45 trả lời, 13.982 lượt xem —
Trang 2 / 2
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
#31 —
13.07.2009 15:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 15:24:25duongquoctam>
ĐỜI ANH, EM ĐÃ ĐI QUA...
Đời anh em đã đi qua
Sáng thơm như một luồng hoa giữa đời
Hiểu làm sao hết em ơi
Bốn nǎm kì diệu đất trời nhờ em
Ngôi nhà, cánh cổng trái tim
Khóm cây, con mắt ngày đêm đón mừng
Em đi, anh ngóng trông chừng
Anh về, miệng đã gọi lừng: em ơi!
Bữa ǎn thành một hội vui
Có em gắp với, rau thôi cũng tình;
Cảnh thường cũng hoá ra xinh;
Có em, anh hết ngẫm mình bơ vơ
Bốn nǎm đầm ấm say sưa
Tình yêu có biết hạn bờ nào đâu
Bốn nǎm nhưng cũng qua mau
Cõi trần ai có ở lâu thiên đường;
Giã từ, từ biệt đôi phương
Đôi nơi, đôi ngả, đôi đường: khổ anh!
Bốn nǎm, lại khép trời xanh
Nhớ em như một mộng lành mà thôi
Từ đây anh lại trong đời
Bữa cơm ngồi với một đôi đũa cầm;
Giường kia một bóng anh nằm;
Phòng vǎn một sách đǎm đǎm sớm chiều.
Muôn vàn cảm tạ em yêu
Chất cho anh biết bao nhiêu ân tình
Ai hay anh đã để dành
ánh hương một thuở, thơm thanh suốt đời
Sống bằng nhớ lại nguồn vui
Nhớ khi ôm cả đất trời cùng em...
Xuân Diệu
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
#32 —
13.07.2009 15:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 15:33:47duongquoctam>
Yêu
Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu.
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trǎng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
- Yêu, là chết trong lòng một ít.
Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu.
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít
Xuân Diệu
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
#33 —
13.07.2009 15:31
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 15:32:39duongquoctam>
AI ĐI TU
Trời sầu đất muộn thế ru
Ban đầu em đã đi tu vội vàng
Chân trời oán hận tràn lan
Lỗi từ phương trượng u hàn niềm hoa
Bây giờ ngó lại người ta
Gẫm rằng thiên hạ ai là đi tu.
Bùi Giáng
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
Nhớ Mẹ
Bế Kiến Quốc
Buồn hay vui, con cũng đã quay về
Đi lẫn vào dòng người vừa tan tầm Máy Dệt
Những hạt bông trên áo quần, trên tóc
Ai thì không nhận ra, con thì con nhận ra
Vì ngày xưa khi tan tầm về nhà
Mẹ cũng có những hạt bông như thế
Và thời gian - khi con còn bé
được chia theo thời gian của mẹ, thành ca sáng, ca chiều, ca đêm
Và căn bệnh đầu tiên mà con biết, là từ mẹ: bệnh tim
Vì thế, khi thấy con làm thơ, mẹ buồn nhưng chẳng nói
Giữa nghề dệt ngôn từ với nghề dệt vải
Mẹ biết, chọn nghề gì con cũng gặp gian nan
Giờ thì muộn rồi. Ca sáng vừa tan
Những người thợ ra về - những hạt bông trên áo quần, trên tóc...
Bốn mươi năm... ngỡ có gì đâu khác?
Chỉ mẹ đã không còn. Và con lại bệnh tim...
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
Mẹ Ơi, Đời Mẹ
Huy Cận
Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
"Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
BÀI THƠ DÂNG MẸ
Trần Kiêu Bạc
(Dành tặng những người không còn Mẹ)
Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu
Con trở về nhà một mình trống vắng
Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng
Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi
Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xuôi
Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió
Lạy đuôi mắt chân chim lệ đổ
Lạy từng đường nhăn trán Mẹ thêm sâu
Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu
Lạy đêm từng đêm thức cho con ngủ
Lạy áo sờn vai , lạy mưa dầm nắng đổ
Lạy hạt sương trên áo Mẹ hừng đông
Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm
Lạy ngàn âu lo, lạy trăm trăn trở
Lạy ngày bao dung, lạy đêm tha thứ
Lạy lời ru êm, lạy dòng sữa yêu thương
Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng
Trong hương khói tìm đâu hình bóng Mẹ
Nửa đoạn đời sau trong miền dâu bể
Vẫn mang nặng hoài hai chữ mồ côi
Những lạy này xin dâng Mẹ, Mẹ ơi!
[color=darkorchid]
[/color]
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
EM ĐI
Em đi chiều ấy mưa rơi...
Tim tôi chết lặng một thời yêu đương.
Em đi để lại nỗi buồn
Vương trong đáy mắt, trời tuôn giọt sầu
Trời thương cho mối tình Ngâu
Chờ cho Ô Thước bắt cầu em sang
Em đi để lại ngỡ ngàng...
Chân tôi lê giữa hai hàng nến rưng.
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
CẠN TÌNH
Có phải chăng trăng đã cạn tình?
Không còn soi dấu bóng lung linh?
Ta dìu nhau trở về tiền kiếp
Uống cạn cùng nhau nét nguyên trinh...
Em hững hờ trong những môi hôn,
Vén tóc đưa ngang một cõi hồn
Anh về vét lại hương tình cũ...
Tẩn liệm dư hương để vùi chôn.
Khúc khích tiếng cười trong cõi nhớ,
Thưở hàn vi với những vô tư...
Rấm rức nỗi đau trong tiếng khóc.
Nhọc nhằn trong cõi sống hư vô...
Em xua nỗi buồn trong tàn tro
Tay lùa trong tóc như tơ vò
Nửa chiều hương tóc sao cách trở
Trăng cúi đầu, dấu nỗi buồn xo...
Dương Quốc Tâm
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
ĐƠN LẠNH
Em ra đi bỏ ta trong bỡ ngỡ,
Những ân tình ngày cũ vất sau lưng,
Biêt tìm đâu mốt chút ánh trời hừng
Le lói chiếu sưởi cõi tình băng giá.
Em bỏ đi xô ta vào sa ngã,
Vướng bùn lầy trong ngõ tối nhớ nhung
Bàn tay khô cố níu cho cạn cùng
Dòng ký ức trong khung trời xưa đó.
Ngày bên nhau đôi ta từng có
Biết bao điều say đắm, thương yêu
Rồi cô đơn xô nát một chiều,
Ta đứng đợi, em đã không về nữa
Ngôi nhà ấy từ đây không khóa cửa
Vắng em rồi, cần gìn giữ điều chi?
Em ra đi, ta cay đắng thầm thì
Tình buốt giá lê đời trong đơn lạnh...
DUONGQUOCTAM
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
THU ĐÃ VỀ CHƯA?
Trời đã vào thu chưa hở em?
Lá vàng có phủ lối êm đềm?
Công viên ngày nào mình dạo bước
Giờ chỉ mình ta trong lãng quên.
Sài Gòn vào thu rồi phải không?
Cỏ úa tàn phai rã tan lòng
Người ơi! Chỉ cách tầm tay ngắn,
Mà như cách cả một nỗi lòng
Ai trở về đây, nhặt lá vàng?
Của mùa thu trước, thưở mơ màng
Xin giữ dùm ta mùa thu chết
Tàn theo chiếc áo, em sang ngang. 06/06/2009
Dương Quốc Tâm
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
Thư Em
Em gom nắng nhạt vào trang giấy,
Gởi về thăm tôi trong phút giây
Yêu thương ngày cũ em có giữ?
Hay để trôi theo tháng năm dài?
Có nhớ không em, những ngày xưa...?
Trời khuya dạo bước, sao lưa thưa...
Tay trong tay, công viên giá lạnh
Môi trao môi, thương nhớ sao vừa...
Tôi nhớ nụ môi ngọt, thơm nồng
Của thưở vào yêu, mỏi mòn trông
Nụ hôn ngày ấy, giờ xa lắm!
Em, tôi cách trở mấy dòng sông.
Nhận được thư em, tôi rất vui
Đọc thư tôi lại thấy ngậm ngùi
Trong thư em bảo :"Đò không đợi"
Bến đã sạt bờ, em xa tôi.

Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
MÃI ĐỢI
Cố nhân hai tiếng cố nhân!
Thì thầm ta gọi bao lần rồi em?
Trăng khuya ai ngắm, ai xem?
Gió khuya ai đợi, ai thèm lả lơi?
Em nay phiêu bạt phương trời?
Cho ta ngóng đợi trăng rơi một mình.
Không gian sao cứ lặng thinh
Cho đôi mắt đói dõi nhìn xa xăm.
Một thân côi cút đêm nằm.
Ta đây mãi đợi trăm năm một người.
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
LÒNG CHA
Ơn Cha như núi cao dày
Ơn Cha biển rộng sông dài là đây
Yêu thương con đến vạn ngày
Từ lọt lòng mẹ tới ngày lớn khôn
Dù bao sóng gió dập dồn
Cha nai lưng chịu chẳng hờn oán chi
Tập con từng bước chân đi
Dìu con qua những gập ghình, gian nan
Yêu con hơn ngọc, hơn vàng,
Vì con Cha đã quên dần tuổi xanh
Lo con từng buổi học hành
Lo cho đến lúc con thành thất gia
Lo con mưa nắng đường xa
Sợ con thiếu thốn đâm ra buồn lòng
Yêu con lòng Cha mỏi mong,
Con được sung sướng, cực lòng Cha cam.
Việc gì rồi Cha cũng làm,
Miễn con thơ được đầy tràn niềm vui.
Miễn môi con thắm nụ cười
Là Cha như thấy trong người thảnh thơi
Con yêu Cha lắm Cha ơi!
Cầu con sẽ được suốt đời bên Cha!
Thien Trang
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA...
Nguyễn Duy
Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào
Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa
Cái cò... sung chát đào chua...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru
Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao
Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi
Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng
Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
Saigon, Mùa thu 1986
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
[color=seagreen] Chiếc lá đầu tiên [/color]
[/align] Hoàng Nhuận Cầm
[/align]Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi
"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi,
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi
Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.[/align]
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 334
Từ: 31.05.2009
Trạng thái: offline
NGẬP NGỪNG
Hồ Dzếnh
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé !
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần ...
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế ?
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé !
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu ?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa.
Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa,
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi !
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé !
Tôi sẽ trách - cố nhiên ! - nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau ... lơ lửng ... với nghìn xưa ...
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
★
★
★
★
★
0