Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Gió và Mây

63 trả lời, 6.095 lượt xem — Trang 3 / 3
Dấu yêu!

Một người đi nhớ một người,
Dấu thương trong tiếng nói cười cho ai.
Dấu yêu sau một bờ vai,
Có thương có nhớ chắc ai biết dùm...

Một người dẫm bước trong rừng,
Dấu thương cho đến chín từng mây trôi.
Dấu yêu trong núi rã rời,
Để mưa chở nhớ ai thời biết chăng...

Nhớ người người có biết chăng?
Gần mà xa tít cầm bằng như không
Bao ngày bão thét trong lòng,
Thèm vòng tay ấm tiếng nồng nàn yêu.

Nhưng mà có được bao nhiêu?
Chỉ là mây gió ngang đèo xót xa.
Chỉ là họ với người ta,
Chỉ là ta với mình ta buồn tình.

Một người thương nhớ một mình,
Khi nào tình chết để tình bay đi?
Khi nào tan khối tình si?
Khi nào người sẽ quên đi một người?

M
Đăng nhập để trả lời
0


bao người


một người quên nhớ một người
để mây khóc gió bên trời bơ vơ
lá vàng cỡi nắng xác xơ
lá thơ cỡi mộng lạc bờ vai thon

một người quên nhớ gót son
gối trăng nằm ngủ đến mòn cả trăng
giữa trời nắng gió ăn năn
giữa tim ai chất đầy khoang lá vàng

một người chợt nhớ muộn màng
nhớ sông , biển giận bàng hoàng nước trôi
nhớ thuyền lại nhớ lẻ loi
thuyền nan một lá lở bồi về đâu

một người quên nhớ nông sâu
sầu chia mấy nẻo công hầu xót xa
thơ buồn chớm nụ ra hoa
trăng buồn thơ chớm đậm đà dấu yêu

một người thương nhớ một chiều
chiều xuôi sao cũng dập dìu nỗi đau
ngược chiều nắng gió xanh xao
Hỏi em tất cả có bao nhiêu người ?

GQM
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:42:29giolangthang>
Trích đoạn: Mâyxanh

Dấu yêu!

Một người đi nhớ một người,
Dấu thương trong tiếng nói cười cho ai.
Dấu yêu sau một bờ vai,
Có thương có nhớ chắc ai biết dùm...

Một người dẫm bước trong rừng,
Dấu thương cho đến chín từng mây trôi.
Dấu yêu trong núi rã rời,
Để mưa chở nhớ ai thời biết chăng...

Nhớ người người có biết chăng?
Gần mà xa tít cầm bằng như không
Bao ngày bão thét trong lòng,
Thèm vòng tay ấm tiếng nồng nàn yêu.

Nhưng mà có được bao nhiêu?
Chỉ là mây gió ngang đèo xót xa.
Chỉ là họ với người ta,
Chỉ là ta với mình ta buồn tình.

Một người thương nhớ một mình,
Khi nào tình chết để tình bay đi?
Khi nào tan khối tình si?
Khi nào người sẽ quên đi một người?

M

M


Mây ơi! Thôi nhé đừng buồn,
Cứ bồng bềnh cứ để lòng thảnh thơi.
Thơ đừng gieo hạt sầu rơi,
Đừng mưa để gió tơi bời ruột gan.
Tình thơ xin chớ vội tan,
Gió mây cứ vẫn lang thang phiêu bồng.
Kiếp này không thỏa ước mong.
Mây ơi! Thôi nhé đừng vương vấn sầu
Nhiều đêm gối mộng tìm nhau,
Tiếc cho nhau đã gặp nhau lỡ làng.
Gió đi vẫn kiếp lang thang,
Mây về xin cứ cưối đàng rong chơi
................................
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mâyxanh

Thơ say!

…Hỏi gió.


Hôm nay uống chút thơ say
Cho mây hỏi nhỏ chuyện này chút nha…


Hỏi rằng… gió có thích mây?
Còn mây… thích gió như… cày thích…trâu…
Như…con cá thích…mồi câu,
Càng thích càng nuốt càng đau càng đầy.

Gió ơi gió có …thương mây?
Còn mây thương gió khi đầy khi vơi
Thủy triều lên xuống không ngơi
Mây bay mây đứng rối bời…chân mây

Gió ơi gió có nhớ mây?
Còn mây nhớ gió đêm ngày gió ơi…
Mây dù bay đến cuối trời…
Vẫn luôn nhớ đến…gió thời có hay?

Gió ơi gió hỡi có hay…..
Mây đang chếnh choáng thơ say…nói xàm!!!

Mâyxanh


Hỏi?
Ai gieo cơn mộng vào Đêm
Để năm canh vắng, bên thềm lá rơi
Sương đừng rơi nữa sương ơi !
Thu tàn, hoa rũ, sương rơi lạnh lùng
Sương đọng đáy mắt rưng rưng
Ai chan mộng đắng, ai từng nuốt cay?

Vạc kêu canh vắng lạnh đầy
Sao rơi thăm thẳm, người say mất rồi



Non sông dẫu đổi. Lòng người đổi
Còn lâu Khọm mỗ mới hết cười !
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»