THU VÀ EM
Thu đi vương lại lá sầu,
Em đi vương lại một màu nhớ nhung.
Khói hương vây kín một vùng,
Che mờ nhân ảnh, lạnh lùng riêng ai.
Thu đi gieo lá vàng bay,
Em đi gieo cả sầu tây riêng mình.
Nhớ em thương bóng tưởng hình,
Tình xa mà ngỡ còn tình trong tay.
Thu đi xót lá vàng phai,
Em đi tôi xót vạn ngày không em.
Chiều đông ngơ ngẩn bên thềm
Lá vàng rơi rụng con tim bồi hồi
Đông về giá buốt lòng tôi
Lẻ loi chiếc bóng- xa xôi nẻo đường!
Nhớ em lệ đẫm đêm trường
Ôm bao kỉ niệm nhật thường đổi trao
Đông về xa vắng tiếng chào
Chỉ nghe tiếng gió thì thào bên tai
Phải chăng em đã bay bay
Cùng anh lầm lủi tháng ngày vào đông!
Đông về cho nặng cõi lòng
Người thương giờ đã ngăn sông cách bơ,
Đông về minh tôi bơ vơ,
Nghe bao đau đớn, thẫn thờ con tim.
Thương em bóng dáng trinh nguyên
Thương em anh giữ trọn nguyền cùng em.
Đông về dù có lạnh thêm,
Tôi ru tôi mộng em đềm cùng em....