[*]Tặng Sara và Rebecka
1.
Đòan tàu chậm dần, rồi dừng bánh. Một tiếng nói cất lên từ loa phóng thanh thông báo điều gì đó bằng thứ âm thanh nghe chẳng hiểu nổi.
Steffi nhoài người qua cửa sổ. Qua làn hơi khói đầu máy xe lửa, em nom thấy một biển báo lớn, và xa xa là một tòa nhà xây gạch, bên trên có mái kính.
- Đến rồi hả chị? Bé Nelli hỏi, giọng lo lắng. Mình xuống ga này hả?
- Cũng không biết nữa. Hình như thế.
Steffi leo lên ghế để với tới cái hộp lưới đựng hành lí. Trước hết, em lấy chiếc vali của Nelli, sau đó tới chiếc của mình. Mấy chiếc cặp đặt nằm cả dưới sàn toa xe. Không được bỏ sót bất cứ thứ gì trên toa xe. Vì hai chị em chẳng mang theo được nhiều nhặn gì.
Một bà cụ mặc đồ màu sáng, đầu đội mũ, hiện ra chỗ cửa xe hé mở. Bà nói tiếng Đức.
- Mau chân mau tay lên, bà nói với hai cô bé. Đến Goteborg rồi. Xuống cả thôi.
Không đợi ai đáp, bà lại bỏ đi tiếp sang toa sau. Steffi quàng quai cặp của mình qua người rồi giúp em gái đeo cặp của nó.
- Em xách vali của em đi, cô bé nói.
- Nặng thật, Nelli than thở một mình.
Hai chị em nắm tay nhau đi ra lối hành lang nhà ga, ở đó đám con trẻ đang chen nhau đợi bước xuống.
Tàu hỏa lại ầm ầm chuyển bánh rời nhà ga, để lại phía sau những em nhỏ, em nào cũng có vali của mình. Trên sân ga rõ là hỗn loạn. Một cậu con trai đang khóc đòi mẹ.
- Mẹ em không ở đây đâu, Steffi nói với chú bé. Mẹ không nghe được tiếng em gọi đâu. Em sẽ có mẹ khác. Cũng hiền lắm nhé…
- Mẹ ơi! Mẹ! Mẹ! Chú bé lại gọi lần nữa.
Bà mặc bộ đồ sáng màu bế cậu lên.
- Nào, bà nói với các em khác, theo cô đi.
Đám trẻ nhỏ đi theo bà, thành hàng như những chú vịt con dưới mái vòm gắn kính ở trên trong nhà ga. Một ông có chiếc máy ảnh to ơi là to đến gần lũ nhỏ. Ánh sáng lóe lên chói mắt. Một em nhỏ kêu thét lên.
- Thôi ngay đi cho! Bà mặc quần áo sang trọng nói. Bác là lũ trẻ sợ hết vía đấy.
Bác ta vẫn tiếp tục chụp ảnh, không thèm chú ý đến điều bà này nói.
- Thưa bà, tôi đang làm nhiệm vụ của mình. Bà thì lo đón các cháu tản cư. Tôi thì cung cấp những hình ảnh xúc động lòng người, những tấm hình sẽ mang thêm chút tiền về cho Hội của bà.
Bác ta chụp thêm mấy tấm nữa.
Steffi quay mặt đi. Em không muốn phải là một cô bé tản cư trên một tấm ảnh làm xúc động lòng người in trên tờ báo nào đó. Em không muốn làm một kẻ buộc người khác phải cho tiền.
Bà sang trọng đưa các cháu bé ra khỏi gian sảnh lớn dùng làm phòng đợi tàu, ở ngoài đó đã có bao nhiêu là người đứng đợi sau một thanh chắn. Một bà tuổi khá cao mang kính tiến đến.
- Chào các cháu, bà nói. Mừng các cháu đã tới Thụy Điển. Ủy ban đón tiếp chúng tôi rất vui mừng được đón các cháu tại đây, ở nhà mình. Các cháu sẽ sống yên ổn ở đây, chờ ngày gặp lại cha mẹ.
Bà nói tiếng Đức, nhưng giọng bà nghe thật tức cười.
Một bà trẻ nhất mở danh sách ra và bắt đầu điểm tên:
- Ruth Baumann… Stefan Fischer… Eva Goldberg…
Mỗi tên được xướng lên, một em bé giơ cao tay rồi đi tới chỗ một bà để bà này kiểm tra tấm thẻ màu nâu ghi tên em đeo ở cổ. Một người lớn tuổi tách ra khỏi đám đông đứng sau thanh chắn và bước tới nhận em rồi dẫn em đi.
Xướng tên theo thứ tự a b c, nên Steffi suy ra rằng em và Nelli còn phải chờ lâu. Bụng em đói, và từng bắp thịt trên người em đều muốn được nghỉ ngơi. Đã hai ngày liền cả hai chị em không được rời khỏi toa xe. Những cây số đường sắt tời đi như cuộn băng giữa hai chị em và thành phố Vienne, giữa hai chị em và cha mẹ. Cuộc băng ấy giờ đây bị cắt đứt. Lúc này hai chị em lủi thủi một mình.
Dần dần đám trẻ nhỏ đã vơi bớt. Nelli nép sát người vào chị gái.
- Bao giờ đến lượt chị em ta, hả chị Steffi? Chẳng còn ai đến đón ta nữa.
- Đã đến vần chữ S đâu, Steffi giảng giải. Phải chờ một tí ti nữa thôi.
- Em đói, Nelli than vãn. Mệt nữa.
- Chẳng còn gì để ăn cả, Steffi đáp. Phải chờ đến lượt được gọi thôi em ạ. Mệt quá thì em ngồi xuống vali ấy.
Nelli làm theo lời chị. Em ngồi xuống, tựa cằm vào hai bàn tay. Hai bím tóc đen và dày gần chạm xuống đất.
- Rồi em xem, chị em ta sẽ đến ở hẳn một lâu đài với vô số phòng nhé. Lại nhìn xuống biển nữa, Steffi nói.
- Em cũng được một phòng riêng chứ?
- Chị nghĩ là được.
- Em thì không thích thế, Nelli nói. Em thích ở chung một phòng với chị cơ.
- Eleonore Steiner, bà đọc tên xướng lên.
- Trả lời đi, Steffi nhắc em. Gọi tên em đấy.
- Eleonore Steiner, bà đọc tên nhắc lại.
- Tới đây!
Steffi kéo Nelli phía sau và đi ngoằn ngoèo qua đống vali để lộn xộn khắp mặt đất.
- Chúng cháu đây ạ, em nói.
Bà đọc tên nhìn vào danh sách.
- Stephanie Steiner phải không? Bà hỏi em.
Steffi gật đầu nhận là phải.
- Họ Steiner, bà đọc xướng to thêm. Eleonore và Stephanie Steiner!
Trong đám người đứng đợi chẳng thấy ai nhúc nhích hết.
- Chị Steffi à, Nelli nói giọng run run. Không ai muốn nhận chị em mình hả?
Steffi không đáp. Em siết chặt bàn tay của Nelli. Bà đọc tên, tay cầm bản danh sách, quay lại phía hai em.
- Đợi lát nhé, bà nói và đẩy hai em tách xa ra. Vội lắm.
Bà nhiều tuổi nhất cầm lấy bản danh sách và tiếp tục xướng tên. Cuối cùng, tất cả các em đều đi hết. Chỉ còn lại Steffi và Nelli đứng đó với hai chiếc vali của mình.
- Bây giờ hai chị em được về nhà mình chứ hả? Nelli hỏi chị. Mình được quay về với ba má chứ?
Steffi lắc đầu ra hiệu không phải. Nelli òa khóc.
- Kìa, Steffi nói. Đừng khóc, còn bé nữa đâu mà khóc?
Bà trẻ nhất quay lại và giải thích vội vàng điều gì đó với bà nhiều tuổi nhất. Bà rút ra chiếc bút máy rồi viết thêm vào tấm thẻ ghi tên của Steffi và Nelli: Các cháu bé này không biết nói tiếng Thụy Điển.
- Nào, bà quay lại nói với Steffi. Giờ thì để cô dẫn các cháu xuống tàu thủy.
Steffi một tay xách vali, tay kia dắt em gái. Hai em lặng lẽ đi theo bà và rời khỏi nhà ga xe lửa.
...::: Ma quỷ thích phá hoại, chúng thích sự thù hận hơn tình yêu, nhưng ma quỷ không bao giờ nói dối, cũng không bao giờ phản bội, còn trung thành hơn cả những tín đồ trung thành nhất :::...