẻo lánh này để chờ chết. Từ đó đến khi anh thanh niên tập sự kia gặp cụ, cũng đã mười năm…

Mười năm cô đơn, mười năm không có dịp nói tiếng quê hương, mười năm không thân nhân, thăm hỏi, mười năm đợi chờ trong tuyệt vọng... Mười năm hay mười thế kỷ?

Thời gian đằng đẵng trôi qua, mọi thứ hy vọng đã tàn lụi, cụ chỉ có một thèm khát duy nhất là một bát bún riêu nóng hổi. Chiều ý cụ, anh thanh niên kia đã lui cui tìm mọi cách để mang đến cho cụ một bát bún riêu theo như ý cụ mong muốn. Cụ đã vui mừng chầm chậm cho một tí mắm tôm vào tô bún, chầm chậm thưởng thức hương vị của bát bún riêu, như thưởng thức một phần đời người đang chết dở mà được sống lại.

Anh thanh niên không quen biết kia đã trở lại vài lần rồi vì công việc mới phải đi xa, nhưng anh hứa sẽ đến thăm cụ bất cứ khi nào tiện dịp. Rồi một ngày, anh nhận được tin báo của nhà hưu dưỡng: ông cụ đã qua đời, đúng ra là đã may mắn chấm dứt được cuộc sống đau khổ, buồn bã, cô đơn mà cụ đã phải gánh chịu nhọc nhằn trong nhiều năm qua. Thằng con trai của cụ, không biết lúc ấy ở đâu, nếu có vợ con, thì đứa bé cũng trên mười tuổi, và mỗi khi đến ngày Từ Phụ, chắc thằng con bất hiếu bất mục, vô ơn, khốn nạn ấy, lại nâng ly rượu đầy ắp, cười đùa vui vẻ khi nghe đứa bé nào đó chúc mừng “Happy Father Day, Dad!”

Hình ảnh người cha bất hạnh không phải là thiếu ở đâu đây. Hãy đến nhà hưu dưỡng ở Garden Grove, gần Trung Tâm Thủ Đô Tị Nạn này, sẽ thấy ngay một cụ ông trên 70 tuổi, còn nhanh miệng lắm, nhưng ngồi trên xe lăn mà nếu thấy ai có lòng, thì thế nào cũng nhờ “Ông ơi! Ông đẩy xe tôi ra bến xe Cần Thơ đi ông! Thằng con tôi nó đang đợi ở đó!” Rồi ông cụ giục “Nhanh lên! Nhanh lên! Kẻo nó không chờ nữa!” Và sau khi được đẩy ra tới cửa, thì ông cụ giơ tay, ngừng lại. “Đây rồi! Bến xe Cần Thơ đây rồi! Ông chờ tôi một tí nhé!” Người đẩy xe thế nào cũng nghẹn ngào, nghe nước mắt trong lòng đang chẩy xuống lặng lẽ. Con của cụ đâu cả rồi? Những đứa trẻ ngày xưa mà ông bồng bế, xi ỉa, tắm rửa, lau mặt, dậy cho nó đánh răng, dậy cho ngồi bô, ngồi cầu tiêu, dắt tay đi học… Những đứa trẻ hớn hở nhìn những quần áo mới mà bố chúng mới mua cho, ngày lễ, ngày Tết, bố con tung tăng trên đường phố Cần Thơ, hay ra bến Ninh Kiều hóng gió, mua cho con một quả bong bóng, một cây kem… Những đứa trẻ mà khi vượt biên còn đỏ hỏn, hay đã bắt đầu lớn, nhưng sợ hãi lo lắng thì nhiều, chỉ biết bám vào tay bố như một chỗ tựa nương duy nhất trong đời. Chúng nó bây giờ ở đâu? Bố chúng vẫn đợi chúng ở bến xe Cần Thơ ngay tại thủ đô tị nạn đấy…

Hãy vào trong nhà già này, thấy một cụ già ngồi trên xe lăn, không còn nói được, chỉ còn ánh mắt và hai bàn tay xếp những chữ A, B,C thành câu: “Ông bà đến chơi, tôi vui lắm!”

Cụ ông ngày xưa cũng đã một thời thanh niên bay nhẩy tung tăng, đi học, đi chơi với đào, rồi lấy vợ vui vẻ, hạnh phúc, nhìn những đứa con lớn lên với tất cả sự thoả mãn của một người cha trọn vẹn hy sinh. Giờ đây, những đứa con ấy ở đâu? Phương trời xa xôi nào? Có một lần nhớ đến người cha đã từng ẵm bồng chúng không?

Hãy đi thêm một bước nữa, để gặp một cụ chưa tới 80, nhưng chiều nào cũng thế, nhờ người đẩy xe lăn ra cửa, ngồi đó nhìn ra ngoài đường cho đến khi mặt trời lặn sau những mái nhà trước mặt, bóng tối phủ xuống âm u rồi mới chịu cho người đẩy xe vào phòng, nơi những kỷ niệm không bóng không hình chìm chìm ngập ngập, lãng đãng xa gần, những bóng hình thân yêu, người vợ tận tuỵ, mấy đứa con tung tăng chạy nhẩy, đấm đá um nhà…

Hãy đi khắp các nhà hưu dưỡng hay “nhà già” này để thấy đâu đâu cũng có những người cha cô đơn, những tâm hồn kiệt quệ, mà nỗi chết gần kề không đáng sợ bằng ngày tắt hơi không người thân vuốt mắt, không có tiếng khóc nức nở nỉ non, chỉ có âm thầm vài người áo trắng, lăng xăng thu dọn cho lẹ, cho nhanh, gói ghém phủ liệm chỉ trong giây phút, rồi tống ra dàn thiêu…

Thế là hết những người cha, đã có một thời oanh liệt, hoặc thương gia, hoặc quân đội.

Có thể họ đã từng xông pha mũi tên hòn đạn, đã từng gào lên hai tiếng “xung phong!” rồi băng mình về phía trước. Có thế họ đã là những thầy giáo, đứng trên bục giảng, hướng dẫn tương lai cho lớp trẻ lên đường. Có thể họ là những người thợ máy, công nhân, ngày ngày đi làm đổ mồ hôi, chỉ mong về đến nhà trông thấy thằng cu Tý, cu Tèo đùa đùa giỡn giỡn, tung con lên cao và nở những nụ cười hạnh phúc…

Giờ đây, chúng đang ở nơi nào? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn..

Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng còn mọi vật đều tối đen…

Ngày Từ Phụ đang đến.






[/align]
Chu Tất Tiến
______________________
(Xin  cám  ơn  Chị  7  VDN  đã  "rinh"  bài  này  về)...
 
hong sang
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Ở VN không có ngày của Cha nhưng con cũng viết ra đây vài dòng tâm sự....mong cha nơi ấy luôn hanh phúc và hạnh phúc! Ý niệm về cha đã nhạt hoà theo năm tháng trong tâm trí anh em chúng con quá rồi! Giờ nhỡ trên con đường con bước có vô tình gặp cha đâu đó....con không biết có giác quan thứ bảy nào đó để nhận ra Người hay không!????
Chúc cha luôn nhớ về quê hương nơi ông bà con đã yên nghỉ và...nơi tuổi thơ anh em con không tròn trịa, cha ơi!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0