Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Cạn tình
Em đến muộn rồi phải không anh?
Đâu còn sóng mắt long lanh hôm nào
Trong anh tắt mọi vì sao
Lung linh tỏa sáng ngọt ngào riêng em
Tắt rồi cảm giác dịu êm
Tắt rồi nồng thắm trao em ánh nhìn
Hỏi làn gió lạ vô hình
Cớ sao cuốn cạn suối tình trong anh?
Ngác ngơ em hỏi trời xanh
Nỡ nào bóp nghẹt tim anh rã rời?
Dửng dưng anh sống giữa đời
Trái tim băng lạnh buông trôi tháng ngày
Làm sao thức tỉnh anh đây?
Cho tình yêu lại vơi đầy trong anh !
SH
Không muộn
Chẳng bao giờ muộn đâu em
Trắng phơ mái tóc vẫn thèm được yêu
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
Ngôi sao ban chiều lặng tím hồn ai
Chiều buông trong tiếng thở dài
Sương chiều đè nặng lòng ai nỗi buồn
Chiều buông,
chầm chậm,
chiều buông
Câu thơ chợt vấp, nỗi buồn chợt rơi
Em là ai đấy em ơi?
Ngôi sao xanh lặng góc trời lặng im
Để cho tôi mãi kiếm tìm
Cô bạn! sao lại cạn đưộc tình nhỉ? Tại trái tim của chàng trai của bạn nghèo quá, nghèo đến mức không nuôi nổi cả tình yêu nữa. Đáng buồn thật đấy. Bạn hỏi " Làm sao thức tỉnh anh đây?" tôi có một cách này giúp bạn. Tôi cho bạn mượn trái tim của tôi thể hiện trong bài thơ này về trao cho chàng trai ấy. Chúc bạn thành công nhé
Xin em không phải bóng chim
Cũng đừng tăm cá khó tìm biết bao
Xin em là mãi vì sao
Cho anh được hái ủ vào tim anh...
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
anhtrangthu
CHo ATT vào phá rối chút nhé
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)