📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Gieo gió gặp bão - Bình Nguyên Lộc 🔒

2 trả lời, 2.519 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-16 02:18:15Ct.Ly>
Trang 260 - HẾT

- Không, chị thương bé Nhã lắm, thương đến bắt nó về mà nuôi.
- Trời ơi, sao em lại nói vậy?
- Vì em biết chắc như vậy.
- Em nè, chuyện này quan trọng lắm, em đừng đùa chớ.
- Em không đùa chút nào.
- Nhưng bằng cớ đâu?
- Chị muống bằng cớ hả? Em có bằng cớ đủ, nhưng em không đưa ra, vì em định thưa kiện gì chị đâu.
- Thì chị em với nhau, ta giải quyết trong nhà là hơn.
- Phải, em đến đây với mục đích đó.  Em đến để nói cho chị biết là em bằng lòng để chị nuôi bé Nhã hai tháng cho thỏa tình thương của chị rồi trả nói lại cho em.
- Trời ơi, em đòi thứ của mà chị không có, lấy đâu chị trả cho em.
- Không biết, nếu quá hai tháng chị không trả bé Nhã thì em sẽ đi kiện chị... về tội kia.
- Tội gì nữa đó?  Trời, tôi đủ thứ tội cả.
- Tội giả mạo khai sinh.
Hảo như bị điện giựt, điếng cả người, nhưng còn gượng cãi:
- Chị giả mạo khai sanh của ai, bao giờ đâu?
- Chị không có cho tiền bà đỡ để khai là chính chị đẻ bé Nhã à?
Thấy không thể chối được nữa, Hảo trở mặt ngay, làm dữ cho đỡ ngượng.
- Ừ, em có giỏi, thưa kiện gì thì thưa.  Ừ, chính chị đẻ bé Nhã đó.  Ai nói trái lại được?  Bà đỡ và người nhà của bà đã chứng kiến chuyện ấy!
- Lũ đó làm chứng gian sẽ ở tù cả đám.
- Ai có mồm mép trời, cũng không nói trái lại được tờ khai sinh.
Liên cười khanh khách mà rằng:
- Anh Nho cũng đã nói thế.  Hai vợ chồng thật xứng nhau về chỗ dối pháp luật.  Nè, bộ có người đi kiện thì tòa không điều tra ra à?
- Điều tra thì bất quá hỏi nhân chứng là cùng.
- Còn cách khác nữa chớ.  Thí dụ tôi sẽ nhờ pháp y khám thử xem chị có sanh đẻ lần nào chưa mà có con.
Trước lý lẽ ấy, Hảo tái mặt đi, mồ hôi toát ra ướt cả áo.  Trời ơi bà quên mất điều đó.  Phải, tòa sẽ nhờ thầy thuốc khám và sự gian lận của bà sẽ lòi ra.
Liên lại cười khanh khách rồi đứng dậy kiếu từ và thêm:
- Chị thấy không?  Hễ không trả bé Nhã thì ở tù liền.  Thôi em thương tình, gia hạn thêm cho chị nửa tháng nữa, để chị hôn bé Nhã cho thỏa thích.  Xin phép chị em về.
Trong khi Liên khoan thai bước xuống lầu, thì Hảo ngã vật lên đi-văng mà khóc.

***

- A-lô, Quảng đó phải không?
- Dạ, chính tôi đây.
- Ở nhà có gì lạ không?
- Thưa không.  Thưa ông, bà hiện có mặt ở đây và có việc cần muốn nói với ông.
- Được cứ trao ống nói cho bà.
Hảo đỡ lấy ống nói, khoát tay ra hiệu cho viên thơ ký đi ra ngoài, rồi gọi:
- A-lô, anh Nho, em đây!
- Ừ, Hảo, có gì lạ hay không em?
- Liên có đên đây hôm qua.
- Vậy à?
Nho ngạc nhiên thật tình vì ông không hay Liên đến nhà ông.
Từ hôm nghi quyết Hảo ăn cắp con mình, Liên không sợ gì nữa cả, đi cùng khắp nơi, vì nàng thấy là Hảo đã biết nhà nàng, không cần lẩn trốn nữa.
- A-lô, Liên nó đòi bé Nhã lại.
- Mà em có giấu bé Nhã hay không?
Hảo hạ giọng đáp nho nhỏ.
- Có!
Nho thở ra rồi mỉm cười mà rằng:
- Hú vía!
- Có Liên ở đó hay không.
- Có.
- Sao anh lại nói "hú vía" hóa ra em đã thú nhận à?
- Không sao đâu!
- Anh mắc dịch, không sao về phần anh, chớ về phần em thì em ở tù.
- Thì cứ trả lại nó là xong.
- Nhưng nó lại hăm kiện em về vụ giả mạo khai sanh.  Nó dữ như vậy, em quyết không trả đó.
- Ai biểu em giả mạo khai sanh làm chi?
- Anh mắc dịch, anh khốn nạn.  Vì ai mà em phải làm rắc rối đủ điều cho mang phải tội, rồi bây giờ anh lại còn trách em.  Anh khốn nạn lắm, anh nghe chưa?
- Nghe rõ lắm.  Nhưng nầy, vụ khai sanh cũng dễ gờ.  Em nói với bà đỡ là Liên sắp kiện, nếu bà ta không gỡ rối.
- Gỡ làm sao cho được?
- Dễ ợt.  Em biểu bả khai thêm một cái nữa, để làm Liên đẻ.
- Hóa ra bé Nhã hai khai sanh.
- Ừ, nhưng ai biết mà lo.  Con của em tên Nhã, còn con của Liên lấy tên khác.  Liên nó sẽ không bằng lòng vì nó thương yêu cả cái tên Nhã ấy nữa.  Nhưng anh sẽ năn nỉ cho nó hy sinh.
- Ừ, thôi để em làm như vậy.
- Nhưng em trả con cho nó, nó mới êm được.  Bằng không nó sẽ đi thưa như thường.
- Không, quyết không đưa.
- Thì nó sẽ đi thưa em.
- Em giao cho anh đó, làm sao được thì làm?  Nó mà đi thưa là em tự vận em chết.  Em chết thì mất bé Nhã luôn, vì em giấu bé Nhã ở một nơi mà chỉ có một mình em biết thôi.
Hảo nói rồi móc lẹ ống nói lại, khiến Nho không phân thêm được lời nào nữa cả.
- Trời ơi!
Nho ôm đầu, kêu lên như vậy rồi lảo đảo bước lại ghế mà ngồi phệt xuống.
Trong vụ nầy, có đến hai người gặt bão chớ không riêng gì bà vợ lớn kia.  Mà cũng phải, bởi vì cả hai người ấy đều gieo gió, một đàng là chính phạm, một đàng là kẻ tùn đảng.
Nho thấy mình đứng trước một tình thế gay go quá sức.  Lời hăm dọa của Hảo không thể xem thường được.  Hảo mất chồng đã khổ lắm rồi; nếu bị kiện nữa, nó sẽ dám chết lắm.  Mà nó chết là mất tích luôn bé Nhã.
Nhưng nó lại khư khư giữ lấy thằng bé thì làm sao mà ngăn Liên kiện được.
- Chị ấy nói gì mà nhiều thế và làm anh như mất hồn vậy?  Liên hỏi sau một hồi xét nét gương mặt của bạn.
- Nó hăm tự tử nếu em kiện.
Liên cười dài mà rằng:
- Chị ấy diễn kịch giỏi thế, chắc là sim súng giả rồi để tự tử cho huê dạng mà không chết.
- Em lắm!  Phen nầy nó dám chết lắm đó.
- Chị ấy chết thì mặc chỉ.  Cái người chịu trăm đắng ngàn cay không phải là chị, thì chỉ chết cũng chẳng ai thương.
- Em không sợ nó chết, nhưng anh thì sợ lắm.
- Thì anh thương vợ anh, anh sợ là phải.
- Không phải vậy.  Nếu Hảo chết thì ta sẽ mất bé Nhã luôn.
- Vì sao?
- Vì Hảo giấu bé Nhã ở một nơi mà chỉ có một mình Hảo là biết thôi.
Liên hơi nao núng trước viễn cảnh này.  Thấy bạn có thể dịu lại vì lo ngại, Nho nói.:
- Anh van em, em tạm dẹp vụ kiện nầy lại cái đã.  Hảo hứa sẽ lập lại một khai sanh khác cho bé Nhã trong đó sẽ ghi người mẹ là em.  Như vậy em không mất gì cả về mặt pháp lý.  Còn thân thể của Nhã, anh cam đoan sẽ tìm bắt lại cho em.
- Không biết, anh làm sao có cho được thì làm.  Đến ngày hết hạn mà không có bé Nhã về đây, em sẽ vào đơn liền, không ông Trời nào ngăn cản được hết.
Cả hai người đờn bà điều giao y hệt như nhau: "Anh làm sao được đó thì làm."
Ừ, Nho sẽ làm, nếu không làm thì hỏng cả: mất vợ lớn, mất con, và chính ông cũng sẽ không sống được sau hai cái mất đó.
Im lặng một lúc, Liên nói:
- Anh nè, em vừa khám phá được thêm một vụ nữa.
Nho sợ hãi hỏi:
- Gì nữa đó?
- Cả đến cái vụ em ra đi, dọn về đây ở, cũng do Hảo sắp đặt.
Nho ngạc nhiên trố mắt nhìn Liên rồi cãi:
- Em nói lạ, chính em và anh đã tính chuyện đó chớ.
- Phải, nhưng do Hảo xúi giục.
- Nó xúi giục em à?
- Không, nhưng chị ấy đã để ta gặp nhau dễ dàng.  Trước thì chỉ giữ anh chằng chằng.
- Nhưng nó khuyến khích để làm gì?
- Nếu bé Nhã bị mất cắp trong nhà anh, em sẽ nghi chỉ ngay, và nếu em đi thưa kiện thì cuộc điều tra của nhà chức trách sẽ có thể lôi ra ánh sáng kẻ âm mưu.
Nho thấy Liên đoán đúng, nhưng ông không dám nhận nữa, sợ nặng tội của Hảo thêm ra.
- Thấy rõ là chị ấy thủ đoạn lắm, và thủ đoạn nào của chỉ cũng nghiên cứu kỹ lưỡng.  Nhưng chỉ chỉ hớ một việc, là quên viết thơ cho chuộc bé Nhã.  Nếu chỉ viết, thì chắc mình cũng đến lầm tuốt.  Đối với một người như vậy, anh mà cướp con lại được cũng phải trầy vi tróc vảy.
- Nhưng nó đã hớ một lần, thì có thể hớ nữa.
- Không chắc lắm.  Nhưng thôi, anh đã lãnh nhiệm vụ thì cứ làm, em không cần biết tới.
Nho thở dài.  Đành rằng từ đây đã thay bực đổi ngôi: kẻ lẩn trốn với đứa con là Hảo, chớ không phải Liên nữa, và kẻ theo dấu người khác là ông, ông mà trước kia đã tài tình nhảy từ xe nầy qua xe khác để cho kẻ theo dấu phải trợt mỡ bò.  Đành rằng sự theo dấu rất khó khăn, khó nhọc...
Nhưng ông không phải khổ vì chuyện đó.  Ông khổ là ông bị nô lệ cho cái thời hạn mà Liên đã vạch ra.  Trước kia, Hảo nó mất cả năm để tìm ra ông và Liên cũng không sao cả.  Bây giờ thì khác hẳn.  Ông phải thành công trong một thời gian ngắn, không thôi Liên nó sẽ làm tùm lum ra.
Hảo vừa chợp mắt thì nghe gõ cửa.  Nhớ chừng đang ngủ ở nhà, bà hỏi:
- Đứa nào đó?
- Dạ em.
- Thì cứ vô.
- Thưa cô, cửa chưa mở.
Chừng ấy, Hảo mới chợt tỉnh và nhận ra rằng mình ngủ trong căn phố đường Đề Thám.  Thức suốt đêm với bé Nhã, bà định nhắm mắt giây lát cho khoẻ người, không dè ngủ say đến thế.
Mở mắt ra, Hảo thấy ánh nắng chói lòa ngoài lá sách các cửa sổ.  Bà vội ra ngoài mở cửa cho con Lầu, rồi thức luôn đi rửa mặt.
Lúc đánh phấn, Hảo hỏi con Lầu đang lau bàn ghế:
- Chồng em làm nghề gì và ở đâu?
- Thưa, ảnh làm thợ chuyên môn vô tuyến điện trong Phú Thọ.
Con Lầu không nói láo đâu.  Danh từ chuyên môn vô tuyến điện mới lạ đối với nó quá, để nó có thể bịa ra được.  Đó là cái nghề tưởng tượng mà Mô-rít đã khoe với nó.
- Chà, khá dữ!
- Nhưng ảnh cũng nghèo, ảnh ở đậu với người ta trong một buồng nhỏ.
- Tánh tình nó thế nào?
- Dạ, cũng dễ chịu.
- Cô thấy em đi thường quá, thật là bất tiện cho cô.  Nhà nầy bỏ không cũng uổng, ý cô muốn cho nó về ở đây, em nghĩ thế nào?
Con Lầu mừng lắm.  Nó biết Mô-rít chỉ yêu nó có chừng mực thôi vì nó không đẹp bao nhiêu lại không biết làm dáng cho vừa mắt Mô-rít.  Bắt Mô-rít về ở chung, nó mới có thể cầm chơn hắn ta được.
- Thưa, nếu cô thương vợ chồng em được như vậy, em đội ơn cô biết bao nhiêu. Để em nói lại với anh ấy xem sao.
- Ừ, trưa mốt cô coi nhà cho em đi.  Nếu nó bằng lòng thì biểu nó dọn về đây lập tức, vì cô không muốn cho em vắng nhà nữa.
- Dạ.

***

Mô-rít chỉ lai mới có một đời mà người hắn mang đến 72 phần trăm nét Việt Nam.  Chỉ có cái mũi cao và nước da tương đối trắng trẻo là tố cáo ít nhiều căn cội của hắn mà thôi.  Vì thế hắn nghiễm nhiên là một thanh niên Việt rất đẹp mã nhờ hơi hướng Âu châu trong đó.
Hắn đã thối bước trên đường đời nên về sống với bên ngoại, tức là xã hội Việt Nam, y theo câu tục ngữ "Thắng về nội, thối về ngoại."  Vì vậy, hắn rất sành Việt Nam, cố nhiên.
Lần đầu vào nhà ở đường Đề Thám, là Hảo có cảm tình ngay với chàng con trai thợ mà có vó thầy ấy, lại là thứ thầy đẹp trai và có tướng sang.
Chàng con trai ấy lại ăn nói, ra vào đúng khuôn phép, biết thủ phận là kẻ nhờ ơn, kẻ ở đậu.
Có nhiều giải thuyết cho rằng những người lai căng thường thường chỉ thừa tự những cái xấu của hai dân tộc.  Phương chi Mô-rít lại là dòng giống của một anh chàng phiêu lưu nào đó không biết, đã yêu một chị chàng trắc nết nào đó, dưới những gốc me nào trong thành phố, không biết nữa.
Cả cha lẫn mẹ anh đều không được rạng danh về đạo đức lắm, nên trổ sanh anh là một tay thủ đoạn ghê hồn.
Lẽ cố nhiên là Mô-rít nghĩ ngay đến mối lợi khai thác được ở cái mỏ vàng nầy.  Qua tuần lễ đầu là con Lầu đã xin ăn lên.  Nó nói:
- Thưa cô, em nghe trong mình hơi khác, chắc là cấn thai.  Việc đó làm cho em nghĩ tới tương lai của em sau nầy.  Vợ chồng em ăn ở với nhau không có hôn thú, nên anh ấy không ăn tiền vợ tiền con được.  Em phải có tiền để phụ giúp chồng em mà nuôi con.  Em không muốn rời cô để đi làm ăn nghề khác để kiếm số tiền ấy, thì không còn cách nào hơn là xin cô tăng lương cho ngay từ bây giờ.  Em sẽ dành dụm, và chừng đó sẽ có một số tiền đủ chi dụng khi gia đình em đông thêm một người.
Hảo hơi phiền, hỏi cho rõ:
- Em muốn cô tăng lên bao nhiêu?
- Cô thương em thì cho em mỗi tháng một ngàn.
Hảo thương nó, nhưng không thương quá đến như thế.  Bà kêu:
- Tăng một trăm phần trăm?
- Nói thì nghe nhiều, nhưng thật ra có bao nhiêu đâu thưa cô.  Đời nầy mà mỗi tháng một ngàn là giá cũng thường thấy có nhiều nơi theo.
Hảo không biết con Lầu tình thật mà đòi tăng hay có ý gì khác.  Nhưng dẫu sao bà cũng sợ mích lòng nó, nó là kẻ độc nhứt biết chỗ ẩn núp của bà và là tùng đảng với bà.
Bà thở dài rồi nói xui xị:
- Thôi được, em muốn thế, cô cũng thỏa mãn em vậy, mặc dầu em đòi hỏi nhiều quá.
Rồi hai hôm sau đến ngày lương, con Lầu lãnh đủ một nghìn.

***

- Mô-rít không đi làm à?
Hảo bước vào nhà, thấy người con trai mặc đồ mát đang nằm trên võng nên ngạc nhiên hỏi như vậy.
Mô-rít tuột xuống, lễ phép nói:
- Thưa cô, tôi khởi sự nghỉ hăm chín ngày có lương, bắt đầu từ bữa nay.
- Vậy hả?  Thế ra Mô-rít đã vào ngạch?
- Dạ, được vào ngạch hôm đầu năm.
Luôn luôn con người được đối xử theo bề ngoài của họ, chớ không theo địa vị thật của họ.
Hảo không coi Mô-rít là chồng của tôi tớ, cũng không coi hắn là người thợ.  Hắn sang lắm và đẹp trai lắm, nên được biệt đãi ngay từ trong lối xưng hô.  Bà kêu hắn là Mô-rít, thân mật như kêu một đứa em trai, hay gì gì khác, tùy ai hiểu sao thì hiểu.
Sự thân mật ấy khiến Mô-rít bớt lễ phép lần lần.  Về sau bà gọi, nó vẫn còn dạ, nhưng nó thì không còn "thưa cô" lúc mở lời như buổi đầu gặp gỡ nữa.
Hảo ẵm bé Nhã trên tay hôn nó như đi vắng hằng tuần mới về trong khi con Lầu sửa soạn đi chợ.  Ấy, con Lầu có chồng về ở chung nên nấu ăn lấy.  Hảo khỏi trả tiền cơm xách cho nó nữa, nhưng số tiền ấy bà không được hưởng, vì nó đòi hỏi trả bù cho nó.
Hảo đoán mấy hôm trước bà tới trễ, chắc là Mô-rít giữ bé Nhã lúc con Lầu vắng nhà.
- Có phải như vậy không Mô-rít, hổm nay Mô-rít giữ em cho vợ đi chợ?
Mô-rít cười mà xác nhận lời đoán ấy.  Hảo cà rỡn:
- Tập lần đi, năm tới có con thì đã sành rồi.
Mô-rít lại gần sát Hảo, nắm lấy chân bé Nhã mà hôn rồi nói:
- Nghèo quá, không sám có con đâu, nựng đỡ bé Nhã cũng được rồi.
Nó nói trổng, còn vô phép hơn là gọi Hảo bằng chị, bằng em gì.  Nhưng không hiểu vì những lẽ bí mật nào mà Hảo không lấy thế làm mích lòng.
Bé Nhã chơi một lát thì bắt đầu cằn nhằn.  Hảo xem lại đồng hồ thì thấy đã tới giờ bú của nó.
- Mô-rít chắc biết khuấy sữa chớ? - Hảo hỏi.
- Anh vú chuyên môn mà!
Mô-rít càng lúc càng nói vô lễ hơn.  Anh ta đi lại bàn nước, rót nước sôi trong bình thủy ra để tráng mọi vật cần dùng rồi khuấy sữa.  Trong khi đó Hảo ẵm con lại võng để ru nó ngủ.
Không mấy khi ở lâu với bé Nhã.  Hảo không lót võng đặng đặt nó lên trên đồ lót, mà nằm ngủ, để nó trên ngực bà cho tình mẹ con khăng khít hơn.
Mô-rít khuấy sữa xong đến võng để trao ve.  Không cần lại sát Hảo, nó vẫn ngồi xề khít bên bà và tự đặt núm vú cao su vào miệng bé Nhã và ngồi luôn đó mà đỡ cái ve.
Hảo là một người đờn bà đoan trang nhưng dễ dãi.  Bà đã tính nó như em út trong nhà, nên cũng không phản đối gì.
Thằng Mô-rít có ý xằng bậy nào hay chăng, thật khó biết.
Nhưng dầu sao sự dạn bước dạn tay của nó cũng chỉ dừng nơi đó thôi.

***

Được tăng lương ba ngày rồi, con Lầu không nâng mực sống của nó lên tí nào cả.  Đó là một món lợi bất ngờ mà người nào nghĩ ra cách kiếm, phải được hưởng.  Lý lẽ đó Mô-rít đưa ra để lấy trọn năm trăm rồi ăn nhậu một đêm là hết sạch.
Trước kia, ít kiếm được tiền, Mô-rít ít nghe cần tiền.  Bây giờ tiền tới dễ quá, anh ta thấy sự cần dùng món ấy thật là cấp bách.
Trong nhà lại có sẵn kẻ để khảo tiền nên hắn luyện cho bạn hắn biến thành một bà "thầy hát".
Cho nên vừa được ăn lên xong, con Lầu lại bắt đầu kiếm chuyện.
- Thằng Mô-rít nó đi làm, mà nó có dư hay không?  - Một hôm Hảo hỏi con ở lúc chồng nó đi vắng.
- Thưa cô, ảnh ăn xài lớn quá nên tháng nào cũng vừa đủ khít nút.  Thêm nhà xa chỗ làm, xe cộ nuốt tiền dữ lắm.  Từ đây vô Phú Thọ thì cô biết xe ăn hết bao nhiêu tiền của ảnh mỗi tháng.  Ảnh than với em hoài, phải chi ảnh có tiền mua một chiếc vết-ba thì tiện biết bao nhiêu và lợi biết bao nhiêu.  Nếu có được xe, chắc vợ chồng em sẽ có dư.
"Vì vậy hôm nay em định cầu cứu với cô mà chưa có dịp nói, nay cô có lòng tốt để tâm tới gia đạo của vợ chồng em, em xin tỏ thiệt ước mong của em là cô cho em mượn lối hăm lăm ngàn để sắm xe, rồi cô trừ dần tiền lương của em."
Hảo sợ hãi mà nghe câu chuyện của con Lầu.  Mích lòng nó, bà thật không dám.  Nhưng nói đòi hỏi quá lố như vậy, bà làm sao thỏa mãn ý muốn của nó được.  Hăm lăm ngàn, bà vẫn có, nhưng ai dám đưa bạc đến cho một kẻ mà mình không biết gốc ngọn, xứ sở ở đâu.
Hảo làm thinh rất lâu rồi đáp:
- Số tiền em hỏi nhiều quá; để cô suy tính lại xem.
Mô-rít đã dạy con Lầu rằng khi chủ nó đáp như thế này là bà ta giục hưỡn cầu mưu.  Trong trường hợp như vậy, phải đưa khí giới hăm doạ bóng gió ra.  Con Lầu là cái máy nên làm y theo bài đã học được.
- Thưa cô, - nó nói, - em với cô đã là một phe rồi, cô còn không tin em hay sao.  Em thưa thật với cô là lòng em trung tín với cô lắm, để cô đợi mà xem thì thấy rõ.  Như vụ bé Nhã đây, em thề trọn đời ngậm miệng không bao giờ đi tố cáo cô đâu.
Hảo vừa sợ vừa giận lắm.  Thì ra nó bắt đầu trở mặt rồi.  Nó chỉ làm có một chút xíu việc là đổi chủ ở mà đã hưởng không biết bao nhiêu ơn huệ của bà rồi, nào nữ trang, nào bạc mặt, nào tăng lương, thế mà nó chưa vừa lòng hay sao?
Hảo nghi ngờ rằng chính Mô-rít đã xui dại nó, chứ nếu nó có ý làm tiền, nó đã làm lâu rồi, không đợi tới ngày thằng tay lai về đây rồi mới trở mặt.  Nghi như vậy, bà bỗng nghe bớt cảm tình với người thanh niên có máu pha ấy.
Bà muốn dằn để khỏi gây ác cảm với con Lầu, vai chánh trong vụ tống tiền, mặc dầu có kẻ khác xúi giục, nhưng cơn giận của bà mạnh quá, đè xuống mãi nó vẫn trồi lên, bà hét:
- Mày lại muốn trở mặt với tao hả, cơm ăn vừa xong lại vuốt mặt kia?  Mày đừng có tưởng mày bảnh.  Hễ đi chung một xuồng thì số phận chung.  Mày tố cáo tao ở tù, may lại không à?  Mày còn nặng tội hơn tao nữa là khác, nói cho mày biết, vì tao xúi giục nhưng chính mày làm, mày là chính phạm đó.
Mô-rít không tiên liệu được lý lẽ liều mạng của Hảo, nên không có dạy con lầu cách đối đáp để đối phó.  Vì vậy nó chỉ ngậm câm mà chịu.
Vừa lúc ấy thì Mô-rít về tới nhà.  Thấy mặt thằng Tây lai mà Hảo nghi ngờ là đứa giựt dây dụi cho con Lầu, bà nổi xung lên nói:
- Mô-rít, mày có xúi biểu vợ mày điều gì hay không?
Mô-rít biết là bạn nó đã thất bại nên làm bộ chưng hửng, đứng thừ người ra giây lâu rồi lễ phép đáp:
- Thưa cô không? Mà nó đã nói bậy nói bạ gì đó, thưa cô?
- Nó hăm dọa tao, muốn làm tiền tao đó chớ gì.  Nè, tao nói cho tụi bây biết, tao cũng là tay có mồng có mỏ chớ không vừa gì đâu.  Ở tù thì ở tù luôn cả đám, đừng tưởng tao sợ mà nhát tao.  Chắc nó đã kể chuyện bé Nhã cho mày nghe rồi, không cần hỏi cặn kẽ nữa.  Nó đã hăm dọa tao về vụ đó.
Tức quá mà, tao có xấu bụng với nó đâu, đã cho nó ăn ngập mặt, mà nó còn muốn phản bội.
Mô-rít đưa cả hai tay lên trời, một cử chỉ Âu châu đặc sệt mà tự nhiên nó có vì căn Tây của nó, chớ không phải bắt chước xi-nên-ma như vài anh diễn viên ta đâu, rồi kêu lên:
- Trời đất quỉ thần ơi, sao em Lầu lại tệ đến như vậy?  Thưa cô, xin cô tha cho, để em dạy bảo nó lại cho nó ăn ở phải đạo một chút.  Nó đã dại dột, cô giận nó cũng không ích gì, để em là chồng nó, em chịu trách nhiệm cho.
Nói đoạn nó day qua con Lầu rồi sừng sộ nạt:
- Em phản chủ!  Em đã biết lỗi hay chưa?  Trời ơi nhờ ai mà vợ chồng ta được gần gũi nhau trong một cái nhà mà hạng khá giả chưa chắc có được.  Sao em lại ngu xuẩn mà muốn phá chính cái hạnh phúc của mình.  Còn ơn của cô đây, dầu em không mang nặng, em cũng phải luôn luôn nhớ rằng có chớ? Em dại lắm!
Cũng may cô chỉ giận em thôi, chớ nếu cô hờn thì chắc anh với em đã bị tống cổ ra khỏi nhà này lập tức từ nãy giờ rồi.
Mô-rít vuốt ngực sơ sơ mà Hảo đã nghe mát dạ lắm rồi.  Cảm tình đối với anh tây lai đã mất đi hồi nãy, bây giờ trở về y nguyên chỗ cũ trong lòng bà.
Con Lầu thì bị lạc hướng.  Nó điên đầu không hiểu vì sao chồng nó đã xúi biểu như thế, mà bây giờ lại hùa theo chủ để phủ nhận hành động của nó và mạt sát nó.
Nó ngồi đó mà khóc rấm rút vì uất ức, nhưng Hảo lại ngờ nó khóc vì ăn năn, nên bà nói:
- Thôi chuyện đâu bỏ đó, bây giờ lo cho bé Nhã đi!

***

- Thưa cô, để em ẵm bé Nhã cho cô lót võng, vì em lót không sành.
Mô-rít nói thế rồi sốt sắng lại rước lấy đứa bé.  Cứ hễ con Lầu đi chợ thì nó săn sóc đứa nhỏ một mình.  Có Hảo đến nó phụ với Hảo mà làm công việc ấy.
Lúc này bé Nhã đã ẵm đứng trên ngực được rồi, Hảo chưa kịp đưa bé Nhã ra khỏi mình bà thì Mô-rít đã lẹ tay rút lấy thằng nhỏ.  Hành động như thế, nó bắt buộc phải đụng chạm tới Hảo một cách như vô tình.
Đã có lúc làm ma cô, thằng Mô-rít sành khoa học và nghệ thuật đụng chạm, vì thế xúc giác của người đờn bà đoan chánh kia khó lòng dửng dưng trước sự gần gũi ấy được.
Tuy nhiên, đó chỉ là một cảm giác thoáng qua, phù du rồi tắt hẳn nơi người của một người đờn bà mà lòng dạ và thân thể vẫn trong sạch từ thuở mới dậy thì đến bây giờ.
Hảo đặt con lên võng, ru ê a một lát thì nó ngủ khì.
Mô-rít đứng gần đó mà nhìn, bụng rất tiếc mà thấy Hảo không ru con trên ngực như hôm nọ.  Khi bé Nhã ngủ say, Hảo đứng dậy thì nó thở dài, thấy đã mất dịp.
Hảo đi ra sau buồng vệ sinh, giao phó việc đưa võng cho anh tây lai.  Giây lâu bà trở lên, và vì phải đi ngang qua sàn nước ẩm ướt nên guốc của bà ướt mèm.  Gạch bông láng lẩy bị guốc ướt làm trơn như mỡ, khiến Hảo bước lên nhà trên được có mấy bước thì guốc của bà chuồi đi trên gạch.
Mô-rít trông thấy kịp Hảo chới với, kêu lên: "Ý chết!" rồi nhảy tới thật lẹ để đỡ bà.  Hảo té ngửa trên tay của anh tây lai.
Anh này ôm chặt bà ta lại.  Đó cũg là sự thường vì nếu không, cánh tay mềm không thể ngăn sức nặng đang rơi cho khỏi rơi luôn được.
Nhưng nó lại không đỡ dựng bà dậy như bà mong đợi.  Hảo vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, vừa nghe đê mê sâu sắc hơn lúc nó chạm vào bà để rước bé Nhã.
Trong giây phút, ý nghĩ tội lỗi bỗng nở ra nơi lòng bà, lần đầu tiên trong đời bà, và trong giây phút bà muốn ngã, ngã về tinh thầm, mặc dầu thân ngã đã có kẻ đỡ khỏi.
Nhưng căn bản trinh khiết nơi bà vững lắm, nên bà trấn tâm được, tự trỡi dậy và hất nhẹ Mô-rít ra.  Là tay kinh nghiệm mặc dầu còn trẻ tuổi, Mô-rít không nài nỉ thêm mà lại đỡ giúp Hảo đứng lên ngay ngắn.
Nó biết rằng bước chậm sẽ thành công, và làm đột ngột có thể hỏng việc.
Hảo vững lòng trinh thì đã đành, mà cũng nhờ bà chợt nhớ ra thủ đoạn xúi vợ làm tiền của thằng Mô-rít, nên nỗi sợ bị mắc bẫy giúp thêm vào lòng trong sạch của bà khiến bà vượt qua được giây phút yếu đuối của xác thịt.
Mô-rít gài bẫy bà thật.  Hôm no, mắng vợ xong, nó điều tra lại kỹ càng lúc Hảo ra về.  Nó biết Hảo muốn liều mạng để khỏi tốn tiền, và vợ nó thì cũng sợ ở tù.
Phương tiện làm tiền ấy vì thế hoá ra khó sử dụng nên nó mới suy tính để đổi chiến lược.  Sau một đêm bóp trán nó phát minh ngay ra ngón đòn tình ái này.
Nó đẹp trai và kinh nghiệm.  Hảo lại vắng chồng lâu.  Như thế nó lôi Hảo xuống vực thẳm không khó khăn gì.  Hảo lại xinh đẹp và còn khá trẻ, như thế, mặc dầu nó trẻ hơn, nó cũng chẳng lỗ lã gì bao nhiêu.
Được Hảo rồi, nó sẽ dùng kinh nghiệm tình ái để làm cho bà mê, rồi mặc sức mà lột da bà.  Chừng ấy, không còn đứa trung gian nào sợ ở tù lây nữa để ngăn trở kế hoạch làm tiền của nó.
Khi nào Hảo hết mê nó, hết chịu lòi tiền ra thì nó sẽ đưa lá bù ở tù ra mà dọa.  Như thế Hảo sẽ là kho vàng vô tận, khai thác không bao giờ cạn.
Hảo đã trấn tâm được và vượt qua phút yếu hèn đó.  Nhưng ý tưởng tội lỗi trong trí, sự rung động thân thể một khi đã xảy ra, vẫn in dấu vết trên bà.  Ý ấy lẽo đẽo trở về mỗi khi âm hưởng của rung động vang dội lên.
Bị sợ hãi hết sức, quyết tâm chiến đấu kẻo ngã mất nhưng bản năng thú vật lại xui bà đến căn nhà đường Đề Thám thường hơn lúc trước.
Không kíp thì chầy, Hảo sẽ ngã, Mô-rít tin chắc như vậy, và Hảo cũng tin như vậy, mặc dầu tự dối mình, cho rằng bà sẽ thắng.
Đừng ai mắng lên Hảo cả.  Con người vẫn yếu đuối, cô cũng thế mà tôi cũng thế.  Chớ thấy người ta lỡ đứng ở miệng hố, còn mình ngồi nơi vững hơn mà vội chê người ta muốn tìm ra hố để nhảy xuống.
Ai dại gì tìm ra hố mà ngã.  Người ta chỉ bị rủi ro đẩy ra đó thôi.  Rồi thì cái hố nó có sức quyến rũ huyền bí của nó, khó lòng mà cưỡng được.
Dầu sao, Hảo vẫn chưa ngã kia mà.

***

Ra khỏi nhà mỗi ngày, Hảo vẫn giữ chiến lược đổi xe mấy bận.  Nhưng mỗi về sau, thấy lối đi ấy tốn tiền quá, nên bà sốt ruột mới áp dụng chiến lược khác.  Mỗi khi ra đường, bà ngó trước xem sau, nhìn ra rất xa để coi có ai rình ở góc đường hoặc ở sau thân cây nào đó không.
Chừng chắc ý rằng không ai rình rập cả, bà mới gọi tắc-xi, và chỉ đi một cuốc tới nơi thôi.
Nhưng Hảo không có tài trinh thám như đờn ông nên không dè rằng Nho có thể rình bà xa hơn nữa.  Vì thế mà Nho biết được căn nhà mà bà vào, ở đường Đề Thám.
Ngày đầu, Nho đoán, chính nhà đó là nhà riêng của Hảo dùng giấu bé Nhã.  Nhưng ông ta không dám vào vì không chắc lắm.  Ông rình quanh đó mấy hôm nữa, thấy Hảo đi về thật đều đều, ông mới hết e ngại.
Vào đó để chi? Nho thật không có kế hoạch nào cả.  Bé Nhã nào phải là món đồ mà ông dùng sức mạnh để giành giựt với vợ ông.  Hảo cũng không phải là người năn nỉ mà xiêu lòng được.
Vào đó còn có hại thêm, là bị động ổ, Hảo sẽ dời con đi nơi khác, thì rồi lại phải theo dõi lôi thôi nữa.
Nhưng mặc, ông Nho không phải là người thông lắm, người hành động có phương pháp lắm.
Ông đi giày đế kếp hôm đó, chắc là vô tình hơn là có sắp đặt.  Vì vậy ông vào tới cửa mà chừng trong nhà không ai hay biết gì cả.
Nho đứng trước hột xoài, suy ghĩ giây lâu nên gõ cửa hay nên mở đại để vào đột ngột.  Bỗng ông nghe giọng một người con trai trẻ nói lên câu gì rồi tiếp theo là tiếng cười giòn rụm và trong trẻo của vợ ông.
Nho kinh ngạc chỉ có vài giây thôi, rồi nghe bủn rủn cả tay chân.  Ý nghĩ vợ ông phản bội ông, từ thuở giờ chưa hề hiện ra trong trí ông, vì vậy khi nghe sự lạ sau cánh cửa kín ấy, ông choáng váng cả người như vừa bị tường sập đè lên người ông.
Trong nháy mắt, tứ chi và cả thân thể của ông đều run lên.
Trái tim, trong một giây ngưng đập bỗng nhảy lung tung như nổi loạn, rồi mồ hôi ở đâu đã toát ra dầm dề.
Nho đau xót khôn cùng mà thấy người đờn bà mà ông không dám phụ bạc mặc dầu đã có một người yêu làm tròn sứ mạng hơn người đờn bàn ấy, lại đẻ cho ông một đứa con trai, thấy người đờn bà ấy lại thất tiết trong khi ông vì tình thế éo le không về nhà được.
Nho muốn quay gót trở về với Liên, ở đời luôn với nàng và không bao giờ biết Hảo nữa.  Nhưng ông chực nhớ lại con ông hiện còn trong tay Hảo, nên ông thấy cần là phải vô.
Nhưng nhà này là nhà riêng của Hảo dùng để giấu bé Nhã và dẫn trai tới, hay là nhà của tình nhân của Hảo?  Nho vào đó cách nào, là tùy sự giải đắp câu hỏi trên đây.  Ông đứng mãi mà không giải đáp được rồi tiếng nói của thanh niên và tiếng cười dồn của vợ ông lại vang lên, khiến cơn giận của ông không đè xuống được lại nổi dậy phừng phừng.
Không còn bình tĩnh được nữa, Nho giựt cửa xông vào.  Vừa hành động như vậy, ông vừa tự bảo câu: "Mặc kệ, nhà ai cũng trối thây, ta vào đập mỗi đứa vài hèo rồi ra sao thì ra."
Vì ông vô chớp nhoáng như vậy, nên người bên trong không kịp nhúc nhích.  Việc gì đang xảy ra đều ngừng lại nơi cử chỉ cuối cùng của mỗi nhân vật như một đoạn phim mà chiếu tới đó, máy bỗng hỏng mặc dầu đèn rọi còng sáng.
Nho bắt chợt được những điều sau đây: Hảo nằm võng, bé Nhã nằm trên ngực bà.  Mô-rít ngồi gần dso tay cầm chai bíp bông cho bé Nhã bú.  Mặt cả hai đều vui tươi.  Ngoài sau, con Lầu đang soạn thức ăn mua ở chợ vừa đem về.
Cảnh tượng ấy khiến cho cơn ghen tức của Nho sôi lên ngùn ngụt.  Nhưng ông kịp nhận ra rằng đó không phải là bằng cớ ngoại tình của vợ ông, nên ông cho cơn giận nổ ra như vì một cớ nào khác, cho khỏi lố bịch vì bắt ghen hụt.
- Giấu con người ta như vậy đó hả? - Nho quát to đến lạc cả giọng.
Rồi không đợi ai trả lời, ông quơ tay gặp cái gì là đập cái nấy, bàn ghế ngã rầm rầm, bình, lọ rơi bể lổn rổn.  Vừa đập, ông vừa cười:
- Con đờn bàn khốn nạn!  Con đờn bàn mất nết!
Hảo mặt cắt không còn một chút máu.  Mô-rít cũng hoảng sợ vô cùng.  Nhưng mỗi người kinh hãi vì một lý do khác, Hảo thì hiểu ngay là chồng ghen, và nếu không gỡ được cái lầm của chồng, thì thật bà phải mang nỗi oan Thị Kính cho đến ngày xuống mồ.
Mô-rít thì đoán Nho là người mất con, nên hắn sợ bị liên can.
Còn con Lầu đang soạn thức ăn ra, nghe động, ngó lên thấy Nho thì hồn bất phụ thể, run cầm cập, vì nó chắc mười mươi là lính đang vây nhà bên ngoài.
Nó quăng hết thịt cá, vội vàng chạy lên nhà trên, quì xuống trước mặt Nho mà khóc và van lơn:
- Con lạy ông, con lỡ dại, xin ông tha thứ cho con nhờ, hổm nay con cũng săn sóc bé Nhã kỹ lưỡng như hồi còn ở đằng ông.
Cử chỉ của bạn nó xác nhận sự đoán thầm của Mô-rít, nên hắn đứng lên, chạy ra cửa mà dông mất cho khỏi bị liên lụy trong vụ bắt cóc này.
Nho nạt con Lầu rằng:
- Con khốn kiếp, đi đi, mày đáng ở tù lắm, nhưng tao tha cho, thôi đi mất không thì chết bây giờ.
Con Lầu chạy ra sau để gom góp đồ đạc.  Trong lúc ấy, Nho xỉ vào mặt Hảo mà mắng:
- Con đờn bàn lăng loàn, đừng có trở về nhà tôi nữa mà nhục nhã lắm.  Trả con cho người ta rồi trốn trong xó nào đó cho rồi, cho thiên hạ khỏi nhớ tới mình nữa.  Trời ơi, thật tôi không dè mà nó lang chạ như vậy.
Hảo nghẹn cứng nơi cổ họng, nói không được mà đến khóc, khóc cũng chẳng ra tiếng, cũg không ra lệ.  Tủi nhục vô cùng, bà cắn môi dưới đến muốn sứt ra.  Tuy nhiên, mắt bà không trốn ông vì xấu hổ, bởi vì thật ra bà không lang chạ cho đến phải mắc cỡ với chồng.
Hảo cắn môi, ngước mặt nhìn chồng lặng lẽ, đôi mắt như van lơn cầu khẩn chồng điều tra suy xét lại cho bà nhờ.
Bà đưa mặt mà hứng lấy những lời chưởi mắng như tát nước lên đó, lâu lắm, bà mới òa khóc được.
- Á thôi - Nho hét - không ai tin mà cũng không ai mềm lòng được trước sự giả dối của cô mà lấy nước mắt ra để làm bộ với người ta.  Nếu còn biết xấu biết tốt thì cút mất đi cho rồi.
Nói xong ông quay gót bước đi một nước, không buồn ngó lại nữa.
Hảo rống lên khóc, chạy theo chồng bén gót, níu áo Nho lại mà nghẹn ngào, nói:
- Mình ơi, mình à, mình cho phép em nói.
Nho hất mạnh, gạt tay vợ ra, khép cửa lại kêu một cái rầm.
Hảo lăn cù dưới đất mà khóc như mưa, không kêu được với ai, nên mới làm cái cử chỉ đặc biệt Việt Nam ấy, nó là một hình thức nhẹ của sự hủy mình.
Hảo nằm dưới gạch mà khóc như vậy không biết trong bao lâu, chừng bé Nhã giựt mình thức dậy ó ré lên bà mới như chợt tỉnh, lật đật chạy lại lo cho con.
Ôm con trong lòng, bà càng khóc dữ hơn nữa.  Trận bão nào bà vượt qua cũng được cả, nhưng trận bão cuối cùng dữ dội quá, chắc chắn bà phải chìm luôn: mất con, và có thể mất cả chồng.
Thời thế đưa đẩy bà đã gieo tội ác, không trù liẹu, không cố ý làm mà vẫn phải gieo.  Bây giờ gặt lấy sự trừng phạt này thì còn sống sao được nữa.
Hảo nhìn kỹ lại mới hay con Lầu đã gom góp cả đồ tế nhuyễn, ra đi từ bao giờ rồi.  Dòm quanh ngó quất chỉ trơ trọi còn có hai mẹ con, Hảo buồn chín ruột, hôn bé Nhã một hơi cho đã thèm, rồi sửa soạn cho cho.  Riêng bà, bà không thèm trang điểm lại, để cả đầu bù phấn lợt rồi ẵm bé Nhã ra ngoài đón tắc-xi.
Hảo đi một nước tới bun-đing trên đường Tự Do.  Bà vào không do dự vì bà biết thế nào Nho cũng đã về nhà lo sắp đặt lại công việc sau bao ngày vắng mặt.
Liên không hay biết gì cả, nên khi nàng nghe gõ cửa, biểu: "Vô" rồi thấy người khách là Hảo, tay ẳm con, mặt héo sầu, nàng không ngạc nhiên bao nhiêu.  Nàng ngỡ Hảo đã gặp Nho, nghe Nho kể lại chuyện nàng hăm doạ đi kiện nên Hảo sợ, tìm đến mà trả con.
Liên rước lấy bé Nhã liền và hỏi mỉa:
- Sao chị không giữ cháu thêm ít hôm nữa?
Hảo khóc mà rằng:
- Chị mà ẵm con đến đây, là chị đầu hàng đó.  Em cũng nên thương hại chị mà tha thứ cho chị.
Liên không ác, nên thấy bộ tịch Hảo như vậy thì động lòng mà nói:
- Thì thôi em quên hết vậy.  Nhưng chị phải đi khai cho bé Nhã một cái khai sanh khác nhé.
- Chị không quên đâu.
Hảo thẫn thờ ngồi đó, Liên đã làm tỉnh trở lại, mời nước lăng xăng thế mà bà như kẻ mất hồn.  Giây lâu, như nhớ lại tình cảm mình, bà ứa nước mắt, cúi mặt xuống lấy ống quần mà lau lệ như một người đờn bà nhà quê.
Thấy Hảo thất trận quá, Liên an ủi:
- Chị đừng buồn, cứ thỉnh thoảng em ẵm bé Nhã tới thăm chị, chị muốn giữ nó vài ngày rồi trả lại cũng được.  Còn anh thì để em biểu ảnh trở về với chị.  Phậm em đã đành như vậy rồi, bây giờ có nổi loạn thế nào thì cũng chỉ được làm bé thôi, vì anh không phải là người bỏ vợ để theo người yêu.
Hảo ôm lấy Liên khóc mà rằng:
- Em tốt bụng, chị nhờ ơn em không biết đến bao giờ mới quên.  Mà em ơi, bây giờ tình thế đã khác rồi.  Chẳng những anh dám bỏ chị, mà anh còn đuổi chị đi nữa kia.
Liên ngạc nhiên hỏi:
- Sao lạ vậy chị?
Hảo khóc rấm rứt mà kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Liên nghe với tất cả mọi chi chiết.  Nghe xong, Liên hỏi gặng lại:
- Chị có thành thật với em hay không?  Em muốn hỏi, thật ra, chị đã phạm tội hay chưa?
- Đến nước này chị còn chối làm gì.  Nhưng quả chị hớ hênh, không giữ gìn, không kín đáo thôi.  Chị có tội lớn lắm là dễ dãi quá cho chồng phải nghi nan, thật đáng bị trừng phạt, không còn kêu ca vào đâu được nữa.  Nhưng chị thề với em là chị không phạm tội lăng loàn.
- Khổ quá, - Liên than, - nhưng chỉ có trời mà biết cho chị, chớ làm sao mà nói cho anh tin chị được.
- Thì bởi thế cho nên chị đành chịu ôm nỗi oan khiên này cho tới bạc đầu.  Chị đến đây để trả bé Nhã lại cho em, và để từ biệt em.  Chị quyết trốn cho thiệt mất dạng, cho những người quen biết không gặp mặt được.  Thấy người cũ, nhớ lại chuyện cũ chắc đau lòng lắm.
Liền cầm tay Hảo mà khóc.  Nàng căm thù Hảo dữ lắm.  Nhưng nay thấy Hảo bị hất hủi một cách oan ức, nàng thương hại giùm cho người bà con xưa kia là bạn thân của nàng.
Trí óc làm việc dữ để cố tìm cách gỡ giùm cho Hảo, Liên bỗng sực nhớ tới tình trạng của nàng, Hảo mà bị Nho bỏ, thế nào người trong họ, và miệng đời cũng đề quyết là nàng giựt chồng của Hảo.  Cái án của Hảo (oan hay ưng) không ai biết được cả.  Người ta chỉ thấy Hảo bị mất chồng, và người thay thế là nàng.
- Phải cứu Hảo mới được, - Liên quyết định thầm như vậy, rồi buông tay Hảo ra.
Nãy giờ, nàng thương Hảo thật tình.  Giờ đây, nàng tự xét và thấy mình hành động vì lợi riêng, nên nhận ra tình thương ấy không tinh khiết lắm nên nàng xấu hổ với mình mà buông bạn ra.
Liên đứng lên đặt con xuống giường rồi nói:
- Thôi chị đừng lo, để em nói cho anh Nho hết nghi
- Vô ích em à, làm sao cho ảnh tin được mà nói.
- Chị. lầm.  Em với chị là hai kẻ thù nghịch nhau.  Em chỉ chực hại chị thì có.  Mà hễ một khi em bênh chị, thì ai cũng phải tin cả.
Hảo mừng như sắp chết đuối vớ được một cái phao, ứa nước mắt cảm động, ômg lấy Liên mà nói:
- Chị sẽ nhường đứt anh Nho lại cho em, nếu em nói được cho chị khỏi mang tiếng xấu trong đời chị.  Chị sẽ sống khuất mình dưới mái chùa nào đó...
- Không, em không có ý ở đời với anh Nho nên mới cứu chị đó.  Phận em, đành là như thế này rồi.
Liên tủi quá, òa lên mà khóc.  Hảo ôm chặt em trong lòng bà rồi hai chị em khóc mùi mẫn.
- Em, em tha lỗi cho chị hay không?  Hảo lau lệ mà hỏi Liên như vậy.
Liên không đáp, chỉ mỉm cười mà nói:
- Ngày sau, em dặn bé Nhã thế nào cũng cúng cơm cho chị.
Rồi hai người cúi xuống mà hôn đứa con như là của chung ấy, nó đã ngu khi trên giường.  Hảo chỉ dám hôn bàn chân nó thôi, vừa hôn vừa nói:
- Cho chị ké một chút.

HẾT
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
0
Trang 196 - 227

Trong khi ông xuống thang lầu thì bà ngả lên giường mà khóc mùi mẫn.
Hảo là một người ít tình cảm.  Sầu của bà một lát sau đã bị lý trí của bà xô ra.  Bà thấy mình cực gấp đôi hổm nay.  Hổm nay chỉ phải tìm một người thôi, tìm bao giờ cho ra cũng được, không gấp gì.  Bây giờ phải tìm đến hai người, mà người mới ra đi, cần phải lôi cổ về ngay.
Bà hối hận hết sức là hồi nãy không chạy theo níu chồng lại.
Tự ái đã xui bà thụ động một cách tai hại, để con chim sổ lồng bay cao, dễ gì bắt nó lại được.
- Hay là...
Một ý nghĩ bỗng hiện đến khiến Hảo tức sôi gan.  Ừ, hay là Nho kiếm chuyện gây sự để ra đi mà không bị ngăn cản.  Phải, rõ ràng là như vậy.  Từ thuở giờ Nho không hề ghen bóng ghen gió, gì rất tin bà và rất có giáo dục.  Thì bữa nay, lẽ nào...
Hảo nghĩ tới đó rồi vụt ngồi dậy, chạy chân không xuống tầng dưới.
- Ông bây đi rồi hả? - Bà hớt hơ hớt hải hỏi người nhà.
- Dạ ông đi đã lâu.
- Đi bằng gì?
- Bằng xe tắc-xi.
Hảo giậm chân kêu trời rồi đi tắm ngay.
Ba giờ rưỡi trưa mỗi ngày là giờ mà bà gặp một chị đờn bà lạ mặt kia tại chợ Bến Thành, dãy sạp lạc son.  Trưa hôm đó bà nóng nảy muốn gặp chị ta ngay, nên mới đi tắm sớm thế.  Tắm rồi, trang điểm xong, đồng hồ chỉ hai giờ đúng.  Thật là bứt rứt.
Hôm nay chị ấy thủ vai thám tử riêng cho bà, tiền vẫn lãnh đủ mà kết quả chưa thấy gì.  Chị ta có được cấp bằng một trường trinh thám tư ở ngoại quốc, biết theo dõi người, biết ghi nhớ mặt người, biết chạy xe sì-cút-tơ, biếp chụp ảnh và nhiều cái biết lặt vặt khác.
Những địa chỉ mang về cho bà, trao tại dãy lạc son ấy, toàn là địa chỉ quen biết, những nơi làm ăn của ông Nho, không có cái nào khả nghi cả.
Trưa hôm nay bà phải đốc thúc chị ta mới được.

***

Ông Nho bước ra tới đường, nhảy lên xe tắc-xi xong là nghe nhẹ nhõm trong người.  Sau ra sao sẽ hay, bây giờ thì thoát.  Ông cảm giác sung sướng như là một cậu học sinh nội trú nhảy rào đi chơi phố, sáng về có lẽ sẽ bị lôi ra trước hội đồng kỷ luật, nhưng bây giờ thì thích lắm, mặc sức mà rong chơi.
Tuy nhiên cũng chưa trọn thơ thới, vì còn lo bị theo dấu.  Đành rằng ông đi thình lình, chắc không có người theo hôm nay.  Nhưng biết đâu?
Chiến lược mà ông dạy Liên lúc Liên ra đi, bây giờ ông lại đem ra áp dụng: bắt tắc-xi chạy vàong vo rất xa, rồi sang xe khác, chạy mãi mãi cho đến khi nào chiếc xe thấy rượt ngoài sau, bị kẹt đèn đỏ ở lại mới dám đi đến đích thật của ông.
Hôm nay chiếc xe đuổi xe ông lại không bị kẹt, thành ra ông tốn đã trên ba mươi đồng rồi mà chưa lên Tự Do được.
Đến ngã tư Cao Thắng - Phan Đình Phùng thì xe ấy lại quẹo lên đường Hai Mươi.  Thật là mất tiền toi, vì xe ấy không phải là xe theo dấu.
Nho thoát ám ảnh bị rượt, lại nghe lương tâm rầy rà.  Ông nhớ lại Hảo đang sầu ở nhà, tưởng tượng vợ ông khóc bù lu, bù loa thì ông đau lòng lắm.
Còn cái khổ trở về nữa.  Lần về này, chắc bị Hảo vác chổi mà đuổi như đuổi tà, vì thế nào Hảo cũng suy luận mà biết ông làm bộ để bỏ nhà dễ dàng.
Khi ông tới trước buồng của Liên, ông mạnh dạn gõ cửa.  Cửa mở, ông đi vào, trong một dáng điệu hùng dũng, rồi hãnh diện hỏi Liên:
- Có sai hẹn hay không?
Liên kinh ngạc mà thấy bạn đến sớm quá.  Nàng mỉm cười chạy lại nắm lấy tay Nho mà nói:
- Anh đáng được thưởng lắm.  Nhưng sao dễ dàng quá như vậy?  Em lo lắm đó.
- Em thì cứ lo mãi.  Có gì đâu mà khó.  Anh về anh tát cho nó vài tát tai rồi ra đi.
Liên cười ngất:
- Thôi đi ông.  Ông có lạy bà ấy vài lạy thì khai thật đi, không ai cười chê gì đâu mà phải nói dóc.
Nho cũng cười, hun lên tóc bạn rồi hỏi:
- Nhưng bằng lòng lắm hay không thì nói nghe thử nào?
Liên nhõng nhẽo đáp:
- Bằng...
Sáng hôm đó, sau bữa ăn sáng, Liên nhắc Nho gọi điện thoại về nhà.  Người đáp ở đầu dây bên kia là Quảng, thứ ký riêng của ông Nho.
- A-lô! Phải nhà ông Nho đó hay không?
- Thưa phải.
- Ai cầm ống nói đó?
- Thưa thư ký của ông Nho.
- Quảng đó à?  Không nhận ra tiếng của tôi sao?
- Dạ, hơ... dạ không nhận ra.
- Nho đây.
- A, ông?  Ông ở đâu àm...
- Tôi ở xa lắm...
- Hèn chi tôi không nhận ra được tiếng của ông.
- Ở nhà có gì lạ hay không?
- Thưa không.  Ông đi vắng mà tôi không hay, tức là ở nhà êm lắm.
- Bà Nho có ở đó chớ?
- Dạ, bà đang ở ngoài buồng ăn, đang ăn sáng.
- Đừng có nói tôi kêu về nghe không!
- Dạ.
- Cứ làm việc như thường, thay mặt tôi giải quyết những việc lặt vặt.  Có gì quan trọng đợi tôi.  Tôi sẽ kêu về mỗi ngày ít lắm ba lần.
- Dạ.
- Dưới xưởng thế nào?
- Dạ chạy êm ru như bánh xe trên đường rầy.
- Tốt lắm, thôi chào!
- Chào ông!
Nho hạ máy nói xuống, Liên hỏi:
- Anh có cất bổn sao khai sanh của con chớ?
- Bổn sao khai sanh?  À, anh quên mất.  Những việc lặt vặt trong nhà, Hảo lo hết, chớ anh còn đâu ngày giờ.
- Như vậy thì có cũng như không.  Thôi anh nên xuống tòa Đô sảnh xin một bổn trích lục khác cho em.
- Được.
Nho xuống đường đi bộ, vì bun-đing cách tòa Độ sảnh không xa bao nhiêu.  Ông ngồi ở phòng chờ mà đợi họ phát giấy chớ không dám đi đâu cả.  Lúc này càng ít đi càng tốt, không nên để người quen gặp ông.
Hai tiếng đồng hồ sau, ông nhận tời trích lục khai sanh của bé Nhã, xếp bỏ túi rồi đi về.
Đi ngang qua dãy hàng hoa ở đại lộ Nguyễn Huệ, không biết gì xui khiến ông mà ông thò tay vào túi rút tờ khai sanh ra mà đọc.  Đọc được nửa chừng, ông chưng hửng, đứng lại mà suy nghĩ rất lâu.  Bỗng ông tái mặt đi, mồ hôi nhỏ giọt.
Giây lâu, ông bối rối cất tờ khai sinh trở vào túi nhưng nghĩ sao không biết, ông lại rút trở ra xếp thật nhỏ, lấp bóp phơi mà nhét vào.
Đi được ba bước, ông lại dừng chân, rút bóp ra nữa, rồi lấy tờ khai sinh mà xé vụn vằn, đoạn lại gốc cây tìm giỏ lướt sắt mà ném vào trong ấy.
Ông Nho cúi gầm xuống mà đi về phòng, mặt tư lực hơn bao giờ hết.  Nhưng lên tới cửa buồng, ông sửa sắc diện lại và lấy bộ vui tươi.
- Xin giấy đâu đưa em xem.
- Chưa có.
- Vậy à.  Bao giờ mới có?
- Họ bảo phải đợi vài hôm.
Bé Nhã lại khóc, Liên bận lo cho con nên quên vụ đó.
Cặp Nho - Liên hưởng trăng mật lần thứ nhì.  Lần đầu họ hưởng ngoài Vũng Tàu.  Lúc đó, tuy trăng non mật mới mà họ tưởng không thú bao nhiêu vì bị lo sợ ám ảnh.
Lần này trăng đã quá rằm, mật đã hơi chua, nhưng thích một cái là trăng và mật hoàn toàn của họ.
Trăng và mật lần này có lộn một con ong sữa là bé Nhã, non mướt và dễ thương quá đi mất.  Tình trên bộc trong dâu đậm nét lên như tình chồng vợ nhờ đứa con ấy nó làm họ thấy là họ bị dính líu với nhau cả đời.
Nho nghe nếu mình được chia hai cuộc đời ra, nửa tháng ở đây nửa tháng ở nhà thì hạnh phúc biết bao.  Liên lại nghe khác.  Cố nhiên là nàng chỉ hạnh phúc trọn vẹn khi nào Nho ở đây luôn với nàng.
Trước thì nàng không dám nghĩ thế; nhưng từ hôm suy ra được ác tâm của Hảo, lòng nàng thấy ý muốn đó không tội lỗi gì nữa cả.  Người ta đã hại nàng thì nàng tự vệ, chỉ có thế thôi.
Nếu giúp chồng họ mà không hại đến đời nàng, nàng có giựt luôn làm chi đâu.  Đằng này giúp mà không được mang ơn, lại bị tiếng oán và suýt bị cướp của thì giựt là chánh đáng.
Liên hỏi Nho:
- Lần sau, anh không còn dùng chiến thuật gây hấn với Hảo được nữa.  Vậy anh làm sao mà đến đây?
- Sẽ tùy cơ ứng biến.
- Liệu lấy, em vẫn giữ lập trường cũ.  Anh không đến lần thứ nhì, em sẽ đi mất với thằng Nhã.
- Bẩm bà, tôi sẽ vâng lịnh bà.
- Để dành tiếng ấy mà xưng hô với Hảo.
- Hảo không buộc khó anh như em vậy đâu.  Nó mà buộc anh ở nhà không thì nó đi mất, thì anh sẽ khổ không biết bao nhiêu.  Ai cũng dọa đi mất cả.  Hai người làm quá, tôi để cho mà đi, rồi tôi kiếm người thứ ba đem về nhà cho coi.
Liên véo vào vế Nho một cái đau như cắt ruột và nói:
- Ừ kiếm đi, em cho tự do kiếm.
- Ý a, chết tôi.  Bà ghen còn quá tổ Hảo nữa.  Đàn bà ai cũng ghen dữ tợn cả, mà rốt cuộc vẫn phải bị đờn ông cho mọc sừng.
- Em thì nhứt định không.
- Giữ độc quyền?  Nhưng nếu ai cũng giữ độc quyền cả thì em đâu thành vợ anh được.
- Ai cũng muốn giữ độc quyền cả, mà chỉ có một mình em là giữ được thôi.
- Chủ quan lắm.
- À này, hôm nay đã bốn ngày rồi đó, đi lấy giấy khai sanh cho con đi.
Nho giựt mình lo sợ.  Bài toán nan giả, ông ngỡ đã ngủ yên rồi, sao Liên cứ nhớ mà nhắc mãi như thế.  Để cho Liên khỏi nghi ngờ, ông ừ một tiếng rồi đứng dậy đi liền.
Đứng núp sau dãy lều hàng hoa, Nho tự hỏi nên đi đâu cho mất thật nhiều thì giờ mà khỏi gặp ai quen cả.
Lâu lắm rồi, từ khi nhập vào giới làm ăn, ông không có đọc sách.  Cả những người trong giới của ông cũng chẳng ai buồn ăn món khó tiêu đó.  Con cháu của họ, bị bắt ép đi học, cũng chỉ học đủ giờ là siêng năng lắm rồi, không cô cậu nào nghiên cứu thêm gì cả.
Vậy thư viện là nơi lý tưởng để cho ông trốn được trọn buổi sáng hôm nay: trong đó mát mẻ, yên tịnh có chỗ ngồi dễ chịu mà không ai bắt gặp, hỏi đon hỏi ren gì hết.
Phải đợi lâu mà sanh buồn chán thì đã có sách hình giúp ông qua thì giờ mà khỏi ngáp.
Nho vừa đi vừa ngó quanh quất để hễ thấy người quen là lánh ngay.  Ông nhìn xa lắm cho đủ thì giờ trốn họ, nên chi đến trước bồn bông hoa Đại sảnh, ông suýt đụng phải cô y tá Liễu.
Cô Liễu là người thường lui tới tiêm thuốc cho Hảo.  Không là bạn của gia đình ông, cô này cũng rất thân với Hảo - vì sự năng đến và vì nghề nghiệp.
Nho thắng gấp lại và bối rối chào cô ta.
- Chào ông, ông mới về, thưa ông?
- Ừ, tôi mới về.
- Hôm nay tôi đến tiêm thuốc cho bà, nghe nói ông đi xa có việc.
- Ừ, lóng này nhà tôi tiêm thuốc gì đó cô?
- Bromical.  Tôi chỉ tiêm theo toa thôi.
- Tôi mới về chưa kịp hỏi nhà tôi về việc đó.  Bác sĩ nào đó cô?
- Bác sĩ Hồ.  Hình như bà bị kích thích thần kinh dữ lắm, thuốc đó là một thứ thuốc an thần rất mạnh.
- Nhà tôi nghe đỡ hay không cô?
- Thưa cũng đỡ.
- Khổ quá, tôi lại phải đi ngay bây giờ đây.  Cô nghe nhà tôi có thật đỡ hay không?
- Thật, thưa ông.  Thứ thuốc ấy công hiệu lắm.
- Tôi chào cô.  Cô ráng săn sóc giùm nhà tôi.  Vợ chồng tôi không quên ơn cô đâu.
Nho đi đã xa mà cô Liễu còn ngó theo mãi.  Cô ta nghĩ vẩn vơ về đời sống của giới làm ăn mà vì nghề nghiệp, cô có dịp len lỏi trong cảnh thân mật của họ và bắt chợt được lắm ẩn tình ngộ nghĩnh: vợ con họ đau ốm, có người cóc cần, có người cũng lo lắng như ông Nho đây, nhưng lại không thì giờ hỏi han.  Họ bận rộn với tiền, có người muốn buông tiền để sống yên ổn với gia đình, để trở về với lòng mình, nhưng không được nữa.  Nhập vào giới làm ăn, không khác nào bơi xuồng trên một dòng sông đầy đá hàn, vĩnh biệt ngàn năm cuộc sống bình thường của con người, không bao giờ ngược dòng trở lại được, mà đâm xuồng vào bến nào đó, giữa đường cũng chẳng được tuốt.
Quẹo qua Lê Thánh Tôn, quẹo trở lại Tự Do, Nho đi riết lên thư viện.  Không khí ở đây thật dễ chịu.  Mấy mươi người ngồi đó, không ai buồn để ý tới người mới đến để tự hỏi hắn ở trong ngành nào, để xe hắn ăn mặc ra sao, có vẻ chủ nhân ông, hay cuộc chê hay mại bản.
Nho thì nhìn họ hết người này đến người khác.  Ông không mượn sách, chỉ ngồi đó mà đọc trên gương mặt cúi gầm của bao nhiêu con người đầu óc rối nùi âu lo, nhưng đây là âu lo về nhân sinh quan, về vận nước, về tiền đồ nhân loại chớ không phải lo âu về lỗ lã, về vợ lớn ghen, vợ bé đòi tiền.
Những nỗi âu lo của họ dễ chịu biết bao: Họ sợ bom khinh khí tiêu diệt nhân loại, ăn ngủ không được về một thứ nội hạch vừa tìm được, mất cả bình tĩnh về một vấn đề lao động nào đó.
Nhưng họ có thể tạm quên những băn khoăn ấy mà hưởng hạnh phúc đời người.
Đến như ông thì ăn cũng rầu, ngủ cũng chiêm bao, mỗi lần đi đâu về thì lấm lét như tên trộm bị đưa vào bót cảnh sát.  Ông Nho ngồi đó cho đến bữa ăn trưa, không hề mượn quyển sách nào, vì ông biết có đọc càng chẳng hiểu gì.
Khi người ta lần lượt ra về, ông xem lại đồng hồ thì thấy gần đúng ngọ rồi.  Nho thở dài đứng lên theo họ, trí nặng một nỗi lo âu về món nợ phải khất lần thứ nhì.  Lần này khất thì chắc trôi.  Nhưng lần thứ ba, lần thứ tư?
Ông Nho không dè Liên nó nhận lời hẹn nợ của ông một cách trơn tuột, êm rơ.  Đến tối, lúc vợ chồng trò chuyện với nhau trước khi đi ngủ, Liên mới nói:
- Anh Nho nè! Hôm nay em sốt ruột muốn thấy tận mắt tờ trích lục khai sanh của con vì kinh nghiệm đã cho em biết nhiều lỗi lầm của các viên chức ghi nhận các đứa bé sơ sanh.  Có đứa trai mà họ biên gái, có đứa cái tên bị họ viết sai chánh tả, ngã ra hỏi, có G ra không G.
Khi đứa bé lớn lên, cha mẹ xem lại mới ngã ngửa ra.  Anh nói rằng chị Hảo lo việc ấy, tức là anh chưa thấy mặt tờ khai sanh, khiến em càng muốn đọc nó hơn cho chắc ý.
Nhưng hai lần rồi, anh đi đều về tay không.  Em sốt ruột là một chuyện, em lại sợ là chuyện khác nữa.  Em nhìn mặt anh, thấy khác thường mỗi khi anh đi xin khai sanh của con.  Em sợ lắm, anh nói thật ngay đi thì tốt hơn.
- Em sợ cái gì?
- Em không biết.  Nhưng anh bất thường lắm.  Có gì anh cứ nói thật ra đi.
Nho thở dài mà rằng:
- Bà đỡ quên, không có khai sanh cho Nhã.
Liên mỉm cười lặng lẽ giây lâu rồi nói.
- Anh giả dối.
Nho giựt mình, nhìn trừng trừng Liên mà hỏi:
- Tại sao em lại tưởng rằng anh nói láo.
- Nếu bà đỡ quên là lỗi tại bả.  Bả pahri làm sao cho có khai sanh của thằng Nhã thì làm, chớ việc gì đến anh mà anh sầu muộn quá như vậy.
Nho không biết nói sao, chỉ phàn nàn.
- Em nghi ngờ anh mãi, không tốt đâu.
- Nào có phải vô cớ mà em nghi ngờ.  Anh không chịu nói thật à? Vậy để em đoán thử xem.
- Thật tình thì anh quên mất vụ khai sanh cho con, Hảo lo lấy từ đầu chí cuối.  Nhưng Hảo đã cho tiền bà đỡ khai là chính Hảo sanh ra đứa bé.  Anh xin trích bản trích lục xong, đọc thử mới biết.  Nhưng đã lỡ rồi, không làm sao được, anh giấu luôn.
Nho nghe bủn rủn tay chân như kẻ cắp vừa bị bắt chợt.  Trời ơi! Liên thông minh quá sức nên hôm nay đoán được cả hai việc trúng bon: Hảo đã xô nàng vào vực thẳm trước kia và bây giờ đã giả mạo làm mẹ thằng bé.
- Sao anh không nói gì hết?  Em đã đoán đúng rồi à?
Nho vẫn làm thinh, nằm gác tay lên trán.  Liên cười khanh khách:
- Chính Hảo đã khai chiến.  Rồi anh đừng có trách em sao mà quá quắt!
Nghe giọng cười ghê rợn của cô vợ bé, Nho sợ hãi vô cùng, vội choàng tay qua dỗ dành Liên rằng:
- Chuyện đã lỡ rồi, để mình bắt đền bà đỡ, bả khai thêm một đứa nữa cho em.  Hảo nó muốn con lắm mới làm liều như vậy.  Em khui việc này ra thì nó bị tội, cũng tội nghiệp.
- Anh tốt bụng lắm.  Nhưng không nghe anh nói tội nghiệp em bao giờ.  Cái tôi của Hảo cướp con em, anh có nhận hay khôlng!  Cái đau lòng của một người mẹ mất con, anh có cảm thông hay không?
- Sao lại không nhận, không cảm.  Nhưng anh chỉ van xin em tha Hảo thôi, chớ có nói gì em đâu.  Còn cái đau lòng của em thì xóa được.  Ta sẽ bắt đền bà đỡ kia mà.
Nho khóc rấm rức ôm siết Liên lại mà năn nỉ thêm:
- Em ôi, nếu Hảo vào tù, thì anh đây cũng khổ.  Em có thương anh thì xin em tha Hảo vậy.
Liên cũng khóc giây lâu mới tấm tức tấm tưởi nói:
- Người ta hại mình không làm gì lại được, hận này nó sẽ gậm lần gậm mòn em đến chết thôi.  Cũng chỉ vì thương anh.
- Anh cám ơn em ngàn ngày, nếu tình thương chồng của em mà giúp em bỏ qua được việc kia.
- Nhưng ít ra em cũng phạt tội Hảo chớ...
- Em phạt cách nào?
- Anh sẽ ở đây luôn, không bao giờ trở về với Hảo cả.
- Ý trời, rồi Hảo nó sẽ làm dữ đến bực nào?
- Mặc chị ấy.
- Em nè, nên có lý một chút.  Em không thật mạnh lắm đâu.  Có bằng cớ gì rõ rệt chứng tỏ rằng chính em đẻ chớ không phải Hảo đẻ.  Ra tòa bà đỡ sẽ quả quyết rằng Hảo đẻ thì em làm sao?
Liên nổi xung lên, ngồi dậy hét:
- À, ra anh nghĩ như vậy à? Tức là anh cũng sẽ làm chứng rằng Hảo đẻ à?  Được, anh cứ làm chứng như vậy rồi vào tù luôn với Hảo cho có bạn.
Hừ, người gì có ăn học mà nói nghe dốt quá.
Nho bỗng thấy lời mình nói là dốt thật, nên hoảng hốt năn nỉ Liên:
- Anh chỉ nói thế thôi cho em bớt toan tính phạt Hảo, nhưng anh biết chắc không thế nào Hảo khỏi tội được. Thôi, em xử sao, anh chịu vậy, anh sẽ ở đây luôn với em.
Liên mỉm cười:
- Có thế chớ! Ngỡ anh binh vực Hảo tới cùng thì em làm cho mà coi.

***

Lúc Nho còn sử dụng chiếc xe, Hảo tương đối dễ theo dấu.  Nay ông ấy ra đi mình không, thật chẳng biết đâu mà tìm.
Nhà nữ trinh thám tư đại tài của Hào đã nghỉ việc vì cô ta làm việc không kết quả mà Hảo phải tốn tiền quá sức với cô ta.  Ngày nào cũng mất đi hết mấy trăm tiền tắc-xi, cô có đi hay không thì không rõ mà cứ biên bừa vào sổ tiền công.
Hảo nhớ tới một người bà con xa kia của bà, cũng vì đi bắt ghen mà phải mang nợ mang nần, rốt cuộc sợ chồng biết sự thật rồi bỏ luôn, nên đến phải bán thân để trang trải số nợ ấy.
Nho giàu lắm và tiền riêng của Hảo rất nhiều.  Nhưng cứ theo đà ấy mà đi mãi, có ngày bà sẽ không còn đồng xu trong băng.
Vậy bà ra công tìm chồng lấy, công việc khó như mò kim đáy biển.  Lúc đầu, Hảo lục lọi ở các xóm bình dân, vì bà nghĩ Nho tìm nơi đông đúc sầm uất mà giấu Liên cho kín.  Nhưng suy luận lại bà thấy những nơi đó không phải chỗ.
Nếu chọn nơi, chắc Nho và Liên nghĩ trước đến những dãy nhà tương đối hạp vệ sinh và có cái bề ngoài không cách biệt với phong độ của họ lắm.
Các xóm lao động ít có xóm nào được sạch sẽ cho họ vừa ý, lại người trong xóm hay tò mò, phương chi họ sang trọng quá mà vào đó sao cho người ta khỏi nghi nan.
Thế nên Hảo lại tập trung cố gắng của bà trong các xóm khá giả.  Bà nghĩ Nho không lẽ mướn cả một biệt thự khu sang trọng để cho chỉ một người ở thôi.  Thì chắc là ông ta mướn phố vậy.
Sài Gòn có mấy ngàn dãy phố bực trung?  Có len lỏi trong rừng nhà như Hảo mới biết... cái rừng ấy cây cối um tùm bực nào.  Mà nhà nào nhà ấy đều đóng cửa kín mít thì kẻ nào đi ngoài đường mong tìm người trong nhà hẳn là một kẻ điên.  Phải, Hảo như con mẹ điên, tối ngày thất thơ thất thiểu thả rểu trên các vỉa hè.
Ngày ngào mệt mỏi quá, bà ở nhà để đón nghe điện thoại.  Hôm trước có lần bà bắt gặp viên thơ ký nói chuyện với Nho trong dây nói.  Bà nhảy vào buồng giấy thì câu chuyện vừa dứt.
Bà thịnh nộ tra gạn anh thơ ký này, nhưng rốt cuộc bà biết quả anh ta cũng như bà, không biết ông Nho trốn tại đâu.
Bí mật gia đình ông chủ, vì buổi hạch sách ấy mà bị cả nhà đều rõ.  Trước đó, người ta ngỡ ông Nho đi vắng thật.
Ngày kế đó, sáng sớm là bà đã có mặt tại buồng giấy một lượt với nhân viên. Bà rình ông Nho trong cuộc ló mặt bằng lời của ông ta.  Không có lần chuông reo nào mà bà không giựt nẩy mình lên, không nhảy lại chụp lấy ống nghe.  Nhưng năm lần liền, những người gọi điện thoại đều là khách làm ăn của hãng nhà.
Đến lần thứ sáu thì giọng của Nho vang lên trong ống.  Hảo vừa mừng vừa giận, run lập cập nói:
- A-lô! Anh Nho đó hả?
Rồi bà xổ một dọc chữ nho, đầy đủ để làm một quyển tự vựng các lời nặng nhẹ của một bà vợ ghen.
Dứt tràng chữ nho, bà Nho nghe trong máy kêu te...nên biết là Nho đã cúp nên tức giận vô cùng, bà đập ống nghe xuống một cái rầm.

***

- A-lô, Dạ chính tôi đây.
- Có gì lạ hay không anh Quảng.
- Dạ có một cái com-măng lạ lắm, ông phải về mới được.
- Cứ đưa cho chủ sự thương mại.
- Dạ, ông ấy không dám quyết định.
- Không dám thì biểu ổng xin thôi cho rồi.  A-lô, ai xúi anh bày ra câu chuyện này đó.  Coi chừng, anh ra ngoài phận sự của anh thì mất chỗ làm có ngày đó nghen!  Còn gì lạ nữa hay không?
- Thưa ông còn, nhưng vụ kia là có thật mà!
- Nếu có thật thì các người lo liệu lấy.  Hỏng việc tôi đuổi cả đám cho mà coi.  Sao, gì nữa kia?
- Thưa ông, việc nhà.  Bà đau nặng lắm!
- Lại bịa nữa.  Có nhà tôi đứng đó hay không?
- Thưa không, bà bịnh thật mà.
- Bịnh gì, có gọi thầy thuốc hay không?
- Dạ, bịnh gì tôi không biết.  Con nhỏ ở nó nói là bà hờn giận ra sao đó, nên từ chối thầy thuốc.
- Được, tôi sẽ báo tin cho thầy thuốc của gia đình tôi để khám cho nhà tôi.  Ngoài ra không có việc gì quan trọng nữa chớ?
- Thưa không!
- Thôi chào nhé.
Cuộc đàm thoại trên đây xảy ra đã ba hôm rồi, Hảo thất vọng hết sức khi nghe chồng gắn ống nghe vào móc.  Nói chuyện ngay với chồng không được, mà gạt gẫm ông ấy bằng miệng của anh thơ ký cũng không xong.
Bữa nay bà ta không dại, dùng chiến thuật khác.  Khi ông Nho, như một oan hồn ở đâu dưới âm ty xa xôi và huyền bí, lên tiếng gọi về thì bà cũng có mặt như mọi hôm.
- A-lô, dạ chính tôi là Quảng đây.
- Có gì lạ hay không?
- Dạ, không có.
- Có nhà tôi đứng đó hay không?
Viên thơ ký nhìn Hảo một cái, thấy bà chủ gãi đầu nên đáp:
- Dạ có.
- Hết đau nặng rồi à?  Anh đã nói láo như vậy, tôi làm sao mà tin anh được.
- Xin ông tha lỗi cho.  Tôi không thể cãi lời bà chủ được.  Thưa ông, ông không chịu nói chuyện ngay với bà, nên bà có mặt đây mà vẫn phải nhờ tôi trao lời lại.  Đây là lời của bà: "Anh Nho, anh cần đi vắng vì chuyện riêng chớ có phải vì giận em đâu, phải không anh?"
- Phải, anh không giận em, trái lại còn sợ em hờn anh là khác.
- Như vậy sao sanh từ chối nói chuyện với em.  Em có biết được chỗ ở của anh sau câu chuyện đâu mà anh lo.
- Phải, nhưng em hay hỏi rắc rối khó trả lời.
- Em hứa không hỏi gì lôi thôi cả.  Em chỉ muốn nói với anh một câu ngắn thôi.  Anh nghe em nhé?
- Ừ, em nói đi.
Hảo nghe câu chuyện bằng ống nghe thứ nhì.  Tới đây, bà đưa tay lấy ống nghe dính liền với ống nói mà viên thơ ký trao cho.
- A-lô, chính em đây, anh Nho còn đó hay không?
- À em! Anh còn đây.  Hôn em một cái.
- Anh Nho nè, nếu em khổ quá, chịu không thấu rồi tự tử thì anh nghĩ sao?
Nho làm thinh, kinh sợ đến cùng cực.  Những việc ghê gớm định làm, bao giờ Hảo cũng dùng giọng bình thản như vậy mà nói cho ông biết cả.  Nếu Hảo khóc lóc rồi hăm doạ uống thuốc độc thì đó là chuyện khác.  Nhưng đây là lời cương quyết mà họ hiểu nhau nhờ sống chung lâu ngày với nhau.
Giọng run run, Nho nói:
- Em nên suy nghĩ lại, đợi anh về sẽ hay.
- Nhưng biết chừng nào anh mới về?
- Em à, anh cũng khổ lắm, cũng muốn về thăm em lắm đó chớ.  Nhưng anh bị... bắt... cóc đây em à!
- Anh bị bắt cóc?
Hảo kinh ngạc hỏi rồi bỗng hiểu, bà ta cười ngất lên mà nói:
- Cuộc bắt cóc thật thú vị, anh thích bị bắt cóc lắm chớ? Và bắt đầu chừng nào hay chừng nấy, có phải không?
- Không đùa, anh khổ thật tình.
- Có... đứng đó hay không?
Hảo suýt thốt tên của Liên ra, nhưng kịp nín lại, không thì viên thơ ký đã rõ thêm một bí mật nữa trong gia đạo của bà.
- Có, nó đang ngồi gần đây.
- Mà anh dám nói là bị bắt cóc à?  Anh can đảm quá.  Phản ứng của nó như thế nào khi anh dùng tiếng ấy?
- Nó chỉ cười thôi.
- Nó cười mỉa em đó.  Hỏi nó coi nó chịu nói chuyện với em hay không?
Nho lấy tay bịt ống nói lại rồi hỏi Liên:
- Chị Hảo muốn nói chuyện với em, có được hay không?
Nghe Nho nói với Hảo là mình đang có mặt trong phòng, Liên bất bình lắm.  Nhưng chừng nghe Hảo muốn nói chuyện ngay với nàng, nàng nhẫn nại nhận lời.  Nho trao ống nói cho cô vợ bé.
- A-lô, Hảo à, anh trao lại cho Liên đây, nói đi.
- A-lô, em đó phải không?
- Thưa chị, em đây.
- Bé có mạnh không?
- Thưa mạnh.
- Chị nhớ bé quá.  Em nè, em khai chiến thật sự à?
- Em không khai chiến khai đánh gì cả.
- Sao lại bắt sứ mà nhốt?
- Nếu chị thấy thế là chiến tranh, cũng được.  Nhưng chính chị đã khai chiến trước đó?
- Chị khai chiến?  Không hiểu, xin em nói rõ hơn.
- Chị đã không xô em vào vực thẳm là gì?
- Ai nói với em như vậy?
- Trí khôn của em đã khám phá ra âm mưu đó.
- Trí khôn con người cũng lầm lẫn nhiều khi chớ?
- Còn bằng cớ nữa kia mà.
- Gì đó nói nghe thử.
- Cái khai sanh.
- Khai sanh làm sao, nói nghe thử?
Hảo giựt nẩy mình, nhưng cố trấn tĩnh hỏi thế.
- Chị khai làm sao thì chị biết, cần gì hỏi em nữa.
- Có chuyện hiểu lầm đó em à.
Hảo làm bộ nói như vậy, vì bà cũng chẳng biết chối cái làm sao.  Rồi bà tiếp:
- Thôi em đánh thì chị phải đỡ chớ biết sao.  Rủi có trúng em, đừng hờn, em nhé!  A-lô, anh Nho có nghe bằng ống nghe phụ đó không?
- Có.
- Đây là chị nói với anh Nho.  Anh Nho à, thôi em không tự tử nữa đâu mà anh lo.  Người ta đánh thì em phải chịu trận.  Em quyết thắng mới nghe.  Anh ráng mở mắt mà xem nhé!
Rồi bà cười lên khanh khách, khiến Nho bắt rùng mình.  Ít lắm, sau cuộc đàm thoại này, Hảo cũng rõ được một chi tiết là Nho và Liên đang ở trong một xóm sang trọng vì nhà họ có điện thoại.
Làm sao biết được số điện thoại của họ?  Chỉ có cảnh sát là có quyền can thiệp với bưu điện để tìm biết khi Nho kêu về.
Hai tiếng "bắt cóc" mà Nho đã dùng, gợi cho Hảo liên tưởng đến nhiều việc.  Nếu nghĩ kỹ ra thì Nho bị Liên bắt cóc thật đó, chớ không phải đùa đâu.  Hễ có người bị bắt cóc thì người nhà phải đi trình cảnh sát.  Á, trình cảnh sát? Ừ, để luôn tiện nhờ họ can thiệp với bưu điện xem biết số điện thoại của Nho là số nào, máy gắn tại nhà Nho.
Suy ra điều đó, Hảo vào đơn ngay.  Hôm sau bà được giấy mời của bót.
Khi bà đến nơi, viên điều tra nói:
- Theo đơn thưa của bà thì ông bị mất tích đã non tháng rồi.  Sao đến hôm nay bà mới đi cớ bót?
- Tôi ngỡ ông ấy đi vắng có việc vì quá vội nên không kịp cho tôi hay.  Tội đợi tin ổng mãi chừng lâu quá không thấy gì tội mới đâm lo.
- Bà có nghi ngờ về sự vắng mặt của ông hay không?
- Có, tôi nghi nhà tôi bị người ta bắt cóc?
- Bị bắt cóc? Ai bắt cóc ông? Và bắt để làm gì?
- Một người đờn bà kia, mà chồng tôi mê.
Viên điều tra phá lên mà cười:
- Trời ơi, nếu đó là bắt cóc thì ông ấy đã tình nguyện xung phong cho người ta bắt.  Bà thưa kiện làm gì cho mất công.
Hảo cũng chợt thấy buồn cười cho lời khai không kịp suy tính của bà.  Bà cố cãi thêm:
- Hôm kia, tôi lại được một cú điện thoại của nhà tôi xác nhận rằng anh ấy quả bị bắt cóc.
- Vẫn cô đó bắt cóc chớ?
- Phải.
- Như vậy thì huề.
- Nhưng chồng tôi đây phạm tôi, cảnh sát bỏ qua à?
- Tội gì, thưa bà? Nếu là tội ngoại tình thì khó lập bằng cớ lắm.
- Hiện chồng tôi đang ở lậu một nơi, chắc chắn là không có khai gia đình của nhà đó.  Cảnh sát không muốn tìm cái người ở lậu ấy hay sao?
- Cảnh sát bắt phạt tất cả mọi người ở lậu, nhưng không cố tìm riêng một người nào.
Thật là tuyệt vọng! Hảo rời bót cảnh sát, cho xe chạy vòng quanh các phố, cứ muốn gây ra tai nạn để cho bị thương đặng cho các báo đăng tin lên cho Nho hoảng mà về.  Nhưng tai nạn ấy phải lường cho đúng liều như lường thuốc trị bịnh, uống nhiều một chút là toi mạng ngay.  Lọi một cánh tay, vỡ một bên trán thì sẽ ngoạn mục và báo đăng tin sẽ xôm.  Nhưng làm sao đi đến kết quả hữu dụng ấy, vừa đủ bị thương thôi mà không nguy đến tính mạng?
Vừa nghĩ tới đó, Hảo thấy từ đằng xa một chiếc T. 45 chạy đến.  Chiếc xe dềnh dàng ấy lại chở một chiếc máy trục cao nghêu trông tất cả như con vật khổng lồ.
Hai xe gặp nhau.  Hảo rùng mình, vội bỏ ngay ý nghĩ gây tai nạn.  Bà cảm thấy xe bà mỏng manh trước loại cam nhông ấy như một chiếc lăng-đô đẩy gần chính xe của bà.
Lăng-đô? Trời ơi!  Hảo suýt ngột thở khi nói thầm đến thứ xe giường trẻ con đó?
- Mình thật ngốc vô cùng, - bà lẩm bẩm - Nho không dùng xe nhà thì mình mất dấu anh ấy.  Nhưng còn chiếc lăng-đô của bé Nhã? Ừ, lẽ nào họ không sai người nhà đẩy bé Nhã đi đổi gió?  Chiếc lăng-đô ấy chính mình mua; mình đã chọn chiếc ấy vì màu mui đặc biệt của nó mà không xe nào có cả: mui xe màu kem.
Như vậy thì cứ bền chí lân la ở các vườn chơi trẻ con, các huê viên người lớn thì có ngày sẽ gặp, không phải gặp Nho - Liên, vì chắc họ không dám ra đường, mà gặp chiếc xe trên đó có bé Nhã, do một chị vú đẩy đi.
Hảo mừng rỡ hết sức rồi lái xe chạy tuốt về nhà.
Bắt đầu hôm đó, chiều nào bà cũng chạy qua các vườn chơi trẻ con cả.  Vườn Tao Đàn và Sở thú thì mất công hơn, phải đậu xe bên ngoài, rồi đi bộ hết các nẻo đường trong đó.
Nếu bác sĩ ở đâu cũng chỉ thấy vi trùng, thầy pháp ở đâu cũng chỉ thấy mà, thì Hảo ở đâu cũng chỉ thấy xe lăng-đô.  Không còn vật gì có nghĩa trước mắt của bà nữa, trừ loại xe giường đó.
Trên vĩa hè, dưới đường, trong các công viên, Hảo chỉ tìm kiếm lăng-đô như con trai tìm con gái đẹp, như bợm nhậu tìm quán rượu, như đờn bà bị tơ lụa và hột xoàn quyến rũ.
Một tuần đã qua mà Hảo không hề thấy chiếc lăng-đô nào mui màu kem cả.  Đi dạo mát buổi chiều đành rằng không phải luôn hôm nào cũng phải đi, nhưng không lẽ suốt bảy hôm mà Liên không cho con đổi gió lần nào.
Cứ bằng vào âm lực trong điện thoại thì Nho vẫn còn ở Sài Gòn, chớ không phải đi xa như ban đầu Hảo ngỡ.  Như vậy thì làm sao mà không thấy bóng dáng chiếc xe?
Hảo tính sơ sơ lại thì từ hôm bày ra vụ theo dấu tìm xe đến nay, bà đã mất đi mười lăm ngàn tiền công thám tử, tiền xăng và mọi thứ tổn phí lặt vặt khác.  Đó là chưa kể công khó nhọc của chính bà, và sự bứt rứt, sự căng thẳng của thần kinh hệ của bà, lắm khi nó làm cho bà muốn phát điên lên.
Chiều hôm ấy, Hảo lái xe đi một vòng các công viên, vô kết quả như mọi ngày; bà thở dài lẩm bẩm một mình:
- Bé Nhã không đi đổi gió thì mình đi vậy.
Rồi bà lái xe tuốt ra bờ sông.  Mất ăn và mất ngủ mấy tháng nay đã làm cho bà sút đi nhiều lắm.  Áo dài chiếc nào cũ mà vừa ý muốn mặc, bà phải thâu eo lại cả.  Tuy đi rểu phố rất thường mà Hảo nghe thiếu không khí trong ngực luôn.  Đây cũng là một dịp cho bà đi thở gió lành dưới sông đưa lên.
Hảo đậu xe, bước vào trên đường sỏi đỏ rồi giựt mình mà bảo thầm:
- A, ở đây cũng có trẻ con!  Mình ngốc quá, vậy mà hổm nay quên phức bờ sông, cứ lục lạo ở các công viên thôi.
Hảo vào ngay chỗ cầu tàu cá của Nhựt Bổn.  Đưa mắt dòm qua một vòng, bà không thấy một chiếc xe nào mui màu kem hết.  Muốn xem xét cho kỹ, Hảo đi hẳn vô phía trong bến thủy quán.
Đàn bà đeo theo con lớn con bé rất đông.  Từ lâu Hảo đặt hy vọng vào bé Nhã nên bớt nghe thèm con.  Nay cái cảnh vui vầy của những bà mẹ tốt phước đầm đề con lại diễn ra trước mặt bà, khiến bà nghe nao nao buồn.  Những đứa trẻ kia, cho đến cả vài đứa xanh xao và ốm như con còng gió, bà thấy cũng rất yêu thương và mẹ của chúng là những người sung sướng hơn bà nhiều lắm.
Trong giây phút, bà bớt căm hờn Liên, thấy Liên cố quyết giữ con là chính đáng, là hợp lòng người lắm.  Nếu Liên chịu để bé Nhã làm con của cả hai người mẹ thì vui biết bao nhiêu!  Việc gì cũng ổn thỏa hết: bà khỏi phải giành giựt như vậy, và sự thù hằn sẽ không còn giữa hai người đáng lý phải thương mến nhau.
Nhưng bà bỗng bật cười: một người đờn ông có thể là chồng chung của hai người đờn bà được, nhưng một đứa bé không thể là con chung của hai bà mẹ.  Quyền sở hữu về chồng không tuyệt đối bằng quyền sở hữu về con, người ta chia chồng chớ thế gian chưa có nghe nói ai chia con bao giờ.
Lòng Hảo nghe bớt căm hờn Liên, nhưng trí bà vẫn muốn giữ căm hờn đó.  Nên chi tiềm thức của bà làm việc âm thầm bên trong để tìm lý lẽ mới đặng ghét Liên.  Nó đã tìm được và trình bày lý lẽ ấy ra.  Đây này: "Liên nó còn đường sanh đẻ, nó sẽ có con đàn cháu đống.  Như vậy không nhượng bé Nhã cho bà là một kẻ không còn hy vọng có con nữa, Liên rõ là một kẻ xấu bụng, không thể tha thứ được."
Khi tiềm thức của bà nêu ra lý lẽ trên đây thì Hảo nổi xung lên, quyết chiến đấu đến cùng.
Bà đã lên tới bến thủy quân rồi, bị hàng rào dây xích to cản đường bà mới hay.  Hảo lại quay gót trở về qua lối cũ để thử tìm một lần nữa chiếc xe quí báu kia.
Lần này Hảo đến chỗ bà đậu xe mà không dừng chân, đi luôn ra câu lạc bộ bơi lội là phía mà bà chưa xem xét hồi nãy.  Tới hông quán rượu "Mũi đất của những người tán dóc." Hảo mừng đến muốn ngột thở mà thấy chiếc lăng-đô mui kem đậu cạnh chị hàng mía.
Không có người giữ xe và giữ em.  Nho và Liên chắc tự đẩy con ra đó rồi vào quán mà giải khát, để bé Nhã ở ngoài.  Sợ bị Nho - Liên trông thấy, Hảo xê ra ngoài đường mà đi chớ không đi giữa đám bờ sông nữa.
Bà len lén nhìn vào trong quán thì thấy có hai cặp vợ chồng, nhưng cả hai đều không cặp nào phải là Nho - Liên cả.   Hảo nhìn mặt những người đờn ông uống rượu lẻ loi này hay uống chung bàn năm ba người.  Mặt nào cũng lạ hoắc cả.
  Thật là kỳ! Lăng-đô bán ở các hiệu, thường thường mui xanh, mui xám, mui sô-cô-la.  Mà kem ít thấy có lắm, bà ngỡ chiếc xe bà mua cho bé Nhã là độc nhất, không dè cũng có chiếc khác giống như vậy?
Nhưng biết đâu!  Xe ấy có thể là xe chở bé Nhã, nhưng Nho - Liên đang đứng đâu đó chớ không hpari đang uống rượu trong quán.  Hảo nhìn quanh quất mà không thấy bóng dáng hai người quen đâu cả.
Bỗng một người đờn bà độ bốn mươi, ngồi dưới đất mà ăn mía nãy giờ, đứng lên chùi miệng bằng khăn tay, rồi đẩy chiếc xe đi vào hướng bến thuỷ quán.
Hảo làm bộ như tình cờ mà đi ra sát mé nước, để lại gần xe.
Chừng đi ngang qua gần đó bà mới thấy mình lầm to.  Đứa bé nằm trong đó là một đứa bé gái con Tây.
Hết hy vọng sau vụ mừng hụt đó, bà tìm một chỗ băng trống mà ngồi.  Chỗ Hảo tìm được ở ngoài bìa trái của một chiếc băng.  Bên mặt của bà là năm mẹ con, bà mẹ trạc ba mươi tuổi, bốn đứa con chừng sanh năm một, chỉ cao thấp hơn nhau chừng một phân Tây thôi.
Mấy đứa bé lao chao, lộn xộn quá, khiến mẹ chúng phải mắng.
- Có bà ngồi chơi kìa, chớ không phải một mình tụi bây đâu mà chào rào nhảy lên nhảy xuống hoài cho bà phải bực mình.
Hảo day lại mỉm cười với bà mẹ:
- Không sao đâu bà.  Trẻ con thì đứa nào cũng như vậy hết.  Tôi yêu trẻ lắm.
Bà mẹ sợ con mình quấy Hảo nên đổi chỗ ngồi gần sát, bà để ngăn con chạm tới bà.
- Khổ quá, - bà mẹ than - tôi chăm bốn đứa này nhọc bằng người ta chăn cả ngàn con vịt.
- Tôi thì tôi chỉ muốn được khổ như bà thôi, mà vẫn không toại nguyện.
- Bà chưa có cháu nào sao?
- Chưa.  Nên tôi thấy trẻ tôi yêu lắm.
Hảo nói xong câu đó, đưa tay ra để vuốt tóc đứa bé gái nhỏ hơn hết của bà kia, nó vừa đến trước đó và dạn dĩ, nó muốn làm quen với Hảo.
- Bé tên chi? - Hảo hỏi đứa gái.
- Dạ con tên Lệ.
- Bé mấy tuổi?
- Dạ, con năm tuổi.
- Con đi học chưa?
- Dạ con học ở nhà với ba con.
- Con biết đọc chưa?
- Dạ con biết chữ A, chữ B, chữ C.
- Giỏi.  Bé ngoan quá.  Con gái dễ thương quá phải không bà?
- Dạ, bà nói đúng.  Còn ba thằng giặc kia thì tôi chịu không thấu mà xóm giềng cũng không ai chịu được chúng nó cả.
Thật rõ ràng là luận điệu của một kẻ dư ăn dư để, cho rằng của cải làm bận rộn mình!  Hảo hơi buồn, ngó mong ra ngoài sông.  Một chiếc xuồng máy trên đó hai mẹ con người Âu lo lái xuồng cho người chồng chuồi trên mặt nước sau chiếc xuồng với đôi giày tuột tuyết.  Đôi vợ chồng ấy chỉ có một đứa con thôi, một đứa con trai độ mười tuổi.  Gia đình tay ba ấy trông sao mà đầm ấm vui vẻ lạ.  Nếu bà được thằng bé Nhã thì có thua tì gia đình người Âu này đâu!
Bỗng tiếng còi hụ liên tiếp chạy qua trên đường, sau lưng Hảo.  Bà day lại thì thấy đó là một chiếc xe chở bịnh của Đô thành.  Cùng trong lúc ấy, Hảo thừ người ra: một đứa con gái lối 17, 18 tuổi từ ngoài đường nhựa, đẩy vào đường đá đỏ trong này một chiếc lăng-đô mui kem.
Kinh nghiệm ở đời và thất vọng vừa rồi ngăn Hảo mừng rỡ sau giây phút thẫn thờ ban đầu đó.  Để khỏi thất vọng nữa, bà cầm bằng như chiếc xe mui kem này là một chiếc thứ ba ở Sài Gòn và đứa bé nằm trong đó là đứa bé con Tây nào đó.
Hảo gạt gẫm lòng mình như vậy, nhưng lòng bà vẫn không chịu bị gạt dễ dàng.  Nó cứ bứt rứt muốn biết đích xác đứa bé nằm trong xe là đứa bé nào.
Mắt bà không rời chiếc xe và đứa con gái đẩy xe.  Con nhỏ đẩy lăng-đô đi riết lại sân gôn, rồi ngừng gần đó mà xem người ta chơi banh.
Kể từ lúc chiếc xe mui kem đẩy vào bờ sông, Hảo không còn biết người đờn bà bên cạnh mình nói gì nữa.  Bà chỉ ừ hữ lấy lệ thôi.  Mấy đứa con của bà bên cạnh hình như đang làm giặc hay giựt giàn chạy gì đó, thế mà Hảo cũng xem như không không.
Giây lâu, không chịu được nữa, bà đứng lên, chào bà mẹ mà rằng:
- Thôi, bà ngồi đây hóng mát nhé.  Tôi ngồi lâu cũng mỏi, cần đi qua đi lại vài vòng.
- Dạ chào bà!
Hảo không dám đi ngay lại sân gôn-phờ, sợ rằng không phải, rồi khổ thêm.  Nhưng bà cũng không đi xa đó được.  Bà đánh mấy vòng và những vòng ấy càng lúc càng hẹp lại cho đến một khi kia thì bà chỉ còn cách chiếc lăng-đô độ sáu bảy thước thôi.  Bà ngóng cổ lên, cổ dòm vào xe, nhưng nệm xe ở dưới sâu, không trông rõ được đứa bé.
Con nhỏ đẩy xe thì xem mê mệt trò chơi của mấy người đờn ông.  Hảo rón rén bước lại gần sau lưng nó như là kẻ cắp định làm một vố rồi chạy đi.  Khi chỉ còn cách đó chừng hai thước, bà dòm vào xe thì máu bà bỗng như ngưng chảy.
Thằng Nhã tuy có đổi khác sau mấy tháng xa bà, nhưng vẫn còn nhìn được.  Phương chi càng lớn tháng nó càng giống Nho hơn nên càng dễ nhìn hơn.
Nhã đang ôm cái núm vú cao su mà nút, mắt khờ khạo nhìn trời xanh, bà thấy là muốn nhảy tới cắn cho đã thèm.
Hảo đang tìm cớ để bắt chuyện với đứa con gái đẩy xe.  May quá chiếc núm vú của bé Nhã rơi xuống nệm, và nó mếu muốn khóc lene.
Con nhỏ đẩy xe say mê cuộc chơi gôn-phờ, không hay biết gì cả.  Hảo bước tới vài bước dòm vào xe rồi day lại gọi con nhỏ:
- Núm vú của em bé rớt, em bé muốn khóc kia em à!
Con Lầu ngước lên, mỉm cười với Hảo, vị tình bà đã săn sóc cho Nhã, chớ thật ra nó không sốt sắng lắm với bổn phận của nó.
Lầu lượm núm vú lên, chùi đầu núm vú vào tay áo nó rồi đút vào miệng thằng bé.  Hảo ghê tởm quá, và tội nghiệp cho Nhã quá, nhưng không dám nói gì, cũng chẳng lộ vẻ khó chịu ra, sợ mích lòng chị vú non.  Bà học được một bài học kinh nghiệm quí giá là giao con cho tôi tớ không được.  Một bà mẹ tốt, phải chính mình săn sóc lấy con mình.
Hôm ấy, Hảo mới hiểu tại sao con của bạn hữu bà, nuôi dưỡng vệ sinh là thế, mà lắm khi lại mắc những chứng bịnh do bẩn thỉu mà ra.  Con nhỏ giữ em này, ra chừng không phải ác mà bôi bẩn bé Nhã đâu.  Nhưng vì nó không tin những lời căn dặn của chủ nó, nên mới hành động như vậy.
Bấy giờ Hảo mới dám công khai vịn chiếc lăng-đô.
Bà cúi xuống cười với bé Nhã, nói chuyện với nó.  Bé Nhã ngưng nút núm vú, ngơ ngác nhìn bà, rồi nhìn bà trân trối ra.  Ký ức non dại của nó không nhắc nó nhớ được người đờn bà đã thương yêu nó như thương yêu chính gò má của bà, cách đây mấy tháng.  Nó nhìn bà, mãi chỉ vì nó ngạc nhiên mà thấy một gương mặt lạ, khác hẳn gương mặt của mẹ nó và chị vú của nó.
Nghe êm tiếng người, Hảo ngước lên thì các tay gôn đã thôi chơi.  Bà mừng lắm vì con vú non sẽ hết mê và bà có thể bắt chuyện với nó.  Hảo cười với con Lầu mà rằng:
- Em bé dễ thương quá.  Mấy tháng đó em?
- Thưa bà bốn tháng.
- Bú gì mà sổ sữa như vậy?
- Thưa, chủ em nói là bú hỗn hợp, phân nửa sữa mẹ phân nửa sữa bò.
- Hèn chi...
- Bú như vậy tốt lắm hả, thưa bà?
- Bú sữa mẹ thì tốt nhứt.  Có tệ lắm cũng bú hỗn hợp như vậy.  Bú toàn sữa bò không thôi, ít có đứa được tốt lắm.  Em bé là con so hay con rạ vậy em?
- Thưa em không biết.  Em chỉ mới vào ở hai tháng nay thôi.  Em thấy cô chủ em chỉ có một mình bé Nhã đây thôi, nhưng không rõ còn em nào nữa để ở đâu hay không.
- Em bé tên là Nhã?
Hảo vừa nới vừa mở xắc lấy kẹo ra, nhưng bà ăn trước rồi mới mời con Lầu sau, để cho nó không thấy được đó là một cử chỉ sắp đặt để mua lòng nó.
Con Lầu nhận kẹo, nói cảm ơn và thật lòng cảm tình với Hảo nhiều lắm.  Hảo rủ:
- Lại đây ngồi chơi em.  Để cô đẩy xe cho.
Vừa nói bà vừa đẩy chiếc lăng-đô lại đống gạch đỏ ở gần đó mà Đô thành dùng để xây một bồn bông.
Con Lầu nối gót theo bà và hỏi:
- Coi bộ bà thích trẻ con lắm, thưa bà?
- Ừ.  Ta ngồi ở đây, không ai quấy rầy như ở đằng các băng.
Hảo lại trao thêm kẹo cho con Lầu và hỏi:
- Em làm một tháng bao nhiêu?
Lầu không ngạc nhiên lắm.  Những lần ở các chủ trước, nó cũng bị nhiều bà hạ hỏi như vậy.  Có bà chỉ thấy nó sạch sẽ duyên dáng nên cảm tình mà hỏi thế thôi.  Có bà đang túng người làm, thấy tôi tới của ai cũng hỏi đon hỏi ren để dụ dỗ.
- Thưa bà, năm trăm, - nó đáp.
- Chỉ có năm trăm thôi à? Cũng hơi ít đó.
- Nhưng con khỏi phải làm công việc gì khác hết.
- Nhà kẻ ăn người ở nhiều lắm hả?
- Dạ chỉ có một mình em thôi.  Nhưng chủ em ăn cơm xách.
- Vậy sao?  Còn ai quét dọn.
- Dạ chủ em ở bun-đing, mướn có hai buồng trên, gọn lắm.
Hành lang đã có nhân công của bun-đing lau quét.  Nhà ở xóm sang, nên đi ra đi vào, guốc dép không dích một chút đất này; thành ra buồng trong cũng khỏi phải lau.
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
0
Trang 20.
câu hỏi rõ rệt như vậy, chàng hoảng sợ, vội lùi về thái độ giễu cợt cũ. Chàng véo má bên kia của vợ, hun vào má bên này mà rằng:
- Tùy cô, cô làm  hiền thì tôi giỡn chơi, còn cô làm dữ  thì tôi làm thật.
- Xí! Làm hiền để anh được nước mà đòi tới!
            Đêm hôm ấy, Hảo đã được chòng yêu nồng nàn như những đêm mới cưới. Nhưng không thể vì thế má sáng ra nag2 quên câu chuện vợ bé được.
            Lạ quá, - nàng nghĩ, - chồng mình rất đứng đăn, rất nghiêm trang. Thế sao mà tối lại, trong chốn thân mật phòng trung, anh ta lại thổ lộ những mong mỏi thầm kín rất là “băm lăm”; Hảo nghĩ đến tiếng băm lăm vì nhớ tới giọng chị bếp đùa anh tài. Chắc những người đờn ông đứng đắn, đoàng hoàng khác cũng đều như vậy cả hay sao mà! Thì ra loại đờn ông vẫn thế cả!
            Mà anh ấy đã thầm chọn được người lý tưởng nào hay chưa, hay chỉ đòi quơ rồi hẵng hay?
            Hảo cố theo dõi chồng suốt một tuần lễ mà không bắt gặp chuyện gì lạ hết.
            Ông Nho là một kỹ nghệ gia nhỏ, chuyên chế tạo các vật dụng bằng nhựa. Ông hay đi đó đây. Nhưng quả thật là đi làm ăn, thăm mối hàng, thăm người bán nguyên liệu, mua sắm này nọ, chỉ có thế thôi.
            Cô thư ký đánh máy đẹp lắm. Nhưng quả Nho là người khôn ngoan, không bao giờ để tâm đến cô ta.
            Thì còn ai?
            Suốt tháng đó, Nho không hề ra khỏi Sài Gòn, cũng không đi chơi đêm, cứ sống một đời bình lặng của một viên chức nhỏ. Hai vợ chồng không ai nhắc đến chuyện vợ bé. Nhưng Hảo luôn luôn bị vấn đề này ám ảnh. Chắc Nho cũng vậy, nhưng ám ảnh này có hai bộ mặt khác nhau. Ám ảnh phá khuấy Hảo là nỗi lo sợ cho hạnh phúc của mình. Còn ám ảnh làm say mê trí Nho chắc là gương mặ kiều diễm của cô gái này.
            Rình mò trót tháng, Hảo biết chắc chắn là chồng mình chưa có người đờn bà nào ở chân trời cả. Nàng nghe gánh lo, tuy chưa quẳng được, cũng nhẹ bớt nửa phần: bây giờ nàng chỉ còn phải đối phó với một ý muốn chứ không phải với một người. Ý muốn tuy cũng nguy hiểm nhưng một khi nó chưa cụ thể hóa được, là tương đối dễ đánh tan.
            Lật đật mà đã đến Tết. Một hôm Nho về nhà, mang về một bộ xe lửa và một chiếc tàu thủy. Chàng nói:
-       Đồ chơi này bán hôm Nô-en còn lại, nay Tết đến họ lại đem ra bán nữa. Thấy người ta mua sắm cho con mà mình cũng nôn nao.
-       Mà mình…
-       Ừ, mà mình con đâu mà sắm? Nhưng anh không thể không mua các món này được. Bộ đồ xe lửa để biếu con anh Kinh. Còn chiếc tàu, thì để em chơi.
Hảo cười như trẻ con, không phải vui được quà, mà là cười cái ngông của chồng.
Nhưng nàng bỗng im bặt, nhìn ahi món đồ chơi, lòng chua xót như vừa ăn bữa mẹ sống. Không, chồng nàng không co ấn ý gì đâu. Hắn thật tình đó. Chỉ vì nôn nao quá mà mua sắm vậy thôi. Nhưng có tủi hổ hay không, số phận của nàng? Không tròn sứ mạng làm vợ, đê cho chồng thiếu thốn về đường nối dõi, phải mơ hão đến nỗi mua quà cho đứa con chưa bao giờ có, thì có đáng ái ngại hay không?
Hảo nghe thương chồng hơn bao giờ hết, đưa tya nắm láy người bạn đời; Nho ngỡ vợ cám ơn mình vì món quà, nên cũng siết chặt tay bạn, trong khi đó Hảo ngã vào chồng mình rồi khóc nức nở. Đó là những giọt lệ hối lỗi – mặc dầu không biết rõ nguyên nhân hiếm hoi, nàng cứ nghĩ mình có lỗi- và là những giọt lệ tủi thân, thua kém bạn bè và biết đâu ngày kia không bị ruồng bỏ vì sự kém cỏi ấy.
Từ ngày Nho mua quà, hảo bắt đầu lo nghĩ nhiều trở lại như lúc trước. Chính nàng, nàng cũng thèm con quýnh lên thì không trách gì Nho. Nhưng hắn lại muốn thứ khác nữa kia. Kiếm con chỉ là một cái cớ. Nhưng cớ ấy hữu lý quá, nàng không làm sao bác bỏ nó được.
Lạ quá, - nàng nghĩ. – Sao lại muốn vợ bé? Hắn đi chơi, hắn yêu trộm ai, mình cũng nhắm mắt cho cả. Mình lại cam kết sẽ nuôi con rơi của hắn. vậy thì tại sao…? Có lẽ đó là thích thú truyền kiếp bao đời rồi, đờn ông ta họ cứ nghe vợ bé êm dịu hơn nhơn tình, nhơn ngãi?
Nhưng mà dầu sao cũng không thể được. Nàng chỉ có thể nhường ái tính trng một tháng cho người đờn bà nào đó thôi. Nhường đến bạc đầu thì quyết là không.
“Nhưng!” Nghĩ đến ý trái ngược này, Hảo sợ hãi chỉ dám nói thầm đến tiếng ấy thôi, không có gan nói thêm nữa.
Hảo cố xua ra nhiều ý nghĩ cho nó tao loạn trí óc nàng hầu cái lý đáng sợ kia tiêu tan đi. Nàng chóng mặt lắm, khó chịu quá, đành phải để trật tự lập lại trong đầu. À, nhưng nếu từ chối hẳn, chồng nàng sẽ lén lút thì có nguy to hay không? Có vợ bé công khai còn ít hại hơn là có vợ giấu đút nơi xó nào đó. Tiền ạc, mình không kiểm soát được, không bao al6u thì sự nghiệp này se 49od63 nát. Sự nghiệp của chồng mà công của vợ, mình đã khó nhọc nhiều để giúp chồng thành công, lẽ nào buông tay nữa chừng hay sao?
Năm nay trời nóng sớm. Mới ăn rằm tháng giêng mà Sài Gòn đã gần thành lò lửa.
Tất cả những gia đình có của, trong giới của vợ chồng Nho và trong các giớ khác đều lần lượt đào ngũ khỏi đô thành. Nhà quê, Vũng Tàu, Đà Lạt, là những nơi lánh ẩn của các người trốn nóng bức này.
Nho, vì bận việc nên đi trễ. Tuy thế, hảo, cũng đã sắp đặt đâu đó xong xuôi, đợi vài hôm nữa cho Nho ký xong bản giao kèo thầu nút ve là lên đường.
Trưa hôm ấy, Hảo đang nằm săm soi bộ áo tắm biển hai mảnh rất đẹp mà nàng mới mua xong thì có khách đến.
Thấy mặt khách, Hảo tức lắm. Đây là con kỳ đà sẽ làm chậm trễ cuộc đi nghỉ mát của vợ chồng nàng không biết đến bao giờ.
Khách là cô Liên, cháu họ của Hảo, ở tỉnh lên.
Lần nào Liên lên Sài Gòn cũng ở chơi hai ba tuần. Mà lần này Liên lên không phải lúc như vậy thì có khổ hay không? Tuy nhiên, Hảo phải làm mặt vui, vì thật ra người khách không có lỗi gì cả. Bà con thân đến chơi, không cần phải khách sáo báo trước như người Âu châu. Họ đến nhà mình, rủi mình sắp đi đâu là tại cái xui xẻo của mình, chớ họ nào biết trước mà tránh.
Hảo bỏ áo tắm xuống, đon đả chạy ra cửa hỏi liền miệng:
-   Sao em đi xe trưa làm chi cho mệt? Sao, ba , má dưới nhà có mạnh không. Nữa, lại bày trò mang trái cây lên cho nặng. D(ường xa mà bày vẽ làm gì.
Liên thật thà lại kém giao thiệp, nên chưa kịp nói nửa lời trong khi người cô họ đã liên thinh đón hỏi.
Cô khách chỉ kém chủ nhà có ba tuổi. hảo ngượng miệng lắm, chưa bao giờ dám kêu cháu cả. Thuở bé, họ kêu nhau bằng Hảo, bằng Liên kêu như thế mãi cho đến khi hảo lấy chồng, thì đứa cháu kêu nàng bằng cô, còn nàng thì bợ ngợ mãi đến cả năm mới quyết định dùng tiếng em lộn ngôn đó để gọi nó.
Liên đứng nơi cửa, tay vịn miệng của chiếc cà ròn đựng chuối và dừa, nhe răng ra cười, một phần vì không biết nói sao, một phần vì cười cái lắm lời cảu người cô họ.
Nàng vừa cuối xuống định kéo hai cái cà ròn no nóc quà quê thì Hảo cản:
-     Ý đừng, để đó cho bọn nó. Dẹp, Vừa ơi, hai đứa lên khiêng cái này coi.
Liên không nài nỉ, buông cà ròn rồi vừa bỏ khăn đội đầu xuống, vừa đi avò phòng khách.
Hảo níu tay cháu, kéo thẳng vào buồng ăn, rồi hỏi:
-     Làm gì mà đi xe trưa cho mệt vậy?
-     Mắc đợi tôm.
-     Có tôm nữa à? Không nói, người ta khôgn biết để biểu bọn nó làm, có phải ươn đi không!  Sao, ba, má mạnh không?
Lần thứ nhì, Hảo hỏi điều đó, không phải vì lần đầu đứa cháu khôgn đáp mà vì nàng hỏi để khỏi có thời gian trống trải nào cả, im đi nàng không chiu được.
Liên chậm rãi quá sức, đáp chầm chậm:
-     Cũng chẳng có gì lạ.
-     Lên chơi hay có chuyện gì?
-     Cũng để đi chơi, với lại hỏi thăm máy cà rem cây.
-     Lập tiệm cà rem cây?
-     Ba cháu muốn như vậy. Nhà cũng túng bấn. Định kiếm tiền vô, tiền ra để ăm cơm vậy mà.
-     Thôi lên lầu thay đồ!
Liên chưa kịp ừ hử gì thì người cô trẻ tuồi của nàng đã kéo nàng đi lại thang lầu, nàng phải trì lại để xách cái va-li nhỏ đựng quần áo theo.
Hảo cười giòn nói:
-     Hối đi thay đồ mà còn không cho con người ta xách va-li. Tôi điên lắm! Nè Liên ơi, sao mà xưng cô cháu với Liên tôi mắc cỡ miệng quá. Hay là kêu nhau như chị em? Được không em, Liên?
-     Ai lại kêu kỳ như vậy?
-     Sao mà kỳ. Tôi đã quyết định rồi đó. Thôi đi thay đồ rồi tắm, rồi điểm trang lại, rồi chị dắt em đi ăn kem chơi, nghen không, cô chủ tương lai của tiệm cà rem cây ở Cái Bè?
            Bây giờ tới phiên Liên ngượng miệng. nàng đã khổ một lần để chuyển mầy, tao ra cô, cháu. Nhưng đó là chuểyn xuôi nên cũng trôi được. bây giờ chuyển lộn ngược như vậy thật khó mà thốt ra hai tiếng chị, em quá.
            Nhờ nàng cũng sẵn ít nói nên sự làm thinh của nàng không khiến hảo ngạc nhiên.
            Trong khi Liên tắm, thì Hảo sai người ở ủi lại quần áo của nàng. Không rõ Liên thích mặc thứ nào, hảo cho ủi cả va-li. Cũng chẳng bao nhiêu y phục av2 áo nào như áo nấy, đều cũ và may bằng lụa rất tầm thường. Màu sắc thì rụt rè, sợ già mà cũng chẳng dám trẻ lắm.
            Liên vừa ra khỏi buồng tắm thì Hảo hỏi liền:
-       Em thích mặc áo nào?
-       Đi chơi thật sao…
-       …Ừ, cứ kêu bằng chị đi mà!
Liên bẽn lẽn cúi đầu, cưới ngỏn ngoẻn như cô dâu mới, nói nho nhỏ như để tập thử :
-       Chị….
-       Nói lớn coi nào…
Hảo quát như ông tướng ra lịnh, khiến Liên sợ hãi vâng theo, không một chút phản động:
- Chị!
Nói xong tiếng chị, nàng giựt mình, sợ bị quở rầy, nhưng khi nhớ ra là chính cô nàng biểu như vây, nàng bật cười.
-       Nghe ngồ ngộ phải không mà em cười?
Tuy không phải thế, Liên cũng đáp đùa:
-       Phải.
-       Em chưa trả lời coi em thích mặc áo.
-       Áo xuyến Bắc trắng.
-       Vậy là đúng y như ý chị.
Màu áo của Liên hơi quê. Nghe nàng nói mặc áo trắng, nàng ưa lắm vì đó là màu trung lập, không chợ cũng chẳng quê.
Tuy thế, người của Liên còn vướng vít mùi bùn ruộng. Hảo lấy son phấn ra toan chính tay mình hóa trang cho cháu. Liên giẫy nẫy chối từ:
-     Em không dồi phấn đâu.
-     Nhà quê đánh phấn chớ làm gì quá lắm hay sao mà sợ dữ vậy?
-     Kệ nó, nhà quê mặc em.
-     Em đẹp lắm, em biết hay không? Mà em không chịu điểm trang nên nó lu lờ đi, uổng biết bao nhiêu. Điểm trang cho nó đẹp ra rồi lấy chồng với người ta.
Liên năm nay đã hăm chín tuổi mà vẫn còn độc thân, mặc dầu ở tỉnh nhà, nàng đã nổi tiếng về sắc đẹp và công, hạnh.
Từ ngày ông Thông Sang, người anh chú bác với hảo và là thân phụ của Liên thôi làm việc để doanh thương, thì nhà Liên suy sụp lần lần. Thấp hơn, người ta không dám với, cao hơn, họ chê Liên nghèo. Thành ra cô phải trễ hội mãi, và nay thì thật là khó. Làm gi có trai hăm chín ba mươi như cô.
Liên ngồi phệt xuống bộ đi-văng mà giận dỗi, mặt bí xị, Hảo phải alị dỗ nàng như dỗ em. Hảo lấy ngón tay trỏ chấm phấn rồi bệt hai vệt trên môi Liên. Đoạn nàng lấy kiếng soi cho đứa cháu. Thấy mình mọc râu mép bạc trắng, Liên không nín cười được. Trận cười chung ấy đã hòa giải hai cô cháu, và Liên chịu để cho cô “sắm tuồng” cho nàng.
Khi hai cô cháu đã điểm trang xong, Hảo ngắm cháu rồi nói:
-     Mặc xuyến Bắc trắng coi như nữ sinh. Trông em giống con gái mới lớn lên quá. Chi lớn hơn em ba tuổi mà coi như già hơn nhiều. ra đường chắc ai cũng đoán chị là chị cả, có chồng đã lâu nên ăn diện dữ, còn me mới ra trường nên áo trắng đơn sơ còn mộng thì trắng trong.
Liên cũng thuộc câu thơ đó, nên rất thưởng thức lối dùng thơ thích đáng của cô nàng.
Xe nhà, Nho đã lấy đi việc riêng. Hai cô cháu đón taxi ra Chợ Mới.
Nãy giờ Hảo đã quên tức giận người khách đến không phải lúc ấy. Nàng vui vẻ thật tình, y như mọi lần khác mà Liên lên chơi. Đây là đôi bạn tâm đầu ý hiệp thuở nhỏ, bây giờ xa nhau, họ vẫn còn mến thích nhau lắm. Nàng nói với Liên:
-     Em bỏ chiếc khăn đội đầu nên xem nó bớt cái vẻ ruộng rồi đó. Mà chị muốn em uốn tóc nữa kìa.
Liên lấy cùi chỏ thúc vào hảo như hồi còn bé, lấy mắt rồi chỉ người tài xế, ý trách bạn sao nói to quá cho người lạ nghe. Hảo cười giòn lên av2 lại càng hét to hơn nữa:
-      Cần gì sợ ai kia.
Liên tức mình ứa nước mắt. Nàng bỗng nhớ lại là con người này đã ăn hiếp gió nàng thuở nhỏ không biết bao nhiêu lần, vì nàng thật thà lại là vai cháu nên luôn luôn phải chịu lép vế.
Bấy giờ xe đậu trước hiệu kem “ Băng Giá” sau Bồn Binh. Hai cô cháu xuống xe rồi, hảo dắt tay liên vào tiệm. Gái tỉnh, alị là gái nhút nhát, nên Liên nagị bước, càng ngại bước thêm khi thấy hiệu đông nức khách, phần lớn là khách đờn ông.
Hảo như bất kể thiên hạ, đưa mắt tìm bàn trống, trong khi Liên đứng bơ vơ nhìn gạch, nhột nhạt vô cùng vì đaón biết thiên hạ đang ngó mình.
Hảo kéo cháu vào góc hiệu bên trái, kéo ghế trong cho Liên ngồi trước, còn mình thì đưa lưng ra ngoìa để trốn ánh chiều.
Hảo đi 8an kem một mình mới mấy tháng nay thôi. Đó là một hình thức do thám. Nàng mong bắt gặp chồng đang ngồi sẵn trong ấy với cô nào, hoặc ở ngoài vào với một thiếu nữ. Nhưng chưa bao giờ nàng gặp gì cả.
Lạ sao, hôm nay vừa an vị, là Nho ở đâu bước vô với một người bạn…trai. Nho thấy Liên trước, ngạc nhiên trong một giây đồng hồ, đến chừng thấy lưng vợ là chàng hiểu cả. Nho đưa bạn trai lại bàn của vợ, giới thiệu conc háu vợ với bạn, rồi ảc hai cùng vầy bàn với hai phụ nữ đã ngồi sẵn đó.
-  Ông chủ bao nghen ông chủ, - Hảo đòi hỏi như vậy.
Nho cười hì hì:
-  Ai ngồi trước thì phải trả tiền, tục lệ là như vậy.
-      Em mong đợi gặp ông chủ đi với cô nào. May phước cho ông chủ là hôm nay đi với ông bạn đờn ông của ông. Vậy để ăn mừng cái may đó, ông chủ trả tiền là phải.
-     Thôi thì oẳn tù tì, đứa nào thua phải trả.
Liên cười thẳng thắn khi thấy cô và dượng rể trẻ con như vậy. Ở dưới tỉnh, vợ chồng già, ngừơi ta đứng dắn ghê, chớ có đâu mà cà rỡn giaữ tiệm ăn như vậy.
Hảo kêu bốn cốc kem Chantilly. Nho nhìn cháu vợ rồi hỏi:
-     Cháu lên bao giờ đó?
-   Dạ cháu mới lên đến hồi hai giờ rưỡi trưa nay, lúc dượng vừa ra khỏi nhà.
-  Ba, má vẫn mạnh chớ, cháu?
-        Dạ, cám ơn dượng, vẫn mạnh.
Nho cũng không cao niên hơn cháu vợ bao nhiêu. Nhưng ông ra vẻ kẻ cả lắm, để cho khỏi ngượng vì con cháu lớn tuổi muốn gần bằng vợ ông.
Hỏi xong mấy câu thường lệ, Nho day qua ngừơi bạn mà rằng:
-  Nếu tôi không nhận điều kiện ấy thì sao?
- Thì họ sẽ tiếp xúc với Vĩnh Hưng Long, Anh nên biết, người Tàu họ giỏi lắm.
 
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0