Nỗi niềm
Vì ai ngã bóng nghiêng hình
Cho tim loạn nhịp cho tình lặng câm?
Trách ai, ai trách âm thầm
Để thương để nhớ xa tầm vói tay?
Lặng nhìn bóng đổ chiều nay
Nao nao tấc dạ giãi bày nên chăng?
Cớ sao mờ nhạt ánh trăng
Chị Hằng khuất dạng mây giăng tư bề?
Còn đâu bể hẹn non thề
Trơ trơ ghềnh đá bên lề thác sâu?
Nỗi niềm ai tỏ từ đâu
Tạo nên con sóng bạc đầu nổi trôi!
Lặng yên tiếng vọng xa xôi
Ngàn năm tha thiết để rồi mờ phai.
sd
Chiêm Bao
Lắng nghe tim đập nỗi niềm
Run tay gõ chữ chiều nghiêng anh về
Em đi lạc bước sơn khê
Mưa ngâu chắn lối bốn bề anh ơi!
Trách trời trách đất chơi vơi
Xin đừng có trách xa xôi trăng vàng
Sầu em theo gió lang thang
Theo mây lạc cõi thiên đàng ngủ quên
Trong mơ mờ ảo bồng bềnh
Nghe trùng dương sóng gọi tên chị Hằng
Anh là biển hay là trăng?
Ai ru sóng vỗ cho rằm ngất ngây
Lời buồn anh trói giấc say
Cho em mơ mãi thiên thai ảo huyền
Hồng Quế
Vì ai ngã bóng nghiêng hình
Cho tim loạn nhịp cho tình lặng câm?
Trách ai, ai trách âm thầm
Để thương để nhớ xa tầm vói tay?
Lặng nhìn bóng đổ chiều nay
Nao nao tấc dạ giãi bày nên chăng?
Cớ sao mờ nhạt ánh trăng
Chị Hằng khuất dạng mây giăng tư bề?
Còn đâu bể hẹn non thề
Trơ trơ ghềnh đá bên lề thác sâu?
Nỗi niềm ai tỏ từ đâu
Tạo nên con sóng bạc đầu nổi trôi!
Lặng yên tiếng vọng xa xôi
Ngàn năm tha thiết để rồi mờ phai.
sd
Chiêm Bao
Lắng nghe tim đập nỗi niềm
Run tay gõ chữ chiều nghiêng anh về
Em đi lạc bước sơn khê
Mưa ngâu chắn lối bốn bề anh ơi!
Trách trời trách đất chơi vơi
Xin đừng có trách xa xôi trăng vàng
Sầu em theo gió lang thang
Theo mây lạc cõi thiên đàng ngủ quên
Trong mơ mờ ảo bồng bềnh
Nghe trùng dương sóng gọi tên chị Hằng
Anh là biển hay là trăng?
Ai ru sóng vỗ cho rằm ngất ngây
Lời buồn anh trói giấc say
Cho em mơ mãi thiên thai ảo huyền
Hồng Quế




